Aria huy động các hầu gái của mình để tìm kiếm Olivia.
“Cô ấy có mái tóc trắng, đôi mắt xanh lam, và trạc tuổi ta. Tên là Olivia.”
“Vậy, cô ấy mười tuổi sao, thưa Điện Hạ?”
“...Phải.”
Sau khi nghe điều này, các hầu gái lập tức ra ngoài để thực hiện mệnh lệnh của Aria. Trong mắt họ, vị công chúa nằm ườn trên giường cả ngày đã lần đầu quan tâm đến một người trạc tuổi mình.
‘...Mình đã yếu đi đáng kể.’
Mất khá nhiều thời gian cô mới có thể ngồi dậy. Mặc dù giờ cô đã có thể cử động cơ thể, nhưng cô vẫn chưa phục hồi được lượng mana đã mất.
‘Có lẽ mình sẽ không bao giờ lấy lại được nó.’
Cái giá của việc vượt qua hàng ngàn dòng thời gian cùng một lúc là không hề nhỏ. Linh hồn cô đã bị tổn thương nghiêm trọng, và cô đã mất đi hầu hết kết nối với chân lý.
‘...Chỉ còn lại những mảnh vỡ.’
Một lượng nhỏ mana tụ lại ở đầu ngón tay run rẩy của cô.
Xììì...
Ánh sáng vàng kim nhỏ bé và khiêm tốn, cứ như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Xem ra cô sẽ không thể sử dụng ma pháp đàng hoàng được nữa.
Siết.
Cô vô thức nắm chặt tay.
[Ngươi có hối hận không?]
Cô nghĩ mình nghe thấy giọng nói của Hoàng Đế.
[Ngươi đã mất đi mọi thứ mình đã gầy dựng trong suốt cuộc đời.]
Công chúa chậm rãi lắc đầu.
Không.
Cô không hối hận.
Aria cuối cùng cũng mỉm cười. Đó không phải là một nụ cười buồn, cũng không phải là nụ cười hối tiếc. Mà là một nụ cười tràn ngập niềm vui và nỗi phấn khích của thành công.
Thực ra nếu không mất đi bất cứ thứ gì, cô sẽ thấy thất vọng. Vì đó có nghĩa là khung cảnh hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một giấc mơ thoáng qua.
‘Mình đã lường trước được chừng này.’
Cô đã nghe từ Hoàng Đế về cách mà sự bất tử của Ma Thần chọn vật chủ. Nếu cô rơi vào thế giới này với sức mạnh nguyên vẹn, cô có thể đã làm hoen ố cái kết hoàn hảo mà Olivia đã tạo ra.
Đôi khi, mất mát chính là minh chứng của thành công.
Không dùng được ma pháp cũng chẳng sao cả. Cô còn vô vàn cách khác để giúp Olivia.
Giây phút cô nghĩ vậy, cảm xúc trào dâng từ trong tim cô.
“...Tạ ơn trời.”
Aria vùi mặt vào hai tay. Tất cả mọi cảm xúc mà cô kìm nén bấy lâu nay tuôn ra từ đôi mắt cùng một lúc. Cô cố gắng kìm lại, nhưng đơn giản là không thể.
“Hức.”
Cô đã thành công. Bảy năm không ngoảnh lại của cô đã được đền đáp.
Tạ ơn trời.
Thực sự, tạ ơn trời.
“Hức... hức...”
Tiếng cười và nước mắt vỡ òa cùng lúc.
Aria vô cùng biết ơn vì cô có thể chuộc lỗi, cho dù là theo cách này.
“Điện Hạ! Chúng thần tìm thấy cô ấy rồi!”
Tin tức ấy đến một tuần sau khi cô rơi vào thế giới này.
Aria lập tức rời khỏi hoàng cung. Do không thể sử dụng ma pháp, nên cô phải di chuyển bằng xe ngựa trong ba ngày.
Cô đến một thành phố nhỏ ở vùng ngoại ô Đế Quốc. Đó là một thành phố đầy rẫy các mạo hiểm giả mới vào nghề, những tên côn đồ bóc lột họ, và nhiều loại người khác.
Mặc cho vùng ngoại ô được bao quanh bởi những bức tường kiên cố, an ninh công cộng nơi đây cũng không thể gọi là tốt được.
Aria nhìn quanh với vẻ mặt thẫn thờ. Mùi xác chết thối rữa. Những người qua đường phớt lờ mùi hôi thối cứ như không có gì.
Cô không thể tin rằng Olivia đã được tìm thấy ở một nơi như vậy.
“...”
Những kẻ lang thang và tội phạm ở khắp mọi nơi. Ngay khi Aria cắn môi, có kẻ đã lê bước đến gần cô.
“Cô nhóc là khách hàng à?”
Một mùi hôi khủng khiếp tỏa ra từ miệng hắn. Thế nhưng thay vì nhăn mặt, Aria lấy ra tấm thẻ bài cô nhận được từ cô hầu gái. Tên ăn mày già, mặt đầy đốm đen, nhìn chằm chằm vào tấm thẻ bài một lúc lâu.
“Cô trông khá trẻ đấy... Cô có lính canh không? Mấy kẻ như bọn ta chưa bao giờ học phép tắc đàng hoàng và không biết cách ứng xử với quý tộc đâu.”
Thay vì trả lời, Aria kích hoạt một thánh tích bảo vệ.
“...Thế thì hợp lý rồi.”
Tên ăn mày cười khúc khích và dẫn đường. Ngay khi hắn quay lưng lại, ánh mắt của những kẻ lang thang ẩn nấp trong các góc khuất đều biến mất cùng lúc. Chúng hẳn đã thông đồng với nhau ngay từ đầu.
Aria lặng lẽ đi theo hắn.
“Đến nơi rồi.”
Một tầng hầm vô danh đầy hơi ẩm.
Giữa một cái lồng bao quanh bởi nấm mốc trong không khí ẩm ướt và được canh gác bởi những tên côn đồ xăm trổ đầy mình...
“A...”
Một cô gái đang nằm đó. Mái tóc trắng như tuyết không mất đi độ bóng ngay cả trong bóng tối. Đồng tử xanh lam hiện ra qua đôi mắt khép hờ.
Đó là Olivia.
“Với vẻ đẹp như thế, nó sẽ bán được ít nhất mười ngàn vàng...”
Tên ăn mày rùng mình trước luồng sát khí lóe lên.
“...ít nhất...”
Hắn không thể nói tiếp.
Lão già nhìn Aria. Ánh mắt cô đang dán chặt vào nơi khác, chứ không phải hắn.
“...”
Lúc đầu, hắn nghĩ cô chỉ là một tiểu thư quý tộc rảnh rỗi đi lang thang, nhưng thứ chứa đựng trong đôi mắt xanh đó không phải là một cảm xúc tầm thường như vậy.
“...Các ngươi đã làm gì Olivia?”
Một giọng điệu lạnh lùng dường như lột da người nghe.
Cảm xúc duy nhất phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng đó là sát ý.
Ực.
Một con dao găm sắc bén đột nhiên kề cổ lão già. Bọn côn đồ lẽ ra phải canh gác cửa đang nằm sõng soài trên mặt đất.
...Từ bao giờ?
Mặc cho trông khá bình thường, nhưng kỹ năng của chúng không thuộc dạng tầm thường.
Vì nơi này được quản lý trực tiếp bởi Hội Đạo Tặc, nên chỉ những cá nhân có kỹ năng được chọn lọc mới có thể đảm nhận các vị trí quản lý.
Ngay cả bản thân lão già cũng đủ kỹ năng để dễ dàng ám sát hai hoặc ba hiệp sĩ bình thường.
Thế nhưng.
Những kẻ cầm dao sau lưng hắn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
“Trả lời câu hỏi của Điện Hạ.”
Trước những lời nói như một bản án đó, lão già cảm thấy sự căng thẳng dâng lên tận cằm.
...Điện Hạ?
Não hắn hoạt động điên cuồng. Ngay khi hắn nhận ra thực thể tỏa ra sát khí trước mặt mình là công chúa của Đế Quốc, lưỡi dao sắc bén ấn nhẹ vào da hắn.
“B-Bọn ta không chạm vào nó.”
“...”
“T-Thật đấy! Với vẻ đẹp như thế, ngay cả một vết xước nhỏ trên cơ thể nó cũng sẽ làm giảm giá...”
“...”
“B-Bọn ta có đánh nó vài lần vì kháng cự...!”
Rắc.
“Hự, hộc...”
Vào khoảnh khắc đó, thế giới của lão già trở nên méo mó. Cổ hắn đã bị bẻ gãy.
Aria không nói gì cả sau khi trông thấy các crow làm vậy. Cô đã chắc chắn họ sẽ đi theo mình ngay từ lúc rời khỏi cung điện.
Cô chỉ đơn giản lấy chìa khóa và đá tung cửa lồng.
Hơi thở của Olivia thật yếu ớt.
Trên sàn nhà tối tăm không một chút ánh sáng, Olivia đang chảy máu. Mùi máu nồng nặc.
“A...”
Lòng bàn tay Aria trở nên dính nhớp vì máu.
Khắp người Olivia là vết bầm tím.
Thế giới dường như trôi xa khỏi cô. Tai cô ù đi, và thật khó để bước đi.
“A... Aaa... Aaa...”
Cưỡng ép nắm chặt đôi tay run rẩy điên cuồng, cô tuyệt vọng vươn tay về phía khuôn mặt Olivia. Nó không chỉ trắng bệch như xác chết, mà còn lạnh lẽo.
Mặc dù cô ấy vẫn còn thở, nhưng cũng chỉ có vậy. Chẳng có dấu hiệu nào của sức sống.
Cằm Aria run rẩy. Chỉ đến lúc đó, cô mới nhận ra mình đã quay ngược thời gian bao xa.
Đây là “khởi đầu” của Olivia.
Gặp một cái kết bi thảm trong tầng hầm của một con hẻm sau là số phận định sẵn của cô ấy.
Lần hồi quy thứ 0 của Olivia mà không một ai nhớ.
Chính là nó.
“...Phổi của cô nhóc đã bị tổn thương.”
Nhìn vào miệng Olivia, crow nói.
“Không chỉ phổi. Xương và nội tạng... cũng bị tổn thương.”
“...Tổn thương?”
“Vâng. Xem ra cô nhóc đã bị đánh liên tục.”
“Nhưng... cô ấy vẫn còn sống.”
“...Vâng.”
Cô ấy chỉ còn thoi thóp. Các vết thương của cô nghiêm trọng đến mức sẽ không lạ nếu cô chết bất cứ lúc nào. Crow đã cố tình không nói ra.
“Thật lạ là cô nhóc chưa chết, cô ấy đang bám víu vào sự sống bằng ý chí tuyệt đối.”
“D-Dược phẩm. Ta có dược phẩm.”
Một lọ thuốc màu đỏ tươi xuất hiện từ trong ngực Aria. Crow do dự trong giây lát, rồi chậm rãi lắc đầu.
“Nó sẽ không hiệu quả đâu.”
Cô ấy sẽ chết vì sốc trong quá trình tái tạo.
Ngay cả khi thứ công chúa cầm là tiên dược, kết quả cũng sẽ như vậy. Olivia quá nhỏ, quá mong manh.
Dùng ma pháp hay tìm một linh mục cũng sẽ chẳng thay đổi được gì.
Đã quá muộn rồi.
“...Không.”
Aria từ từ cảm thấy cơ thể mình nghiêng đi.
Choang!
Những mảnh thủy tinh vỡ cắm vào lòng bàn tay cô.
Đây là cách mọi thứ kết thúc sao?
Mặc dù đã vượt qua các dòng thời gian để đến điểm khởi đầu, cô vẫn không thể giúp Olivia sao?
“Điện Hạ.”
“...”
“Điện Hạ...? Người bị thương rồi. Chúng ta nên nhanh chóng trở về cung điện...”
Aria lặng lẽ nhìn xuống lòng bàn tay mình. Trong mắt cô không có tiêu cự.
Cô nên quay về.
...Quay về?
Thịch. Tim Aria đập mạnh. Với đôi tay run rẩy, cô nắm lấy tay Olivia và kiểm tra mạch đập.
Nó vẫn đập.
Cô ấy vẫn còn sống.
Mặc dù yếu ớt như thể có thể dừng lại bất cứ lúc nào, cô vẫn còn sống.
Aria từ từ mở miệng.
“Olivia.”
Không có câu trả lời nào.
Chỉ có đôi mắt xanh mở hờ run rẩy.
Có một cách để cứu Olivia. Một cách mà không một ai tưởng tượng nổi. Một cách mà chỉ mình cô mới có thể thử.
“...”
Cô đã tự hỏi từ lâu rằng, khởi nguồn của cái hồi quy của Olivia là từ đâu.
Đó là một phước lành từ Minh Thần, hay là một lời nguyền từ một tà thần khác, khi ấy cô không thể biết được.
Chỉ là giờ đây, cô dường như đã hiểu.
‘Chính là mình...’
Chính là mình, Aria nghĩ.
Aria hít một hơi khó nhọc và ôm lấy Olivia.
Biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể chạm vào cô ấy lần nữa, biết rằng mình không thể tiếp cận cô ấy được nữa, cô đang ích kỷ lần cuối cùng.
Xin lỗi.
Xin lỗi vì đã làm thế này.
Chính cái ích kỷ của tớ là thứ không cho phép cậu ra đi vô nghĩa như vậy.
Tất cả đều là lỗi của tớ.
Vậy nên, xin cậu đừng chết.
“Hức...”
Giờ đây, nó chẳng còn là tiếng nức nở nữa, mà đã biến thành một thứ chẳng khác gì cơn co giật.
Những cảm xúc cô vất vả kìm nén lại bùng nổ từ cái miệng mím chặt.
Từ đầu đến cuối, tất cả đều là lỗi của tớ.
Mọi khởi đầu cho nỗi đau của cậu, và kết thúc của nó.
Tất cả đều bắt nguồn từ tớ.
Aria cưỡng ép kìm nén những giọt nước mắt chực trào ra lần nữa.
“...Tạm biệt.”
Và rồi, cô khắc ghi mọi thứ cô đã tích lũy vào trái tim Olivia.
Trí khôn, tài năng, tuệ nhãn.
Và ma pháp hồi quy.
Xììì...!
Khi cơ thể Olivia chìm trong ánh sáng vàng kim, cơ thể Aria trở nên nặng nề hơn.
Thật khó để ngẩng đầu lên.
Aria nhìn vào đôi mắt xanh của Olivia lần cuối cùng. Đôi môi cô không thể mở ra.
Mọi thứ cậu sẽ làm đều bắt nguồn từ cái ích kỷ của tớ.
Vậy nên, xin đừng cảm thấy tội lỗi.
Kẻ phản diện vẫn luôn là cô.
“...Điện...!”
Cô nghe thấy tiếng crow hét bên cạnh mình.
Aria vùi mặt vào vòng tay Olivia.
Thời gian.
Hơi thở.
Cô chìm đắm trong mùi hương của tuyết.
2 Bình luận
Hồi quy là do aria à