Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt...
Mainyuel- Web Novel
- Minh hoạ (Ai bởi tác giả)
- Chương Đầu
- Chương 1: Nếu Tôi Biết Chuyện Sẽ Thành Ra Thế Này, Tôi Đã Không Giết Mấy Người Rồi
- Chương 2: Lập Đội (Bằng Bạo Lực)
- Chương 3: Olivia, Cái Tên Của Quỷ Dữ
- Chương 4: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (1)
- Chương 5: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (2)
- Chương 6: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (3)
- Chương 7: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (4)
- Chương 8: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (5)
- Chương 9: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (6)
- Chương 10: Kiếm Thánh Kiel (1)
- Chương 11: Kiếm Thánh Kiel (2)
- Chương 12: Kiếm Thánh Kiel (3)
- Chương 13: Ma Nữ Cứu Thế
- Chương 14: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (1)
- Chương 15: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (2)
- Chương 16: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (3)
- Chương 17: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (1)
- Chương 18: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (2)
- Chương 19: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (1)
- Chương 20: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (2)
- Chương 21: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (1)
- Chương 22: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (2)
- Chương 23: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (1)
- Chương 24: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (2)
- Chương 25: Mạnh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (3)
- Chương 26: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (4)
- Chương 27: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (1)
- Chương 28: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (2)
- Chương 29: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (3)
- Chương 30: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (4)
- Chương 31: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (5)
- Chương 32: Ký Ức Cuối Cùng (1)
- Chương 33: Ký Ức Cuối Cùng (2)
- Chương 34: Ký Ức Cuối Cùng (3)
- Chương 35: Ký Ức Cuối Cùng (4)
- Chương 36: Ký Ức Cuối Cùng (5)
- Chương 37: Ký Ức Cuối Cùng (6)
- Chương 38: Ngày Em Biến Mất (1)
- Chương 39: Ngày Em Biến Mất (2)
- Chương 40: Ngày Em Biến Mất (3)
- Chương 41: Chuyện Kỳ Lạ (1)
- Chương 42: Chuyện Kỳ Lạ (2)
- Chương 43: Chuyện Kỳ Lạ (3)
- Chương 44: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (1)
- Chương 45: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (2)
- Chương 46: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (3)
- Chương 47: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (1)
- Chương 48: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (2)
- Chương 49: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (3)
- Chương 50: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (4)
- Chương 51: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (5)
- Chương 52: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (6)
- Chương 53: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (1)
- Chương 54: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (2)
- Chương 55: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (3)
- Chương 56: Mất Mát (1)
- Chương 57: Mất Mát (2)
- Chương 58: Mất Mát (3)
- Chương 59: Mất Mát (4)
- Chương 60: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (1)
- Chương 61: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (2)
- Chương 62: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (3)
- Chương 63: Tái Ngộ (1)
- Chương 64: Tái Ngộ (2)
- Chương 65: Mọi Người Đều Điên Hết Cả Rồi
- Chương 66: Xưng Tội (1)
- Chương 67: Xưng Tội (2)
- Chương 68: Xưng Tội (3)
- Chương 69: Xưng Tội (4)
- Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)
- Chương 71: Hoá Thân Thành Quỷ (2)
- Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)
- Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
- Chương 74: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (1)
- Chương 75: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (2)
- Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)
- Chương 77: Cách Để Bẻ Gãy Cô (1)
- Chương 78: Cách Để Bẻ Gãy Cô (2)
- Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)
- Chương 80: Thấu Hiểu (1)
- Chương 81: Thấu Hiểu (2)
- Chương 82: Thấu Hiểu (3)
- Chương 84: Thấu Hiểu (4)
- Chương 85: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (1)
- Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (2)
- Chương 87: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)
- Chương 88: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (1)
- Chương 89: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (2)
- Chương 90: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (3)
- Chương 91: Thời Gian Đang Cạn Dần (1)
- Chương 92: Thời Gian Đang Cạn Dần (2)
- Chương 93: Thời Gian Đang Cạn Dần (3)
- Chương 94: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)
- Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (2)
- Chương 96: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)
- Chương 97: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (4)
- Chương 98: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)
- Chương 99: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (2)
- Chương 100: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (3)
- Chương 101: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (4)
- Chương 102: Mặt Đối Mặt (1)
- Chương 103: Mặt Đối Mặt (2)
- Chương 104: Mặt Đối Mặt (3)
- Chương 105: Mặt Đối Mặt (4)
- Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)
- Chương 107: Điểm Phân Nhánh (2)
- Chương 108: Điểm Phân Nhánh (3)
- Chương 109: Lục Địa Phía Nam (1)
- Chương 110: Lục Địa Phía Nam (2)
- Chương 111: Lục Địa Phía Nam (3)
- Chương 112: Thợ Săn Quỷ (1)
- Chương 113: Thợ Săn Quỷ (2)
- Chương 114: Thợ Săn Quỷ (3)
- Chương 115: Con Mồi Của Ta (1)
- Chương 116: Con Mồi Của Ta (2)
- Chương 117: Con Mồi Của Ta (3)
- Chương 118: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (1)
- Chương 119: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (2)
- Chương 120: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (3)
- Chương 121: Ảo Mộng Đơn Thuần (1)
- Chương 122: Ảo Mộng Đơn Thuần (2)
- Chương 123: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (1)
- Chương 124: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (2)
- Chương 125: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (3)
- Chương 126: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (1)
- Chương 127: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (2)
- Chương 128: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (3)
- Chương 129: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (4)
- Chương 130: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (5)
- Chương 131: Ngươi Có Thể Giết Ta (1)
- Chương 132: Ngươi Có Thể Giết Ta (2)
- Chương 133: Ngươi Có Thể Giết Ta (3)
- Chương 134: Ngươi Có Thể Giết Ta (4)
- Chương 135: Ma Giới (1)
- Chương 136: Ma Giới (2)
- Chương 137: Ma Giới (3)
- Chương 138: Sát Nhân Hàng Loạt (1)
- Chương 139: Sát Nhân Hàng Loạt (2)
- Chương 140: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (1)
- Chương 141: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (2)
- Chương 142: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (3)
- Chương 143: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (1)
- Chương 144: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (2)
- Chương 145: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (3)
- Chương 146: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (4)
- Chương 147: Ma Thần (1)
- Chương 148: Ma Thần (2)
- Chương 149: Ma Thần (3)
- Chương 150: Đại Ma Nữ, Aurelia (1)
- Chương 151: Đại Ma Nữ, Aurelia (2)
- Chương 152: Đại Ma Nữ, Aurelia (3)
- Chương 153: Đại Ma Nữ, Aurelia (4)
- Chương 154: Đi Vào Ký Ức (1)
- Chương 155: Đi Vào Ký Ức (2)
- Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)
- Chương 157: Quá Muộn Màng (1)
- Chương 158: Quá Muộn Màng (2)
- Chương 159: Quá Muộn Màng (3)
- Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)
- Chương 161: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (2)
- Chương 162: Hồi Kết Đang Cận Kề (1)
- Chương 163: Hồi Kết Đang Cận Kề (2)
- Chương 164: Hồi Kết Đang Cận Kề (3)
- Chương 165: Melina (1)
- Chương 166: Melina (2)
- Chương 167: Chúa Tể Bóng Tối (1)
- Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)
- Chương 169: Chúa Tể Bóng Tối (3)
- Chương 170: Biện Minh (1)
- Chương 171: Biện Minh (2)
- Chương 172: Biện Minh (3)
- Chương 173: Biện Minh (4)
- Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)
- Chương 175: Hoàng Đế Aria (2)
- Chương 176: Hoàng Đế Aria (3)
- Chương 177: Hoàng Đế Aria (4)
- Chương 178: Chiến Tranh Tổng (1)
- Chương 179: Chiến Tranh Tổng (2)
- Chương 180: Chiến Tranh Tổng (3)
- Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)
- Chương 182: Chiến Tranh Tổng (5)
- Chương 183: Chiến Tranh Tổng (6)
- Chương 184: Chiến Tranh Tổng (7)
- Chương 185: Chiến Tranh Tổng (8)
- Chương 186: Ma Vương (1)
- Chương 187: Ma Vương (2)
- Chương 188: Ma Vương (3)
- Chương 189: Ma Vương (4)
- Chương 190: Ma Vương (5)
- Chương 191: Ma Vương (6)
- Chương 192: Ma Nữ Diệt Thế (1)
- Chương 193: Ma Nữ Diệt Thế (2)
- Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)
- Chương 195: Ma Nữ Diệt Thế (4)
- Chương 196: Ma Nữ Diệt Thế (5)
- Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)
- Chương 198: Ma Nữ Diệt Thế (7)
- Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)
- Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)
- Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)
- Chương 202: Tiến Đến Kết Thúc (3)
- Chương 203: Kết Thúc (1)
- Chương 204: Kết Thúc (2)
- Chương 205: Kết Thúc (3)
- Chương 206: Kết Thúc (4)
- Chương 207: Kết Thúc (5)
- Chương 208: Kết Thúc (6)
- Chương 209: Kết Thúc (7)
- Chương 210: Kết Thúc (Hết)
- Lời Bạt
- Chương Phụ
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
Olivia nhìn xuống Rebekah đang rúc vào lòng mình.
[Rebekah]
- Cấp độ: 93
- Hảo cảm: 72
- Chức nghiệp: Thánh Nữ
- Danh hiệu: Con Chiên Ngoan Đạo, Người Tạo Ra Phép Màu, Người Soi Sáng Bóng Tối.
Chỉ với một câu nói đó, độ hảo cảm của cô đã tăng tận 20 điểm.
‘...Được rồi.’
Tính toán của cô đã hiệu quả.
Nếu cô đưa ra thứ gì đó quá lớn ngay từ đầu, Rebekah sẽ từ chối.
Thế nhưng thứ Olivia đưa ra chỉ đơn thuần là hai từ ‘em gái’.
Đối với một số người, đó có thể chỉ là một cách để thể hiện tình thân thiết, nhưng đối với Rebekah, người khao khát gia đình, đó là một từ mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Và đây là kết quả.
Thấy Rebekah dụi mặt vào ngực mình như đang ôm chiếc chăn mới, Olivia cẩn trọng mở lời.
“Rebekah.”
“...Vâng.”
Thay vì nói, Olivia dùng ánh mắt ra hiệu xung quanh.
Vô số cư dân khu ổ chuột đang chăm chú nhìn Rebekah.
“...A!”
Giật mình, Rebekah cúi gằm cùng khuôn mặt đỏ bừng.
Tình huống này có phần khó xử, nhưng may mắn thay, không ai nhận ra danh tính thực sự của Rebekah. Nếu có, họ đã chẳng đứng ngẩn ra như vậy.
“Em buông chị ra được không?”
“A, em... em xin lỗi.”
Rebekah trông như thể đã hồn xiêu phách lạc vậy.
“Em, em thường không như thế này...”
“Chị biết. Chị biết em gái chị là người như thế nào mà.”
Nghe thấy từ “em gái”, khuôn mặt của Rebekah chợt bừng sáng. Chỉ là ngay sau đó, đôi mắt cô lại vẩn đục vì bối rối.
Tim cô hẳn đang đập thình thịch.
Chắc hẳn cộng hưởng của từ “em gái” đã tác động đến cô sâu sắc hơn nhiều so với dự đoán của Olivia.
Suy cho cùng, người thân duy nhất còn lại của cô cũng chỉ là một vị thần vô hình.
Đây là lúc con đường của Olivia rẽ nhánh khỏi vòng chơi diệt vong.
Trong lần chơi diệt vong, Rebekah cũng thường gọi cô là “chị”. Nhưng “Olivia” chưa bao giờ gọi Rebekah là em gái.
Chẳng có lý do gì để làm thế.
Chính bởi vậy mà Rebekah mới thích Olivia, nhưng cũng chỉ như một người mà cô kính trọng.
Thế nhưng, nếu cô thay đổi cách tiếp cận thành thế này thì sao?
‘Hơn cả một đối tượng để kính trọng, cả hai sẽ trở thành một thứ gì đó hơn thế nữa.’
Tất nhiên, chuyện này chỉ khả thi vì Rebekah còn trẻ. Bất kể gánh vác trách nhiệm nặng nề cùng lý tưởng cao đẹp đến đâu, cô cũng chỉ là một đứa trẻ.
Và còn là một đứa trẻ chưa từng được trải nghiệm tình cảm gia đình.
Theo quy luật, một khi con người được lấp đầy thiếu thốn trong mình, họ sẽ không còn đủ can đảm để quay lại như trước nữa.
Đến cả người lớn cũng vậy, thì sao Rebekah có thể cưỡng lại được chứ?
Cho đến nay, cô có thể chịu được là do chưa từng trải nghiệm nó, nhưng...
‘Cô ấy sẽ đâu thể làm thế được nữa nhỉ?’
Bởi vì chỉ có mình Olivia mới gọi cô là em gái.
Thế rồi, hình ảnh một con quỷ bỗng chốc lên trong tâm trí Olivia.
Asmodeus, Đại Quỷ cai trị Ma Giới phương Bắc.
Chuyện Olivia đang cố gắng làm rất giống với phong cách của Asmodeus.
Đầu tiên, ả lấp đầy thứ còn thiếu mà chẳng cần bất kỳ cái giá nào.
Kế đến, ả che giấu sự thật rằng mình là một con quỷ. Bất cứ ai lần đầu gặp Asmodeus xuất hiện trong lốt một nữ tu, cũng đều không thể từ chối các lời đề nghị của ả.
Mặc cho biết chắc hẳn phải có động cơ thầm kín nào đó, họ vẫn chấp nhận vì họ chẳng còn gì để mất.
‘Thế nhưng, chính hành động chấp nhận đó là cái bẫy.’
Asmodeus liên tục đáp ứng những gì đối phương khao khát.
Ả không hề mất kiên nhẫn dù có mất hàng tháng hay hàng năm trời. Ả là một đại quỷ có thể chịu đựng cả đời chỉ vì giây phút vui sướng.
Thời điểm các thiếu thốn đó được lấp đầy từng chút một, Asmodeus đã trở thành một người không thể thay thế đối với họ.
Và khi họ trở nên hạnh phúc đến mức không thể hạnh phúc hơn nữa, Asmodeus sẽ tiết lộ thân phận quỷ dữ của mình.
Và rồi, ả lấy đi tất cả những gì ả đã lấp đầy.
Tất nhiên, nó giống như "thu hồi" hơn là lấy đi, nhưng hầu hết con người không thể chịu đựng được chuyện này và sụp đổ.
Cũng giống như các tỷ phú chọn tự sát khi trở thành người vô gia cư vậy.
Chính lúc ấy, Asmodeus sẽ xuất hiện và đưa ra một [Khế Ước].
Một khế ước hoàn toàn bất công, thứ đòi hỏi linh hồn của họ để "trả lại" những gì ả đã lấy.
Chẳng một ai là không biết sự vô lý của bản khế ước đó. Chỉ là, cũng chẳng một ai có thể từ chối nó.
Chuyện Olivia đang cố làm không khác mấy so với phong cách của Asmodeus.
Cũng chính bởi vậy mà cô gọi nó là "hóa thân thành quỷ".
[Thời gian còn lại: 6 phút 20 giây]
Do chỉ còn lại khoảng 6 phút, Olivia chuyển sang chế độ quan sát.
[Đang quan sát 'Thánh Nữ Rebekah'.]
- Số lần chuyển đổi còn lại: 4 lần
Tầm nhìn của cô bay lên cao.
‘Olivia’ ngẩn ngơ nhìn vào khoảng không trong vài giây trước khi tiếp tục công việc của mình như thể chẳng có gì xảy ra.
Chuyển động của cô trông hơi máy móc. Chuyện này cũng chẳng lạ gì.
‘Mình cũng như vậy trong cuộc diệt vong mà.’
Bởi vì cô sẽ không thể thực hiện cuộc diệt vong nếu không di chuyển một cách máy móc.
‘Olivia’ nói.
- Chưa đầy một tuần nữa mà em đã bị thương rồi sao?
Giúp đỡ người nghèo không phải là vai trò của cô.
- Nào, đau ở đâu?
Làm các việc thiện để được Rebekah tôn trọng cũng chẳng phải là điều cô thường làm nốt.
Thế nhưng.
[Trạng thái quan sát sắp kết thúc.]
[Thời gian còn lại: 6 phút 19 giây]
Tầm nhìn của cô trở lại bình thường.
Cô ngăn Rebekah lại lúc cô chuẩn bị đứng dậy sau khi hoàn thành công việc.
“Sao, sao vậy?”
“Cứ giữ nguyên tư thế này một lát.”
Olivia quỳ xuống và nhìn thẳng vào mắt Rebekah. Khác với trước đây, hiện giờ không có ai quan sát họ. Vì vậy, cô có thể vuốt ve Rebekah thêm một chút.
“...”
“Em làm tốt lắm.”
Mắt Rebekah mở to cứ như cô đã ngừng thở.
“Làm việc này mỗi ngày mà không cần bất kỳ phần thưởng nào thực sự rất đáng nể.”
“...C-cảm ơn cô, cô Olivia.”
“Em gọi chị là chị được mà.”
Giây phút nghe thấy câu nói ấy, Rebekah bèn nghĩ.
“Vâng... chị.”
Nếu đây là một giấc mơ, cô hy vọng mình sẽ không bao giờ tỉnh giấc.
Trông thấy vô vàn cảm xúc xoay chuyển trong mắt Rebekah, Olivia lẩm bẩm với chính mình.
Và rồi, tầm nhìn của cô bay lên cao.
[Chuyển sang chế độ quan sát.]
[Số lần quan sát còn lại: 3 lần]
Gọi Rebekah là ‘em gái’.
[Số lần quan sát còn lại: 2 lần]
Nhẹ nhàng xoa đầu Rebekah.
[Số lần quan sát còn lại: 1 lần]
Ôm Rebekah âu yếm và khen ngợi cô.
[Số lần quan sát còn lại: 0 lần]
Tất cả các hành động nâng cao ngưỡng hạnh phúc của Rebekah phải đến từ duy nhất một mình cô.
[Thời gian còn lại: 00 phút 54 giây]
Chẳng một hành động nào của Olivia là làm hại Rebekah.
Ít nhất là chưa.
[Giới hạn thời gian đã hết.]
Olivia đã dành thêm một ngày nữa trong Sảnh Sám Hối.
———
Đây là ký ức thứ ba.
[Manh Mối #3]
[Ký ức về tháng 1, Năm Đế Quốc 993]
[Thời gian giới hạn: 20 phút 00 giây]
“...”
Liếc.
Rebekah mà cô gặp lại, đang quan sát cô cẩn thận.
Lần này không phải tại khu ổ chuột. Xem ra nơi đây là một phòng ăn bên trong nhà thờ.
‘Giờ ăn trưa?’
Trong bát của Rebekah chỉ có bánh mì với muối, một ít nước và quả cọ.
Xem ra cô hiện đang ăn chay kiêng thịt.
Cô xé những mẩu bánh mì, và bất cứ khi nào mắt cô chạm mắt với Olivia, cô lại lén nhìn đi chỗ khác.
Olivia nhanh chóng nhận ra lý do.
Sáu ngày là quá dài đối với một thiếu nữ.
Olivia mỉm cười thầm.
‘Vậy mà cô ấy có thể chịu đựng một tuần nhịn ăn ngon lành.’
Cô có thể biết mà không cần nhìn thấy ‘Olivia’ đã đối xử với Rebekah ra sao trong sáu ngày qua.
“Cô Olivia. Hôm qua tôi đã cầu nguyện với Minh Thần Aither...”
Muốn được khen ngợi không phải là tội lỗi.
Muốn được gọi là em gái cũng không phải là tội lỗi.
Bởi vì chẳng có gì sai khi khao khát những điều này, nên Rebekah đã bộc lộ ham muốn của mình một cách cởi mở như thế này thay vì che giấu chúng.
Và ‘Olivia’ hẳn đã đáp lại lời của Rebekah một cách thích hợp.
Phải, chỉ là ‘đáp lại’.
Cô đã chẳng dùng từ ngữ thân mật “em gái” hay đưa ra những lời khen ngợi đầy tình cảm.
Sao cô biết được ư?
‘Bởi vì đó là cách mình đã chơi trước đây.’
Olivia nghiêng người tới trước và thì thầm đủ nhỏ để chỉ Rebekah nghe thấy.
“Em có muốn chị khen em không?”
“...”
Rebekah không đáp lời ngay.
Cô hẳn đang xấu hổ vì cảm xúc thật của mình đã bị lộ tẩy.
Chỉ sau vài giây, môi Rebekah mới hé mở.
“...Có ạ.”
Một nụ cười dịu dàng nở trên khuôn mặt Olivia.
Tốt.
Đây là một dấu hiệu rất tốt. Vậy có nghĩa là Rebekah đã phụ thuộc vào cô đến mức này rồi.
‘Thêm hai lần nữa? Hay chỉ một lần?’
Các ngón tay thon dài của Olivia chậm rãi cắt chiếc bánh mì.
Cô làm vậy là để khiến Rebekah khao khát hơn nữa bằng cách kéo dài thời gian.
Thấy Rebekah nuốt khan, Olivia chìm vào suy nghĩ.
Cô đang cân nhắc xem khi nào là lúc hiệu quả nhất để lộ ra bộ mặt ‘ác quỷ’ của mình.
‘Hay là... ngay giờ luôn?’
Olivia dùng nĩa lấy một miếng bánh mì và đưa vào miệng.
Thứ này chỉ nên có vị mặn, sao giờ đây nó lại ngọt ngào thế này?
Tính toán đã hoàn tất.
“Rebekah.”
Olivia liếm môi và tiếp tục.
“Tối nay... chúng ta gặp nhau nhé?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
7 Bình luận