Web Novel

Chương 81: Thấu Hiểu (2)

Chương 81: Thấu Hiểu (2)

“...Lý do là gì?”

“Chính xác mà nói, tôi không có thời gian để giúp cô. Thứ cô muốn là thấu hiểu tôi. Thế nhưng dù tôi có nghĩ thế nào đi nữa, chuyện đó cũng là không thể. Cho dù có thể, nó cũng sẽ tốn một lượng thời gian khổng lồ. Vậy nên, tôi từ chối.”

Khuôn mặt Rebekah đanh lại.

“Nhưng mà...”

“Có điều.”

Esthie vẫn chưa nói xong.

“Tôi nợ cô một ân tình, nên hãy đề xuất thứ gì trong phạm vi tôi có thể chấp nhận. Tôi sẽ lắng nghe.”

“...”

Ánh mắt Rebekah trở nên thâm trầm. Càng nói chuyện với Esthie, cô càng không thể rũ bỏ cảm giác thiếu vắng thứ gì đó.

Nói sao nhỉ, cảm giác như cô không phải đang nói chuyện với một con người vậy.

‘Rốt cuộc là...’

Cô đã gặp rất nhiều người.

Người bệnh, người bị quỷ ám… Cứu giúp những người vô phương cứu chữa bằng phương pháp thông thường cũng là vai trò của một Thánh Nữ.

Thế nhưng, cô có thể khẳng định rằng chưa từng có trường hợp nào như Esthie.

- Chỉ riêng chuyện mở cửa hoàn toàn cảng biển không có vấn đề gì. Chỉ là, nếu chuyện đó xảy ra, nó sẽ gây khó khăn cho việc bảo vệ Icail.

Một con người sống chỉ vì một mục đích.

Kẻ điên không nhận ra tâm trí mình đã vỡ nát. Chính bởi vậy mà họ mới bị gọi là kẻ điên.

Thế nhưng Esthie thì khác. Cô biết rõ rằng tâm trí mình đã vỡ nát.

“Tôi chẳng có thời gian đâu, Thánh Nữ. Mau đề xuất đi.”

Một giọng điệu không chút cảm xúc.

“...”

Môi cô cảm thấy khô khốc.

Chẳng lẽ cô đã quá liều lĩnh?

Cô sợ hãi.

Nếu Esthie đã như thế này, vậy Olivia hẳn phải...

Thấu hiểu hời hợt còn tệ hơn cả thương hại. Đó đơn giản chỉ là dối trá.

Để thấu hiểu trọn vẹn một ai đó, ta cũng phải ít nhất đắm mình sâu hơn cả người đó.

Rebekah lắc đầu.

‘...Mình sẽ làm. Mình phải làm.’

Chẳng phải cô đã quyết tâm rồi sao? Nếu bỏ cuộc ở đây, vậy có khác gì bán đứng Olivia cho con quỷ đó chứ?

Cô không thể bỏ cuộc khi còn chưa bắt đầu được.

Cô phải làm. Cô nhất định phải làm.

“Đồng hành cùng cô!”

Rebekah hét lên.

“Khi cô ra khơi, xin hãy đưa tôi đi cùng.”

“...Cũng không thể. Nếu cô chết hoặc bị thương khi đi cùng tôi, Giáo Hội Quang Minh sẽ không ngồi yên.”

“Vậy ít nhất hãy dành cho tôi chút thời gian.”

Esthie lắc đầu.

“Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Tôi chẳng dư thời gian. Đặc biệt là hiện giờ đang là tháng Tư.”

“Không. Cô có.”

“...Cô đang nói gì?”

“Tôi nghe nói thỉnh thoảng cô lên ngọn hải đăng để nghỉ ngơi. Chỉ là lúc đó thôi, xin hãy nói chuyện với tôi.”

Esthie tính toán trong đầu.

Cô đang cân nhắc món nợ với Rebekah so với đề xuất hiện tại.

Thế này là đủ hợp lý.

“Được. Tuy nhiên, tôi không thể ấn định thời gian cụ thể.”

Bởi vì bọn cướp không phân biệt ngày hay đêm.

Rebekah gật đầu.

“Vậy cô có thể báo trước cho tôi một tiếng trước khi đến ngọn hải đăng không?”

“Chừng đó thì được. Đây, cầm lấy cái này.”

Esthie lấy ra một thứ từ trong ngực và ném cho Rebekah. Thứ cô ném ra là một vỏ ốc xoắn.

“Thứ này là...?”

“Ốc truyền tin được nhân ngư dùng. Cái màu xanh là để gửi, còn cái màu đỏ là để nhận.”

Và cái của Rebekah là màu đỏ.

“...Chúng ta không thể dùng quả cầu pha lê sao?”

Esthie lắc đầu.

“Sóng của tôi có đặc tính hấp thụ mana xung quanh. Vậy nên, tôi không dùng quả cầu pha lê được. Thế nhưng các vỏ ốc này thì khác. Chúng hoàn toàn không dùng mana.”

“...A.”

Rebekah kiểm tra vỏ ốc cùng vẻ tò mò. Trông từ bên ngoài, nó hoàn toàn bình thường, vậy mà bên trong nó lại ẩn chứa chức năng như vậy.

“Tôi sẽ liên lạc qua vỏ ốc khi xong việc.”

“K-Khoan đã! 'Công việc' này thường kết thúc lúc mấy giờ?”

“Nó không kết thúc.”

“Ý tôi là tạm thời ấy.”

Esthie nói thẳng.

“Tôi cũng không biết. Có lúc mất tới ba ngày, và có lúc tôi quay lại nhiều lần trong một ngày.”

“...Vậy cô cũng hay đến vào lúc bình minh sao?”

“Đó thường là lúc tôi xử lý xong lũ hải tặc.”

“Vậy... cô ngủ lúc nào?”

Esthie trả lời ngay tức khắc.

“Thường thì tôi không ngủ.”

“...Hả? Không, vậy sao mà cô...”

Miệng Rebekah không khép lại được.

Cô sốc đến mức không nói nên lời.

Thấy vậy, gương mặt trắng bệch của Esthie nghiêng sang một bên.

“Ngạc nhiên lắm à?”

Rebekah chẳng nói nên lời. Esthie thật lòng coi chuyện 'không ngủ' là bình thường.

Tất nhiên, các cá nhân đạt đến trình độ của cô có thể không ngủ trong thời gian dài. Chỉ là, vậy cũng không có nghĩa là họ không thấy mệt.

Cũng chính bởi vậy, mà họ mới không tổ chức các thánh lễ bình minh trong thời gian ăn chay kiêng thịt.

Bởi vì kể cả các cá nhân đã đạt được giác ngộ vẫn là con người.

‘Chuyện này…’

Rebekah không thể trấn tĩnh lại.

Cô tưởng mình đã nhìn thấy giới hạn chịu đựng của một con người, nhưng giờ cô cảm thấy như mình đang đối mặt với một tầng sâu hơn nữa bên dưới đó.

“Mà thôi, tôi sẽ liên lạc qua vỏ ốc khi xong việc. Tạm biệt.”

“...”

Chẳng đợi Rebekah trả lời, Esthie nhảy xuống từ ngọn hải đăng. Cuối cùng, Rebekah cũng hiểu vì sao không có cửa sổ riêng nào trên ngọn hải đăng cao vút này.

Tiếng nước bắn lên vang vọng từ vách đá bên dưới.

“Ôi Aither...”

Rebekah chỉ biết gọi tên vị thần của mình.

———

Khi cả hai gặp lại nhau, Rebekah trông như người mất hồn.

“...”

Xét tử mắt trống rỗng ấy, cô rõ ràng đã bị sốc.

Cũng phải thôi. Ngay cả trong Lactea, nơi bọn điên chạy đầy khắp đường, Esthie cũng thuộc hàng vô đối về độ điên.

Cô căn bản là một người thiếu kiến thức lẽ thường.

Thế giới của Esthie là Icail, và mục đích sống của cô cũng là Icail.

Nếu lẽ thường của thế giới không giúp ích cho việc bảo vệ Icail, vậy Esthie sẽ vứt bỏ lẽ thường đó mà không chút đắn đo.

“Rebekah.”

“Vâng, vâng! Chị.”

“Em ổn chứ?”

“...”

Cái im lặng của cô cũng đã đủ để trả lời.

Mặc cho cô ngậm miệng, nhưng thật dễ để đoán cô đang nghĩ gì.

‘Hẳn là cô ấy đang lo lắng cho mình.’

Trong mắt với Rebekah, Esthie là một thành trì. Thành trì cuối cùng để thấu hiểu 'Olivia'.

Rebekah nghĩ rằng nếu cô có thể hiểu một người sống chỉ vì một mục đích, cô có thể hiểu 'Olivia' đôi chút.

Chỉ là giờ đây, cô đã bị chặn ngay từ bước đầu tiên.

‘Ngay từ đầu, đã không nên tiếp cận Esthie theo cách đó rồi.’

Nỗ lực ấy là tốt. Cô đã giành được 'các cuộc gặp định kỳ' như ơn nghĩa từ một món nợ đã được xóa bỏ trước đó.

Thế nhưng cũng chỉ có vậy.

Cô còn lâu mới đủ để mở cửa trái tim Esthie.

“Lại đây nào.”

Olivia vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.

Sau khi lo lắng nhìn quanh, Rebekah chậm rãi tiến lại và ngồi xuống.

Olivia xoa đầu Rebekah và nói.

“Em muốn giúp cô ấy à?”

“...Chỉ đang nói ai vậy?”

“Sóng Thuật Sư cảng Icail.”

“...”

Rebekah mím chặt môi.

...Thực ra, người em muốn giúp chính là chị.

Em muốn cứu chị.

Chỉ là sau khi nói chuyện với Esthie, Rebekah đã trở nên sợ hãi.

Bởi vì cô đã tận mắt chứng kiến một người trở nên tan vỡ như thế nào sau khi sống chỉ vì một mục đích suốt cả cuộc đời.

Vậy còn Olivia, người đã lặp lại chuyện này trong khoảng thời gian vĩnh hằng...

Cô sẽ vỡ nát đến mức nào?

“...Vâng ạ.”

Cô nói vậy.

Đây không phải là nói dối. Chuyện cô muốn giúp Esthie cũng là sự thật.

Rebekah lẩm bẩm.

“...Em muốn giúp cô ấy.”

Rebekah nắm chặt tay Olivia.

Cô không muốn buông tay. Cô không muốn mất Olivia. Bởi vì Olivia chính là người quý giá cuối cùng còn lại trên thế giới này của cô.

“Em có muốn chị giúp không?”

“...”

Rebekah lặng lẽ nhìn Olivia.

Mục đích của Olivia là gì? Rốt cuộc là gì, mà cho phép cô mỉm cười như vậy kể cả trong tình huống này?

Chỉ có một điều chắc chắn.

“Không sao đâu ạ. Em có thể tự làm được.”

Cô phải tự mình hoàn thành chuyện này.

Cô không thể chấp nhận sự giúp đỡ của Olivia.

“Em sẽ thực sự cố gắng. Vì vậy...”

Xin đừng từ bỏ em.

“...Xin hãy cổ vũ cho em.”

Trước khi Olivia kịp trả lời, Rebekah đứng dậy.

Nếu ở lại lâu hơn, cô cảm thấy mình có thể để lộ dáng vẻ khó coi.

“Em đi trước đây, chị.”

Rebekah nuốt nước mắt vào trong.

———

Còn lại một mình, Olivia lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín.

[Manh Mối #3]

[Ký ức về tháng 4, Năm Đế Quốc 993]

[Thời gian còn lại: 145 phút 00 giây]

Cô đang sắp xếp lại tình hình hiện tại.

Đầu tiên, quá trình ghi đè ký ức của Rebekah gần như đã hoàn tất.

Cô còn lại 4 lần. May mắn thay, 'ký ức cuối cùng' của Rebekah không nằm trong số đó.

‘997... Tháng Một?’

Như đã đề cập trước đó, từ Năm Đế Quốc 996 trở đi, cốt truyện liên quan đến quỷ sẽ bắt đầu một cách nghiêm túc.

Nếu kẻ giáng lâm năm 996 là Belphegor, Chúa Tể Vực Thẳm Phía Tây, vậy năm 997 sẽ là...

‘Agares, Chúa Tể Vực Thẳm Phía Đông.’

May mắn thay, không phải là Asmodeus.

Asmodeus vốn dĩ dự kiến sẽ xuất hiện hai năm sau đó, tức là vào năm 999. Do đó, Rebekah của vòng lặp diệt vong không thể gặp Asmodeus 'thật'.

‘Mình đã tính toán mọi thứ.’

Vốn dĩ cũng chẳng có nhiều hồi quy giả sống được đến năm 999. Đến thời điểm đó, lục địa căn bản là đã tiêu tùng.

Những nơi còn sót lại chỉ là lục địa phía nam đã bị bọn quỷ tàn phá, quần đảo phía tây và quốc gia trung lập Machina.

Vậy cũng tức là, chỉ các Hồi Quy Giả ở độ tuổi thanh thiếu niên mới sống sót.

‘Cơ mà... Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình can thiệp vào Esthie ở đây?’

Chẳng phải là cô không thể gặp các Hồi Quy Giả khác, mà chỉ là cô không thể gặp hai Hồi Quy Giả cùng một lúc.

Do đó, không có vấn đề gì khi gặp chính Esthie... Nhưng cô không thể gặp cô ấy một cách liều lĩnh.

Quy tắc thứ ba của manh mối:

 - Nếu hai manh mối xung đột, cái sau sẽ ghi đè cái trước.

Rebekah là Manh Mối #3, Esthie là Manh Mối #4.

Vì vậy, ngay cả khi cô gặp Esthie bây giờ và xây dựng mối quan hệ, nó cũng có thể bị ghi đè sau này.

‘Tất nhiên, trừ khi thời gian trùng khớp chính xác, nó sẽ không bị ghi đè, nhưng...’

Thế rồi, chuyện Esthie đã nói bỗng lóe lên trong tâm trí Olivia.

 - Cho đến khi mặt trời mọc ngày mai.

‘...Khoan đã.’

Ánh mắt Olivia hướng về phía đường chân trời.

‘Liệu mình có bị đá ra nếu cứ ở lại thế này không?’

Đối với bản thân cô, chà, cô có thể ở lại cho đến khi hết thời gian giới hạn rồi bị đá ra, nhưng...

Còn 'Olivia' thì sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!