Web Novel

Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)

Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)

Một câu hỏi tôi đã giữ trong lòng từ lâu.

Trực giác và cảm quan mana phi thường mà tôi sở hữu ngay từ giây phút rơi vào thế giới này.

Đây không phải là thứ ta có thể thành thạo trong tích tắc chỉ bằng cách chiếm xác của một Đại Pháp Sư. Giống như trẻ con mất nhiều thời gian để học cách đi, tôi lẽ ra cũng phải trải qua quá trình nhỏ nhoi ấy.

‘Vậy mà mình có thể dễ dàng sử dụng ma pháp ngay từ đầu.’

Thậm chí chẳng có lấy một chút đắn đo nào. Từ giây phút nhập xác, tôi đã thông hiểu mọi ma pháp và biết phải làm gì.

Đó là lúc nỗi hoài nghi bắt đầu. Cái hoài nghi rằng ‘Olivia’ vẫn tồn tại trong tôi, và rằng tôi đang dần bị ảnh hưởng bởi cô ấy.

Nếu không phải vậy, tôi đã không cảm thấy tức giận khi Chúa Tể Bóng Tối, người luôn là kẻ thù của tôi, gặp nguy hiểm là bị Agares giết.

Và giờ đây, cái nghi ngờ đó đã trở thành chắc chắn.

“Đồng đội của cậu sẽ ổn thôi. Một Ma Thần bị phong ấn bất tử chỉ bằng một nửa so với những gì nó phải có.”

“...Phong ấn sao?”

‘Olivia’ đứng dậy. Cô chậm rãi đi qua Olivia.

“Khi một Ma Thần chết đi, tàn dư của nó ăn vào thực thể mạnh nhất trên lục địa. Và khi sinh mệnh của thực thể đó kết thúc, các tàn dư đó sẽ nở rộ.”

“...Và một Ma Thần mới được tạo ra.”

Ngạc nhiên thay là trong sự tồn tại của nó, ý chí của bản thân nó không quan trọng.

Vì rốt cuộc, một người được định nghĩa không phải bởi chính mình, mà bởi những người khác.

Ngay cả khi cả hai là hai thực thể hoàn toàn khác nhau, giây phút họ có chung một ‘cội nguồn ma khí’, họ được người khác tôn thờ dưới cùng một cái tên.

Cái tên Ma Thần.

Chẳng trọn vẹn cho cam, nhưng ít nhất sự bất tử ấy kéo dài cho đến khi mọi sinh vật sống diệt vong. Chính vì vậy mà nó nguy hiểm, và cũng mạnh mẽ không kém.

“Chính vì vậy mà tôi lần nào cũng chọn chết dưới tay Cain. Qua cách loại bỏ tàn dư của Ma Thần trú ngụ trong linh hồn mình, tôi có thể tạm thời ngăn chặn Ma Thần giáng lâm.”

...Cain?

“Đó là tên của đứa nhóc mà cậu gọi là Sát Nhân Hàng Loạt.”

‘...Thằng nhóc đó có tên à?’

Bỏ qua chuyện đó, ‘Olivia’ tiếp tục nói.

“Chỉ là rốt cuộc, đó cũng chỉ là giải pháp tạm thời chứ không phải giải pháp triệt để. Lý do là...”

“Tôi đoán là vì ‘hồi quy’.”

“...Phải. Đúng vậy.”

‘Olivia’ gật đầu với vẻ mặt cay đắng.

“Chừng nào tôi còn tiếp tục hồi quy, tôi đến cuối cũng không thể ngăn cản tàn dư của Ma Thần thức tỉnh trong linh hồn mình. Tôi muốn chịu đựng mãi mãi, nhưng… chẳng biết từ lúc nào, mà tâm trí tôi đã không cầm cự thêm được nữa.”

Cứ mỗi vòng lặp mới, cơn lũ thông tin lại ập đến. Chỉ riêng việc chấp nhận nó thôi, cũng đã đòi cô phải trả một cái giá không hề nhẹ.

Cô đã phải trả giá cho vô số lần đảo ngược quy luật thế giới và số phận được định sẵn bằng từng hơi thở và cử động.

Từ lúc nào chẳng hay, đến cả nguyên do mà cô phải làm như vậy cũng trở nên mờ nhạt...

“Vì vậy, tôi cần phải đưa ra quyết định.”

Trong giọng nói bình tĩnh đó, một thoáng buồn bã mờ nhạt hiếm hoi tồn tại.

Bước chân của ‘Olivia’ dừng lại.

Một ảo ảnh khác đang xuất hiện theo hướng cô nhìn.

Vòng lặp từ bi cuối cùng.

‘Olivia’ của thời điểm đó xuất hiện. Bóng dáng của Hoàng Đế Aria và Aurelia cũng xuất hiện.

- Cậu vừa nói gì cơ? Cậu... đã tìm ra cách tiêu diệt Ma Thần?

- Phải. Để biến chuyện đó thành hiện thực, tớ cần sự giúp đỡ của cậu.

Aria lắc đầu. Đã đạt đến giới hạn từ lâu, cô không thể chuyển sang vòng lặp tiếp theo được nữa. Chuyện đó đã nằm ngoài phạm vi của cô. Thời khắc cô bước sang vòng lặp tiếp theo, nhân cách của cô sẽ vỡ vụn và tâm trí cô sẽ tan nát.

- Aria, cậu không cần phải bước sang vòng lặp tiếp theo đâu.

- Hừm...?

- Đừng ủ rũ và nghe này. Cậu không có mặt sẽ tốt hơn.

- Cứ nói cho tôi biết kế hoạch là gì trước đã. Bớt vòng vo tam quốc đi.

Trước lời trách móc của Aurelia, ‘Olivia’ gật đầu.

- Tôi sẽ trở thành Ma Thần.

- Gì cơ? Không, trước hết, cô làm bằng cách nào…?

- Tư cách để đạt đến chân lý chỉ được trao cho một người trong mỗi lĩnh vực, đúng không?

- Phải.

- Thần tính cũng vậy.

Olivia tự tin tuyên bố.

- Bản chất của Ma Thần là diệt vong và hồi kết. Nếu tôi đến gần bản chất của nó hơn nó... Tôi có thể đạt được thần tính giống như Ma Thần.

- ...Để làm được vậy.

- Tớ sẽ phải dập tắt nhiều sinh mạng hơn cậu có thể tưởng tượng. Tớ không định chuyển gánh nặng đó sang cho cậu. Tớ sẽ tự mình gánh chịu tất cả nỗi căm hận và oán giận của họ.

Gương mặt Aria cứng lại.

- Giờ tớ đã hiểu sao cậu nói không cần tớ có mặt. Cậu cần càng nhiều người ghét cậu vì chuyện này càng tốt. Thế nhưng, kể cả khi không có ký ức về các vòng lặp trước, tớ vẫn là tớ. Trước khi oán giận cậu, tớ chắc chắn sẽ cố gắng hiểu nguyên nhân vì đâu mà cậu hành động như vậy.

- Không sao. Aurelia sẽ bám sát bên cạnh cậu và làm lu mờ phán đoán của cậu.

Tách tách tách tách!

Đến đó, ảo ảnh bị cắt đứt.

Mắt Olivia run rẩy. Cô hiểu những lời đó có nghĩa gì. Trở thành Ma Thần tức là gì.

“Vậy... khi cô nói cô đã phong ấn sự bất tử...”

‘Olivia’ gật đầu với nụ cười cay đắng.

“Phải. Tôi đã cấy ghép hoàn toàn nó vào thực thể của mình. Chừng nào bản ngã của tôi chưa hoàn toàn diệt vong, tôi có thể kìm hãm sự bất tử của Ma Thần để nó không lây lan.”

Hẳn cũng bởi vậy, mà Ma Thần hiện tại được mô tả là chỉ bằng một nửa so với những gì nó phải có.

Chừng nào ‘Olivia’ trước mặt tôi còn chịu đựng trong tiềm thức, Ma Thần sẽ không nổi điên.

“Tất nhiên, nó không hoàn hảo. Kìm chế sự bất tử mà đến cả Ma Thần nguyên gốc cũng không kiểm soát được theo ý muốn là gần như không thể đối với tôi, một người vừa mới đạt được thần tính. Vì vậy nó đã nổi điên vài lần.”

Nghe vậy, khuôn mặt Olivia bèn trở nên nghiêm túc.

Nếu đúng là vậy, mọi chuyện đã xảy ra cho đến nay đều sẽ được giải thích.

Vẻ mặt vinh quang của Agares cho đến lúc chết, những cảm xúc tiêu cực áp đảo và trở nên không thể chịu nổi, cách mà cơ thể nổi điên khi tâm trí đi vào manh mối của Aurelia.

Ý thức của ‘Olivia’ đã ngủ sâu trong tâm trí tôi. Trong khi kìm hãm sự bất tử của Ma Thần.

‘Thì ra là vậy.’

Olivia lảo đảo đứng dậy. Ba thực thể trú ngụ trong một cơ thể.

Tôi, Olivia, và sự bất tử của Ma Thần.

‘Và thứ đã cứu mình hồi đó...’

Bóng tối xa xăm tôi cảm thấy trước khi tỉnh dậy ở ma giới.

Lý do tôi có thể thoát khỏi nguồn ma khí mạnh mẽ và đáng sợ đó là nhờ sự dẫn dắt của một tia sáng nhỏ.

Một tia sáng phát ra tiếng cười ấm áp và quen thuộc.

Mọi thứ đã rõ ràng. Mặc dù vẫn còn một vài câu hỏi, nhưng không có thời gian để hỏi chúng nữa.

Tách tách tách tách...

Một luồng năng lượng đáng ngại rò rỉ từ ‘Olivia’. Mái tóc trắng như tuyết của cô ấy đã chuyển sang màu xám xỉn. Ngay cả lúc này đây, màu tóc của cô ấy cũng đang dần tối đi.

“...Hehe. Chuyện đã đến nước này rồi. Xem ra tôi không còn nhiều thời gian như tôi nghĩ.”

“Cô vừa nói tôi sẽ đứng trước một ngã rẽ. Chính xác thì vậy có nghĩa gì?”

“Chính xác như cậu đã nghe. Cậu sẽ thể hiện lòng trắc ẩn sai chỗ và tha cho một kẻ sẽ trở thành mối nguy sau này, hay đưa ra quyết định loại bỏ yếu tố rủi ro ngay và luôn.”

Olivia cười khúc khích. Vốn dĩ đã có lựa chọn nào sao?

Cái giọng điệu ép buộc một lựa chọn giống hệt như của chính tôi đó.

“Vậy nếu giờ tôi đánh bại cô, mọi chuyện sẽ xong sao?”

“Chưa đâu. Chưa đâu.”

Tôi có thể cầm cự lâu hơn nữa.

‘Olivia’ mỉm cười và chậm rãi lắc đầu. Một cử chỉ trông như cô ấy đang thực hiện một lời hứa.

Cảnh quan dần thay đổi. Thế giới trắng xóa đang vỡ ra, để lộ đồng bằng lớn của phương Bắc. Mọi thứ xung quanh tràn ngập bóng tối dày đặc, và những tiếng la hét vang vọng không ngớt.

Phía bên kia của tiềm thức, diện mạo của thế giới thực.

Bất kể sự bất tử của nó có bị phong ấn bao nhiêu đi nữa, Ma Thần vẫn là Ma Thần. Và nó còn bắt nguồn từ cơ thể của một Đại Pháp Sư đã đạt đến cảnh giới siêu việt vô số lần.

Chẳng đời nào nó dễ đối phó được.

KWAAAAA!

Giây phút đôi cánh của Ma Thần di chuyển, sấm sét đen đánh xuống. Vô số tia sét đổ xuống, và sương mù đen tích tụ như lũ lụt.

[Bạn đã chế ngự Hồi Quy Giả ‘Olivia’. ]

[Bạn đã nhận được Manh Mối #15. ]

.

.

.

[Nhiệm Vụ Chính hiện đã mở!]

Olivia nhìn thấy thông báo đó. Nó đã ở đó kể từ giây phút cô tự đâm vào tim mình bằng con dao găm.

Cô đã cố tình phớt lờ nó.

“Khi đồng đội của cậu đánh bại được lớp vỏ của Ma Thần.”

‘Olivia’ từ từ quay đầu nhìn tôi.

Không cần thêm lời nào nữa. Tôi biết rõ hơn ai hết lời tiếp theo của cô ấy sẽ là gì.

+

Điều kiện hoàn thành: Loại bỏ ‘hoàn toàn’ Ma Thần.

+

Cuối cùng, cái kết của thế giới này đang ở ngay trước mắt chúng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!