Web Novel

Chương 191: Ma Vương (6)

Chương 191: Ma Vương (6)

Vào giây phút ánh sáng đen kịt bùng phát từ mắt Olivia, không gian và thời gian bắt đầu vỡ vụn và sụp đổ từng mảnh.

Vầng hào quang lơ lửng trên đầu Olivia cũng mất đi ánh sáng rạng rỡ và bắt đầu phát ra ánh sáng đen khịt đáng ngại.

Thấy được có chuyện gì đó sai lệch khủng khiếp đang diễn ra, lần đầu tiên ánh mắt Asmodeus dao động.

“Cái gì... đây là...?”

Mana đập quanh Olivia vốn dĩ tinh khiết đến chẳng thứ gì bì nổi. Chuyện đặc biệt này diễn ra vì chính trạng thái tinh thần của cô đóng vai trò như một lực thanh tẩy. Thế nhưng cũng chính vì lý do đó, mà cô dễ dàng bị tha hóa bởi ma khí của Asmodeus.

Suy cho cùng, một tấm vải trắng tinh khiết rất dễ bị vấy bẩn.

Chỉ là giờ đây, thứ năng lượng đập trong tim Olivia là...

“Sao một con người như ngươi có thể...!!”

“Ma khí không phải là thứ chỉ quỷ và ma thú mới có thể sở hữu.”

Olivia nuốt ngụm máu dâng lên trong cổ họng. Cơn đau dữ dội trào ra từ mọi cơ quan trong cơ thể cô.

“Nếu đáp ứng được các điều kiện... ma nữ cũng có thể sử dụng nó.”

Mượn ma khí từ những con quỷ ký khế ước và dùng nó làm nguyên liệu để thi triển ma pháp—đó là hệ thống ma pháp mà các ma nữ thường sử dụng.

Có điều, ma khí của Olivia không phải là mượn từ người khác.

Cô chuyển đổi hết các mana lưu trữ trong cơ thể thành một lượng ma khí tương đương—một phép màu.

Một hành động kinh khủng đến mức đến cả các pháp sư vô thần cũng sẽ gọi đó là dị giáo, nhưng đây là lựa chọn duy nhất còn lại.

“Từ bỏ mọi thứ ta đã dày công xây dựng cho đến nay, chuẩn bị tâm lý để bị mọi người lên án, và sở hữu tri thức vượt qua ít nhất hai cấp bậc...”

Olivia mỉm cười.

“Chỉ khi đó, ta mới có thể thử làm chuyện này. Thật vô lý. Tạo ra một vật dẫn...”

Mặc cho vừa nghe lời xác nhận từ chính miệng Olivia, Asmodeus vẫn không thể tin vào lời cô.

Sao ả có thể tin được chứ? Tự mình tạo ra ma khí? Chẳng cần hiến tế linh hồn? Chẳng cần dâng hiến con người làm vật tế…

Tạo ra vật dẫn là thứ mà chỉ có các vị thần mới làm được. Kể cả các pháp sư đã vượt qua ranh giới cũng chỉ có thể dùng thế giới như một vật chứa, chứ không thể tạo ra chính mana.

Các Đại Quỷ và thậm chí cả Ma Vương cũng tương tự vậy.

Vật chứa để tiếp nhận ma khí của họ có thể đã lớn hơn, nhưng họ không thể tạo ra chính ma khí.

Asmodeus nghiến răng. Ả cần tìm hiểu xem bằng cách nào cô đã đạt được kỳ tích này. Olivia đang chảy máu khắp người, và ngay cả lúc này đây, cô vẫn đang bộc lộ sơ hở.

Asmodeus nhanh chóng đưa ra quyết định. Ả định hình ma khí của mình thành song kiếm.

Ngay khi ả trở thành giống như một cơn gió thu hẹp và khoảng cách với Olivia—

Bùm!

Cứ như chỉ chờ có thế, Olivia di chuyển tự nhiên và thúc cùi chỏ vào eo Asmodeus.

“Khụ...!”

Với một âm thanh nặng nề, Asmodeus bị đập mạnh xuống đất. Chẳng thể chịu được lực phản chấn, cơ thể ả nảy lên và khiến ả không thể phản công đòn tiếp theo.

Bùm!

Cơ thể Asmodeus bị hất văng ra xa hàng chục mét, nhưng trong tích tắc, ả lại xuất hiện sau lưng Olivia.

“Ngươi nghĩ chuyện sẽ thay đổi chỉ vì ngươi đã đổi vật dẫn sao?!”

Keng Keng Keng Keng Keng!

Các vết thương nhỏ bắt đầu xuất hiện khắp cơ thể Olivia. Mặc dù ngoài mặt Asmodeus đang cười điên cuồng, nhưng chuyển động lưỡi kiếm của ả lại kể một câu chuyện khác.

Ả không chỉ nhắm vào các sơ hở bằng những chuyển động tao nhã, mà còn thực hiện hàng chục bước nhảy không gian để gây áp lực lên Olivia.

Một lưỡi kiếm giết chóc tập trung hoàn toàn vào việc nhục mạ và tàn sát đối thủ.

Thời khắc cô để lộ sơ hở, toàn bộ cơ thể cô sẽ bị xiên thủng.

“Ngươi còn chẳng biết cách dùng ma khí!”

Olivia chỉ tập trung vào việc né tránh. Asmodeus nghĩ vậy cũng là lẽ tự nhiên. Bất kể cô có là một pháp sư thiên tài đến mấy, kiểm soát ma khí cũng không phải là thứ có thể thành thạo chỉ trong ngày một ngày hai.

Tốc độ hồi phục của Olivia quá chậm—chậm đến mức chẳng khác nào lũ ma thú cấp thấp.

Khóe miệng Asmodeus nhếch lên.

“Quả đúng như ta nghĩ.”

Nếu Olivia thực sự tạo ra ma khí bằng khả năng của chính mình, khả năng hồi phục của cô sẽ không thảm hại đến thế.

Tất nhiên rồi. Chuyện vừa xảy ra chỉ đơn thuần là kết quả của những sự trùng hợp ngẫu nhiên chồng chất lên nhau.

Có được sự chắc chắn, Asmodeus bắt đầu cười khúc khích trở lại.

Tầm nhìn bị thu hẹp của ả trở lại bình thường.

“Ta sẽ không giết ngươi nhanh đâu. Ngươi thấy đấy, ta đã thực sự sợ hãi trong một khoảnh khắc, dù chỉ là ngắn ngủi.”

Nỗi nhục nhã khi cảm thấy sợ hãi trước một con người. Ả cần phải tìm cách trút bỏ cơn giận sinh ra từ nỗi nhục nhã đó.

Xoạt!

Ả chặt đầu một con ma thú khổng lồ đang chiến đấu với các thánh kỵ sĩ gần đó, rồi bóp nát trái tim vẫn còn đập của nó để trích xuất ma khí.

Khi con ma thú khổng lồ biến thành tro bụi, một tiếng hét sắc bén vang lên từ phía sau ả. Tiếng hét ấy không sinh ra từ nỗi sợ hãi.

Khóe miệng Asmodeus nhếch lên. Phải, thế này mới đúng chứ.

“Chúng ta nên có khán giả chứ nhỉ?”

Asmodeus thấy chỉ đơn giản giết Olivia là chưa đủ. Một nỗi tuyệt vọng hoàn toàn. Ả muốn khiến cô cầu xin tha mạng và đày ải cô vào nỗi đau khổ vĩnh hằng.

Bước đầu tiên là khiến tất cả con người kia nhìn thấy hình dạng tha hóa của cô.

Chính vì vậy ả đã tiêu diệt hết tất cả bọn ma thú khổng lồ cùng một lúc. Qua việc giết chúng, các con người kia sẽ có thể nhìn thấy trạng thái của Olivia.

Cách đó không xa, ả thấy Thánh Nữ. Thánh Nữ, người vẫn kiên định ngay cả khi bị bao vây bởi hàng ngàn con ma thú, mở to mắt và hét lên tuyệt vọng ngay khoảnh khắc cô chạm mắt với Olivia.

Cô cố gắng tiếp cận và xé toạc lũ ma thú. Thế nhưng, chúng có quá nhiều, tất cả những gì cô có thể làm chỉ là trơ mắt đứng nhìn.

Cơ thể Asmodeus run lên. Nỗi ngây ngất khi phá hủy mối gắn kết mà con người đã vun đắp cả đời chỉ trong một khoảnh khắc.

Thật phấn khích làm sao.

“Ngươi thấy sao? Khi thứ hổ thẹn của ngươi bị phơi bày cho mọi người xem?”

Đôi cánh nhuốm đen. Vầng hào quang phát ra ánh sáng đáng ngại...

Giờ đây, không một ai có thể phủ nhận rằng Olivia đã tha hoá.

———

“...Khụ!”

Kiel đã mất ý thức trong giây lát do đòn tấn công của Asmodeus.

‘Mình đã như thế này bao lâu rồi?’

Anh đã nghĩ đó là một đòn tấn công anh có thể chặn được, thế nhưng đòn của Asmodeus đã đến nhanh hơn nửa nhịp.

Cái giá phải trả cho việc để Asmodeus tấn công là không hề nhẹ. Aura của anh đã bị ma khí của Ma Vương tiêu thụ một nửa, và cơn đau điên cuồng khiến việc đứng dậy cũng trở nên khó khăn.

Bộp.

Kể cả lúc này đây, Olivia vẫn đang chiến đấu một mình.

Đôi chân anh không nghe lời. Ngay cả khi anh cố gắng đứng dậy, sức lực cạn kiệt như đã bị gãy vụn của anh cũng không cho phép. Kiel nghiến răng.

Chẳng phải anh đã thề sẽ bảo vệ cô sao?

Kịch!

Kiel nắm chặt chuôi kiếm. Dùng thanh tâm kiếm làm điểm tựa, anh cắm nó xuống đất và cố gắng đứng dậy.

Lần này Olivia cũng sẽ tìm ra câu trả lời nữa thôi. Cô luôn làm được. Bất kể đối thủ có là kẻ không thể bị giết bằng các cách thông thường.

Thứ duy nhất anh cần làm là bảo vệ Olivia trọn vẹn.

Khi đó, họ có thể thắng. Nếu anh chỉ cần làm được điều đó—

Có người đang đứng trước mặt anh.

Người mà anh đã thề sẽ bảo vệ.

Khi anh đối mặt với Olivia, một âm thanh sắc bén thoát ra từ môi Kiel.

“...A.”

Kiel nhìn Olivia với đôi mắt run rẩy. Đôi cánh vốn luôn tỏa sáng với những màu sắc rực rỡ của cô, giờ đây đang vỗ một cách vô hồn và mất đi ánh sáng.

Mana của cô, mana của cô.

‘...Mình không cảm nhận được nó.’

Đồng tử Kiel run rẩy.

Nguồn năng lượng tỏa ra từ cơ thể Olivia không khác gì của Asmodeus.

Anh suýt làm rơi thanh kiếm của mình.

“Ôi trời, nam chính đã đến rồi kìa.”

Kiel trừng mắt nhìn Asmodeus với đôi mắt đỏ ngầu.

“Nhưng ngươi làm được gì đây chứ? Người ngươi đang tìm kiếm đã vượt qua một con sông không có đường lui rồi.”

“...”

Vẻ mặt của Kiel thay đổi. Đó là sự giận dữ thuần túy.

Giá mà anh mạnh hơn.

Giá mà anh có sức mạnh để bảo vệ Olivia.

...Chuyện này sẽ không xảy ra.

“A, đừng hiểu lầm. Ta không làm tha hóa ả. Đó hoàn toàn là do ả tự làm...”

Vào thời khắc đó, một thứ đã đứt gãy bên trong Kiel.

Kiel từ từ đứng dậy.

“Asmodeus...”

Aura trong tim anh bắt đầu sôi sục.

Anh muốn xé nát cái lưỡi độc ác đó ra từng mảnh ngay và luôn.

Nụ cười đó, khóe miệng đó, gương mặt đó...!

Kiel từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt vốn luôn bình tĩnh của anh, giờ đã méo mó chẳng khác nào một con quỷ.

Xẹt Xẹt Xẹt Xẹt!

Aura kỳ quái chảy xuống cẳng tay anh không chỉ nhuộm màu xung quanh mà còn rung động dữ dội.

Anh chĩa thanh kiếm được rèn từ tâm tượng nén đến giới hạn, vào Asmodeus. Cho đến giờ, nó là thanh kiếm để bảo vệ một người, nhưng lần này thì khác.

Một thanh kiếm được tạo ra chỉ để giết đối thủ, hàng trăm hay hàng ngàn lần.

Xem ra lần này khó có thể bỏ qua, ngay khi Asmodeus cũng tập trung ma khí và thủ thế—

Có người đã bước ra trước mặt Kiel và chặn đường anh.

Thứ đầu tiên nhìn thấy là đôi cánh khổng lồ với ánh sáng như đá vỏ chai.

Mặc dù năng lượng cô tỏa ra và màu mắt cô đã thay đổi, song khí tức độc nhất của cô vẫn như cũ.

“...Olivia?”

“Tôi đã bảo anh đừng đến mà.”

Olivia mỉm cười khi chạm mắt Kiel, người đang nhìn cô chằm chằm một cách trống rỗng.

“Kiel, tôi có một việc muốn nhờ.”

“Không quan trọng. Chuyện gì cũng được.”

“Thật sao? Vậy...”

Olivia đặt tay lên ngực Kiel, rồi đẩy mạnh anh ra xa.

“...Olivia?”

Khi Kiel ngã ra sau với vẻ mặt không thể tin nổi—

“Đợi tôi ở đó.”

Một kết giới làm bằng ma khí xuất hiện bèn ngăn cách Olivia và Kiel.

Từ bên kia kết giới vọng lại một âm thanh tuyệt vọng.

Đập điên cuồng, than khóc...

Olivia nhìn về hướng Kiel, rồi quay đi không chút do dự.

“Haha, chẳng phải tốt hơn nếu các ngươi chiến đấu cùng nhau sao?”

“Không.”

Olivia chậm rãi lắc đầu.

Một thông báo xuất hiện trước mắt cô.

[Hồi Quy Giả ‘Kiel Rothschild,’ đã đạt đến tận cùng của thanh kiếm.]

Cuối cùng, mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!