Web Novel

Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)

Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)

Bầu trời vẫn tối đen.

Aria, người đã bị đập mạnh xuống đất, mở mắt trong khi ho ra máu. Các hiệp sĩ xung quanh cô làm ầm ĩ cả lên, nhưng cô đã xua tay đuổi họ đi.

“...Đau chết đi được.”

Aria khó nhọc nâng cơ thể rách nát của mình lên. Toàn thân cô cùng lúc cảm thấy cứng đờ và đau nhức.

Cô ra nông nỗi này cũng tức là Olivia đã đánh bại Công Chúa Đế Quốc.

Và sau đó, cô ấy hẳn đã đi tiêu diệt Ma Vương xuất hiện qua vết nứt không gian.

“Chắc là mọi chuyện đang đi đến hồi kết rồi...?”

Cộp.

Thế rồi, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau cô.

Aria biết rõ hơn ai hết danh tính của thứ sức mạnh đang dao động kỳ lạ này.

Chẳng hề quay lại, Aria nói.

“Không sao. Người đang trú ngụ trong cơ thể này không phải là Công Chúa Đế Quốc, mà là tôi.”

“...Chậc.”

Một thái độ bất kính, dám tặc lưỡi trước mặt một thành viên hoàng tộc.

Các hiệp sĩ vây quanh họ mở to mắt, nhưng Aria lại chẳng hề để tâm điều đó chút nào.

“Lâu rồi không gặp.”

Cô quay lại với giọng điệu như chào hỏi một người bạn cũ.

Một người phụ nữ đứng đó.

Một người phụ nữ toát lên vẻ đẹp suy đồi.

Aria gọi tên cô.

“Đại Ma Nữ Aurelia.”

“Giờ ta là một vu sư, nên cứ gọi ta là Đại Vu Sư.”

“Được thôi, Đại Vu Sư. Ngọn gió nào đưa cô đến đây?”

Aurelia cau mày khi đối mặt với nụ cười tươi tắn đặc trưng của Aria.

“Cô biết rồi còn hỏi để làm gì?”

“Biết đại khái là chưa đủ, vậy nên tôi mới hỏi. Sao mà cô chẳng thay đổi chút nào dù đã sống hàng ngàn năm vậy? Chỉ tính riêng chuyện đó thôi cũng khá đáng gờm đấy.”

Trước cú châm chọc bằng giọng điệu trang trọng ấy, Aurelia nhếch mép cười.

Công Chúa Đế Quốc chắc chắn không thể bắt chước một câu nói như vậy.

“Cô đã xác nhận chưa?”

“Cũng đại loại vậy.”

Đại Vu Sư Aurelia.

Cô dang rộng cả hai tay, hai Long Vương bị trói buộc bởi bùa chú của cô bèn xuất hiện.

Rắc...!

Khi Aurelia nắm chặt tay lại, những sợi xích dày đè nặng lên cơ thể họ. Áp lực đó hẳn phải rất lớn, vì họ thậm chí không thể vặn mình, chứ đừng nói đến việc phát ra âm thanh.

Eryas đau đớn mở mắt và đông cứng khi nhìn thấy Aria.

[Công... Chúa... Đế... Quốc...!]

“Phải. Ta đang nghe.”

[Ngươi nghĩ mình sẽ bình an vô sự sau khi phá vỡ lời thề sao?]

Aria mỉm cười lặng lẽ.

“Tất nhiên là không.”

Tách...!

Âm thanh búng tay vang lên.

Trong tích tắc, bùa chú trói buộc Eryas biến mất.

Eryas, kẻ ngã xuống sàn, nhìn Aria với ánh mắt hoang mang.

“Ta chưa bao giờ phá vỡ lời thề của mình.”

[Vậy tại sao! Tại sao ngươi lại bắt tay với con mụ vu sư chết tiệt đó! Ngươi rõ ràng đã hứa sẽ giết Olivia...!]

“...Ngươi không phải vội.”

Aria im miệng một lúc.

Trên gương mặt cô là đủ loại cảm xúc đang bị kìm nén.

Một bầu không khí lạnh lẽo đến mức Eryas vô thức giật mình.

“Chẳng bao lâu nữa, mọi chuyện sẽ diễn ra như ngươi muốn.”

Aria nói rồi đặt tay lên trán Eryas.

“Cho đến lúc đó, cứ ngủ đi. Ta không định để ngươi nghe cuộc trò chuyện tiếp theo.”

Và thế là, một cú sốc xuyên thấu đánh vào tâm trí Eryas. Một cơn chóng mặt dữ dội quét qua hắn.

[Ngươi... đang... làm... gì...!]

“Khỏi cần lo. Ta sẽ đánh thức ngươi khi thời điểm đến.”

Mắt Eryas dần trở nên mơ hồ trước khi nhắm lại hoàn toàn. Quan sát chuyện này từ bên cạnh, Aurelia buông lời chế giễu.

“Tên khốn đó thực sự đê tiện nhỉ?”

“......”

“Nếu ta là Olivia, ta đã giết hắn bất kể mối quan hệ trong quá khứ rồi. Cớ gì cứ phải hao tâm giữ mạng cho một lũ tệ hơn cả súc vật vong ơn bội nghĩa chứ?”

Aria không trả lời. Cô chỉ lặng lẽ quay sang bên cạnh.

[Tại sao?]

Carthian vô thức buông lời.

Ả không hiểu nổi cả hai đang nói về chuyện gì. Họ đã cưỡng chế bắt giữ ả từ doanh trại quân đội Đế Quốc và giờ đang nói chuyện với nhau cứ như chẳng để ả vào mắt.

[Tại sao?]

Cứ như rằng, họ muốn ả nghe thấy vậy.

Ả đơn giản là không thể hiểu được lý do.

“Để sau này ngươi nhớ lại,” Aria nói với giọng trầm lắng.

“Chí ít ngươi nên biết mình đã phạm phải sai lầm gì, để ngươi có thể nhớ đi nhớ lại ngày hôm nay và hối hận.”

Hối hận? Hối hận chuyện quái gì? Và sai lầm nào?

Chẳng hiểu được gì, đầu Carthian nghiêng sang một bên.

“......”

Cái nhìn của Aria trở nên dữ tợn.

Cô đã đoán trước ả sẽ không hiểu. Nếu Carthian sở hữu mức độ trí tuệ đó, ả vốn dĩ đã không rơi vào tình huống này.

“Tất nhiên, Olivia sẽ không muốn chuyện đi đến mức đó... nhưng ta không rộng lượng như cậu ấy, vậy nên đừng hòng ta cho phép mọi chuyện như vậy.”

Trước lời của Aria, Aurelia thoáng chạm mắt cô và chậm rãi gật đầu.

Và rồi, Aurelia lấy một lá bùa từ trong ngực và đặt nó lên trán Carthian.

[......!!]

Mắt Carthian mở to ngay tại chỗ.

‘Ký ức của ta...!’

Một phép màu được thực hiện không phải qua ma pháp, mà qua vu thuật. Giống như một đoạn hồi tưởng, nội dung cuộc trò chuyện hai người vừa có lóe lên và đồng thời biến mất khỏi ký ức ả.

Cuộc trò chuyện cả hai vừa có hẳn sẽ xuất hiện trở lại khi ả biết được ‘chân tướng’.

Liệu lúc đó ả có còn kiêu hãnh như vậy? Liệu ả còn có thể ngẩng cao đầu bước đi?

‘Tuyệt đối không.’

Aurelia gỡ lá bùa ra. Carthian từ từ nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.

“...Bắt đầu chuẩn bị thôi.”

Aria nói với giọng buồn bã. Nơi phía xa kia, kết giới do Olivia tạo ra đang mờ dần. Cùng lúc đó, một ký ức xa xôi từ quá khứ lóe lên.

[Hãy nhờ tớ giúp đỡ.]

Lời hứa đầu tiên mà cô thực hiện với Olivia.

[Tớ sẽ giúp cậu đạt được cái kết hoàn hảo mà cậu đang tìm kiếm.]

Một vị đắng khủng khiếp tràn ngập miệng cô.

———

Xì xì xì xì...

Kết giới do Olivia tạo ra đang dần mờ đi.

Thánh Nữ Rebekah. Cô đã đối đầu với Đại Quỷ Belphegor nhưng rồi cuối cùng đã giành chiến thắng. Trong suốt năm năm Olivia biến mất, cô chưa một lần bỏ bê việc luyện tập kiểm soát thánh lực, rèn luyện tâm trí mỗi giây mỗi phút, và thúc đẩy bản thân không ngừng nghỉ.

Tâm trí cô mơ hồ. Belphegor đã giãy giụa cho đến phút cuối cùng, hắn đùa giỡn với cơ thể của các thánh kỵ sĩ đã kề vai chiến đấu cùng cô và tha hóa linh hồn họ.

Nhưng cuối cùng, cô đã thắng.

Sử dụng ngọn thánh thương làm gậy chống, Rebekah chậm rãi di chuyển về phía Olivia.

Cuối cùng, cô có thể gặp cô ấy. Cô có thể gặp lại Olivia mà cô từng cho là đã chết. Một cảm giác chẳng khác nào giấc mơ trào dâng từ sâu thẳm lồng ngực Rebekah.

“...Chị... đâu rồi?”

Giọng cô run rẩy. Cơ thể cô cảm giác thật nặng nề, cứ như cô có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Cô không thể gặp cô ấy trong tình trạng này. Cô ấy hẳn cũng đang trong tình trạng tồi tệ, và Rebekah không thể làm cô ấy lo lắng.

‘Mọi chuyện sẽ không sao hết.’

Olivia sẽ ổn thôi. Màu cánh đen bất thường kia chỉ là do ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những đám mây đen. Tất nhiên, mọi chuyện phải là như vậy.

‘Chị ấy sẽ ổn thôi.’

Giây phút kết giới được dỡ bỏ, cô sẽ nhảy vào vòng tay Olivia. Chị ơi! Cô sẽ ôm chầm lấy cô ấy cùng nụ cười rạng rỡ.

Rebekah trấn tĩnh lại và hỏi lần nữa.

“Ngài Kiel?”

Không có câu trả lời nào. Chỉ đến lúc đó, Rebekah mới nhận thấy tình trạng của Kiel, và khuôn mặt cô cứng lại. Móng tay vỡ nát. Gương mặt vô hồn.

Trước cảnh tượng gây sốc và quá sức tưởng tượng với Kiel thường ngày ấy, trái tim Rebekah thắt lại.

Kiel Rothschild. Anh vẫn chưa trấn tĩnh được cảm xúc của mình.

‘Mình lẽ ra phải bảo vệ cô ấy.’

Vậy mà, anh đã không làm được.

Một nỗi tự trách to lớn áp đảo Kiel.

Khoảnh khắc anh nhìn thấy đôi cánh đỏ đen ấy, anh đã vô thức nghĩ cô là một con quỷ. Không phải ai khác, mà chính Olivia. Mặc dù chỉ là trong một khoảnh khắc, anh cũng không thể chịu được nỗi tự ghê tởm chính bản thân mình.

Cũng chính bởi vậy, mà anh đã bị đẩy ra bởi cái đẩy nhẹ nhàng của Olivia.

“...Ngài Kiel?”

“......”

Vẫn không có câu trả lời nào. Rebekah không thể đứng nhìn thêm được nữa.

Cô mở to mắt và chờ đợi Olivia xuất hiện từ bên kia kết giới. Cô đã sẵn sàng chạy đến bên cô ấy bất cứ lúc nào.

Cô có thể thấy bóng lưng Olivia đứng ở trung tâm. Quần áo cô ấy rách nát một nửa, và mái tóc luôn giữ được vẻ bóng mượt giờ đã bê bết máu. Thế nhưng, chẳng có đôi cánh đen nào cả.

“...Chị ơi.”

Tạ ơn trời. Thật sự tạ ơn trời. Rebekah thốt ra một giọng nói run rẩy.

Cô thẳng bước và che giấu cơ thể đang lảo đảo của mình. Cô chỉnh lại quần áo. Cô chị hay lo lắng của cô sẽ mắng cô vì mấy chuyện như vậy.

“Chị!”

Rebekah ôm chầm lấy lưng Olivia.

...Thật ấm áp. Chị ấy vẫn còn sống.

Mắt Rebekah run rẩy. Cố xoay sở để kìm nén tuyến lệ chực trào, cô nói.

“Chị ơi, em... em đây này. Em đã đến...”

Cô chạm mắt với Olivia.

“...Chị... ơi...”

Một màu đen.

Rebekah ngã xuống ngay tại chỗ và lấy hai tay che miệng.

Thân là một Thánh Nữ, cô có thể nhận ra ngay lập tức. Thứ năng lượng cấu thành cơ thể Olivia không thuộc dạng bình thường.

‘Ma khí.’

Đây không đơn giản là trường hợp mà ma khí trú ngụ trong cơ thể cô. Thứ đó đen tối và dữ dội hơn cả Đại Quỷ Belphegor mà cô mới tiêu diệt.

“Không, không... khônggggg...”

Đầu cô đau. Rebekah cố gắng di chuyển đôi tay run rẩy để bịt tai lại. Cô nhắm mắt.

‘Đây là một giấc mơ.’

Chắc chắn là mơ.

Đây không phải là cuộc đoàn tụ mà cô mong muốn.

Rebekah cắn răng trong khi khóc nức nở.

Vào giây phút đó, một cảm giác quen thuộc lan ra trên đỉnh đầu cô.

Bộp.

Trước cái chạm ấm áp ấy, đôi mắt đẫm lệ của Rebekah trở nên trống rỗng.

“...A.”

Một hơi ấm mà cô khao khát không ngớt.

Cái run rẩy của bàn tay đang vuốt ve đầu cô truyền trực tiếp đến Rebekah.

“Chị xin lỗi, em gái.”

Tầm nhìn của Rebekah mờ đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!