Web Novel

Chương 187: Ma Vương (2)

Chương 187: Ma Vương (2)

Giây phút chạm mặt Asmodeus, tất cả binh lính theo bản năng đều nghĩ đến một từ.

Ma Vương.

“A, a...”

Một số người vô thức lùi lại và cố gắng chạy trốn. Kể cả các binh lính tinh nhuệ cũng không chịu đựng được ma khí mà Ma Vương đang toát ra.

Sợ hãi, kinh hoàng...

Tất cả đều là những cảm xúc mà Asmodeus thích.

“...Hừm.”

Asmodeus chống cằm lên tay giữa không trung và búng tay một cái.

Thế là đủ. Khối thịt quằn quại bất chợt nhân lên và phun ra hàng ngàn ma thú. Tuân theo mệnh lệnh của vua, lũ ma thú bắt đầu chạy để giết tất cả thứ “sống”.

[Kéccc...!]

Những con ma thú khổng lồ tụ lại với nhau, quằn quại những cái chân một cách gớm ghiếc. Với mỗi chuyển động, tiếng la hét của những con thú bị nghiền nát dưới áp lực xé toạc tâm trí binh lính.

Một số người không thể chịu đựng được và ngất xỉu ngay tại chỗ. Mặc dù nó không áp đảo như long uy, nhưng việc cảm xúc bị xáo trộn là bất khả kháng.

[Thưa Ma Vương...]

Một giọng nói chợt vang lên. Phía sau vết nứt không gian được tạo ra để kết nối ma giới và nhân giới, Đại Quỷ Belphegor xuất hiện. Trông thấy Belphegor, Asmodeus nhướn mày.

“...Gì?”

[Ta đã tập hợp tất cả lũ quỷ... Chúng ta có nên tiến quân ngay lập tức không?]

Asmodeus gõ nhẹ lên ngai vàng làm bằng thịt của mình. Trước hành động này, Belphegor xuất hiện trước mặt Asmodeus trong hoảng hốt bèn cúi đầu thật sâu.

Đôi mắt Asmodeus lóe lên sắc bén.

“Sao. Ngươi muốn đánh nhau à?”

Trước câu hỏi dò xét ấy, Belphegor nuốt khan.

Asmodeus, kẻ cho đến vài tháng trước vẫn là một Đại Quỷ. Ả vốn được biết đến như một kẻ dị biệt ngay cả trong số các Đại Quỷ.

Một con quỷ đủ tư cách thách thức Ma Vương, nhưng chưa bao giờ làm vậy.

Chẳng phải đơn giản là ả đã không thách đấu trong nhiều thập kỷ hay thế kỷ. Kể cả khi ngai vàng đã đổi chủ bảy lần, Asmodeus cũng chưa một lần thách thức vị trí Ma Vương.

Đơn giản vì ả không hứng thú.

Tất nhiên, nhiều Đại Quỷ không hài lòng với điều này. Công Tước Phương Đông trước đây là một, và Công Tước trước hắn cũng vậy. Từng kẻ một đều yêu cầu một trận đấu xếp hạng với Asmodeus, và tất cả đều chết.

Kẻ đã đời đời duy trì vị trí thứ hai trong ma giới.

Kể từ thời điểm ả sống lâu hơn cả Ma Vương, chỉ riêng sự tồn tại của ả thôi cũng đã đủ đe dọa quyền uy của Ma Vương.

Thế rồi, ả bỗng dưng tuyên bố sẽ trở thành Ma Vương.

Thú thật mà nói, bất kể Asmodeus có mạnh đến đâu, Belphegor cũng không nghĩ ả có thể sánh ngang với Ma Vương. Chỉ có điều... đó là một phán đoán sai lầm.

Trận chiến kéo dài ba ngày kết thúc khi Asmodeus xé toạc cổ Ma Vương cùng với cột sống. Trong khi các con quỷ khác chỉ biết kinh ngạc, Belphegor lại nghĩ khác.

Trận chiến đã diễn ra một chiều. Nguyên do nó kéo dài ba ngày chỉ là vì Asmodeus muốn thế.

Belphegor lặng lẽ nhìn xuống đất. Khi hắn giáng xuống phương nam, hầu hết con người đều yếu đuối. Có một số kẻ mạnh, nhưng chỉ có mình Olivia là đủ mạnh để gây sát thương cho bản thể của hắn.

Thế nhưng, giờ đã khác.

Hắn giờ cảm nhận được các nguồn năng lượng mạnh mẽ đủ khả năng tiêu diệt hắn từ nhiều nơi khác nhau. Bất kể có khao khát linh hồn con người đến mấy, Belphegor vẫn là một con quỷ coi trọng mạng sống của mình. Do hai Đại Quỷ mạnh hơn hắn đã bị tiêu diệt, nên hắn không định lao vào một cách ngu ngốc.

[...Không có ạ.]

“Hừm... nói thế càng làm ta muốn cử ngươi đi hơn đấy.”

Asmodeus mỉm cười và thì thầm với Belphegor.

“Để xem nào... đằng kia, ngươi có thấy trên bầu trời đằng kia không?”

Belphegor quay đầu về hướng Asmodeus đang chỉ. Và vô thức cau mày.

Trên bầu trời cao, có người đã nhảy xuống từ cơ thể Bạch Long. Cùng lúc đó, đôi cánh trắng tinh khiết dang rộng.

Nguy hiểm. Bất chấp khoảng cách to lớn đó, bản năng của Belphegor mách bảo hắn.

‘...Thánh lực?’

Năng lượng tỏa ra từ thiếu nữ đó không dễ xem thường ngay cả bởi một Đại Quỷ. Gương mặt Belphegor cứng lại.

“Bắt lấy thứ đó.”

[Thánh Nữ... Ngài đang nói ả sao?][note88197]

Asmodeus mỉm cười. Con quỷ độc ác này đang ra lệnh một điều không thể với khả năng hiện tại của hắn.

[Nhưng...]

“Ta sẽ không giết ngươi trong khi ngươi đang chiến đấu với nó. Thế nào?”

———

Belphegor không còn lựa chọn nào khác. Để kéo dài mạng sống dù chỉ một giây, hắn triệu hồi hết lũ quỷ và ma thú hắn đã tập hợp trước đó.

Xììì...

Một âm thanh như rắn trườn trên sàn vang lên.

“...”

Các binh lính chợt nhận ra một cái bóng khổng lồ đang bao trùm bầu trời.

Một cơ thể hoàn toàn làm bằng bóng tối. Một con rắn khổng lồ, dài hàng trăm mét đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào thứ gì đó.

Một áp lực áp đảo, giống như một tòa nhà chọc trời khổng lồ đang quằn quại trước mắt họ.

Hiện thân trong chân dạng của mình, Belphegor trừng mắt nhìn mục tiêu bằng đôi mắt đỏ khổng lồ.

[...Giết Thánh Nữ.]

Vùuu!

Gió nổi lên, và những con quỷ cấp cao xếp hàng bên dưới Belphegor cũng theo đó mà đồng loạt nhảy lên. Tám đôi cánh rực rỡ được bao bọc trong ánh sáng. Thân là kẻ đã sống trên vị trí Đại Quỷ trong nhiều thế kỷ, Belphegor hiểu rõ hơn ai hết thứ đó có ý nghĩa gì.

Ngay cả những con quỷ cấp cao cũng không chịu đựng được một đòn tập trung của thánh lực đó quá một khoảnh khắc.

Thế nhưng, một khoảnh khắc đó là đủ.

Cơn sóng ma thú tràn ra sẽ sớm nhấn chìm lực lượng con người, và Thánh Nữ sẽ chọn cứu con người thay vì giết hắn.

Vì cô là Thánh Nữ.

Rebekah cắn chặt môi.

‘Chút nữa thôi... chỉ chút nữa thôi!’

Kẻ thù đang ở ngay trước mắt cô, nhưng lại có quá nhiều chướng ngại vật ngáng đường.

Rebekah dang rộng đôi cánh. Tăng tốc, cô chắp tay trước ngực như đang cầu nguyện.

Khi phước lành của nữ thần bao trùm cơ thể Rebekah, những con quỷ cấp cao đang điên cuồng lao tới đều bị đẩy lùi cùng một lúc.

Bọn quỷ không phải là đối thủ của cô. Dẫu cho ma khí chúng tỏa ra là phi thường, nhưng cũng chẳng là gì so với cô, người mang xác thịt của một thiên thần.

Đại Quỷ đang nhìn chằm chằm vào cô từ phía xa cũng vậy. Dù bóng tối của nó có sâu đến đâu, chúng cũng không sáng hơn ánh sáng của cô.

Chỉ là.

Nếu cô tiến lên theo cách đó, vô số người sẽ bị lũ ma thú cuốn đi.

“Aaaah!”

Mũi thương của cô run lên. Rebekah gầm lên khi đạp vào không khí.

Giây phút nỗi đau khổ của cô kết thúc.

Rebekah đã trở thành một ngôi sao chổi trắng tinh khiết. Ngôi sao chổi đâm vào trung tâm làn sóng ma thú đang dâng trào như lũ lụt. Màn va chạm đầy uy lực sánh ngang với đại ma pháp đã quét sạch lũ ma thú.

“Thánh kỵ sĩ!”

Rebekah giơ cao ngọn thánh thương.

“Tiến lên!”

Asmodeus.

Ả quan sát tất cả.

Ả thấy các thánh kỵ sĩ tụ họp lại sau cơn hoang mang ban đầu. Ả thấy Kiếm Thánh săn một con ma thú khổng lồ một mình. Ả thấy Belphegor phun lửa và triệu hồi các vong hồn.

Lũ ma thú đang gia tăng về số lượng. Mặc dù các thánh kỵ sĩ đã muộn màng lấy lại tinh thần... Song thất bại là thứ bất biến khỏi trừ khi họ hợp tác với quân đội Đế Quốc. Chắc chắn có các cá nhân đủ để một mình thay đổi dòng chảy chiến trận, nhưng họ đang bận đối phó với đối thủ của riêng mình.

Asmodeus chuyển ánh nhìn lên bầu trời. Ả không còn hứng thú với chuyện đang xảy ra trên mặt đất nữa.

Ngay từ đầu, ả đã không trở thành Ma Vương để tàn sát đám ô hợp như vậy.

[Ngươi. Ngươi không cười khi chết.]

Một con người đã bảo vệ ý thức của mình khỏi Ma Thần.

[Ngươi phủ nhận nó. Ngươi nói rằng mình không thể cảm thấy thứ cảm xúc như sợ hãi. Phủ nhận nó cho đến tận cùng.]

...Thật khó chịu.

Lý do ả bí mật liên lạc với Công chúa Đế Quốc từ đầu đã là để giết con người đã nói thứ nhảm nhí như vậy. Mặc dù mọi chuyện đã không diễn ra suôn sẻ.

Thế rồi.

Một thứ bất chợt rơi xuống từ bầu trời.

Mái tóc vàng rũ rượi, bay phấp phới.

Bộ đồng phục rách nát như bị cháy xém bởi sấm sét.

Khi Asmodeus nhận ra hình dáng đang rơi xuống là ai, mắt ả hơi mở to.

‘Công Chúa Đế Quốc...?’

Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng khí lạnh thấu xương lóe lên sau lưng Asmodeus.

Và đâm thẳng qua tim ả.

———

Olivia lau máu trên môi. Cô tốn nhiều năng lượng hơn dự kiến để đánh bại Aria.

‘...Có điều, mình vẫn đủ sức.’

Chẳng quan trọng Asmodeus ngồi trên ngai vàng của Ma Vương để làm gì. Bất kể ai trở thành Ma Vương đi nữa, chúng đều là mục tiêu phải bị giết để được chứng kiến “kết thúc”.

Ý chí của cô ngay lập tức trở thành hiện thực. Ngai vàng của Ma Vương đông cứng lại, và đồng thời, những chiếc gai bắn lên từ mọi hướng rồi xuyên qua cơ thể Asmodeus hơn chục lần.

Rắc!

Asmodeus đứng dậy và né tránh tất cả các đòn tấn công đó trong tích tắc. Dù sao cô cũng không đoán là ả sẽ trúng đòn.

Đối thủ của cô là một thực thể ở đỉnh cao của ma khí. Cô sẽ thất vọng nếu mấy đòn tấn công nhẹ nhàng như vậy thành công.

‘Ả đến rồi.’

Giây phút cô nghĩ vậy, Asmodeus đã ở ngay trước mặt cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú