Web Novel

Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)

Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)

Mình đang tiến gần hơn đến Ma Thần từng chút một. Kiel nhận thức rõ chuyện này hơn bất kỳ ai khác.

Số lượng cánh bay về phía anh đã giảm đáng kể. Đó là bởi vì số lượng Hồi Quy Giả đã tăng lên.

Phập!

Mỗi lần anh chém qua một chiếc cánh, khuôn mặt Kiel lại méo mó trong đau đớn. Mặc cho anh rõ ràng đang bị bao vây bởi ma khí, và khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc nào.

Thực thể trước mặt anh chắc chắn là Olivia.

Kiel nắm chặt chuôi kiếm.

Liệu anh còn có thể sống tốt phần đời còn lại sau khi thực hiện hành động này không? Kiel biết mình không thể.

Với mỗi nhát chém, máu đỏ phun trào như núi lửa. Máu của bạn anh.

“......”

Chỉ khi chạm vào đầu mũi kiếm, anh mới biết được.

Ma Thần.

Olivia đang thua.

Mặc cho biết sự thật này, Kiel vẫn ngậm miệng. Thế nhưng trong lòng, anh đang gào thét.

Chết cùng Olivia ở đây sẽ là quá tham lam.

“......”

Bởi lẽ, chết như thế này sẽ chẳng khác gì chạy trốn.

Kiel nhớ lại cuộc trò chuyện giữa Hoàng Đế và Đại Ma Nữ.

[Tên khốn đó thực sự đê tiện nhỉ?]

Một cuộc trò chuyện khắc sâu vào tâm trí anh nhờ các giác quan siêu việt.

[Nếu ta là Olivia, ta đã giết hắn bất kể mối quan hệ trong quá khứ rồi. Cớ gì cứ phải hao tâm giữ mạng cho một lũ tệ hơn cả súc vật vong ơn bội nghĩa chứ]

Tất nhiên, anh biết rằng mình không phải là mục tiêu của cuộc trò chuyện đó.

Chỉ là, Kiel biết rằng anh không khác họ là bao.

Một suy nghĩ bất chợt.

Cái gã kiếm sĩ kiêu căng này, một kẻ thô lỗ, tự cho là mình đúng, và chỉ biết nghĩ đến bản thân mình.

Thử hỏi xem, anh đã làm tổn thương Olivia bao nhiêu lần rồi?

Sẽ chẳng phải chỉ là một hay hai lần. Hẳn sẽ còn nhiều hơn thế rất nhiều.

[Anh nói mình muốn chuộc lỗi nhỉ?]

Sao mà anh chuộc lỗi được chỉ bằng một chuyện thế này chứ?

Cho dù anh có giết Ma Thần, cho dù là đó điều mà Olivia đã mong muốn suốt cuộc đời mình.

Kiel không định tha thứ cho bản thân vì cái lý do đó.

Phập.

Những chiếc lông vũ bị cắt đứt hàng loạt, rải rác khắp nơi, và thậm chí các khớp cánh cũng bị xé toạc.

Từ mũi kiếm của Kiel, ngọn lửa đỏ thẫm bắt đầu bùng cháy. Ánh sáng lớn nhanh đến mức đủ để khiến ta nhầm bầu trời đang sáng lên trong giây lát.

Kiel đẩy chính sinh lực của chính mình vào ngọn lửa. Tuổi thọ còn lại, những năm tháng tương lai, giới hạn thể chất... anh chẳng quan tâm đến mấy thứ đó.

Nếu cô đã đau khổ suốt cả đời vì anh.

Vậy anh cũng nên chuộc lỗi suốt cả đời.

Vùuu...!

Ngọn lửa phồng lên ngày càng lớn. Kiel gập đầu gối trong khi nín thở.

Và rồi.

Bùm!

Anh bước tới.

———

Olivia.

Cô đang quan sát mọi chuyện từ bên trong Ma Thần.

Chiến trường vốn bất lợi cho đến khi có bảy người, đã trở nên cân bằng khi có chín người.

[Aaaaaaah...!]

Chẳng biết từ lúc nào, chín trở thành mười một, mười một trở thành mười ba, và mười ba sớm trở thành mười lăm.

Có người giận dữ, có người oán hận, và có người rơi nước mắt.

Thế nhưng, tất cả bọn họ đều đang gọi tên Olivia, chứ không phải Ma Thần.

[Hồi Quy Giả ‘Sát Nhân Hàng Loạt’ sử dụng ‘Đoạt Mạng’. ]

Sát Nhân Hàng Loạt, người đã rút máu của chính mình để tạo ra một lưỡi hái khổng lồ, hét lên.

“Olivia, cô nhắm mắt lại sẽ tốt hơn đấy...!”

Bất chấp khuôn mặt đẫm lệ, Cain cố gượng cười.

[Tôi rất mừng. Vì cô và tôi không thân thiết đến thế.]

Cậu đang lặp lại chính xác những lời cậu đã nói trong một vòng lặp mà cô không thể nhớ.

[Hồi Quy Giả ‘Aurelia’ đang... ]

[Hồi Quy Giả ‘Melina’ đang... ]

Vô số tin nhắn xuất hiện cùng lúc.

Một ký ức bất chợt lóe lên trong tâm trí cô. Thời điểm mà cô nghĩ thế giới này chỉ là một trò chơi, cô đã luôn nghe thấy.

[Nếu mười lăm Hồi Quy Giả hợp lực, họ có thể tiêu diệt Ma Thần mà không cần người chơi.]

Và số lượng của họ chính xác là mười lăm.

‘Vì có hai Aria.’

Họ đang chứng minh tuyên bố đó là đúng.

Thanh kiếm giơ lên rồi chém xuống. Một nhát chém nặng nề chia đôi toàn bộ không gian giáng xuống Ma Thần.

Ma Thần điên cuồng di chuyển đôi cánh của mình. Thế nhưng, số lượng của chúng không đủ để chặn nhát chém đang tới.

Kiếm thuật, ma pháp, thánh lực, tâm thuật, sức mạnh con người.

Khiên, tên, liêm, lưỡi hái, long ngữ, sức mạnh nguyên tố.

Vu lực, và trí tuệ.

Đủ mọi loại năng lực đang giữ chặt đôi cánh của Ma Thần tại chỗ. Khả năng hồi phục của Ma Thần rõ là không có giới hạn. Thế nhưng, từ khoảnh khắc các Hồi Quy Giả tập trung vào việc trói buộc chuyển động của đôi cánh, kết quả đã được định đoạt.

Trừ khi nó tự xé cánh mình, bằng không là nó không thể thoát khỏi sự trói buộc đó.

Rắc!

Với một âm thanh khủng khiếp, cơ thể Ma Thần cong lại. Chẳng thể chịu được lực ép, gối nó khuỵu xuống. Nó suýt soát tránh được việc bị chém đứt đầu, nhưng thanh kiếm của Kiel đã xé toạc vai nó và chém xuống tận bụng.

Kế đến, ma pháp của Melina được bắn ra. Những sợi xích vàng kim cắt qua không khí trói chặt cơ thể Ma Thần.

...Rầm rầm.

Khi các vết thương trên cơ thể Ma Thần tăng lên, không gian nơi Olivia đang ở cũng bắt đầu sụp đổ từng chút một.

Giống như xi măng cũ rơi ra, các vết nứt đang hình thành từ rìa ngoài.

“...Hộc...”

‘Olivia’ thở ra một hơi dài. Máu trào lên nhuộm đỏ sàn nhà khi chảy xuống môi cô ấy.

Cô ấy đang cố nuốt ngụm máu dâng lên, nhưng nó như cứ trào lên bất kể cô có nuốt bao nhiêu đi nữa.

Màu tóc cô ấy đã hoàn toàn chuyển sang màu đen.

Mắt cô ấy không chỉ đen, mà trông như đỏ ngầu với những mạch máu nổi rõ.

Ấy vậy mà, khuôn mặt ‘Olivia’ cũng không hề biểu lộ cảm xúc đau đớn nào. Cô ấy nhìn về phía này với đôi mắt bình thản, tĩnh lặng.

“Vậy là cuối cùng cũng đến nước này.”

‘Olivia’ ngồi trên ghế như thể ngã quỵ. Cứ như minh chứng cho tuyên bố phong ấn sự bất tử của Ma Thần trong chính mình không phải là dối trá, nửa thân trên của cô ấy giờ đã nát bấy.

“...Tôi đã muốn cầm cự lâu hơn nữa.”

‘Olivia’ nói với một nụ cười. Trận chiến bên kia màn hình ngày càng dữ dội, và khiến ‘Olivia’ càng trở nên hốc hác hơn.

Rầm rầm.

Một lần nữa, một rung động run rẩy vang lên từ bên kia bóng tối. Mắt Olivia tập trung vào không gian đang dần sụp đổ này.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu không gian này sụp đổ hoàn toàn? Cô có chết không? Cô có được trở về thế giới cô vốn sống không? Giờ chính là lúc duy nhất để hỏi.

“...Tôi có được quay về không?”

Trước câu hỏi bất biến này, ‘Olivia’ im lặng một hồi.

“Có người đang đợi tôi.”

Các rung động đang dần trở nên mạnh hơn, và Olivia hiển nhiên không tránh được bị kích động. Chính vì vậy mà cô đang cố gắng moi được một câu trả lời bằng cách kích thích tâm lý cô ấy.

Chỉ có điều, đó không phải là nói dối. Mặc dù cô cảm thấy gắn bó và có cảm tình với thế giới này do bị đồng hóa với ‘Olivia’, nhưng cũng chỉ vậy.

Cô đã ẩn giấu dối trá dưới vỏ bọc sự thật trong suốt thời gian qua. Mặc cho hiện giờ họ đang duy trì mối quan hệ hòa hợp, nhưng cô không thể che giấu sự thật mãi mãi.

‘Sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ.’

Và vào giây phút đó, mọi thứ sẽ sụp đổ.

“Để trả lời trực tiếp câu hỏi của cậu, có. Cậu có thể quay về.”

‘Olivia’ nói trong khi nhìn vào màn hình đang dần mất đi ánh sáng.

“Vì cậu là... một thực thể từ chiều không gian cao hơn.”

“Chiều không gian cao hơn?”

“Đó là cái tên tôi tùy tiện đặt ra. Nếu một người có thể quan sát lịch sử của một chiều không gian khác dưới bất kỳ hình thức nào, họ là cao hơn. Nếu họ bị quan sát, họ là thấp hơn. Thông thường, nó được biểu hiện dưới dạng các cuốn sách như thế này.”

‘Olivia’ nói rồi cầm một cuốn sách trên tay.

[Biên Niên Sử Leodrant]

Cô biết cuốn sách ấy. Đó là một trong số ít các cuốn tiểu thuyết mà Aria thích.

“Vậy... tức là nội dung viết trong cuốn sách đó thực sự đã xảy ra ở đâu đó sao?”

“Tất cả các sự kiện ở chiều không gian thấp hơn đã xảy ra rồi, và cũng đang xảy ra ngay bây giờ.”

“......”

Thật khó hiểu. Ít nhất, đó là cảm giác của Olivia. Chỉ là, có một điều rõ ràng. Lý do cô ấy cô là thực thể từ chiều không gian cao hơn.

‘Lactea.’

Chính vì cô đã quan sát thế giới này dưới dạng một trò chơi.

“...Hộc.”

‘Olivia’ khó nhọc nâng mí mắt đang nhắm nghiền. Chỉ một chuyện cỏn con thế thôi cũng trông như khó khăn với cô hiện giờ.

“Không cần... lo lắng quá đâu. Cậu sẽ... trở về được thôi.”

Rầm rầm.

Một lần nữa, một rung động mạnh vang lên. Mắt Olivia dán chặt vào cái bóng phía sau ‘Olivia’. Vào cái bóng đang liên tục quằn quại như một sinh vật sống.

Rắc!

‘Olivia’ mò mẫm cái bóng đó và nắm chặt lấy nó. Cô xem ra hầu như không còn nhìn thấy được gì nữa.

Olivia vẫn ngậm miệng.

Cũng vì cô đã bị đồng hóa với cô ấy cho đến nay, nên cô biết rõ hơn ai hết ‘Olivia’ đang cảm thấy đau đớn đến mức nào.

Xẹt xẹt...!!

Màn hình hiển thị chiến trường giờ đầy rẫy các tiếng ồn chập chờn, nhiễu loạn.

Cái kết mà cô hằng mong mỏi đang đến gần. Olivia cau mày. Cô nghĩ mình sẽ cảm thấy vui mừng, vậy mà chẳng hiểu sao, trái tim cô chỉ cảm thấy nặng trĩu.

Thế giới nội tâm vốn bắt đầu sụp đổ từ rìa, giờ đã co lại đến kích thước nhỏ hơn hẳn so với lúc đầu.

“...ia.”

‘Olivia’.

Không.

Olivia nắm lấy tay tôi.

“...Bằng thứ này...”

Chẳng hiểu từ đâu, một mảnh băng sắc nhọn giờ đã ở trong tay tôi.

Hơi thở của tôi dừng lại trong giây lát. Khi hơi thở của cô ấy mờ dần, đồng tử của tôi giãn ra.

“......”

Olivia nắm chặt tay tôi hơn một chút.

‘Đừng cảm thấy tội lỗi mà.’

Cô ấy mấp máy môi những lời đó.

‘Tôi đã hạnh phúc.’

Đó không phải là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy thật lòng trong từng khoảnh khắc.

Olivia từ từ nhắm mắt.

“......”

Tôi chậm rãi gật đầu.

Và tôi làm như cô ấy muốn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!