“Tôi có thể giúp cô.”
‘Chuyện này có chút kỳ lạ.’
Lông mày Olivia nhúc nhích như sâu đo. Giống như tôi đã cảm nhận trong lần [Bỏ qua] trước, cảm giác quan sát ‘Olivia’ thực sự rất đặc biệt.
Chỉ là, đây chắc chắn đó không phải là một cảm giác tốt.
‘Vậy, cô định làm gì đây?’
Một khi tôi tìm ra chiến lược tiếp cận của ‘Olivia’, chẳng còn lý do gì để tiếp tục xem thứ này nữa.
Có hai cách để tiếp cận Esthie.
Thứ nhất là bảo vệ Icail thay cho Esthie, và thứ hai là loại bỏ ‘giọng nói’ đã khiến Esthie trở nên thế này.
Và trong lần chơi diệt vong, Olivia đã chọn cách thứ hai.
Thông thường, tôi sẽ tin rằng ‘Olivia’ cũng sẽ chọn cách thứ hai, nhưng tôi hiện đang thắc mắc xem cô ấy có dùng cách đó khi Rebekah đang ở đây không.
Bởi vì cách thứ hai khá tàn nhẫn.
Tàn nhẫn đến mức độ hảo cảm của Rebekah sẽ giảm mạnh ngay khi cô ấy phát hiện ra.
‘Olivia’ chắc hẳn biết điều này.
“Cô có hiểu những gì mình vừa nói không?”
“Tôi hiểu. Tôi thậm chí còn biết tại sao ‘giọng nói’ đó lại xuất hiện.”
“...Cô biết sao?”
Thế nhưng theo những gì cô thấy, ‘Olivia’ dường như đang cố gắng thực hiện cách thứ hai. Nếu định tiếp cận bằng cách thứ nhất, ngay từ đầu cô ấy đã chẳng nhắc đến ‘giọng nói’ rồi.
Tất nhiên, nếu chỉ xét về hiệu quả, cách thứ hai tốt hơn một cách vượt trội. Loại bỏ giọng nói làm nhiễu loạn tâm trí sẽ tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với việc đánh bại ‘kẻ thù’ có thể đến vô tận.
Thế nhưng khi đó, hảo cảm của Rebekah chắc chắn sẽ giảm mạnh. Quá trình loại bỏ ‘giọng nói’ chẳng phải là thứ có thể che giấu.
‘...Cô ấy đang nghĩ gì?’
Trong một tích tắc, một khả năng thoáng qua trong đầu tôi. Nếu ‘Olivia’ chỉ đơn giản là làm theo bản ghi bất chấp hoàn cảnh thì sao?
Vậy thì, tình huống hiện tại sẽ trở nên hợp lý.
Mà thôi, giờ tôi đã biết sơ qua về cách ‘Olivia’ định tiếp cận Esthie rồi, vậy nên chẳng việc gì phải xem thêm nữa.
Olivia nhắm mắt lại. Một lát sau, cô đã ở trước mặt Esthie.
[Chế độ quan sát đã kết thúc.]
Một lần nữa, tầm nhìn của tôi trở lại góc nhìn thứ nhất.
“...Lý do là gì?”
“Cô hẳn cũng lờ mờ đoán ra rồi, Sóng Thuật Sư.”
“Đừng lảng tránh nữa và nói cho tôi biết. Nguyên do giọng nói xuất hiện là gì?”
‘Olivia’ hẳn sẽ nói ngay nguyên nhân tại đây. Bởi vì thời gian có hạn.
Thế nhưng, Olivia không có ý định làm vậy.
‘Mình có nhiều thời gian. Hơn nữa, chuyện quan trọng là không được tạo ra các biến số.’
Cũng chính bởi vậy mà tôi kết thúc chế độ quan sát.
Tôi cần thiết lập một khuôn khổ nào đó ngay bây giờ để ngăn ‘Olivia’ tạo ra các biến số khôn lường.
Tất nhiên, nếu sau này tôi nhận được manh mối số 4 và trùng khớp thời điểm này, mọi thứ tôi đang làm hiện giờ sẽ thành công cốc, nhưng đó là chuyện của lúc đó. Để lúc đó rồi tính.
“Hải Giới Aquar. Cô biết nơi đó chứ?”
“Cô nghĩ có ai ở Icail mà không biết về Aquar à?”
Câu nói đó là sự thật. Kể cả chiếc vỏ ốc thánh tích mà Esthie đưa cho Rebekah thực chất cũng đến từ Aquar.
Olivia cười khẩy.
“Tôi không phải muốn nói vậy, và cô biết mà.”
“...Tôi không biết cô đang nói gì.”
“Cô biết.”
“Không, tôi không biết.”
“150 năm trước. Tôi có cần nói thêm không?”
Đôi mắt Esthie dao động.
“Và cô nói cứ như Icail mới là quê hương của mình, nhưng thực chất không phải đâu nhỉ?”
“...”
“Quê hương của cô là...”
[‘Sóng Thuật Sư Esthie’ sử dụng ‘Sóng Thần’!]
Mọi thứ tối sầm lại ngay tức khắc. Khi tôi ngước lên, một con sóng cao chót vót như chạm tới trời đã lấp đầy tầm nhìn.
‘Trông có hoang đường không chứ.’
Rào rào rào...
Thứ đó lớn đến mức mang lại cảm giác giống một bức tường hơn là một con sóng.
Thông thường, cô sẽ chặn nó bằng khiên, nhưng Olivia chọn cách né tránh.
Tôi không còn cách nào khác dù sẽ tiêu tốn nhiều mana. Chạm vào con sóng đó sẽ rất nguy hiểm.
[Mana của bạn bị rối loạn!]
[Mana của bạn bị rối loạn!]
[Mana của bạn bị rối loạn!]
‘Quả nhiên, cô ấy là khắc tinh của pháp sư.’
Vô số cửa sổ cảnh báo che khuất tầm nhìn của tôi chỉ vì chạm vào vài giọt nước đơn thuần.
Có điều, chuyện này nằm trong phạm vi dự đoán.
Olivia bình tĩnh niệm một phép.
[Kỹ năng, ‘Dịch Chuyển Tức Thời’ được sử dụng.]
Esthie quay đầu lại và trừng mắt nhìn Olivia.
Xem ra cô ấy đang đánh giá xem chính xác tôi biết được bao nhiêu.
“...Kẻ nào đã nói cho cô biết chuyện đó?”
“Chuyện nào?”
“Quê hương của tôi. Có phải sư phụ của cô đã nói không?”
Thay vì trả lời, Olivia đáp lại bằng một nụ cười. Bất bình với câu trả lời lảng tránh ấy, Esthie gầm gừ.
“Quả thực là không thể tin tin đồn mà.”
Tôi có thể đoán cô ấy đang ám chỉ mấy tin đồn nào mà không cần nghe.
Tốt bụng, dịu dàng... đại loại như thế.
Chỉ là, tôi cũng hết cách rồi.
Để nói chuyện với kẻ điên, ta cũng phải giả điên một chút.
“Chẳng phải cô đã đòi tôi nói cho cô biết sao? Tôi chỉ làm theo yêu cầu của cô thôi mà.”
“Hah...”
Trước giọng điệu chế giễu ấy, Esthie bật cười khinh bỉ.
Ù ù ù ù!
Biển cả cuộn trào cùng âm thanh đáng ngại. Trông như tất cả vùng biển trong tầm mắt Esthie đều nằm dưới sự kiểm soát của cô ấy vậy.
Và có lẽ là vậy thật.
Nguyên do vì sao Vương Quốc Canis, với khả năng phòng thủ chỉ bằng một nửa so với các vương quốc lân cận, lại có thể tự hào đứng vững như một trụ cột của Liên Minh Phương Đông tất cả đều là nhờ Esthie.
Vũ khí chống pháp sư. Đó là thứ họ gọi Esthie trong Liên Minh Phương Đông.
Ít nhất cũng phải như vậy mới có thể đơn độc bảo vệ biển cả được.
“Cô nghĩ tôi không thể giết cô sao?”
Áp lực ngột ngạt làm miệng tôi khô khốc.
Esthie mạnh đến mức đó đấy.
“Cô có thể, nhưng cô sẽ không làm thế.”
Olivia nói tiếp mà không cho Esthie bất kỳ cơ hội nào đáp lại.
“Nếu cô định giết tôi, tôi đã bị cuốn trôi bởi những con sóng rồi.”
Con sóng Esthie vừa triệu hồi cực kỳ cao, thế nhưng chúng chẳng nhanh cho lắm. Chắc hẳn chúng nhằm mục đích đe dọa hơn là giết chóc.
Tuy Esthie có thể cực đoan, nhưng cô ấy là một kẻ cực đoan có não.
Ta có thể thấy điều đó qua cách cô ấy phá hủy tàu buôn nhưng lại để cho các thương nhân sống sót.
“Tôi xin lỗi vì đã không phải phép. Chỉ là nếu tôi không hành động như vậy, cô sẽ không để tâm đến chuyện tôi nói.”
Thấy Olivia cúi đầu, cơn dữ dội của Esthie tạm thời lắng xuống.
“Chính bởi vậy mà cô thốt ra mấy thứ nhảm nhí như giúp tôi?”
“A, thứ đó là thật.”
Nếu đó là một lời nói dối sẽ bị vạch trần tức khắc, tôi đã chẳng thèm thử rồi.
“Cho tôi một trăm ngày, và tôi sẽ giải quyết giọng nói đó cho cô.”
Kể cả Esthie cũng chẳng thể dễ dàng bỏ mặc tuyên bố này.
“...Cô muốn gì mà đòi một trăm ngày? Cô đang bảo rằng tôi nên ở bên cạnh cô trong một trăm ngày à?”
“Tôi chưa thể nói cho cô biết. Tôi chỉ hứa. Cô sẽ chẳng phải chịu bất kỳ tổn hại nào, Sóng Thuật Sư.”
Chưa dừng ở đó, Olivia lấy một thứ ra khỏi túi đồ của mình.
[Kỷ Vật Của Hoàng Đế]
- Một biểu tượng của lòng tôn trọng được ban cho người Hoàng Đế công nhận.
- Có thể được dùng một lần để yêu cầu bất kỳ phần thưởng nào từ Hoàng Đế.
Olivia đã kiếm được kỷ vật này như một phần thưởng vì đã trở thành Đại Pháp Sư trẻ nhất trong lịch sử đế quốc.
Cơn sốc thoáng qua trên khuôn mặt Esthie. Xem ra cô ấy biết giá trị của kỷ vật này.
“Nếu tôi không thể giải quyết nó trong vòng một trăm ngày, tôi sẽ đưa cho cô cái này.”
“Của cải vật chất chẳng có nghĩa lý gì với tôi...”
“Chẳng phải của cải, mà là sức mạnh quân sự. Tôi sẽ mở lời giúp cô. Tuy có thể không hoàn toàn thay thế vai trò của cô, nhưng ít nhất nó có thể bảo vệ chống lại các cuộc xâm lược từ bên ngoài. Chẳng kẻ nào điên đến mức tấn công quân đội đế quốc đâu.”
———
[Thời gian còn lại: 3 phút 22 giây]
Esthie vẫn chưa thể đưa ra quyết định.
‘...Mình có nghĩ đến mấy đi nữa, chuyện này cũng không còn bất lợi nào.’
Cũng chính bởi vậy mà cô càng do dự hơn.
Bởi vì dù cô có nghĩ thế nào đi nữa, cô cũng không thấy Olivia sẽ được lợi ích gì từ chuyện này.
Sau khi suy ngẫm một lúc khi ngồi trên con sóng, Esthie lên tiếng.
“...Tôi có một điều kiện.”
“Vâng, mời cô nói.”
“Thề trên mana của cô rằng cô sẽ không làm hại tôi hoặc Icail dưới bất kỳ hình thức nào trong một trăm ngày. Ở đây, ‘hình thức’ bao gồm tất cả các hành động trực tiếp và gián tiếp. Nếu cô không đồng ý điều này, tôi sẽ không chấp nhận lời đề nghị của cô.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“...Phải.”
Xem ra cô không đoán được Olivia sẽ sẵn lòng chấp nhận như vậy.
“Vậy, tôi thề đây.”
Giây phút Olivia đặt tay lên trái tim mình, mana xanh lam bùng lên khắp cơ thể cô. Chứng kiến cảnh tượng ấy, lông mày Esthie thoáng nhíu lại.
Chẳng phải vì Olivia đang giở trò với lời thề.
‘...Nhiều quá.’
Mà là vì quá nhiều lời thề được khắc trên trái tim cô. Thoạt nhìn, người ta có thể nhầm đây là một trái tim màu xanh lam.
Vô số xiềng xích mana đang trói buộc trái tim Olivia.
“Thế này đã đủ chưa?”
“...Đủ. Một trăm ngày bắt đầu từ giờ, hay ngày mai?”
“Bắt đầu từ ngày mai đi.”
Ký ức tiếp theo là ba tháng sau.
Liệu ‘Olivia’ sẽ thành công trong việc loại bỏ giọng nói của Esthie hay tự biến mình thành kẻ ngốc, cô sẽ biết vào ‘ngày mai’.
1 Bình luận