Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt...
Mainyuel- Web Novel
- Minh hoạ (Ai bởi tác giả)
- Chương Đầu
- Chương 1: Nếu Tôi Biết Chuyện Sẽ Thành Ra Thế Này, Tôi Đã Không Giết Mấy Người Rồi
- Chương 2: Lập Đội (Bằng Bạo Lực)
- Chương 3: Olivia, Cái Tên Của Quỷ Dữ
- Chương 4: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (1)
- Chương 5: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (2)
- Chương 6: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (3)
- Chương 7: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (4)
- Chương 8: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (5)
- Chương 9: Bắt Cóc Là Phải Như Thế Này (6)
- Chương 10: Kiếm Thánh Kiel (1)
- Chương 11: Kiếm Thánh Kiel (2)
- Chương 12: Kiếm Thánh Kiel (3)
- Chương 13: Ma Nữ Cứu Thế
- Chương 14: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (1)
- Chương 15: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (2)
- Chương 16: Bạo Lực Đội Lốt Giáo Dục (3)
- Chương 17: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (1)
- Chương 18: Đeo Lên Mặt Nạ Ma Nữ (2)
- Chương 19: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (1)
- Chương 20: Các Ngươi Chịu Được Bao Lâu Đây? (2)
- Chương 21: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (1)
- Chương 22: Ngươi Mà Cứ Để Chúng Như Vậy Là Chúng Chết Đó (2)
- Chương 23: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (1)
- Chương 24: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (2)
- Chương 25: Mạnh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (3)
- Chương 26: Manh Mối Rốt Cuộc Là Gì? (4)
- Chương 27: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (1)
- Chương 28: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (2)
- Chương 29: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (3)
- Chương 30: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (4)
- Chương 31: Tôi Muốn Nghe Câu Chuyện Của Cô (5)
- Chương 32: Ký Ức Cuối Cùng (1)
- Chương 33: Ký Ức Cuối Cùng (2)
- Chương 34: Ký Ức Cuối Cùng (3)
- Chương 35: Ký Ức Cuối Cùng (4)
- Chương 36: Ký Ức Cuối Cùng (5)
- Chương 37: Ký Ức Cuối Cùng (6)
- Chương 38: Ngày Em Biến Mất (1)
- Chương 39: Ngày Em Biến Mất (2)
- Chương 40: Ngày Em Biến Mất (3)
- Chương 41: Chuyện Kỳ Lạ (1)
- Chương 42: Chuyện Kỳ Lạ (2)
- Chương 43: Chuyện Kỳ Lạ (3)
- Chương 44: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (1)
- Chương 45: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (2)
- Chương 46: Tiến Vào Ký Ức Sư Phụ (3)
- Chương 47: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (1)
- Chương 48: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (2)
- Chương 49: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (3)
- Chương 50: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (4)
- Chương 51: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (5)
- Chương 52: Đệ Tử Với Sư Phụ, Sư Phụ Với Đệ Tử (6)
- Chương 53: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (1)
- Chương 54: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (2)
- Chương 55: Thứ Còn Quý Giá Hơn Cả Chân Lý (3)
- Chương 56: Mất Mát (1)
- Chương 57: Mất Mát (2)
- Chương 58: Mất Mát (3)
- Chương 59: Mất Mát (4)
- Chương 60: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (1)
- Chương 61: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (2)
- Chương 62: Ngày Hôm Ấy, Tại Hoàng Cung (3)
- Chương 63: Tái Ngộ (1)
- Chương 64: Tái Ngộ (2)
- Chương 65: Mọi Người Đều Điên Hết Cả Rồi
- Chương 66: Xưng Tội (1)
- Chương 67: Xưng Tội (2)
- Chương 68: Xưng Tội (3)
- Chương 69: Xưng Tội (4)
- Chương 70: Hoá Thân Thành Quỷ (1)
- Chương 71: Hoá Thân Thành Quỷ (2)
- Chương 72: Hoá Thân Thành Quỷ (3)
- Chương 73: Hoá Thân Thành Quỷ (4)
- Chương 74: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (1)
- Chương 75: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (2)
- Chương 76: Tất Cả Đều Là Do Ngươi (3)
- Chương 77: Cách Để Bẻ Gãy Cô (1)
- Chương 78: Cách Để Bẻ Gãy Cô (2)
- Chương 79: Cách Để Bẻ Gãy Cô (3)
- Chương 80: Thấu Hiểu (1)
- Chương 81: Thấu Hiểu (2)
- Chương 82: Thấu Hiểu (3)
- Chương 84: Thấu Hiểu (4)
- Chương 85: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (1)
- Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (2)
- Chương 87: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)
- Chương 88: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (1)
- Chương 89: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (2)
- Chương 90: Vị Cứu Tinh Đã Hủy Hoại Cô (3)
- Chương 91: Thời Gian Đang Cạn Dần (1)
- Chương 92: Thời Gian Đang Cạn Dần (2)
- Chương 93: Thời Gian Đang Cạn Dần (3)
- Chương 94: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (1)
- Chương 95: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (2)
- Chương 96: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (3)
- Chương 97: Người Thánh Thiện Hơn Cả Thánh Nữ (4)
- Chương 98: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (1)
- Chương 99: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (2)
- Chương 100: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (3)
- Chương 101: Rốt Cuộc Là Vẫn Bị Phát Hiện (4)
- Chương 102: Mặt Đối Mặt (1)
- Chương 103: Mặt Đối Mặt (2)
- Chương 104: Mặt Đối Mặt (3)
- Chương 105: Mặt Đối Mặt (4)
- Chương 106: Điểm Phân Nhánh (1)
- Chương 107: Điểm Phân Nhánh (2)
- Chương 108: Điểm Phân Nhánh (3)
- Chương 109: Lục Địa Phía Nam (1)
- Chương 110: Lục Địa Phía Nam (2)
- Chương 111: Lục Địa Phía Nam (3)
- Chương 112: Thợ Săn Quỷ (1)
- Chương 113: Thợ Săn Quỷ (2)
- Chương 114: Thợ Săn Quỷ (3)
- Chương 115: Con Mồi Của Ta (1)
- Chương 116: Con Mồi Của Ta (2)
- Chương 117: Con Mồi Của Ta (3)
- Chương 118: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (1)
- Chương 119: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (2)
- Chương 120: Thời Khắc Chế Ngự Đã Điểm (3)
- Chương 121: Ảo Mộng Đơn Thuần (1)
- Chương 122: Ảo Mộng Đơn Thuần (2)
- Chương 123: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (1)
- Chương 124: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (2)
- Chương 125: Những Kẻ Mong Mỏi Được Chết (3)
- Chương 126: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (1)
- Chương 127: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (2)
- Chương 128: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (3)
- Chương 129: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (4)
- Chương 130: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (5)
- Chương 131: Ngươi Có Thể Giết Ta (1)
- Chương 132: Ngươi Có Thể Giết Ta (2)
- Chương 133: Ngươi Có Thể Giết Ta (3)
- Chương 134: Ngươi Có Thể Giết Ta (4)
- Chương 135: Ma Giới (1)
- Chương 136: Ma Giới (2)
- Chương 137: Ma Giới (3)
- Chương 138: Sát Nhân Hàng Loạt (1)
- Chương 139: Sát Nhân Hàng Loạt (2)
- Chương 140: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (1)
- Chương 141: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (2)
- Chương 142: Cuộc Đời Không Như Là Mơ (3)
- Chương 143: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (1)
- Chương 144: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (2)
- Chương 145: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (3)
- Chương 146: Con Đường Của Chúng Ta Giao Thoa (4)
- Chương 147: Ma Thần (1)
- Chương 148: Ma Thần (2)
- Chương 149: Ma Thần (3)
- Chương 150: Đại Ma Nữ, Aurelia (1)
- Chương 151: Đại Ma Nữ, Aurelia (2)
- Chương 152: Đại Ma Nữ, Aurelia (3)
- Chương 153: Đại Ma Nữ, Aurelia (4)
- Chương 154: Đi Vào Ký Ức (1)
- Chương 155: Đi Vào Ký Ức (2)
- Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)
- Chương 157: Quá Muộn Màng (1)
- Chương 158: Quá Muộn Màng (2)
- Chương 159: Quá Muộn Màng (3)
- Chương 160: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (1)
- Chương 161: Đây Là Thanh Kiếm Của Tôi (2)
- Chương 162: Hồi Kết Đang Cận Kề (1)
- Chương 163: Hồi Kết Đang Cận Kề (2)
- Chương 164: Hồi Kết Đang Cận Kề (3)
- Chương 165: Melina (1)
- Chương 166: Melina (2)
- Chương 167: Chúa Tể Bóng Tối (1)
- Chương 168: Chúa Tể Bóng Tối (2)
- Chương 169: Chúa Tể Bóng Tối (3)
- Chương 170: Biện Minh (1)
- Chương 171: Biện Minh (2)
- Chương 172: Biện Minh (3)
- Chương 173: Biện Minh (4)
- Chương 174: Hoàng Đế Aria (1)
- Chương 175: Hoàng Đế Aria (2)
- Chương 176: Hoàng Đế Aria (3)
- Chương 177: Hoàng Đế Aria (4)
- Chương 178: Chiến Tranh Tổng (1)
- Chương 179: Chiến Tranh Tổng (2)
- Chương 180: Chiến Tranh Tổng (3)
- Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)
- Chương 182: Chiến Tranh Tổng (5)
- Chương 183: Chiến Tranh Tổng (6)
- Chương 184: Chiến Tranh Tổng (7)
- Chương 185: Chiến Tranh Tổng (8)
- Chương 186: Ma Vương (1)
- Chương 187: Ma Vương (2)
- Chương 188: Ma Vương (3)
- Chương 189: Ma Vương (4)
- Chương 190: Ma Vương (5)
- Chương 191: Ma Vương (6)
- Chương 192: Ma Nữ Diệt Thế (1)
- Chương 193: Ma Nữ Diệt Thế (2)
- Chương 194: Ma Nữ Diệt Thế (3)
- Chương 195: Ma Nữ Diệt Thế (4)
- Chương 196: Ma Nữ Diệt Thế (5)
- Chương 197: Ma Nữ Diệt Thế (6)
- Chương 198: Ma Nữ Diệt Thế (7)
- Chương 199: Ma Nữ Diệt Thế (8)
- Chương 200: Tiến Đến Kết Thúc (1)
- Chương 201: Tiến Đến Kết Thúc (2)
- Chương 202: Tiến Đến Kết Thúc (3)
- Chương 203: Kết Thúc (1)
- Chương 204: Kết Thúc (2)
- Chương 205: Kết Thúc (3)
- Chương 206: Kết Thúc (4)
- Chương 207: Kết Thúc (5)
- Chương 208: Kết Thúc (6)
- Chương 209: Kết Thúc (7)
- Chương 210: Kết Thúc (Hết)
- Lời Bạt
- Chương Phụ
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 195: Ma Nữ Diệt Thế (4)
Đủ loại cảm xúc tiêu cực ập đến cô. Những suy nghĩ tiêu cực đã ăn mòn tâm trí cô kể từ khoảnh khắc Olivia bị Asmodeus bắt đi.
Giờ đây, chúng đã trở thành hiện thực.
Dưới hình thức kinh hoàng nhất có thể.
Rebekah biết rằng Chúa công bằng với tất cả mọi người.
Bệnh tật không phân biệt giàu nghèo.
Cái chết cũng đến với tất cả như nhau.
Mọi sự phân biệt đối xử và bất công khác đều do con người tạo ra.
Đó là “chân lý” mà Rebekah đã học được qua việc nghiên cứu từ khi còn rất nhỏ.
Vì vậy, cô không nên trách cứ Chúa.
Chẳng phải lỗi của Nữ Thần khi chị gái cô ra nông nỗi này.
Nếu chị gái cô không phải là kiểu người hy sinh bản thân. Nếu cô ấy là người chỉ biết lo cho lợi ích của mình, bất kể người khác có nói gì.
Tất nhiên, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Chỉ là, nếu là như vậy.
Chuyện này... chuyện này sẽ không xảy ra. Vậy nên...
Vậy nên.
Những giọt lệ nặng trĩu rơi xuống từng giọt.
Thế này là không đúng.
Quá tàn nhẫn. Quá, quá đỗi tàn nhẫn. Olivia xứng đáng được hạnh phúc hơn bất cứ ai. Xét đến tất cả những gì cô đã hy sinh cho đến nay, đó là điều hiển nhiên.
Phải là như vậy. Nếu chị ấy chết như thế này, nếu chị ấy chết...
“Aaaah!”
Là một phàm nhân, cô không nên dám oán giận Chúa, nhưng Rebekah không thể cưỡng lại những cảm xúc đang dâng trào.
Cô không muốn cưỡng lại.
Mặc dù đã lớn lên, Rebekah vẫn còn trẻ. Tất nhiên, cô có ký ức về kiếp trước và đã trưởng thành sớm nhờ lớn lên dưới sự dạy dỗ của các linh mục từ nhỏ, nhưng cũng chỉ có vậy.
Rebekah chưa bao giờ sống như “người lớn” dù chỉ một ngày.
Chính vì vậy, mà sự tồn tại của Olivia có ý nghĩa rất lớn lao đối với cô. Gia đình duy nhất của cô. Người mà cô có thể dựa vào. Người duy nhất cô có thể nói chuyện mà không cần kiêng dè.
Một người như vậy sắp biến mất.
Vì vậy, cô cần một ai đó để đổ lỗi. Vì cô không thể đổ lỗi cho Olivia, nên Rebekah đã dám hướng cơn giận của mình về phía Chúa.
Rebekah nắm chặt lấy áo Olivia chặt hơn.
Cô sợ Olivia có thể biến mất như trước đây.
“Xin chị... Em xin chị!”
Rebekah vùi mặt vào áo Olivia khi nói.
Cô không có can đảm nhìn vào mặt Olivia. Chị gái cô giờ hẳn đang mang một khuôn mặt đầy hối lỗi.
Nếu thấy khuôn mặt ấy, cô cảm thấy mình sẽ lại bật khóc.
“Đ-Đừng đi...! Chị không được đi...!”
Giọng nói căng thẳng của cô hòa lẫn với tiếng nức nở. Hơi thở của cô đứt quãng, giọng cô khàn đặc và vỡ vụn.
“Em.”
Rebekah gượng cười với đôi mắt đỏ ngầu.
“Em... không thể sống thiếu chị, chị ơi. Em... không thể. Em không thể...”
“...”
“Chị biết em là một Thánh Nữ mà... Em sẽ tìm cách chữa cho chị. Vậy nên...”
Vai Rebekah run lên dữ dội.
Cách chữa trị cho chị ấy? Chẳng đời nào có thứ như vậy. Sao một con quỷ có thể biến lại thành người chứ? Rebekah tuyệt vọng đến mức cô đang nói dối dù phụng sự Chúa.
Chỉ một lúc thôi cũng được. Ngay lúc này đây, cô chỉ cần lừa dối chị gái mình.
Cô có thể sẽ mất đi thánh lực như cái giá phải trả cho việc nói dối, nhưng cũng chẳng sao cả, miễn là cô không bị phát hiện. Nếu làm vậy, cô có thể trì hoãn cho đến lúc đó.
Nếu cô chỉ cần làm được vậy, chắc chắn...
“Tại sao...?”
Rebekah nói với giọng run rẩy.
Mặc cho đã nói dối, vậy mà không hề có gánh nặng nào đè lên cơ thể cô.
Và chuyện đó càng khiến Rebekah cảm thấy khốn khổ hơn.
Vậy tức là, Olivia có thể nhìn thấu lời nói dối của cô. Và dù cho lời nói dối có hiệu quả, nó cũng có nghĩa là cô ấy thậm chí không còn lấy chỉ một ngày.
Cô đã lực bất tòng tâm. Cả thánh lực mạnh mẽ của một Thánh Nữ lẫn đức tin bất khuất vào Nữ Thần đều vô dụng.
Chẳng gì có thể cứu được Olivia.
“...Olivia.”
Kiel mở miệng. Anh ngẩng cái đầu đang cúi thấp lên. Đôi mắt vốn luôn tràn đầy sự chắc chắn của anh, giờ đã ẩm ướt và tràn ngập sự trống rỗng.
“Tôi... tôi nên làm gì đây? Tôi phải làm gì... để cứu cô?”
“...”
“Xin hãy nói cho tôi biết... Tôi, tôi không thể để cô đi như thế này. Cô luôn tìm ra cách mà, nên lần này cũng...”
Kiel không thể nói tiếp.
“Lần này cũng vậy...”
Giây phút đối mặt với Olivia, lời nói bèn nghẹn lại trong cổ họng anh. Một cảm giác như tim anh thắt lại.
Hà cớ gì cô lại làm vẻ mặt hối lỗi?
Trong khi anh mới là người đã làm sai?
“Kiel. Tôi muốn nhờ anh một việc.”
“...”
Anh không nên nghe. Bản năng của Kiel mách bảo như vậy. Anh không nên chấp nhận bất cứ yêu cầu nào sắp tới của Olivia.
Anh cảm giác như mình biết cô sẽ nhờ vả chuyện gì. Vì vậy, anh không nên nghe.
“Yêu cầu cuối cùng của tôi.”
Olivia nói rồi rút bàn tay đang vuốt ve Rebekah lại. Rebekah ngước nhìn Olivia với đôi mắt trống rỗng.
“...A.”
Rebekah lẩm bẩm trong vô thức. Cô muốn giữ lại lâu hơn một chút. Chỉ là, cô không thể.
Bởi vì bàn tay Olivia đang vuốt ve cô đã nứt nẻ một cách gớm ghiếc.
‘Thánh lực.’
Mắt Rebekah run rẩy.
‘Là tại mình...’
Mọi chuyện vốn dĩ không phải thế này. Nếu có, cô đã nhận ra rồi. Nguyên do cô không nhận ra hẳn là do cơ thể Olivia đã trở nên gần với ma khí hơn trước rất nhiều.
Rebekah không còn có thể níu kéo Olivia nữa. Chỉ cần chạm vào cô cũng sẽ gây đau đớn cho Olivia, vì cô là một Thánh Nữ.
“A... aaaa...”
Ngay cả khi cô cố gắng không nghĩ đến, bản năng Thánh Nữ của cô sẽ không cho phép. Chỉ riêng việc Olivia có mặt trong không gian này thôi cũng khiến năng lượng tà ác gợn sóng.
Cô không thể làm gì.
Điều duy nhất cô có thể làm là trơ mắt nhìn thứ ma khí dữ dội đang hoành hành bên trong cơ thể Olivia và chờ đợi thời khắc cuối cùng sắp đến.
Olivia nhìn Rebekah với vẻ mặt thương hại, rồi quay đầu nhìn Kiel.
“Tôi sẽ sớm bị ma khí nuốt chửng hoàn toàn.”
Cô đã cố gắng xoay sở để duy trì cho mình tỉnh táo, nhưng cô đang dần đạt đến giới hạn của mình. Tầm nhìn ngày càng mờ đi là minh chứng cho điều đó.
Cô không ngạc nhiên. Cô đã lường trước chuyện này sẽ xảy ra.
“Vì vậy, trước đó...”
“Không.”
Đây đã là lần thứ ba.
Lần đầu tiên, là khi cô gặp Đại Quỷ Belphegor ở kiếp trước.
Lần thứ hai, là khi các Hồi Quy Giả hợp lực tấn công.
Mỗi lần như vậy, Kiel đều đánh mất Olivia, và anh đã thề sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm như vậy.
“Cô nghĩ tôi sẽ chấp nhận yêu cầu đó sao?”
Ấy vậy mà, nó lại xảy ra lần nữa.
“Trong khi tôi còn chưa chuộc lỗi đàng hoàng...?”
Kiel lẩm bẩm, nắm chặt rồi thả lỏng nắm đấm. Olivia chỉ mỉm cười nhạt trước lời anh nói. Cứ như cô chỉ chờ có vậy.
“Chuộc lỗi.”
Môi Olivia hé mở. Giọng cô nghe thật kiệt quệ.
“Phải rồi... đã từng có chuyện đó.”
Olivia, người lầm bầm với chính mình, nhìn chằm chằm vào mắt Kiel.
“Anh còn nhớ không? Khi chúng ta gặp nhau ở phương Bắc... Anh đã chĩa thanh đại kiếm khổng lồ vào tôi. Lúc đó cổ tôi đã chảy biết bao là máu. Tôi phải quấn băng cả tuần đấy, biết không?”
Sao cô lại đột nhiên nhắc lại chuyện đó?
Kiel dường như biết lý do.
“Hehe... Tôi là một người ích kỷ và hẹp hòi hơn anh nghĩ nhiều đấy... vậy nên mấy chuyện như thế tôi chẳng dễ gì quên và cứ ở lại trong đầu tôi thôi.”
Kiel thấy đầu ngón tay Olivia hơi run lên.
“Tôi vẫn chưa tha thứ cho anh vì lần đó đâu đấy?”
Lúc đầu, môi Olivia hơi run lên. Chỉ là, cô sớm trấn tĩnh lại và cố tạo ra nụ cười tự tin thường ngày.
Với cảm giác cổ họng thắt lại, Kiel không tài nào nói được gì.
“Anh nói mình muốn chuộc lỗi nhỉ?”
“Olivia.”
“Vậy nên, để tôi nhờ anh một việc.”
Kiel cảm nhận được ánh nhìn của Olivia. Anh nắm chặt đôi tay run rẩy để giấu chúng đi.
“Ma Thần sẽ sớm xuất hiện. Gã đó mạnh hơn Asmodeus gấp nhiều lần, nhưng nếu tất cả mọi người ở đây hợp sức, chúng ta có thể thắng.”
Olivia quay đầu nhìn về phía quân đội.
Các binh lính vốn chia thành hai phe cho đến ban nãy giờ đang cùng nhau chiến đấu để chống lại quái vật.
Đây cũng hẳn là nhờ những nỗ lực riêng của Aria. Còn về các thánh kỵ sĩ, họ đã được chỉ bảo từ trước.
“Giết Ma Thần. Đó là yêu cầu của tôi.”
“...Olivia!”
“Tôi biết sẽ rất khó khăn. Tôi biết cơ thể anh không ở trạng thái bình thường. Thế nhưng khi đã kề dao vào cổ bạn mình, chẳng phải anh cũng nên làm ít nhất chừng này sao?”
Olivia cười toe toét nói. Chỉ là, Kiel chẳng thể cười mà đáp lại.
“Cô... cho đến cuối...”
Cảm giác như trái tim anh đang bị xé nát vậy. Sao anh có thể từ chối được đây?
Anh muốn rơi nước mắt như Rebekah, nhưng anh không muốn thể hiện thứ cảm xúc đó chút nào. Bởi vì Olivia sẽ không muốn vậy.
“...”
Kiel cúi đầu thật sâu. Thế là đủ.
Vùuu...!
Olivia dang rộng đôi cánh khổng lồ. Trong tích tắc, cô bay vút lên bầu trời, và một con dao găm nhỏ đã ở trong tay cô. Chính là con dao găm cô đã dùng để tiêu diệt Asmodeus.
Olivia từ từ đưa con dao găm lên tim mình. Cùng lúc đó, một thông báo xuất hiện.
[Bạn đã khuất phục Hồi Quy Giả ‘Aria Lactea’. ]
[Bạn nhận được Manh Mối #14. ]
Muộn rồi. Quá muộn rồi.
Tất nhiên, nó chẳng còn quan trọng nữa. Vì rốt cuộc, cô cũng đã biết rồi.
[Hồi Quy Giả thứ 15 là... ]
“Không cần nói. Ta đã biết rồi.”
Và.
Một cách chậm rãi, con dao găm xuyên qua tim cô.
Đã đến lúc gặp ‘Hồi Quy Giả’ cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
2 Bình luận