Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt...
Mainyuel- Web Novel
- Minh hoạ (Ai bởi tác giả)
- Chương Đầu
- Chương 1: Nếu Tôi Biết Chuyện Sẽ Thành Ra Thế Này, Tôi Đã Không Giết Mấy Người Rồi
- Chương 2: Lập Đội (Bằng Bạo Lực)
- Chương 3: Olivia, Cái Tên Của Quỷ Dữ
- Chương 4: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (1)
- Chương 5: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (2)
- Chương 6: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (3)
- Chương 7: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (4)
- Chương 8: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (5)
- Chương 9: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (6)
- Chương 10: Kiếm Thánh Kiel (1)
- Chương 11: Kiếm Thánh Kiel (2)
- Chương 12: Kiếm Thánh Kiel (3)
- Chương 13: Ma Nữ Cứu Thế
- Chương 14: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (1)
- Chương 15: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (2)
- Chương 16: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (3)
- Chương 17: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (1)
- Chương 18: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (2)
- Chương 19: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (1)
- Chương 20: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (2)
- Chương 21: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (1)
- Chương 22: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (2)
- Chương 23: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (1)
- Chương 24: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (2)
- Chương 25: Mạnh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (3)
- Chương 26: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (4)
- Chương 27: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (1)
- Chương 28: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (2)
- Chương 29: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (3)
- Chương 30: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (4)
- Chương 31: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (5)
- Chương 32: Ký Ức Cuối Cùng (1)
- Chương 33: Ký Ức Cuối Cùng (2)
- Chương 34: Ký Ức Cuối Cùng (3)
- Chương 35: Ký Ức Cuối Cùng (4)
- Chương 36: Ký Ức Cuối Cùng (5)
- Chương 37: Ký Ức Cuối Cùng (6)
- Chương 38: Ngày Em Biến Mất (1)
- Chương 39: Ngày Em Biến Mất (2)
- Chương 40: Ngày Em Biến Mất (3)
- Chương 41: Chuyện Kỳ Lạ (1)
- Chương 42: Chuyện Kỳ Lạ (2)
- Chương 43: Chuyện Kỳ Lạ (3)
- Chương 44: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (1)
- Chương 45: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (2)
- Chương 46: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (3)
- Chương 47: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (1)
- Chương 48: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (2)
- Chương 49: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (3)
- Chương 50: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (4)
- Chương 51: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (5)
- Chương 52: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (6)
- Chương 53: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (1)
- Chương 54: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (2)
- Chương 55: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (3)
- Chương 56: Mất Mát (1)
- Chương 57: Mất Mát (2)
- Chương 58: Mất Mát (3)
- Chương 59: Mất Mát (4)
- Chương 60: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (1)
- Chương 61: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (2)
- Chương 62: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (3)
- Chương 63: Tái Ngộ (1)
- Chương 64: Tái Ngộ (2)
- Chương 65: Mọi Người Đều Điên Hết Cả Rồi
- Chương 66: Xưng Tội (1)
- Chương 67: Xưng Tội (2)
- Chương 68: Xưng Tội (3)
- Chương 69: Xưng Tội (4)
- Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)
- Chương 71: Hoá Thân Thành Quỷ (2)
- Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)
- Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
- Chương 74: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (1)
- Chương 75: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (2)
- Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)
- Chương 77: Cách Để Bẻ Gãy Cô (1)
- Chương 78: Cách Để Bẻ Gãy Cô (2)
- Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)
- Chương 80: Thấu Hiểu (1)
- Chương 81: Thấu Hiểu (2)
- Chương 82: Thấu Hiểu (3)
- Chương 84: Thấu Hiểu (4)
- Chương 85: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (1)
- Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (2)
- Chương 87: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)
- Chương 88: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (1)
- Chương 89: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (2)
- Chương 90: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (3)
- Chương 91: Thời Gian Đang Cạn Dần (1)
- Chương 92: Thời Gian Đang Cạn Dần (2)
- Chương 93: Thời Gian Đang Cạn Dần (3)
- Chương 94: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)
- Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (2)
- Chương 96: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)
- Chương 97: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (4)
- Chương 98: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)
- Chương 99: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (2)
- Chương 100: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (3)
- Chương 101: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (4)
- Chương 102: Mặt Đối Mặt (1)
- Chương 103: Mặt Đối Mặt (2)
- Chương 104: Mặt Đối Mặt (3)
- Chương 105: Mặt Đối Mặt (4)
- Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)
- Chương 107: Điểm Phân Nhánh (2)
- Chương 108: Điểm Phân Nhánh (3)
- Chương 109: Lục Địa Phía Nam (1)
- Chương 110: Lục Địa Phía Nam (2)
- Chương 111: Lục Địa Phía Nam (3)
- Chương 112: Thợ Săn Quỷ (1)
- Chương 113: Thợ Săn Quỷ (2)
- Chương 114: Thợ Săn Quỷ (3)
- Chương 115: Con Mồi Của Ta (1)
- Chương 116: Con Mồi Của Ta (2)
- Chương 117: Con Mồi Của Ta (3)
- Chương 118: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (1)
- Chương 119: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (2)
- Chương 120: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (3)
- Chương 121: Ảo Mộng Đơn Thuần (1)
- Chương 122: Ảo Mộng Đơn Thuần (2)
- Chương 123: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (1)
- Chương 124: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (2)
- Chương 125: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (3)
- Chương 126: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (1)
- Chương 127: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (2)
- Chương 128: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (3)
- Chương 129: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (4)
- Chương 130: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (5)
- Chương 131: Ngươi Có Thể Giết Ta (1)
- Chương 132: Ngươi Có Thể Giết Ta (2)
- Chương 133: Ngươi Có Thể Giết Ta (3)
- Chương 134: Ngươi Có Thể Giết Ta (4)
- Chương 135: Ma Giới (1)
- Chương 136: Ma Giới (2)
- Chương 137: Ma Giới (3)
- Chương 138: Sát Nhân Hàng Loạt (1)
- Chương 139: Sát Nhân Hàng Loạt (2)
- Chương 140: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (1)
- Chương 141: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (2)
- Chương 142: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (3)
- Chương 143: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (1)
- Chương 144: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (2)
- Chương 145: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (3)
- Chương 146: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (4)
- Chương 147: Ma Thần (1)
- Chương 148: Ma Thần (2)
- Chương 149: Ma Thần (3)
- Chương 150: Đại Ma Nữ, Aurelia (1)
- Chương 151: Đại Ma Nữ, Aurelia (2)
- Chương 152: Đại Ma Nữ, Aurelia (3)
- Chương 153: Đại Ma Nữ, Aurelia (4)
- Chương 154: Đi Vào Ký Ức (1)
- Chương 155: Đi Vào Ký Ức (2)
- Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)
- Chương 157: Quá Muộn Màng (1)
- Chương 158: Quá Muộn Màng (2)
- Chương 159: Quá Muộn Màng (3)
- Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)
- Chương 161: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (2)
- Chương 162: Hồi Kết Đang Cận Kề (1)
- Chương 163: Hồi Kết Đang Cận Kề (2)
- Chương 164: Hồi Kết Đang Cận Kề (3)
- Chương 165: Melina (1)
- Chương 166: Melina (2)
- Chương 167: Chúa Tể Bóng Tối (1)
- Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)
- Chương 169: Chúa Tể Bóng Tối (3)
- Chương 170: Biện Minh (1)
- Chương 171: Biện Minh (2)
- Chương 172: Biện Minh (3)
- Chương 173: Biện Minh (4)
- Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)
- Chương 175: Hoàng Đế Aria (2)
- Chương 176: Hoàng Đế Aria (3)
- Chương 177: Hoàng Đế Aria (4)
- Chương 178: Chiến Tranh Tổng (1)
- Chương 179: Chiến Tranh Tổng (2)
- Chương 180: Chiến Tranh Tổng (3)
- Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)
- Chương 182: Chiến Tranh Tổng (5)
- Chương 183: Chiến Tranh Tổng (6)
- Chương 184: Chiến Tranh Tổng (7)
- Chương 185: Chiến Tranh Tổng (8)
- Chương 186: Ma Vương (1)
- Chương 187: Ma Vương (2)
- Chương 188: Ma Vương (3)
- Chương 189: Ma Vương (4)
- Chương 190: Ma Vương (5)
- Chương 191: Ma Vương (6)
- Chương 192: Ma Nữ Diệt Thế (1)
- Chương 193: Ma Nữ Diệt Thế (2)
- Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)
- Chương 195: Ma Nữ Diệt Thế (4)
- Chương 196: Ma Nữ Diệt Thế (5)
- Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)
- Chương 198: Ma Nữ Diệt Thế (7)
- Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)
- Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)
- Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)
- Chương 202: Tiến Đến Kết Thúc (3)
- Chương 203: Kết Thúc (1)
- Chương 204: Kết Thúc (2)
- Chương 205: Kết Thúc (3)
- Chương 206: Kết Thúc (4)
- Chương 207: Kết Thúc (5)
- Chương 208: Kết Thúc (6)
- Chương 209: Kết Thúc (7)
- Chương 210: Kết Thúc (Hết)
- Lời Bạt
- Chương Phụ
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 59: Mất Mát (4)
Suốt vài ngày qua, Melina sống trong một cảm giác déjà vu kỳ lạ.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày cô gặp Công tước Kiel.
Một cảm giác như thể ký ức của cô bị cắt đứt đột ngột.
Tình huống này quá trùng hợp để chỉ coi là chứng mất trí nhớ đơn thuần. Cứ như có kẻ nào đang xóa đi chỉ các ký ức liên quan đến ‘Olivia’ vậy.
‘Mình không chỉ đơn giản là quên.’
Sao cô có thể quên được? Trí nhớ của một Đại Pháp Sư vượt xa người thường.
Melina đã dành cả ngày để cố tìm ra nguyên nhân.
Giả thuyết đầu tiên hiện lên trong đầu cô là sự biến mất của Olivia. Chẳng phải chỉ là biến mất đơn thuần, mà là sự tồn tại của cô bị xóa bỏ.
Thế nhưng…
Vậy không hợp lý.
Olivia hẳn đã phải trả một cái giá khổng lồ để vượt qua dòng thời gian. Khổng lồ đến mức Melina, người chưa chạm tới chân lý, không thể tưởng tượng nổi.
Dù vậy, việc xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của cô xem ra cũng là quá mức.
Chưa bàn đến việc có quá mức hay không, Olivia sẽ không bao giờ cho phép điều đó.
‘Con bé chính là người sợ bị lãng quên trong ký ức của mình nhất.’
Nếu mọi nỗ lực của cô dẫn đến kết cục là bị lãng quên, vậy ngay từ đầu cô đã không vượt qua dòng thời gian.
Trừ khi có ai đó khác đang cố tình xóa bỏ sự tồn tại của Olivia.
Giả thuyết này xem ra là hợp lý nhất hiện giờ.
Thế nhưng là ai? Kẻ nào trên đời này lại làm chuyện như thế?
Cây bút chì trong tay Melina gãy nát. Cô hiện đang rất tức giận.
Chẳng lẽ Olivia đã gây thù chuốc oán với ai đó?
Không, tuyệt đối không.
Bất cứ ai nói chuyện với Olivia chỉ trong ba phút đều sẽ biết cô là người như thế nào.
Ấm áp, chu đáo, tận tụy và khiêm tốn.
Cô chính là hiện thân của lòng tốt.
Đây chẳng phải chỉ là ý kiến của riêng Melina. Các pháp sư khác của Kim Tháp cũng nghĩ như vậy.
Trong hai năm qua, bầu không khí của Kim Tháp đã thay đổi 180 độ. Do tính khí của Tháp Chủ trở nên ôn hòa, mà những người dưới quyền cô cũng bị ảnh hưởng và trở nên mềm mỏng hơn.
Họ thay đổi rõ rệt đến mức các Tháp Chủ từ các tháp khác đều phải tặc lưỡi kinh ngạc mỗi khi ghé thăm Kim Tháp.
‘Tất cả là nhờ đệ tử của mình.’
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Kẻ càng hiểu biết và càng lớn tuổi, đặc điểm này càng trở nên rõ rệt. Và Kim Tháp nổi tiếng là nơi chứa đầy những kẻ cứng đầu nhất.
Một ma tháp cực kỳ ích kỷ và hẹp hòi.
Thiên hạ còn nói rằng, kể cả Thánh Nữ của Thánh Quốc cũng không cải tạo được Kim Tháp—các pháp sư ở đây nơi đây đã được coi là vô phương cứu chữa.
Vậy mà Olivia đã thay đổi một ma tháp như thế chỉ trong hai năm.
Melina càng thấy chuyện này khó hiểu hơn.
Kẻ nào phải độc ác đến mức quyết định xóa bỏ một đứa trẻ đáng yêu như vậy chứ?
[Thưa Tháp Chủ.]
Quả cầu pha lê vang lên.
[Có chuyện khẩn cấp. Tôi nghĩ ngài cần xuống đây một lát.]
Tầng dưới hiện đang rất ồn ào. Các trưởng lão cao cấp, vốn nổi tiếng là lười di chuyển, đang chạy ngược chạy xuôi với các dụng cụ trên tay mà chẳng hề phù hợp với phẩm giá của họ.
“Mang xà beng tới đây!”
“Búa! Búaaaaa đâu!”
Một cơn hỗn loạn chẳng khác nào cái chợ. Chỉ là khi thấy nơi họ đang tụ tập, Melina không thể ngồi yên được nữa.
Căn phòng mà họ đang đập phá rõ ràng là phòng thí nghiệm của Olivia.
“Chuyện gì mà ồn ào thế?!”
Hành lang chợt im bặt trước tiếng quát của Melina. Melina chỉ vào Tứ Trưởng Lão, người trông như vẫn còn giữ được chút tỉnh táo.
“Tứ Trưởng Lão, giải thích cho ta chuyện gì đang xảy ra...”
Lời của Melina nhỏ dần.
‘...!’
Giây phút cô bước đi, đầu cô quay cuồng.
Giống hệt như lúc đó.
Tứ Trưởng Lão đến gần và giải thích tình hình, chỉ là Melina không nghe được một lời nào.
Chúng đang biến mất.
Các ký ức cô không được phép quên đang tan biến trong chớp mắt.
‘...Ư.’
Melina vùng vẫy hết sức mình.
Cô không muốn mất chúng, cô không thể mất chúng.
Tựa như một người chết đuối vớ được chiếc phao, cô tuyệt vọng bám lấy chúng.
‘Đệ tử yêu quý của ta.’
‘Đệ tử đã từ bỏ mọi thứ vì ta.’
‘Đệ tử đã chỉ cho ta chân lý.’
Chỉ là, tốc độ quên lãng còn nhanh hơn tốc độ ghi nhớ của cô.
Melina vội vàng lấy ra tờ giấy mà Olivia đã để lại. Cô nhìn chằm chằm vào nó, đọc đi đọc lại thứ được viết trên đó.
Một, hai, ba, bốn... tám.
Cô đọc nó. Bất kể chuyện diễn giải ý nghĩa của nó chẳng hề dễ dàng gì, cô vẫn tiếp tục đọc.
Một, hai, ba...
Di sản mà Olivia để lại.
Một, hai...
Olivia.
Di sản.
Một...
Và.
‘...Olivia?’
Melina cau mày. Ánh mắt cô không còn hướng vào tờ giấy nữa.
“Ngươi vừa nói gì? Olivia của ta làm sao cơ?”
“Công tước Kiel đã kéo Olivia vào phòng thí nghiệm, khóa cửa và đang cố thủ bên trong.”
“...Cái gì?”
Lúc cô tỉnh táo lại, cũng là lúc cô xông vào phòng thí nghiệm.
Và chứng kiến cảnh Olivia bất tỉnh.
Cô không nhớ nhiều về chuyện sau đó.
Có điều, cô chắc chắn rằng mình đã mất bình tĩnh.
Cô đã đuổi Kiel ra ngoài. Cô bế Olivia đang bất tỉnh và đặt lên ghế sofa. Chắc hẳn cô đã hét lên gọi linh mục trị liệu.
Melina nắm chặt cả hai tay của Olivia. Cô cảm thấy nếu buông tay, cô sẽ mất Olivia một lần nữa.
‘...Một lần nữa?’
Melina khựng lại.
Một lần nữa?
Cô chưa từng mất Olivia trước đây. Melina suy ngẫm trong khi vẫn nắm chặt tay Olivia.
“...Sư phụ? Có chuyện gì vậy ạ?”
Cho đến khi hơi ấm trở lại đôi bàn tay Olivia.
“Con bị ngất sao ạ?”
“...Con không nhớ gì sao?”
Thật kỳ lạ. Cô rõ ràng đang hỏi Olivia, ấy vậy mà thay, tim cô lại đập thình thịch.
“Cái tên Kiel đó đã hãm hại con.”
“...Công tước Kiel?”
“Phải.”
Cô tức giận. Tức giận vì Kiel đã hãm hại Olivia.
Và tức giận với chính mình.
‘...Vì chuyện gì?’
Thật kỳ lạ. Mọi thứ đều kỳ lạ, từ đầu đến cuối.
Vì chuyện gì mà cô tức giận chính mình? Vì cô không thể bảo vệ Olivia? Hay vì cô đã không ở cạnh khi Olivia bị thương?
Cô không hiểu gì cả, nhưng cô biết câu trả lời không nằm trong các lý do cô vừa nghĩ đến.
‘Rốt cuộc là...’
Melina nói tiếp theo phản xạ. Cảm giác cứ như cô bị buộc phải làm thế vậy.
“Olivia, con không biết được lòng dạ bọn chúng chứa đựng thứ gì đâu.”
“Không, Công tước Kiel sẽ không bao giờ hãm hại con. Tuyệt đối không.”
“Trên đời này không có gì là ‘tuyệt đối’ cả...”
“Có đấy ạ.”
Olivia tiến lại gần hơn. Và rồi, cô nhếch khóe môi lên.
“Người tuyệt đối sẽ không hãm hại con, thưa Sư phụ.”
“...”
Melina không nói nên lời.
‘Tuyệt đối’ sao? Quả là câu nói ngạo mạn.
Thế nhưng nó không sai. Trong trái tim Melina, phần mà Olivia chiếm giữ đã lớn hơn cả chân lý từ lâu.
Chỉ là.
‘Đệ tử của mình sẽ không nói như thế.’
Chẳng hiểu vì sao, mà Olivia trông thật xa lạ.
“Con nói phải chứ?”
“...”
Melina không phản bác. Chính xác hơn, là cô không thể.
Có thứ gì đó thì thầm từ sâu thẳm trái tim cô.
Rằng đứa trẻ này là thứ duy nhất còn lại. Rằng nếu cô mất đứa trẻ này nữa, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn.
Vì vậy.
“Nếu người không cho phép, con sẽ không gọi người là Sư phụ nữa.”
Cô không kháng cự.
“Nếu người ngăn cản con gặp Công tước Kiel, con sẽ thực sự rất buồn và khóc hằng đêm. Con cũng sẽ oán giận sâu sắc người đã khiến con trở nên như vậy.”
“...”
Olivia mà Melina nhớ sẽ không đe dọa người khác. Ấy vậy mà, Olivia trước mặt cô rõ ràng đang uy hiếp sư phụ của mình.
Cô còn còn mỉm cười cứ như chắc thắng.
“Người sẽ cho phép chứ?”
———
Vài ngày trôi qua kể từ đó.
“Sư phụ, con ra ngoài một lát.”
Chẳng biết từ bao giờ, mà Olivia dần dành nhiều ngày ở bên ngoài tháp hơn là bên trong.
“Con đi gặp Công tước Kiel đây. Sư phụ.”
Thêm vài tuần nữa trôi qua.
“Con xin lỗi, Sư phụ. Hôm nay con có hẹn với Công tước Kiel. Con sẽ về sớm thôi.”
Và rồi nhiều tháng.
Melina thấy Olivia ngày càng xa lạ.
Cô nhớ lại ký ức về ngày hôm đó, ngày Olivia bất tỉnh.
Ngạo mạn và đe dọa.
Các từ ngữ đó rõ ràng không phù hợp với ‘Olivia’.
‘...Chẳng lẽ?’
Một khả năng khủng khiếp thoáng qua trong đầu cô, nhưng cô đã gạt bỏ nó.
Đó chỉ là sai lầm của tuổi trẻ.
Cô không thể rũ bỏ cảm giác rằng mình chỉ đang tự bào chữa, chỉ là, hiện giờ không phải là lúc để xem xét các khả năng tồi tệ như vậy.
Chuyện cô lại quên đi mới là điều quan trọng.
- Con nhất định sẽ nói cho người biết, thưa Sư phụ.
Cô có thể quên thêm lần nữa bất cứ lúc nào.
Cô bỗng chốc cảm thấy sợ hãi. Cứ đà này, mọi ký ức liên quan đến ‘Olivia’ có thể sẽ biến mất.
Bị lãng quên bởi chính người sư phụ mà cô đã từ bỏ tất cả để hy sinh.
‘...Không được.’
Nếu chuyện đó xảy ra, cô cảm thấy mình sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân, kể cả khi chết.
Melina mở mảnh vỡ ra. Do Olivia thường xuyên vắng mặt, nên cô có thể đắm mình vào chân lý.
“Sư phụ...”
“A, ừ. Đi đi.”
Một năm trôi qua. ‘Olivia’ vẫn chưa trở về, và cô cũng chưa có tiến triển gì với chân lý.
Hai năm trôi qua. Chẳng có gì thay đổi, nhưng quyết tâm ban đầu của Melina chẳng thay đổi.
Ba năm trôi qua.
Và rồi.
“A...”
Giọng Melina run rẩy. Cô đan chặt hai tay vào nhau, cô cuộn mình lại như đang cầu nguyện.
“...Đệ tử của ta.”
Melina mỉm cười trong nước mắt.
“...Chỉ một chút nữa thôi, đợi thêm một chút nữa thôi.”
Bốn năm đã trôi qua tính đến thời điểm này.
Cuối cùng cô cũng đã biết được.
Mảnh vỡ thứ chín.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
2 Bình luận
Nó khốn nạn vc 🐧🥀