Web Novel

Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)

Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)

Những tia sét giáng xuống bị xuyên thủng bởi các đòn hống liên tiếp. Ngay cả khối ma khí được nén có thể nghiền nát xác thịt chỉ bằng một cú sượt qua cũng chẳng thể dập tắt Long Hống được bắn ra bởi một con rồng cấp Vương.

Carthian đẩy lùi ma khí đang cố nuốt chửng ả bằng một kết giới khổng lồ.

Mặc dù nó có thể đóng băng bất kỳ vật chất nào chạm vào, ả cũng không đủ tự tin rằng nó có thể chặn hết một đòn tấn công từ một thực thể mạnh như Ma Thần. Vì vậy, ả sử dụng kết giới để câu giờ, rồi dịch chuyển đi để tránh đòn tấn công.

Hai người đang cưỡi trên lưng ả.

Kiel và Aurelia.

Thông thường, ả sẽ không cho phép bất cứ ai cưỡi lên lưng mình. Vì dù cho có là trong kiếp trước đi nữa, Kiel cũng là con người đã lấy đầu con gái ả.

‘...Lấy đầu con bé?’

Gương mặt Carthian trở nên méo mó. Chẳng hiểu vì sao, cơn giận không hề dâng lên trong ả. Ả đã đoán mình sẽ cảm thấy phẫn nộ, nhưng cảm xúc của ả dường như đã hỏng, nó không hề lay động chút nào.

Tâm trí ả mơ hồ.

Ả có thể phần nào hiểu được vì sao tình hình lại ra nông nỗi này. Ả nhớ mình đã ngất đi sau khi dính phải bùa chú của ma nữ, và rồi tỉnh dậy...

‘Đầu ta... đang quay cuồng...’

Chỉ là, ả không thể nhớ tại sao mình lại đột ngột lao vào trận chiến ngay sau đó. Tại sao lại có một khoảng trống trong ký ức của ả? Ả đang cố gắng làm gì? Tại sao ả lại cõng một kẻ như Kiel trên lưng?

Các câu hỏi đó cứ thế tồn tại. Nhưng cũng chỉ có vậy. Ả không có mong muốn giải quyết chúng.

Carthian thổi ra Long Hống một cách máy móc, né tránh vô số chiếc cánh lao vào ả như xúc tu và cố tìm cách bay cao hơn.

Ả phải đi lên. Ả phải giết Ma Thần. Đó là điều duy nhất mà Carthian với tâm trí mơ hồ có thể nhớ.

Đây là do Aurelia gây ra. Cô không định đối xử tử tế với các Hồi Quy Giả đã thù địch với Olivia.

Nếu tất cả đều chiến đấu với cảm giác tội lỗi, họ sẽ không đời nào thắng được. Vậy nên rốt cuộc, phải có kẻ hiến dâng mình cho cơn phẫn nộ mà chiến đấu.

Bùa chú mà Aurelia đã khắc vào tâm trí họ bằng sức mạnh của mình cũng là nhằm mục đích đó.

Một bùa chú khuếch đại sự thù địch vốn có của họ đến cực điểm.

Giây phút họ nghĩ ‘tại sao?’, tâm trí của họ bị cưỡng chế xóa trắng. Vu thuật đã đạt đến cảnh giới siêu việt có thể thay đổi cảm xúc của cả loài rồng.

Rắc!

Carthian hét lên. Ả nghiến răng và trừng mắt dữ dội lên bầu trời. Tia sét mà ả không chặn được đang rung chuyển dữ dội bên trong ả.

Sấm sét.

Phải, sấm sét.

[.....]

Đồng tử Carthian giãn ra rất chậm. Một quá trình cực kỳ chậm, nhưng cũng đầy kịch tính.

Chậm rãi, một cách rất chậm rãi, cái mờ mịt trong mí mắt ả tan biến. Cùng lúc đó, đôi mắt bò sát của ả nheo lại thành một đường thẳng và quay sang phía Ma Thần.

Vùuu!

Carthian vỗ cánh. Chỉ với một cú đập cánh, một cơn bão khí lạnh cuộn xoáy xung quanh.

[Olivia.]

Ả nhớ lại tia sét đã giết chết mình. Ả nhớ lại sự phản bội và cơn thịnh nộ mà ả cảm thấy khi ấy.

Mặc dù ký ức của ả vẫn đầy các khoảng trống, song Carthian nhận ra những gì mình cần làm bây giờ.

Giết Ma Thần, không.

Giết Olivia.

Và ả không phải là người duy nhất nghĩ như vậy.

“...Chuyện này là sao đây?”

Elf Tối Cao Druid. Kẻ chăm sóc Cây Thế Giới và Đại Trưởng Lão của tộc elf đang bị bao quanh bởi vô số elf đã ngã xuống bất tỉnh.

Đó hẳn là một trận chiến một chiều, vì thậm chí chẳng có bất kỳ dấu vết kháng cự nào.

“Sao ngươi dám... sao ngươi dám tấn công ta?!”

“Ta chỉ ngăn cản ngươi vì ngươi trông như đang bỏ bê vai trò được giao và cố gắng bỏ đi.”

“Ngươi đang nói ta nên đứng canh gác trong khi con quái vật đó đang ở ngay trước mặt chúng ta sao?!”

Tiếng hét của Druid bùng nổ.

“Thân là ngươi kết nối với Cây Thế Giới, ta có thể biết. Thứ đó... là một tà thần không nên tồn tại trong thế giới này. Một thứ khủng khiếp... tàn bạo… và hoàn toàn ghê tởm.”

Vùuu!

Gió bị xé toạc. Những cơn gió mạnh thổi từ hàng chục hướng nhanh chóng hình thành hình dạng của một con ngựa khổng lồ.

“Phong Tinh Linh Vương, ra là vậy.”

Thấy vậy, vẻ cảm của Aria cứng lại đôi chút.

“Ta không thể tuân theo mệnh lệnh của ngươi nữa.”

Druid, người từ lúc nào không hay đã cưỡi lên Phong Tinh Linh Vương, lẩm bẩm.

Tất cả những cơn gió xung quanh tụ lại về phía Druid. Vuốt lại mái tóc ngắn đang bay phấp phới, Aria thấy hối hận vì đã không đánh ngất Druid sớm hơn.

“Ta sẽ nói lần cuối. Vai trò của ngươi là chữa trị cho binh lính để họ không chết, chứ không phải chiến đấu với Ma Thần.”

“Câm miệng!!”

Druid hét lên hết mức.

“Ngươi cho rằng ta không biết âm mưu của ngươi là lợi dụng sức mạnh của ta để giữ cho càng nhiều binh lính Đế Quốc sống sót càng tốt sao?!”

Rầm!

Và rồi, khu vực bắt đầu rung chuyển khi gió bắt đầu tụ lại tại một điểm. Cơ thể của những con quái vật chạm vào luồng gió dày đặc vỡ vụn. Dùng chính máu của chúng làm sắc tố, cơn bão dần mang một màu đỏ đe dọa.

“Phải. Ngươi nói phải.”

“...Cái gì?”

Chẳng ngờ tới chuyện cô sẵn lòng thừa nhận như vậy, khuôn mặt Druid thoáng chốc trở nên trống rỗng.

“Ta không muốn ai chết trong trận chiến này.”

Chính xác hơn.

Cô ước rằng Olivia sẽ không giết bất cứ ai.

Câu mà cô đã nói khi quyết tâm thực hiện lần hồi quy đầu tiên chợt hiện lên trong tâm trí cô. Giờ nhìn lại, đó quả là một câu nói ngây thơ.

‘Hãy nhờ tớ giúp đỡ.”

Ngay cả đến giờ, cô cũng không thể quên biểu cảm mà Olivia đã mang lúc đó.

‘Tớ sẽ giúp cậu đạt được cái kết hoàn hảo mà cậu đang tìm kiếm.’

Vậy nên.

Cô không được phản bội sự kỳ vọng đó.

Mặc cho đã biết khái niệm hoàn hảo rộng lớn đến mức nào.

“Tất nhiên là sẽ rất gian nan và thử thách. Bởi lẽ chắc chắn, tránh thương vong trong một trận chiến cấp bách như vậy gần như là không thể. Thế nhưng... ta đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi.”

Cùng khả năng của Druid, chỉ cần là không chết tức tưởi, họ có thể được chữa trị. Nếu phải nói, thì khả năng chữa lành của Cây Thế Giới còn vượt qua cả Thánh Nữ.

“Do đó, ngươi không được lãng phí sức mạnh của mình vào mấy thứ này.”

Một giọng điệu kiêu ngạo gọi Tinh Linh Vương là “mấy thứ này”.

“Ngươi... không phải là Công chúa Đế Quốc.”

Druid run rẩy lẩm bẩm.

Vùuu...!

Một luồng khí kinh hoàng dường như bóp nghẹt hơi thở ả.

Dưới áp lực của mana đang tuôn ra điên cuồng, sắc mặt Druid liền trở nên trắng bệch.

Ả đã nghĩ cô có thứ gì đó để dựa vào, chỉ là không ngờ nó lại đến mức này.

“Sao một con người có thể sở hữu thứ mana như vậy...”

Ả cố gắng tìm cách kháng cự, nhưng cũng chỉ là vô ích. Mặc cho có đủ khả năng để triệu hồi một Tinh Linh Vương, Druid cũng không thể thốt ra một lời chống lại cô.

Rắc!

Chẳng thể chịu được up áp, Phong Rinh Linh Vương bèn bị cưỡng chế hủy triệu hồi.

“Hự...!”

Trước phản phệ quá sức chịu đựng, Druid gục xuống đất.

Aria đưa tay về phía trán Druid.

“Trong một thời gian, ngươi sẽ thấy khó khăn kể cả việc suy nghĩ hẳn hoi đấy.”

“...!!”

Đầu ngón tay cô phát sáng màu vàng kim khi chúng làm rung chuyển ý thức của Druid.

“Ááá...!!”

Druid cố gắng kháng cự, nhưng ả thậm chí không thể thốt ra một từ đàng hoàng.

“Cứ trách ta đi.”

Và thế là, ý thức của Druid chìm đi.

Aria nhìn chằm chằm vào Druid một lúc, rồi từ từ đứng dậy.

Chẳng bao lâu nữa, Druid sẽ lấy lại ý thức. Và chỉ nhớ duy nhất một mệnh lệnh là chữa trị cho những người xung quanh. Kể từ lúc đó, ả sẽ chỉ lặp lại những gì được bảo phải làm như một con rối. Và ả cũng sẽ không thắc mắc bất cứ điều gì.

Thế rồi.

“Sau khoảng ba ngày, nó sẽ hết tác dụng.”

Hoàng Đế nói với không khí trống rỗng.

“Ngươi đã nghĩ về câu hỏi của mình chưa?”

Ngay tại khoảnh khắc đó.

Một giọng nói nhỏ bé chảy vào tâm trí Hoàng Đế.

[Chúng ta... chúng ta đã làm gì khác chứ?]

“Ngươi nói khác nghĩa là gì?”

[Ngươi biết rõ ta đang nói cái về cái gì mà...!]

Công Chúa Đế Quốc biết rằng bộ lộ cảm xúc là điều mà chỉ trẻ con mới làm.

Biết rằng cao giọng như thế này là không phù hợp.

Biết rằng hét như trong tuyệt vọng cũng vậy.

Chỉ là.

Chỉ là...

[Vì sao... Vì sao chúng ta không được chọn...!]

Chính vì cần nhiều oán hận hơn, nên các ngươi không nói cho chúng ta biết sao? Có thể là vậy. Nếu bất cứ ai nghe được ‘đầu đuôi câu chuyện’ từ Olivia trước, họ sẽ cảm thấy đau buồn chứ chẳng phải oán hận.

Chỉ là, đó không phải là lý do tại sao Công Chúa Đế Quốc trút hết cảm xúc của mình.

Vì sao Kiel lại được trao cho cơ hội để sửa sai? Vì sao Melina lại được trao cho cơ hội để lựa chọn? Chuyện họ gặp nhau sớm hơn và thân thiết hơn thì có gì khác biệt?

Olivia không chỉ là một người bạn. Cô ấy là người đã ảnh hưởng sâu sắc đến cả cuộc đời cô. Các Hồi Quy Giả khác hẳn cũng tương tự vậy.

Vậy vì sao bọn ta không được trao cho dù chỉ một cơ hội để xin lỗi? Vì sao bọn ta phải tấn công Olivia, bị cưỡng ép chôn vùi trong nỗi oán hận, mà không được trao cho dù chỉ một cơ hội để lựa chọn?

Thật bất công.

Giá như bọn ta gặp Olivia trước.

Giá như bọn ta có cơ hội để vứt bỏ nỗi oán hận này.

Vậy nên, cô không kìm được mà cảm thấy bất công. Trong khi họ được xóa bỏ mối hiểu lầm và trút bỏ cơn giận, thì cô và những người khác lại bị chôn vùi trong nỗi oán hận ngày càng tích tụ.

Tha thứ? Tất nhiên, họ cũng đã từng nghĩ đến. Chỉ là mỗi lần như vậy, họ đều nhớ đến khuôn mặt của cha mình, của mẹ mình, của người đã bị giết một cách không thương tiếc. Họ nhớ đến gương mặt con gái mình, gương mặt của anh chị em và bạn bè mình.

[...Vì sao chỉ có các ngươi...!]

Công Chúa Đế Quốc nghiến răng rồi khóc. Thật bất công. Thật vô lý. Chỉ vì không được chọn, mà họ phải sống cả đời trong hối tiếc và đau đớn.

Chẳng lẽ họ phải cầu xin thảm hại để được cho một cơ hội? Chẳng lẽ họ phải lang thang khắp lục địa để tìm kiếm Olivia? Cô không biết. Công Chúa Đế Quốc không còn biết câu trả lời đúng là gì nữa.

Nước mắt tuôn rơi điên cuồng, hơi thở của cô trở nên khó nhọc.

[Ngươi có thể nói cho ta biết. Ngươi đã lắng nghe mọi thứ bên trong ta. Vậy vì sao...!]

Một sự vô lý. Cô không biết Hoàng Đế đã ngủ đông trong tiềm thức của cô bao lâu. Chỉ là, Công Chúa Đế Quốc cần nó.

Một lời bào chữa như—Ta làm vậy vì ta không biết gì cả.

Nếu ngay cả thứ đó cũng biến mất...

[Vì sao chỉ có chúng ta... Vì sao...!]

Vậy ngay cả cái quyền được nói như thế này, cũng sẽ biến mất.

Hoàng Đế, người đã im lặng lắng nghe, từ từ mở miệng.

“Ngươi thực sự nghĩ mọi chuyện sẽ khác đi sao?”

[Tất nhiên... là sẽ khác.]

“Phải, có lẽ là đối với ngươi, Công Chúa Đế Quốc.”

Giọng Hoàng Đế ấm lên trong giây lát.

Nhưng cũng chỉ trong giây lát.

Và rồi, Hoàng Đế nói tiếp một cách chậm rãi.

“Nhưng không phải với chúng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!