Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt...
Mainyuel- Web Novel
- Minh hoạ (Ai bởi tác giả)
- Chương Đầu
- Chương 1: Nếu Tôi Biết Chuyện Sẽ Thành Ra Thế Này, Tôi Đã Không Giết Mấy Người Rồi
- Chương 2: Lập Đội (Bằng Bạo Lực)
- Chương 3: Olivia, Cái Tên Của Quỷ Dữ
- Chương 4: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (1)
- Chương 5: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (2)
- Chương 6: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (3)
- Chương 7: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (4)
- Chương 8: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (5)
- Chương 9: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (6)
- Chương 10: Kiếm Thánh Kiel (1)
- Chương 11: Kiếm Thánh Kiel (2)
- Chương 12: Kiếm Thánh Kiel (3)
- Chương 13: Ma Nữ Cứu Thế
- Chương 14: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (1)
- Chương 15: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (2)
- Chương 16: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (3)
- Chương 17: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (1)
- Chương 18: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (2)
- Chương 19: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (1)
- Chương 20: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (2)
- Chương 21: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (1)
- Chương 22: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (2)
- Chương 23: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (1)
- Chương 24: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (2)
- Chương 25: Mạnh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (3)
- Chương 26: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (4)
- Chương 27: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (1)
- Chương 28: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (2)
- Chương 29: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (3)
- Chương 30: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (4)
- Chương 31: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (5)
- Chương 32: Ký Ức Cuối Cùng (1)
- Chương 33: Ký Ức Cuối Cùng (2)
- Chương 34: Ký Ức Cuối Cùng (3)
- Chương 35: Ký Ức Cuối Cùng (4)
- Chương 36: Ký Ức Cuối Cùng (5)
- Chương 37: Ký Ức Cuối Cùng (6)
- Chương 38: Ngày Em Biến Mất (1)
- Chương 39: Ngày Em Biến Mất (2)
- Chương 40: Ngày Em Biến Mất (3)
- Chương 41: Chuyện Kỳ Lạ (1)
- Chương 42: Chuyện Kỳ Lạ (2)
- Chương 43: Chuyện Kỳ Lạ (3)
- Chương 44: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (1)
- Chương 45: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (2)
- Chương 46: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (3)
- Chương 47: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (1)
- Chương 48: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (2)
- Chương 49: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (3)
- Chương 50: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (4)
- Chương 51: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (5)
- Chương 52: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (6)
- Chương 53: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (1)
- Chương 54: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (2)
- Chương 55: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (3)
- Chương 56: Mất Mát (1)
- Chương 57: Mất Mát (2)
- Chương 58: Mất Mát (3)
- Chương 59: Mất Mát (4)
- Chương 60: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (1)
- Chương 61: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (2)
- Chương 62: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (3)
- Chương 63: Tái Ngộ (1)
- Chương 64: Tái Ngộ (2)
- Chương 65: Mọi Người Đều Điên Hết Cả Rồi
- Chương 66: Xưng Tội (1)
- Chương 67: Xưng Tội (2)
- Chương 68: Xưng Tội (3)
- Chương 69: Xưng Tội (4)
- Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)
- Chương 71: Hoá Thân Thành Quỷ (2)
- Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)
- Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
- Chương 74: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (1)
- Chương 75: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (2)
- Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)
- Chương 77: Cách Để Bẻ Gãy Cô (1)
- Chương 78: Cách Để Bẻ Gãy Cô (2)
- Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)
- Chương 80: Thấu Hiểu (1)
- Chương 81: Thấu Hiểu (2)
- Chương 82: Thấu Hiểu (3)
- Chương 84: Thấu Hiểu (4)
- Chương 85: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (1)
- Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (2)
- Chương 87: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)
- Chương 88: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (1)
- Chương 89: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (2)
- Chương 90: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (3)
- Chương 91: Thời Gian Đang Cạn Dần (1)
- Chương 92: Thời Gian Đang Cạn Dần (2)
- Chương 93: Thời Gian Đang Cạn Dần (3)
- Chương 94: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)
- Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (2)
- Chương 96: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)
- Chương 97: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (4)
- Chương 98: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)
- Chương 99: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (2)
- Chương 100: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (3)
- Chương 101: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (4)
- Chương 102: Mặt Đối Mặt (1)
- Chương 103: Mặt Đối Mặt (2)
- Chương 104: Mặt Đối Mặt (3)
- Chương 105: Mặt Đối Mặt (4)
- Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)
- Chương 107: Điểm Phân Nhánh (2)
- Chương 108: Điểm Phân Nhánh (3)
- Chương 109: Lục Địa Phía Nam (1)
- Chương 110: Lục Địa Phía Nam (2)
- Chương 111: Lục Địa Phía Nam (3)
- Chương 112: Thợ Săn Quỷ (1)
- Chương 113: Thợ Săn Quỷ (2)
- Chương 114: Thợ Săn Quỷ (3)
- Chương 115: Con Mồi Của Ta (1)
- Chương 116: Con Mồi Của Ta (2)
- Chương 117: Con Mồi Của Ta (3)
- Chương 118: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (1)
- Chương 119: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (2)
- Chương 120: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (3)
- Chương 121: Ảo Mộng Đơn Thuần (1)
- Chương 122: Ảo Mộng Đơn Thuần (2)
- Chương 123: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (1)
- Chương 124: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (2)
- Chương 125: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (3)
- Chương 126: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (1)
- Chương 127: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (2)
- Chương 128: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (3)
- Chương 129: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (4)
- Chương 130: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (5)
- Chương 131: Ngươi Có Thể Giết Ta (1)
- Chương 132: Ngươi Có Thể Giết Ta (2)
- Chương 133: Ngươi Có Thể Giết Ta (3)
- Chương 134: Ngươi Có Thể Giết Ta (4)
- Chương 135: Ma Giới (1)
- Chương 136: Ma Giới (2)
- Chương 137: Ma Giới (3)
- Chương 138: Sát Nhân Hàng Loạt (1)
- Chương 139: Sát Nhân Hàng Loạt (2)
- Chương 140: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (1)
- Chương 141: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (2)
- Chương 142: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (3)
- Chương 143: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (1)
- Chương 144: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (2)
- Chương 145: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (3)
- Chương 146: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (4)
- Chương 147: Ma Thần (1)
- Chương 148: Ma Thần (2)
- Chương 149: Ma Thần (3)
- Chương 150: Đại Ma Nữ, Aurelia (1)
- Chương 151: Đại Ma Nữ, Aurelia (2)
- Chương 152: Đại Ma Nữ, Aurelia (3)
- Chương 153: Đại Ma Nữ, Aurelia (4)
- Chương 154: Đi Vào Ký Ức (1)
- Chương 155: Đi Vào Ký Ức (2)
- Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)
- Chương 157: Quá Muộn Màng (1)
- Chương 158: Quá Muộn Màng (2)
- Chương 159: Quá Muộn Màng (3)
- Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)
- Chương 161: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (2)
- Chương 162: Hồi Kết Đang Cận Kề (1)
- Chương 163: Hồi Kết Đang Cận Kề (2)
- Chương 164: Hồi Kết Đang Cận Kề (3)
- Chương 165: Melina (1)
- Chương 166: Melina (2)
- Chương 167: Chúa Tể Bóng Tối (1)
- Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)
- Chương 169: Chúa Tể Bóng Tối (3)
- Chương 170: Biện Minh (1)
- Chương 171: Biện Minh (2)
- Chương 172: Biện Minh (3)
- Chương 173: Biện Minh (4)
- Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)
- Chương 175: Hoàng Đế Aria (2)
- Chương 176: Hoàng Đế Aria (3)
- Chương 177: Hoàng Đế Aria (4)
- Chương 178: Chiến Tranh Tổng (1)
- Chương 179: Chiến Tranh Tổng (2)
- Chương 180: Chiến Tranh Tổng (3)
- Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)
- Chương 182: Chiến Tranh Tổng (5)
- Chương 183: Chiến Tranh Tổng (6)
- Chương 184: Chiến Tranh Tổng (7)
- Chương 185: Chiến Tranh Tổng (8)
- Chương 186: Ma Vương (1)
- Chương 187: Ma Vương (2)
- Chương 188: Ma Vương (3)
- Chương 189: Ma Vương (4)
- Chương 190: Ma Vương (5)
- Chương 191: Ma Vương (6)
- Chương 192: Ma Nữ Diệt Thế (1)
- Chương 193: Ma Nữ Diệt Thế (2)
- Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)
- Chương 195: Ma Nữ Diệt Thế (4)
- Chương 196: Ma Nữ Diệt Thế (5)
- Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)
- Chương 198: Ma Nữ Diệt Thế (7)
- Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)
- Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)
- Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)
- Chương 202: Tiến Đến Kết Thúc (3)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 165: Melina (1)
Đây không phải là vấn đề của trí nhớ. Chẳng đời nào trí tuệ đã giác ngộ, chạm đến chân lý của cô lại cá vàng đến mức quên đi vài cái tên.
Olivia cắn môi.
Đây không phải là một vấn đề đơn giản. Nếu chỉ là quên lãng đơn thuần, cô có thể đơn giản là nhớ lại các ký ức từ khi cô mới đặt chân đến thế giới này.
Có điều...
‘Nguyên do đâu... mà bấy lâu nay mình lại lầm tưởng rằng mình biết Hồi Quy Giả thứ 14 là ai?’
Vấn đề là cô chỉ vừa mới nhận ra sự mâu thuẫn này.
Cô chỉ nhận ra điểm không nhất quán này ngay giây phút cô chế ngự Aurelia và quyết định lấy manh mối thứ 14.
Để đánh lừa một người đã đạt được giác ngộ như Olivia, đối thủ ít nhất cũng cần phải là một người sử dụng tâm thuật đã đạt được giác ngộ.
Chỉ là ngay cả vậy, họ cũng không thể can thiệp vào ký ức của cô từ khi cô còn quan sát thế giới này từ phía bên kia màn hình.
Hồi Quy Giả cuối cùng mà Olivia giết chắc chắn là Công Chúa Aria. Cô nhớ như in điều đó.
Nếu vậy, chuyện sẽ hợp lý nếu cho rằng [Hồi Quy Giả thứ 14] không thể nhớ tên kia đã thao túng mọi thứ... Nhưng có quá nhiều điểm kỳ lạ để điều đó trở nên hợp lý.
Olivia đã “lầm tưởng” rằng cô nhớ danh tính của tất cả mười lăm Hồi Quy Giả ngay từ thời điểm cô đến thế giới này.
Vậy tức là [Hồi Quy Giả thứ 14] đã thao túng cô chính vào thời điểm đó...
‘Mình có nghĩ đến mấy đi nữa, chuyện đó cũng là hoang đường.’
Các tâm thuật vốn dĩ có điều kiện kích hoạt rất nghiêm ngặt. Và để không để lại dấu vết như thế này, người thi triển cần phải ít nhất nằm trong tầm nhìn, nếu không muốn nói là tiếp xúc trực tiếp, nhưng cô không nhớ là đã gặp bất kỳ ai khác ở phương Bắc.
Olivia dừng dòng suy nghĩ và thả lỏng biểu cảm đang cứng lại của mình. Đó là vì cái khí tức quen thuộc mà cô cảm nhận được ở lưng chừng núi.
Chuyện này để sau cũng được. Có lẽ nó không nghiêm trọng như cô nghĩ.
Dù có cân nhắc đến mấy, giả thuyết [Hồi Quy Giả thứ 14] đã thao túng cô cũng thật hoang đường.
Cô đang bỏ sót điều gì đó. Và giờ, chỉ cần nhận ra chuyện đó là đủ.
Hiện tại, việc đối mặt với Melina quan trọng hơn nhiều.
Olivia nhảy xuống từ trên cây và đáp xuống đất. Trên một bên ngực của chiếc áo choàng cô luôn mặc là chiếc huy hiệu tượng trưng cho tư cách thành viên của Kim Tháp.
Băng qua con đường rừng rậm rạp, bước chân của Olivia khựng lại.
“A...”
Chẳng phải là cô chưa từng nghĩ xem sẽ nói gì khi cả hai tái ngộ.
Dù có thể là hơi vô tâm với Melina, nhưng thú thực là, cô không nghĩ mình có thể thể hiện một biến đổi cảm xúc to lớn nào. Vì suy cho cùng, năm năm chờ đợi của Melina chỉ là mười ngày đối với cô.
Gặp lại chỉ sau mười ngày, cô chẳng việc gì phải rơi nước mắt.
Hoặc là cô đã tìm vậy.
“Meli, con...”
Melina đang đứng đó.
Ngập tràn trong nước mắt, một hình ảnh chẳng giống cô chút nào.
Đứng giữa con đường rừng, một đôi môi mấp máy không thể nói nên lời.
Vị pháp sư đã bảo vệ ma tháp trong vô số năm đã thay đổi một chút so với trí nhớ của Olivia.
Cô vẫn giữ được nét trẻ trung, chỉ là Olivia nhận ra được những thay đổi tinh tế ấy. Đó là vì cả hai đã thân thiết hơn bất kỳ ai.
Các nếp nhăn mờ đã hình thành trên trán cô. Thứ ánh sáng trong mắt cô đã mờ đi đôi chút. Mái tóc vốn luôn tỏa sáng rực rỡ nay đã điểm chút bạc.
Hình như do đã rơi nước mắt vài lần trên đường đến đây, mà vệt nước mắt mờ nhạt vẫn còn đọng lại trên gương mặt cô.
Cô đã vội chạy đến đây đến mức đầu gối bị trầy xước. Những chiếc lá vương trên mái tóc rối bù của cô.
Trông thấy cô như vậy, các cảm xúc lẫn lộn trào dâng trong cô, tội lỗi, buồn bã, vui sướng, nhẹ nhõm...
Olivia cố gắng mỉm cười.
“Con xin lỗi. Con...”
Chẳng suôn sẻ chút nào.
Cổ họng cô tắc nghẹn. Hơi thở cô nghẹn lại, khiến cô không thể thốt ra một từ nào.
“Con, con đã...”
Một cảm xúc xa lạ dâng trào. Chắc hẳn đã có gì xảy ra với tuyến lệ của cô. Ngay cả khi tâm trí cô không nhớ, cơ thể cô cũng đã trải qua trọn vẹn năm năm đó.
Nếu không phải thế, vậy hẳn là do ảnh hưởng từ tàn dư của Ma Thần. Nỗi buồn, suy cho cùng, cũng giống như cơn giận ở chỗ khiến ta bộc lộ những cảm xúc trần trụi sâu bên trong mình.
Chắc chắn là vậy.
Olivia khẽ đảo mắt đi. Cô cần một chút thời gian để bình tĩnh lại.
Đây không phải là thế giới của cô. Chẳng còn gì đáng xấu hổ hơn nếu cô rơi nước mắt ở đây. Một người chỉ là người quan sát như cô, không có quyền được khóc.
Chẳng phải cô đã quyết tâm sẽ trở về thế giới ban đầu của mình sao? Chẳng phải cô đã quyết định giết Ma Thần, chứng kiến kết thúc, và rời khỏi thế giới này mà không chút luyến tiếc sao?
Cô cần phải mỉm cười.
Để rời khỏi thế giới này mà không còn chút lưu luyến nào, cô không được rơi nước mắt.
Thế mà tại sao?
Tại sao cô không thể kiểm soát bản thân mình?
Tại sao?
Olivia nắm chặt tay. Cô không muốn đưa tay lên mặt. Cô không muốn quay đầu đi. Cô ước Melina sẽ khéo léo nhìn đi chỗ khác và cho cô thời gian để lau mắt bằng mu bàn tay.
Chỉ là, cô biết rằng chuyện đó là không thể, thế nên tất cả những gì cô có thể làm là chịu đựng thứ cảm xúc đang dâng trào lên đến giác mạc mình.
“Con đã... đến quá muộn sao?”
Cố gắng không để lộ giọng nói run rẩy của mình, cô mím môi hết sức.
“Con đã cố gắng đến nhanh nhất có thể, nhưng... xem ra vẫn là chưa đủ.”
Giọng cô không run. Cô không... khóc. Thế là đủ rồi.
Melina nhìn Olivia với một nụ cười yếu ớt.
Sao phải buồn đến vậy cơ chứ?
Mặc dù đang đứng trước cuộc đoàn tụ đầy kịch tính với người đệ tử mà mình nghĩ đã chết, Melina chỉ mím chặt môi và giữ im lặng. Dù cho rất muốn lao đến ngay và luôn, cô cũng đơn giản là không thể.
Một đôi mắt đỏ hoe, một khuôn mặt đang cố kìm nén nước mắt.
Hiểu rõ hơn ai hết Olivia đang cảm thấy thế nào, cô chờ đợi mà không nói một lời.
“Lia.”
Chỉ sau khi hơi thở của Olivia đã ổn định, cô mới lên tiếng.
“Ta có thể ôm con không?”
Một tình yêu thuần khiết, không chút mảy may nghi ngờ.
“...A.”
Trước điều đó, Olivia nuốt ngược hơi thở vào trong một lần nữa.
Cô đơn giản là không thể nhìn vào đôi mắt đó.
Đầu cô đau nhức. Một vị đắng tràn ngập trong miệng cô. Tim cô đập mạnh với mùi vị của tội lỗi. Chẳng thể chịu nổi những rung động của trái tim, cơ thể cô run rẩy.
Con, con không... không phải là người đó.
Con chỉ đơn thuần là...
“Nào, nào... ổn cả rồi. Mọi chuyện ổn cả rồi.”
Olivia giật mình và co rúm vai lại. Chẳng biết từ lúc nào hay, mà cô đã ở trong vòng tay của Melina.
Melina nhẹ nhàng ôm lấy Olivia. Cô vỗ nhẹ vào lưng Olivia và khẽ nói.
“Mọi chuyện ổn cả rồi.”
Giọt nước đã tràn ly. Olivia không thể chịu thêm được nữa. Cô đầu hàng trước dòng thác cảm xúc.
“A... aaaa...!”
Con đã lừa dối người.
Con đã lừa gạt người.
Con đã lợi dụng người để sống sót.
Những lời tự trách cứ như vậy xoay vần trong miệng cô. Cô biết rõ rằng mình chẳng thể nói chúng ra thành lời. Ấy vậy mà, chúng vẫn mấp máy môi cứ như có thể. Cô khinh miệt chính bản thân mình.
Kết quả là.
“Con... xin lỗi. Con... con...”
Cô chỉ có thể sáo rỗng cầu xin một sự tha thứ.
Melina vuốt ve lưng đệ tử của mình. Cô xoa đầu và vỗ về lưng Olivia. Olivia rõ là lại đang tự trách mình điều gì đó.
“...”
Melina không đoán được lý do. Cô đã biết từ trước rằng Olivia đang che giấu rất nhiều điều. Chỉ là, Melina không định ép buộc cô.
Melina thể hiện sự quan tâm qua cái im lặng. Cô chỉ đơn giản là lặp lại những cử chỉ an ủi cho đến khi Olivia có thể bình tĩnh lại.
Bộp, bộp.
Sau khi khóc một hồi, Olivia lau nước mắt bằng tay áo.
“...Mặt con sưng húp lên rồi.”
Olivia nói với giọng tự chế giễu.
Trước khi trông thấy gương mặt của Melina, cô vẫn còn ổn vậy mà. Cô không ngờ là chuyện này lại xảy ra.
“Ta không biết con lại là một đứa mít ướt như vậy đấy.”
“...Sư phụ khóc trước mà. Đừng có đổ lỗi cho con.”
“...”
“Mà thôi, xem ra người vẫn khỏe trong năm năm qua. Thú thật là, con vẫn chưa thể nắm bắt được. Cảm giác như chưa đầy vài ngày trôi qua, vậy mà khi con tỉnh dậy, năm năm đã trôi qua.”
Olivia lầm bầm rồi xoay người. Cô quyết định chấp nhận sự thật rằng Melina đã hoàn toàn bước vào lãnh địa trong trái tim cô.
“Lia.”
Melina nói với một nụ cười nhạt.
“Lời nguyền trên cơ thể ta đã biến mất rồi.”
“...Người tự dưng nói gì vậy?”
“Nghĩa là con không cần phải giả vờ nữa. Con có thể yên tâm rằng giờ ta sẽ không làm hại con.”
“Hừm, con không hiểu người đang nói gì cả, thật đấy.”
Melina cười khúc khích rồi nhéo và lắc lắc má Olivia.
“Vậy còn cái ‘sư phụ’ trong lúc khóc ban nãy của con là cái gì?”
“...”
Nghe vậy, đôi mắt Olivia run lên như cầy sấy.
Thật vậy sao? Không, đâu có chuyện mình…
Melina cười khẽ và bỏ tay khỏi má Olivia.
“Bắt được con rồi.”
“...A.”
Trước Olivia đang há hốc mồm, Melina mỉm cười.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận
liệu sẽ có cắt kéo? 🐧