Cái dòng thế giới quái quỷ gì thế này?
Melina khó khăn lắm mới giữ được tâm trí khi đứng tựa vào kệ sách.
Ban đầu, cô nghĩ mình có thể đang gặp ảo giác do ma pháp thất bại.
‘Sao mà... Aria lại là Hoàng Đế được?’
Chỉ là, bất kể cô cố gắng phủ nhận thế nào đi chăng nữa.
“Hãy thể hiện sự tôn trọng đúng mực với Bệ Hạ, hồn ma của quá khứ.”
Áp lực tỏa ra từ Kiel cũng đều trực tiếp bác bỏ cái phủ nhận của cô.
“...Ta không phải là hồn ma.”
“Hehe. Xem ra là vậy.”
Một cái bàn và ghế không biết từ đâu đã hiện ra trước mặt Aria. Một cấu trúc tinh xảo được tạo ra bằng mana. Thứ này cho thấy một kỹ năng chế tác phi thường.
“Bất kể ngươi là ai với hình dáng của Melina, trẫm cho phép ngươi ngồi đối diện trẫm.”
Kết cấu và màu sắc được tái hiện hoàn hảo... Một thứ như thế này có còn được gọi là ma pháp kiến trúc không?
Melina nghĩ rằng có lẽ Aria trước mặt cô vượt trội hơn mình, ít nhất là trong lĩnh vực ma pháp kiến trúc.
“Giờ, hãy khai báo danh tính.”
Aria nói với một chút thích thú trong giọng điệu. Chỉ là, đôi mắt cô vẫn giữ một tia sáng lạnh lẽo.
“Ta là Melina, Tháp Chủ Kim Tháp.”
Melina nhìn chằm chằm vào Aria khi nói. Mana vàng kim gợn sóng tỏa ra từ cô tựa như cơn sóng đã chứng minh cho lời tuyên bố của cô.
“...”
Nghe vậy, ánh mắt của Aria thay đổi. Cùng lúc đó, suy nghĩ của cô tăng tốc dữ dội.
Melina chắc chắn đã chết. 30 năm trước, bị giết bởi tay sai của Ma Thần.
Thế nhưng, Melina trước mắt cô cũng là Melina. Vậy...
“Ngài đến từ dòng thế giới khác nhỉ?”
Trong tích tắc, cách xưng hô của cô thay đổi từ “ngươi” sang một thuật ngữ tôn trọng hơn.
Melina không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Dòng thế giới khác. Kể cả khi ta có thể suy ra chuyện đó, nói ra thành lời lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
Cứ như đọc được suy nghĩ của cô, Aria cười nhẹ.
“Trẫm cho rằng trong thế giới của ngài, trẫm và ngài không có quan hệ tốt đẹp gì. Trẫm suy ra được điều đó từ phản ứng của ngài. Phải... vậy lý do ngài băng qua các dòng thế giới không phải để gặp trẫm, mà là để gặp Olivia.”
Aria lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối.
“Thật không may, ước nguyện đó đã rơi vào dĩ vãng. Người bạn thân yêu của ta... đã qua đời hơn 15 năm trước.”
“...Cái gì cơ?”
“Chính xác như trẫm nói. Olivia... đã chết.”
“Lia... đã chết?”
Nghe cái tên thân mật ấy sau một thời gian dài, Aria vô thức mỉm cười. Cùng lúc đó, cô khó khăn lắm mới kìm nén được nỗi đau buồn dâng lên từ sâu thẳm trong lồng ngực.
Boong...!
Thế rồi, một tiếng trống đã phá vỡ sự im lặng.
Aria quay đi. Trong bầu trời đêm tĩnh lặng ngoài cửa sổ, những chiếc đèn lồng phát ra ánh sáng xanh lam đang trôi lơ lửng. Với mỗi nhịp trống, số lượng đèn lồng dần tăng lên.
Cảnh tượng những chiếc đèn lồng trôi theo gió trông gần giống như mái tóc người bạn đã khuất của cô.
“...Trùng hợp thay, hôm nay là lễ tưởng niệm của cô ấy.”
Phải chăng đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên khi mà Melina từ dòng thế giới khác xuất hiện đúng vào ngày hôm nay?
Aria cười cay đắng.
———
“Ta có thể hỏi... đệ tử của ta đã gặp kết cục ra sao không?”
“Ngài không biết sẽ tốt hơn.”
Olivia đã chết. Chính xác mà nói, cô bị giết bởi Sát Nhân Hàng Loạt, nhưng căn bản nó chẳng khác nào tự sát.
Aria ban đầu không hiểu được. Olivia vì lý gì mà lại chọn một cái chết như vậy.
Sau khi giết Ma Thần và chỉ xuất hiện duy nhất một lần sau mười năm...
Cô rời bỏ thế giới này.
Cô hẳn phải biết cái chết của mình sẽ gây ra nỗi đau buồn ra sao.
Trên đời này, ai mà hiểu được một cái kết ích kỷ, bỏ lại thế giới phía sau mà không một lời từ biệt như vậy chứ?
“...Xin hãy cho ta biết.”
“Hehe, người trước mặt ngài không phải là một công chúa, mà là một Hoàng Đế đã thống nhất lục địa. Hãy thể hiện sự tôn trọng tối thiểu trong lời nói của ngài.”
“...Ta khẩn cầu ngài hãy nói cho ta biết. Xin ngài...”
Trước hành vi không chút do dự ấy, kể cả Aria đang gây áp lực lên cô cũng bị làm cho bất ngờ.
“...Chà. Trẫm không đùa với ngài được rồi.”
Đó là một trò đùa để kiểm tra xem Melina trước mặt cô có thực sự thân thiết với Olivia hay không. Chỉ là, cô đã không lường trước được phản ứng nghiêm túc như vậy.
“Trẫm cũng không trực tiếp chứng kiến. Trẫm chỉ nghe kể lại từ ‘Đại Ma Nữ’.”
“...”
“Cô ta nói Olivia đã chết không đau đớn. Đó là cái chết do chính cô ấy lựa chọn, và cô ấy có lẽ không hối tiếc gì. Không, có lẽ cô ấy hối tiếc một vài điều.”
“Ta xin mạn phép hỏi vì sao đệ tử của ta... lại chọn cái chết.”
“Giờ ngài lại tỏ ra kính cẩn rồi. Cảm giác chẳng đúng chút nào khi hành hạ một người lớn tuổi hơn trẫm nhiều như vậy. Trẫm ra lệnh cho ngài trở lại cách nói chuyện ban đầu.”
Aria thở dài và bắt đầu nói.
“Cái chết của Olivia có liên quan đến Ma Thần.”
“...Ma Thần?”
“Hừm... ngài không biết về Ma Thần sao? Hehe, xem ra đến từ một dòng thế giới thú vị hơn ta nghĩ. Phải rồi, hiện tại là năm bao nhiêu theo Năm Đế Quốc ở nơi ngài đến từ?”
“Năm Đế Quốc 993... thưa ngài.”
Aria mỉm cười nhẹ.
“Hiện tại là Năm Đế Quốc 1028. Vậy là ngài đến từ 35 năm trước. Thế cũng hợp lý khi ngài không biết về Ma Thần.”
Tách!
Aria búng tay, rồi một cuốn sách được dẫn đi bởi mana bay ra từ kệ sách. Cô lật qua các trang một cách quen thuộc trước khi dừng lại.
[Năm Đế Quốc 1000, Biến Cố Ma Thần Giáng Thế.]
“28 năm trước, Ma Thần đã giáng thế xuống lục địa phía bắc. Chẳng có bất kỳ điềm báo nào. Và sự xuất hiện của Ma Thần cũng kinh khủng như cái bất chợt ấy.”
Vùuu...!
Nguồn mana mạnh mẽ dâng lên quanh Aria. Một nguồn mana mạnh mẽ đến mức phong cảnh xung quanh bắt đầu biến dạng nhẹ. Thấy Melina cố dựng khiên, Aria lắc đầu để ngăn cô lại.
“Không cần lo. Đây chỉ đơn thuần là quá trình hiện thực hóa hình ảnh tâm trí của trẫm vào thực tế.”
Rắc!
Ngay khi Aria nói xong, không gian xung quanh bèn biến đổi thành một thứ hoàn toàn khác so với trước đó.
Một chiến trường.
Trong một không gian nơi xác người và xác quái vật trộn lẫn hỗn loạn, giọng nói của Aria vang vọng.
“Đây là cảnh tượng ngày hôm ấy. Chúng ta đã đánh bại Ma Vương cùng bốn Đại Quỷ, và đang chìm đắm trong niềm vui.”
Binh lính thổi kèn báo hiệu chiến thắng, và các hiệp sĩ cùng pháp sư thở phào nhẹ nhõm.
“Chúng ta đã chủ quan.”
Và rồi.
Saaaa...
Bóng tối hoàn toàn. Một cái trống rỗng sâu thẳm khiến ta chẳng thể nhìn thấy gì dù chỉ một chút phía trước, hay thậm chí cảm nhận sự hiện diện của người khác, bao trùm lấy tất cả.
Thế nhưng ngay cả trong thời khắc đó, họ cũng có thể cảm nhận được một cảm xúc.
Nỗi sợ.
Một thứ gì đó đang tiếp cận nơi này.
Thứ mà họ tưởng là thiên thạch thực chất là những con mắt.
Hàng hà sa số con mắt, nhiều như sao trên trời, chớp điên cuồng khi chúng tiếp cận mặt đất.
Những con mắt đã đến gần hơn cả mặt trăng, và cũng lớn hơn cả mặt trăng.
“...Đó là hình dạng thật của Ma Thần. Một hiện thân khủng khiếp và ghê tởm của cái ác.”
Mặc cho đây đơn thuần chỉ là một cái nhìn thoáng qua vào hình ảnh tâm trí, bàn tay Melina cũng trở nên ẩm ướt.
- Chạy đi, chạy đi, chạy đi...
- Keukeukeukeuk...!
- Wak wak wak wak...!
“Những người có tinh thần yếu không thể chống lại cái ác đó. Ý thức của họ bị xâm chiếm, và cuối cùng là biến đổi thành các sinh vật khác.”
Cơ thể của những người lính ngã xuống phồng lên rồi phát nổ. Chỉ là, xác của họ không mất đi sức sống, mà quằn quại như các sinh vật sống rồi tấn công những người chưa bị xâm chiếm.
Tách!
Aria búng tay lần nữa, khiến thế giới tâm trí vỡ tan rồi lập tức đưa cả hai trở lại thư viện hoàng gia.
“Bất kể trẫm có nhìn bao lần đi nữa, trẫm cũng thấy thật kinh hoàng. Sao năm người chúng ta có thể tiêu diệt thứ đó...”
“Các người... đã tiêu diệt thứ đó?”
“Hẳn là vậy rồi, nếu không chúng ta đâu có được cuộc trò chuyện này?”
Aria quay lại chủ đề ban đầu.
“Và như ngài đã trải nghiệm gián tiếp, Ma Thần là một thực thể siêu việt, vậy nên nó không dễ dàng biến mất kể cả khi bị tiêu diệt. Nó để lại một phần của chính nó dưới dạng ‘tàn dư’.”
“Vậy...”
“Phải, chính là vậy. Các ‘tàn dư’ đó đã in sâu vào linh hồn Olivia.”
Cô bật cười khe khẽ.
Một tiếng cười tự chế giễu giống như đang khóc sau lớp mặt nạ cười. Aria một lần nữa không kìm được tiếng thở dài.
“Cho dù Olivia có mạnh đến mấy, cô ấy có thể mạnh hơn Ma Thần mà ngài vừa thấy không? Tất nhiên là không. Cuối cùng, Olivia thấy mình đứng trước ngã rẽ. Cô ấy sẽ để bản thân bị tàn dư của Ma Thần nuốt chửng và hủy diệt thế giới... hay cô ấy sẽ chọn cái chết trước khi điều đó xảy ra?”
“...”
“Chính vì vậy mà Olivia luôn chọn cái chết.”
Gương mặt Melina dần trở nên trống rỗng. Hơi thở cô trở nên dồn dập. Tầm nhìn của cô mờ đi.
Mặc dù bản thân cô dường như không nhận ra điều đó.
“Thôi, gác lại mấy chủ đề nặng nề này đi. Trẫm đã trả lời câu hỏi của ngài, vậy nên cũng công bằng khi ngài trả lời câu hỏi của trẫm.”
Cảm nhận được bầu không khí ảm đạm, Aria vỗ tay để thay đổi không khí. Một luồng mana sảng khoái kín đáo quét đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má Melina.
Sau khi đợi Melina bình tĩnh lại, Aria hỏi.
“Có phải biệt danh của ta trong thế giới của ngài là ‘công chúa ngu ngốc và đần độn’ không?”
“Không phải.”
“Hừm, vậy ta không nghĩ ra được lý do gì khiến ngài và ta lại có quan hệ xấu.”
Sau khi suy ngẫm một hồi, Melina trả lời.
“Chúng ta là kẻ thù.”
“...Sao cơ?”
“Trong thế giới của ta, ‘Aria’ là người ghét Olivia hơn bất kỳ ai khác.”
“...Tại sao?”
Một câu hỏi hiện lên trong mắt Aria. Chẳng lẽ tổng lượng tài năng giữa các dòng thế giới là khác nhau? Xem ra là không phải. Melina trước mắt cô là một bậc thầy về ma pháp không-thời gian, giống hệt như Melina mà cô nhớ.
Melina giải thích ngắn gọn tình hình.
Olivia đã mang lại sự diệt vong cho lục địa, và họ đã hồi quy cùng ký ức về thời điểm đó.
“...Ha.”
Aria bật cười rỗng tuếch.
“Thế giới của ngài nghe xem ra cũng loạn lạc không kém nhỉ.”
1 Bình luận