Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt...
Mainyuel- Web Novel
- Minh hoạ (Ai bởi tác giả)
- Chương Đầu
- Chương 1: Nếu Tôi Biết Chuyện Sẽ Thành Ra Thế Này, Tôi Đã Không Giết Mấy Người Rồi
- Chương 2: Lập Đội (Bằng Bạo Lực)
- Chương 3: Olivia, Cái Tên Của Quỷ Dữ
- Chương 4: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (1)
- Chương 5: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (2)
- Chương 6: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (3)
- Chương 7: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (4)
- Chương 8: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (5)
- Chương 9: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (6)
- Chương 10: Kiếm Thánh Kiel (1)
- Chương 11: Kiếm Thánh Kiel (2)
- Chương 12: Kiếm Thánh Kiel (3)
- Chương 13: Ma Nữ Cứu Thế
- Chương 14: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (1)
- Chương 15: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (2)
- Chương 16: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (3)
- Chương 17: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (1)
- Chương 18: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (2)
- Chương 19: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (1)
- Chương 20: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (2)
- Chương 21: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (1)
- Chương 22: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (2)
- Chương 23: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (1)
- Chương 24: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (2)
- Chương 25: Mạnh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (3)
- Chương 26: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (4)
- Chương 27: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (1)
- Chương 28: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (2)
- Chương 29: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (3)
- Chương 30: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (4)
- Chương 31: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (5)
- Chương 32: Ký Ức Cuối Cùng (1)
- Chương 33: Ký Ức Cuối Cùng (2)
- Chương 34: Ký Ức Cuối Cùng (3)
- Chương 35: Ký Ức Cuối Cùng (4)
- Chương 36: Ký Ức Cuối Cùng (5)
- Chương 37: Ký Ức Cuối Cùng (6)
- Chương 38: Ngày Em Biến Mất (1)
- Chương 39: Ngày Em Biến Mất (2)
- Chương 40: Ngày Em Biến Mất (3)
- Chương 41: Chuyện Kỳ Lạ (1)
- Chương 42: Chuyện Kỳ Lạ (2)
- Chương 43: Chuyện Kỳ Lạ (3)
- Chương 44: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (1)
- Chương 45: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (2)
- Chương 46: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (3)
- Chương 47: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (1)
- Chương 48: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (2)
- Chương 49: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (3)
- Chương 50: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (4)
- Chương 51: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (5)
- Chương 52: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (6)
- Chương 53: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (1)
- Chương 54: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (2)
- Chương 55: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (3)
- Chương 56: Mất Mát (1)
- Chương 57: Mất Mát (2)
- Chương 58: Mất Mát (3)
- Chương 59: Mất Mát (4)
- Chương 60: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (1)
- Chương 61: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (2)
- Chương 62: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (3)
- Chương 63: Tái Ngộ (1)
- Chương 64: Tái Ngộ (2)
- Chương 65: Mọi Người Đều Điên Hết Cả Rồi
- Chương 66: Xưng Tội (1)
- Chương 67: Xưng Tội (2)
- Chương 68: Xưng Tội (3)
- Chương 69: Xưng Tội (4)
- Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)
- Chương 71: Hoá Thân Thành Quỷ (2)
- Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)
- Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
- Chương 74: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (1)
- Chương 75: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (2)
- Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)
- Chương 77: Cách Để Bẻ Gãy Cô (1)
- Chương 78: Cách Để Bẻ Gãy Cô (2)
- Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)
- Chương 80: Thấu Hiểu (1)
- Chương 81: Thấu Hiểu (2)
- Chương 82: Thấu Hiểu (3)
- Chương 84: Thấu Hiểu (4)
- Chương 85: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (1)
- Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (2)
- Chương 87: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)
- Chương 88: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (1)
- Chương 89: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (2)
- Chương 90: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (3)
- Chương 91: Thời Gian Đang Cạn Dần (1)
- Chương 92: Thời Gian Đang Cạn Dần (2)
- Chương 93: Thời Gian Đang Cạn Dần (3)
- Chương 94: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)
- Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (2)
- Chương 96: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)
- Chương 97: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (4)
- Chương 98: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)
- Chương 99: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (2)
- Chương 100: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (3)
- Chương 101: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (4)
- Chương 102: Mặt Đối Mặt (1)
- Chương 103: Mặt Đối Mặt (2)
- Chương 104: Mặt Đối Mặt (3)
- Chương 105: Mặt Đối Mặt (4)
- Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)
- Chương 107: Điểm Phân Nhánh (2)
- Chương 108: Điểm Phân Nhánh (3)
- Chương 109: Lục Địa Phía Nam (1)
- Chương 110: Lục Địa Phía Nam (2)
- Chương 111: Lục Địa Phía Nam (3)
- Chương 112: Thợ Săn Quỷ (1)
- Chương 113: Thợ Săn Quỷ (2)
- Chương 114: Thợ Săn Quỷ (3)
- Chương 115: Con Mồi Của Ta (1)
- Chương 116: Con Mồi Của Ta (2)
- Chương 117: Con Mồi Của Ta (3)
- Chương 118: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (1)
- Chương 119: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (2)
- Chương 120: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (3)
- Chương 121: Ảo Mộng Đơn Thuần (1)
- Chương 122: Ảo Mộng Đơn Thuần (2)
- Chương 123: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (1)
- Chương 124: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (2)
- Chương 125: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (3)
- Chương 126: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (1)
- Chương 127: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (2)
- Chương 128: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (3)
- Chương 129: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (4)
- Chương 130: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (5)
- Chương 131: Ngươi Có Thể Giết Ta (1)
- Chương 132: Ngươi Có Thể Giết Ta (2)
- Chương 133: Ngươi Có Thể Giết Ta (3)
- Chương 134: Ngươi Có Thể Giết Ta (4)
- Chương 135: Ma Giới (1)
- Chương 136: Ma Giới (2)
- Chương 137: Ma Giới (3)
- Chương 138: Sát Nhân Hàng Loạt (1)
- Chương 139: Sát Nhân Hàng Loạt (2)
- Chương 140: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (1)
- Chương 141: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (2)
- Chương 142: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (3)
- Chương 143: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (1)
- Chương 144: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (2)
- Chương 145: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (3)
- Chương 146: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (4)
- Chương 147: Ma Thần (1)
- Chương 148: Ma Thần (2)
- Chương 149: Ma Thần (3)
- Chương 150: Đại Ma Nữ, Aurelia (1)
- Chương 151: Đại Ma Nữ, Aurelia (2)
- Chương 152: Đại Ma Nữ, Aurelia (3)
- Chương 153: Đại Ma Nữ, Aurelia (4)
- Chương 154: Đi Vào Ký Ức (1)
- Chương 155: Đi Vào Ký Ức (2)
- Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)
- Chương 157: Quá Muộn Màng (1)
- Chương 158: Quá Muộn Màng (2)
- Chương 159: Quá Muộn Màng (3)
- Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)
- Chương 161: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (2)
- Chương 162: Hồi Kết Đang Cận Kề (1)
- Chương 163: Hồi Kết Đang Cận Kề (2)
- Chương 164: Hồi Kết Đang Cận Kề (3)
- Chương 165: Melina (1)
- Chương 166: Melina (2)
- Chương 167: Chúa Tể Bóng Tối (1)
- Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)
- Chương 169: Chúa Tể Bóng Tối (3)
- Chương 170: Biện Minh (1)
- Chương 171: Biện Minh (2)
- Chương 172: Biện Minh (3)
- Chương 173: Biện Minh (4)
- Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)
- Chương 175: Hoàng Đế Aria (2)
- Chương 176: Hoàng Đế Aria (3)
- Chương 177: Hoàng Đế Aria (4)
- Chương 178: Chiến Tranh Tổng (1)
- Chương 179: Chiến Tranh Tổng (2)
- Chương 180: Chiến Tranh Tổng (3)
- Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)
- Chương 182: Chiến Tranh Tổng (5)
- Chương 183: Chiến Tranh Tổng (6)
- Chương 184: Chiến Tranh Tổng (7)
- Chương 185: Chiến Tranh Tổng (8)
- Chương 186: Ma Vương (1)
- Chương 187: Ma Vương (2)
- Chương 188: Ma Vương (3)
- Chương 189: Ma Vương (4)
- Chương 190: Ma Vương (5)
- Chương 191: Ma Vương (6)
- Chương 192: Ma Nữ Diệt Thế (1)
- Chương 193: Ma Nữ Diệt Thế (2)
- Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)
- Chương 195: Ma Nữ Diệt Thế (4)
- Chương 196: Ma Nữ Diệt Thế (5)
- Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)
- Chương 198: Ma Nữ Diệt Thế (7)
- Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)
- Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)
- Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)
- Chương 202: Tiến Đến Kết Thúc (3)
- Chương 203: Kết Thúc (1)
- Chương 204: Kết Thúc (2)
- Chương 205: Kết Thúc (3)
- Chương 206: Kết Thúc (4)
- Chương 207: Kết Thúc (5)
- Chương 208: Kết Thúc (6)
- Chương 209: Kết Thúc (7)
- Chương 210: Kết Thúc (Hết)
- Lời Bạt
- Chương Phụ
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 196: Ma Nữ Diệt Thế (5)
Gào...!
Một đôi cánh khổng lồ phủ bóng đen lên bầu trời. Đôi cánh từng rất đẹp đẽ ấy đã biến thành một thứ ẩm ướt và khủng khiếp.
Nơi Olivia từng đứng đã không còn dấu vết nào của sinh khí. Thứ duy nhất có thể cảm nhận được là mùi chết chóc nồng nặc.
[Giết Ma Thần.]
Kiel theo bản năng hiểu yêu cầu của Olivia là gì.
Giết chính cô...
“Kiel!”
Ai đó kéo Kiel. Một cái nắm tay với sức mạnh đáng kinh ngạc. Kiel ngay lập tức nhận ra chủ nhân của bàn tay đó.
“...Ngươi đã bỏ đệ tử của ta đi đâu rồi?”
Đó là Melina. May thay, cô hình như chưa nhìn thấy chuyện gì đã xảy ra với Olivia. Nếu cô nhìn thấy Olivia đã trở thành thứ gì... cô sẽ chẳng còn đủ bình tĩnh để tức giận như thế này.
...May mắn sao?
Đây thực sự được gọi là may mắn sao?
“Tỉnh táo lại và nói đi! Lia đang ở đâu...!”
Đây là trừng phạt. Là sự trừng phạt dành cho kẻ ác đã thèm muốn mạng sống của Olivia mà chẳng hay biết một thứ gì.
Sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này? Mặc cho đã tuyệt vọng đấu tranh để sửa chữa sai lầm, tại sao?
“...Tôi không biết.”
Kiel chỉ nói vậy. Chỉ một mình anh chịu đựng hình phạt này là đủ.
“Tôi không biết Olivia đã đi đâu. Tôi chỉ biết là con quái…”
Chẳng thể nói tiếp, Kiel cắn môi.
Anh không thể thốt ra từ “quái vật”.
Kiel lặng lẽ nhìn về phía Rebekah. Cô đang ngước nhìn lên bầu trời và khóc hết nước mắt.
“Rebekah...?”
Giây phút nhìn thấy Rebekah dụi mắt và nức nở không kiểm soát, Melina cảm thấy hơi bồn chồn.
Một nỗi lo âu khó tả cù vào da cô. Có gì đó không ổn.
Cô biết rõ tính khí của Rebekah. Dù có trái tim mềm yếu, cô ấy cũng không phải là đứa trẻ sẽ mất đi phán đoán và bật khóc trong tình huống nguy cấp như vậy.
Vậy vì lý gì...
Ánh mắt Melina dao động. Đầu cô từ từ ngước lên bầu trời.
Và rồi, thứ duy nhất cô thấy là đôi cánh đen nhuốm đầy ma khí.
“...”
Khuôn mặt Melina cứng lại.
Không thể nào. Không nên như vậy. Đầu Melina quay ngoắt về phía Kiel.
“...Giải thích đi.”
“...”
“Giải thích! Ngay!”
Ngay khi Melina định túm lấy cổ áo Kiel, cô cảm nhận được sự hiện diện phía sau mình. Cảm nhận được mana trắng trợn, Melina cau mày và quay đầu lại.
“...Công chúa?”
Tại sao công chúa lại ở đây? Mắt mọi người mở to trước sự xuất hiện đột ngột của cô.
“Ngài có thể thả anh ta ra không? Tình hình... ta sẽ giải thích.”
“Cô không phải là công chúa. Cô là...”
Aria gật đầu.
“Tuy là ta rất muốn hàn huyên, nhưng không có thời gian đâu.”
Aria từ từ ngẩng đầu lên bầu trời.
Ma Thần đang yên lặng. Hay đúng hơn là, nó trông như đang yên lặng.
Nếu ý thức của Olivia hoàn toàn chìm xuống dưới bề mặt, nó sẽ không đứng yên như thế này.
“Olivia để lại một tin nhắn cho chúng ta.”
———
Sâu trong tiềm thức, Olivia mở mắt.
“...”
Thật yên tĩnh. Cô không nhìn thấy gì, cũng không cảm thấy gì.
Cảm giác tương tự như khi cô bước vào [Thánh Địa] của Rebekah.
Thị giác, khứu giác, xúc giác... tất cả các giác quan nhanh chóng chìm xuống dưới bề mặt. Trong trạng thái không còn giác quan nào, chỉ duy nhất suy nghĩ tồn tại.
Cảm giác như đang trôi nổi như một linh hồn sau khi mất đi cơ thể vật lý vậy.
Không có sợ hãi. Một con người bình thường sẽ phát điên chỉ vì tồn tại trong một không gian như vậy, nhưng Olivia đã vượt qua phạm trù “bình thường” từ lâu.
Cô có chìm vào vực thẳm vô thức sâu hơn cũng sẽ chẳng có gì xảy ra.
‘Hừm.’
Olivia yên lặng suy nghĩ. Cô nhớ mình đã tự đâm vào tim bằng con dao găm làm từ ma khí. Cùng với cảm giác rơi xuống xa xăm.
Sau đó chuyện gì đã xảy ra? Chỉ là trong thế giới tối đen như mực này, cô không thể biết gì cả. Tất cả những gì cô có thể làm là đoán.
‘Đã đến lúc bước ra rồi.’
Olivia không đâm vào tim mình mà không suy nghĩ gì. Cô đã chắc chắn rằng đó là điều cô cần làm để gặp Hồi Quy Giả cuối cùng.
Cho đến khi cô nhớ ra Hồi Quy Giả thứ 14 là ai, cô đã lầm tưởng đối phương là một người dùng tâm thuật đã đạt được giác ngộ.
Suy cho cùng, để đánh lừa một người siêu việt như cô, họ ít nhất cũng phải mạnh như vậy.
‘Nhưng có quá nhiều điểm kỳ lạ.’
Để điều đó khả thi, họ không chỉ cần dự đoán khi nào và ở đâu cô sẽ xuất hiện, mà còn phải chờ đợi trong phạm vi nhận thức của họ.
‘Và còn phải làm mà không để mình phát hiện.’
Vậy nên cô mới nghĩ điều đó là không thể. Bất kể có nhìn nhận thế nào đi nữa, cũng chẳng ai có thể đáp ứng tất cả các điều kiện đó.
Chỉ là.
Có chính xác một pháp sư đáp ứng được tất cả các điều kiện đó. Một người mà cô đã vô thức quên mất...
“Một thời gian rất dài.”
Olivia ngừng suy nghĩ.
“Phải mất quá lâu để nhận được câu trả lời.”
Người đang nói không phải là Olivia.
Giọng nói này.
Thật xa lạ, nhưng cũng thật quen thuộc.
“Lời thề tôi đã thực hiện khi bắt đầu bơi qua con sông vĩnh hằng... cuối cùng đã đưa tôi đến đây. Bất kể động cơ ban đầu là gì, ý chí của cậu cũng xứng đáng được khen ngợi.”
Gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở. Kể cả trong trạng thái vô thức vô giác này, chỉ riêng sự hiện diện đó cũng hiện lên một cách rõ ràng.
Ấy nhưng, Olivia không hề dao động.
Cô đã lường trước chuyện này sẽ xảy ra cả trước khi tự đâm vào tim mình.
Tách!
Với âm thanh búng tay, thế giới vốn tràn ngập bóng tối vỡ tan.
Một ánh sáng trắng xoáy qua không gian trong tích tắc.
Giác quan đầu tiên trở lại là thị giác. Trong khi nhìn quanh để thích nghi với các giác quan lần lượt trở lại, cô nhận thấy một chiếc ghế cũ đặt trong không gian trắng trống rỗng.
Olivia chớp mắt, và thực thể đó đã ngồi trên chiếc ghế.
Một cái nhìn bình thản. Một nụ cười mang lại niềm an ủi chỉ bằng cách nhìn vào.
“Tôi đã khao khát thời khắc này đến từ rất lâu rồi.”
Qua mái tóc trắng phát sáng, cô nói rồi chỉ vào một chiếc ghế đặt ở phía đối diện. Olivia gật đầu và di chuyển về phía đó.
Giây phút cô bước một bước, cảnh quan liền thay đổi.
Thành một cảnh tượng rất đỗi quen thuộc.
Ký ức về khi cô lần đầu tiên rơi vào thế giới này.
Cô gặp Glacier. Cô đột kích Bạch Tháp và bắt cóc ba pháp sư. Cô ép họ trở thành đệ tử của mình và dạy dỗ họ.
Thời kỳ cô sống ẩn dật, sợ hãi vì có quá ít thông tin.
Cô gặp Kiel. Thấy anh lập tức rút kiếm, cô lần nữa bị thuyết phục và quyết định không công khai lộ diện cho đến khi xây dựng được chút sức mạnh.
Olivia tiếp tục bước đi. Mỗi lần cô bước, thời gian của phong cảnh trôi nhanh qua.
Cô gặp Melina. Cô xâm nhập vào ký ức của cô ấy và giả làm đệ tử đến từ tương lai. Trước lúc đó, cô chẳng thấy có chút gắn bó nào với thế giới này.
Bởi lẽ, nó chỉ là một thế giới bên trong trò chơi. Cô nghĩ mình cần tận dụng mọi thứ có thể và lấy bất cứ thứ gì có thể để trở về thực tại.
Thế nhưng khi đối diện với cái chết của Melina, suy nghĩ của cô đã thay đổi.
Thế giới này không phải là giả, và mọi người đều là những con người đang sống.
“Tại thời điểm đó, cậu đã nhận ra tất cả rồi nhỉ?”
Giọng nói cất lên.
Cô gặp Rebekah ở Thánh Quốc. Cô cảm thấy tội lỗi. Cô cũng cảm thấy ghê tởm bản thân vì chỉ có thể giành được thiện chí theo cách này.
Sau đó, cô đến Vương Quốc Icail và gặp Esthie cùng Võ Vương. Họ khác với các Hồi Quy Giả cô đã gặp cho đến nay.
“Có những người sống mà không bị ràng buộc bởi quá khứ.”
Lần này là đến phương Nam. Trên đường đến Hỏa Giới, cô gặp Kẻ Nổi Loạn và Thợ Săn Quỷ. Cô chiến đấu với Chúa Tể Bóng Tối, người đã tham chiến trên đường đi. Cô cứu họ khỏi hai Đại Quỷ. Cô gặp Druid ở Mộc Giới. Cô bị mắc kẹt trong vòng vây do Carthian và Eryas tạo ra, chiến đấu chống lại sáu Hồi Quy Giả và thua cuộc.
“Ngược lại, cũng có những người bị chôn vùi trong quá khứ đến mức còn chẳng thể sống trong hiện tại.”
Cô bất ngờ rơi vào một vòng lặp quá khứ và gặp Aria đã trở thành Hoàng Đế, và cũng đi cùng Sát Nhân Hàng Loạt và Aurelia.
“Cuối cùng... có những người tiến bước đến phía trước, hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn bất kể cái giá phải trả là gì.”
Ngắm nhìn những phong cảnh mình đã đi qua cho đến giờ, Olivia tiến bước. Khi cô nhắm mắt và mở ra lần nữa, cô đã đến trước mặt người phụ nữ.
“Cô là ai trong số đó?”
“Chà, chẳng phải cậu biết rõ hơn ai hết sao?”
Người phụ nữ nở một nụ cười bình thản. Giây phút cô đối mặt với nụ cười đó, Olivia chắc chắn.
“...Vậy cô là người đã đưa tôi đến đây?”
“Phải và không. Vì quá khứ và hiện tại đã trở nên đan xen, không có câu trả lời nào là duy nhất chính xác cả.”
Một câu trả lời mơ hồ. Một kiểu nói chuyện mà chỉ các vu sư mới dùng.
"Chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Cậu sẽ đi đến một ngã rẽ. Tất nhiên, đó là giả sử không có bất trắc nào xảy ra.”
“Không phải tôi. Các Hồi Quy Giả khác.”
“...”
Nghe vậy, người phụ nữ hơi do dự, nhưng cũng không nói gì thêm.
Olivia không bận tâm và ngồi xuống đối diện cô.
“Họ là đồng đội của cô mà, phải không?”
Olivia nhìn chăm chú vào diện mạo của người phụ nữ, rồi cẩn trọng mở miệng.
“‘Olivia’.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
4 Bình luận