Web Novel

Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)

Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)

Ma khí nhớp nháp bắn tung tóe.

Lông mày Aurelia giật giật. Trước khi cô kịp thể hiện sự khó chịu ra ngoài, Eryas đã phun lửa và thiêu rụi ma khí.

Cô đang cùng lúc điều khiển cả hai Long Vương. Thế này giúp cho việc chiến đấu trở nên dễ hơn nhiều so với việc tự mình bay.

Cô không chỉ có thể quan sát hai Long Vương mà còn có thể dùng chúng làm điểm tựa vào mấy lúc cần thiết.

VÙUU!

Giống như giờ đây.

Kiel nhảy khỏi lưng Carthian và tung ra một nhát chém. Những chiếc cánh làm bằng ma khí bị xé nát thành từng mảnh.

Thế nhưng, nó không chạm tới được Ma Thần. Ma Thần tự bao bọc mình trong hàng ngàn lớp cánh, và ngay khi nhát chém của Kiel kết thúc, nó bèn trả đũa bằng một đòn tấn công mạnh hơn nhiều.

Rebekah bắt đầu cầu nguyện. Thánh lực của cô đẩy lùi ma khí, chữa lành vết thương cho cả nhóm, và đồng thời ban phước làm chậm quá trình tái tạo của đối thủ. Cô vẫn mặc áo giáp, nhưng đang cầm một chuỗi hạt thay vì ngọn thánh thương.

Để Kiel và Aurelia tập trung hoàn toàn vào chiến đấu. Cô nhận ra đây là vai trò của mình.

Hàng trăm đòn trao đổi diễn ra trong chớp mắt. Rebekah tập trung quan sát chuyển động của hai Long Vương. Trái với cái danh là bậc thầy ma pháp, chúng còn chẳng quan tâm đến vết thương của chính mình mà chỉ liều lĩnh xé toạc những chiếc cánh của Ma Thần.

Rebekah cắn môi khi nhìn Aurelia.

Thành thật mà nói, thật đáng lo ngại. Bất cứ ai cũng thấy được không có bất kỳ lý trí nào trong mắt chúng.

“Thánh Nữ, tập trung.”

“...Sao cơ?”

“Sắp có nhiều người lên đấy.”

“Cô tự dưng nói gì...?”

Trước khi Rebekah kịp nói hết câu, một cánh cổng vàng kim xuất hiện giữa không trung. Đó là ma pháp của Melina. Võ Vương và Esthie bước qua cánh cổng. Võ Vương cười khúc khích và vỗ vào vảy của Eryas.

“Hahaha! Đây mới là loại quái thú ta nên săn chứ!”

“Im mồm và nhìn lên trời đi. Nó đang đến đấy!”

Rầm!

Những chiếc cánh bay đến trong tức khắc và đánh vào Võ Vương. Hắn suýt soát bắt được chúng, chỉ là những chiếc lông vũ sắc nhọn đã cắm sâu vào da hắn. Thay vì rên rỉ, hắn bắt đầu leo lên những chiếc cánh.

“UOOOOH!”

Chẳng thèm nhìn Võ Vương nữa, Esthie quay đi chỗ khác. Giờ khi hầu hết lũ quỷ dưới mặt đất đã bị quét sạch, vai trò của cô là hỗ trợ cả nhóm. Vậy tức là làm chệch hướng các đòn tấn công trước khi chúng đánh trúng và tạo ra các điểm tựa để ngăn họ rơi.

Cơn mưa đang rơi bỗng dừng lại giữa không trung, rồi biến thành những cây kim dài.

Hàng tá chiếc lông vũ bay tới từ mọi hướng kia chính là vũ khí. Trừ khi có cơ thể cứng cáp như Võ Vương, bằng không họ chắc chắn sẽ bị xuyên thủng trong tích tắc.

Keng!

Những chiếc lông vũ và kim va chạm và nổ tung.

‘Không đủ...!’

Số lượng hai bên quá chênh lệch. Cô đang điều khiển những giọt mưa đến giới hạn mà não bộ có thể xử lý, nhưng những chiếc lông vũ kia còn nhiều hơn gấp bội.

Phập! Trong tích tắc, toàn bộ cơ thể Võ Vương trở nên chẳng khác nào một con nhím. Hàng tá chiếc lông vũ xuyên qua cơ thể hắn lập tức lấy đi ý thức của hắn. Thế nhưng, đó cũng chỉ là trong thoáng chốc, phước lành của Rebekah đã được lập tức kích hoạt và cưỡng ép đánh thức tâm trí hắn.

Ma khí rút lui, và cơ thể bị tổn thương của hắn liền được hồi phục.

Khóe miệng Võ Vương giật giật.

“Thế này mới đã chứ...!”

Cảm giác vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết này. Hắn rút chiếc lông vũ cắm trên đỉnh đầu ra và tập trung sức mạnh.

Thế này giống hệt như leo vách đá. Ngoại trừ chuyện vách đá này di chuyển điên cuồng, và hàng tá đòn tấn công chết người bay tới không ngừng nghỉ.

Rắc.

Võ Vương duỗi tay hết cỡ. Khoảng cách đến Ma Thần xa đến nực cười, chỉ là chẳng hiểu sao, nó trông như sẽ thành công nếu hắn làm đúng.

Giây tiếp theo, cơ thể Võ Vương bắn về phía trước như một viên đạn. Ma pháp của Melina phủ lên và gấp không gian lại. Trong tích tắc, khoảng cách đến Ma Thần thu hẹp chỉ còn vài mét.

Dưới bầu trời đen kịt, Võ Vương nhe răng cười.

“Ta đã muốn đấm vào mặt ngươi từ lâu rồi!”

Bùm!

Cùng một âm thanh khủng khiếp, nắm đấm của Võ Vương xé toạc không khí.

Đầu Ma Thần quay sang một bên. Thay vì chặn đòn tấn công của Võ Vương, Ma Thần lao đôi cánh của mình tới và đâm vào sườn hắn. Khi chiếc cánh cắm sâu được rút ra, máu phun ra giữa kẽ răng nghiến chặt của hắn.

Hắn đã bị trúng đòn từ khi nào?

Hiện giờ, không có thời gian để nghĩ đến chuyện đó. Đòn đánh của hắn chắc chắn đã trúng đích. Có điều, nó cũng chỉ đủ để khiến Ma Thần quay đầu.

VÙUU!

Nếu phải nói, thì là các cuộc tấn công dường như trở nên dữ dội hơn cứ như hắn đã chọc giận nó.

Ma Thần chắc chắn chính là thực thể có khí tức mạnh mẽ nhất mà Võ Vương từng đối đầu. Hắn cảm thấy rợn người trước khuôn mặt thanh thản thậm chí không có lấy một nụ cười ấy.

“...Hahaha!”

Võ Vương phá lên cười. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cảm thấy một cảm xúc như vậy.

Thế nhưng, đó cũng chỉ là trong thoáng chốc, cơ thể hắn sớm đã bị nhuộm bởi cơn hăng máu.

Võ Vương luôn tưởng tượng ra một chiến trường thế này trong đầu. Nếu hắn được quyền chọn cái chết của mình, thì thay vì sống một cuộc đời dài đằng đẵng, hắn muốn chết khi chiến đấu trên một chiến trường như thế này.

Đó sẽ là một cái kết xứng đáng cho một chiến binh.

Nghe thấy tiếng gầm thú vật bất chợt ấy, Aurelia làm vẻ mặt ghê tởm.

“...Chẳng có lấy một đứa bình thường nào ở đây cả.”

Aurelia nhìn xuống mặt đất xa xăm và gửi một thông điệp tâm trí.

[Aria. Nếu có thời gian, gửi thêm hai người nữa lên đây đi.]

Tình hình trận chiến rất bấp bênh. Lý do là hình dạng của Ma Thần khác hẳn với những gì Aurelia đã trải qua trước đây.

‘Hồi đó, mình chỉ cần phá hủy mắt của nó...’

Còn bây giờ, mọi chuyện khó khăn hơn nhiều.

[...Này! Ta nói là khẩn cấp đấy!]

Aurelia nói với giọng gấp gáp. Chỉ là, vẫn không có câu trả lời nào.

“Chết tiệt!”

Aurelia vội vã kết ấn. Giây kế tiếp, cái bóng của cô phồng lên và nhả ra vô số linh hồn.

Trước số lượng áp đảo vượt xa cả Đại Quỷ Belphegor ấy, Rebekah bèn do dự. Thế nhưng, không có chút ô uế nào trong các linh hồn mà Aurelia triệu hồi.

Aurelia gật đầu. Chừng này hẳn là đủ để câu giờ rồi.

“Ta xuống dưới một lát.”

“...Vâng!”

“Ta sẽ quay lại sớm thôi, nên khỏi cần lo xa.”

Sau khi nói nhỏ với Rebekah, Aurelia lùi lại một bước.

Ngay sau đó, sức mạnh to lớn tuôn ra từ toàn bộ cơ thể cô.

Bùm!

Một lát sau, máu đỏ bắt đầu chảy xuống từ mắt cô.

Ấy thế nhưng, Aurelia chẳng để tâm mà dùng máu của chính mình để vẽ một trận pháp giữa không trung.

“Triệu hồi.”

Thời khắc cô lẩm bẩm câu nói ấy, bầu trời bèn nứt ra, và một thứ trườn xuống từ khe hở.

Chín nhánh đung đưa tựa như làn khói vàng. Chúng chính là những cái đuôi.

Trong khi còn bị phân tâm bởi chín cái đuôi rậm rạp đung đưa, một con cáo khổng lồ đã xuất hiện bên cạnh Rebekah. Nó lớn đến mức cô phải ngước nhìn theo chiều thẳng đứng mới thấy đầu nó.

Một thực thể sinh ra là thú, thứ đã mài tôi luyện bản thân để đạt được tư cách tương đương như được thăng thiên.

[Cửu Vĩ Hồ]

Aurelia vuốt ve đầu con cáo và nói.

“Ở bên cạnh và bảo vệ cô ấy.”

Và rồi.

Con cửu vĩ hồ ngẩng đầu lên, và bốn cái đuôi của nó ngay lập tức vươn ra mọi hướng.

Rắc!

Các cái đuôi vươn dài bắt lấy những chiếc cánh đang bắn về phía Rebekah, rồi vặn xoắn và bẻ gãy chúng.

[Kyaeng.]

Khi con cáo chín đuôi nghiêng đầu, Aurelia không chút do dự nhảy xuống đất.

Ngay cả khi cô rơi xuống với gia tốc chóng mặt, cũng không hề có dấu vết kích động nào trên biểu cảm của cô.

Thay vào đó, cô quay lưng về phía mặt đất và chỉ điều chỉnh chuyển động của hai Long Vương.

Bịch!

Tiếp đất nhẹ nhàng. Aurelia bèn chạy ngay về phía Aria.

Khu vực xung quanh Aria tràn ngập xác quỷ. Mùi thịt cháy khét lẹt ở khắp mọi nơi.

‘...Cô ta thực sự đã dốc toàn lực.’

Aurelia cau mày sâu và hét lên.

“Này! Cô làm cái gì mà không trả lời thế hả?”

“Tôi cần có một cuộc trò chuyện chân thành.”

Sau khi do dự, Aurelia sớm nhận ra Aria muốn nói gì. Cô ấy hẳn đang nói chuyện với “Công Chúa”.

Nguyên nhân xung quanh ra nông nỗi này hẳn là do cô không kiểm soát được sức mạnh trong lúc tập trung vào cuộc trò chuyện.

“...Chân thành cái khỉ mốc.”

“Hehe. Biết sao được đây. Đây là một quá trình cần thiết để tiếp tục trận chiến mà.”

“Một quá trình cần thiết...?”

Mắt Aurelia trở nên kỳ lạ. Thứ cô vừa nghe cứ như rằng Công Chúa là thứ tất yếu vậy.

“Linh hồn tôi vốn dĩ không thể chịu đựng được cho đến bây giờ. Chỉ vì tôi đã dùng mẹo ngủ trong hai vòng lặp nên tôi mới chưa biến mất thôi.”

Hoàng Đế cười khúc khích và trả lời. Cô muốn tiếp tục cho đến cuối... nhưng cô đã nhận ra khi đánh bại lũ quỷ vừa rồi. Trong trạng thái này, cô thậm chí không thể rút ra được 10% sức mạnh của mình. Cô không muốn trở thành một vết nhơ trong cái kết hoàn hảo của Olivia.

“Cô... sắp chết sao?”

“Heh. Chẳng chết đâu. Tôi chỉ chuyển giao ý thức thôi.”

Aurelia nheo mắt.

“...Nếu cô ta giở trò gì thì sao?”

“Không có đâu. Cô ta đâu trơ trẽn đến thế. Và... nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ nhảy ra và ngăn chặn.”

Tất nhiên, Hoàng Đế biết điều đó sẽ không xảy ra.

“Kế hoạch là gì?”

“Tôi sẽ giải thích tất cả.”

“Vậy...”

“Thôi đủ rồi. Cô thừa biết chúng ta không có thời gian cho việc này mà. Cô lo lắng thái quá rồi đấy.”

Hoàng Đế từ từ mỉm cười. Chẳng hiểu sao, Aurelia lại cảm thấy cay đắng.

Cả hai còn chẳng thân thiết cho lắm. Không, họ cũng có thân thiết. Mức độ thân thiết mà họ sẽ có cảm giác nếu người kia mất đi.

“...”

Hoàng Đế từ từ nhắm mắt. Khi cô mở ra lần nữa, đôi mắt cô đã trở nên trong trẻo hơn. Nói sao nhỉ, cô trông trẻ hơn.

Đây là hiển nhiên vì hai người sống trong quãng thời gian khác nhau sao?

Aurelia chớp mắt một lúc.

“Cô đã đổi chưa?”

“...”

Aria do dự rồi gật đầu.

[Đừng trả lời cô ta. Mặc dù trông có vẻ ngốc nghếch, nhưng cô ta rất giỏi trêu chọc người khác đấy.]

“...!!”

Giọng nói vang trong đầu cô. Do đây là lần đầu tiên trải nghiệm trường hợp ngược lại, nên thật không dễ để thích nghi cho cô.

[Hehe. Trước tiên, đánh thức Kẻ Nổi Loạn và Thợ Săn Quỷ đi đã.]

Chẳng cần phải kiểm soát tâm trí nữa. Hiện giờ, cô là “Công Chúa”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!