Web Novel

Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)

Chương 181: Chiến Tranh Tổng (4)

Kiel.

Anh tiến về phía quân đội Đế Quốc nhanh hơn bất kỳ ai khác.

Không một ai phát hiện ra chuyển động của anh. Cùng lắm cũng chỉ có các cao thủ hàng đầu của mỗi quân đoàn nhận thấy có gì đó kỳ lạ và nhìn quanh.

Sau khi băng qua đồng bằng to lớn trong chớp mắt, Kiel dừng lại tại đâu đó giữa chiến trường. Các đội quân đang lao tới điên cuồng từ cả hai phía. Với tốc độ này, hai lực lượng sẽ va chạm trong vòng vài phút.

Bất kể Kiel có kỹ năng cao đến đâu, giữ cho tất cả mọi người sống sót trong tình huống như vậy cũng là không thể. Vậy, chỉ còn một cách duy nhất.

[Anh biết đấy, cái thứ mà anh giỏi ấy.]

Kiel cười nhếch mép. Anh nhớ lại tư thế nực cười của Olivia.

Cách cầm kiếm của cô đã sai ngay từ đầu. Đó không phải là cách cầm kiếm.

“Vậy là hắn ở đây.”

Binh lực Đế Quốc đang tiến lên bắt đầu chậm lại. Họ đã nhận ra kiếm sĩ đứng trước mặt họ là ai.

Kiếm Thánh.

Chẳng một ai là không biết sức nặng của hai từ đó.

Trong số những người đã từng phục vụ trong quân đội, chưa ai là chưa từng trải qua những đường kiếm của Kiel.

Kiel đưa tay ra sau tấm lưng trống không. Khi anh rút tay lại, một thanh kiếm đen sáng loáng đã xuất hiện.

Một luồng aura lạnh lẽo dường như hấp thụ mọi ánh sáng. Binh lực Đế Quốc thoáng chốc lùi lại trước luồng aura áp đảo đó. Họ theo bản năng cảm nhận được. Đây không phải là sức mạnh mà các sinh vật tầm thường như họ có thể đối phó.

Thế nhưng thay vì bỏ chạy, họ lại chĩa ngọn thương về phía trước. Quả thực xứng danh là các tinh nhuệ của quân đội Đế Quốc, những người đã từng vượt qua lằn ranh sinh tử.

Vùuu!

Các hiệp sĩ cũng bắt đầu bao bọc thanh kiếm của họ bằng aura. Và không chỉ có vậy.

Vô số ma pháp nhuộm bầu trời bằng nhiều màu sắc khác nhau.

Nếu chỉ thấy được chừng này, vậy hẳn phải có nhiều cuộc tấn công hơn nữa từ các nơi không thấy.

Giờ anh hiểu đã hiểu vì sao Olivia lại giao nhiệm vụ này cho anh. Chẳng ai khác ngoài anh có thể chặn hết các đòn tấn công đó.

‘...Cô đã tính trước bao xa vậy?’

Từ phía sau Kiel, một giọng nói bị nghiêm túc lên.

“Công Tước Kiel, hay giờ ta chỉ nên gọi ngươi là Kiel nhỉ?”

“......”

“Ngươi từng giữ một vị trí quan trọng trong Đế Quốc. Ta đảm bảo rằng nếu ngay bây giờ ngươi buông kiếm và đầu hàng, ngươi sẽ không chết.”

Kiel từ từ quay đầu lại.

Chúa Tể Bóng Tối.

Chính là kẻ đã đâm Olivia bằng con dao găm tẩm độc. Anh không ngờ sẽ gặp hắn ở đây.

“Trong đầu ngươi nghĩ gì mà ra mặt một mình thế này? Ngươi nghĩ bọn ta sẽ không có biện pháp đối phó với ngươi ư?”

“......”

“Đây là trận pháp phong ấn aura được cả hai Long Vương hợp sức mà tạo thành. Bên trong nó, sức mạnh aura bị giảm xuống còn một phần mười. Còn nhiều hiệu ứng phụ khác nữa, nhưng ta sẽ bỏ qua vì chúng ta không có nhiều thời gian.”

Chúa Tể Bóng Tối búng tay, và rồi, một một áp lực đè nặng lên vai Kiel. Chưa hết, luồng aura đập trong tim anh cũng trở nên mờ nhạt.

“Giờ ngươi có muốn thương lượng không?”

Thế nhưng thay vì trả lời, Kiel hướng ánh mắt về phía Olivia đang bay cao trên bầu trời.

Hẳn là cảm nhận được cái nhìn của anh, cô cúi đầu và mở miệng.

Bất chấp khoảng cách to lớn giữa cả hai, Kiel vẫn nghe thấy rõ mồn một.

Một câu duy nhất: Tôi tin anh.

Quay mặt sang phía quân đội Đế Quốc, Kiel lắc đầu.

“...Không.”

Vút!

Bất chấp trận pháp phong ấn, Kiel dần dần vận aura.

“Có người đang tin tưởng vào ta.”

Vùuu...!

Khi một luồng kiếm khí lạnh lẽo lan tỏa, biểu cảm của Chúa Tể Bóng Tối dần thay đổi.

“Và ta không thể phản bội niềm tin đó.”

Vút!

Một đòn kiếm nhẹ đến mức khiến người thấy phải nghi ngờ. Chưa kể là nó còn hướng xuống đất, càng làm tăng nỗi hoài nghi của họ.

Chỉ là trong giây phút tiếp theo.

Mặt đất bắt đầu nứt vỡ. Đến khi họ nhận ra chuyện gì đang xảy ra, kích thước của vết nứt đã lớn lên trong tức khắc, và độ sâu của nó tăng theo cấp số nhân.

Rắc, rắc...!

Cảnh tượng mặt đất nứt ra siêu thực đến mức ta thà tin rằng một trận động đất đã xảy ra còn hơn.

Vết nứt do Kiel tạo ra hoàn toàn chia cắt hai lực lượng.

Keng...!

Âm thanh kiếm chạm kiếm vang lên. Kiel cau mày khi gạt đi con dao găm của Chúa Tể Bóng Tối. Anh không thể nhìn thấy hình dáng của Chúa Tể Bóng Tối.

‘Hắn đã ẩn mình trong bóng tối sao?’

Keng...!

Con dao găm thứ hai bay về phía anh. Luồng aura chứa bên trong nó đủ lớn để làm không khí rung chuyển vì va chạm.

“......”

Một đối thủ rắc rối.

Anh có thể đơn độc chế ngự Chúa Tể Bóng Tối và một đội quân hàng vạn người không đây?

Xem ra không phải là không thể, nhưng anh cũng không thể đảm bảo thành công hoàn toàn.

Nếu vậy.

Kiel bỏ qua Chúa Tể Bóng Tối và lao thẳng về phía quân đội Đế Quốc. Đọc được sơ hở ấy, Chúa Tể Bóng Tối lập tức nhắm vào phía sau Kiel.

Chẳng hề ngoái lại, Kiel nói.

“Xin lỗi, nhưng ta không phải đối thủ của ngươi.”

Khoảnh khắc tiếng lầm bầm của anh kết thúc.

Cạch!

Một lưỡi hái khổng lồ xuất hiện và chặn Chúa Tể Bóng Tối lại. Một chuyển động lén lút đến mức đến cả chính Chúa Tể Bóng Tối cũng không tài nào phát hiện ra cho đến ngay trước thời điểm va chạm. Chủ nhân của lưỡi hái đang mỉm cười cứ như cậu chỉ chờ thời cơ này.

...Mình được giết hắn không nhỉ?

Sát Nhân Hàng Loạt đắn đo một chút.

[Không được ra tay với binh lính.]

Hôm qua Olivia đã nhấn mạnh nhiều lần như vậy. Không được giết binh lính hay hiệp sĩ.

Cơ mà, một kẻ mạnh thế này thì chắc hẳn là được giết chứ nhỉ?

“...Còn ngươi là ai đây?”

Sát Nhân Hàng Loạt cắt ngang suy nghĩ và nhìn Chúa Tể Bóng Tối. Một người trưởng thành che kín từ đầu đến chân trong mặt nạ đen.

Chẳng phải một ngoại hình hấp dẫn gì cho cam.

“Một người đang băn khoăn xem có nên giết ngươi hay không?”

“...Ngươi điên rồi.”

“Cũng không sai đâu!”

Sát Nhân Hàng Loạt vừa nói xong, cả hai hình bóng liền biến mất.

Cạch!

Một cuộc va chạm xảy ra trong tích tắc. Áp lực kinh hoàng đẩy lùi tuyết xung quanh như cát trên bãi biển.

Khi chiếc liêm của Chúa Tể Bóng Tối phát sáng màu tím đáng ngại, những con dao găm rải rác xung quanh bèn di chuyển ra sau lưng Sát Nhân Hàng Loạt và lao tới.

Sát Nhân Hàng Loạt không chút đắn đo triệu hồi một lưỡi hái khác.

Cậu xoay những chiếc lưỡi hái với tốc độ đáng kinh ngạc để gạt những con dao găm, và rồi lập tức bắt chéo vũ khí để chặn chiếc lưỡi hái kia tiến thêm.

Bộp bộp bộp!

Một cuộc trao đổi dữ dội hàng chục đòn chỉ trong chớp mắt.

“Hừm. Ahahah!”

Sát Nhân Hàng Loạt liếm vết máu chảy xuống má bằng ngón tay. 

Sau khi nếm máu, đồng tử cậu chuyển sang màu đỏ đậm.

“Độc?”

Sát Nhân Hàng Loạt vẫn cứ cười toe toét.

“Ta nghe nói Olivia đã cứu ngươi hai lần? Ngươi không thấy hổ thẹn à?”[note87966]

“......”

“Nếu đổi lại là ta, ta đã cắn lưỡi chết quách đi cho rồi. Hahah!”

Chúa Tể Bóng Tối nghiến răng trước tiếng cười chế giễu ấy. Cơn giận của hắn hiện rõ qua cả lớp mặt nạ. Thế nhưng dù bị kích động, hắn cũng không sao mà lơ là cảnh giác.

Chất độc trên những con dao găm kia mạnh đến mức có thể hòa tan cả xương. Chuyện đối thủ của hắn chịu đựng được chất độc như vậy là bằng chứng cho thấy cậu không phải người thường.

[Ngươi cần trợ giúp không?]

Giọng một người phụ nữ thì thầm vào tai Chúa Tể Bóng Tối.

[Ngươi xem ra đã quá bận để trả lời. Ta sẽ tham chiến.]

Một tiếng động sắc bén vang lên từ xa.

Vùuu!

Theo âm thanh đó, Sát Nhân Hàng Loạt nhìn thấy thứ gì đó cắt qua không khí với tốc độ kinh hoàng.

‘...Một mũi tên?’

Một mũi tên mờ nhạt đến mức trông như hòa vào thiên nhiên. Ngay cả khi tập trung linh lực, nó cũng khó mà nhìn thấy được.

Sát Nhân Hàng Loạt tắt đi nụ cười trên mặt và vặn người theo một cách bất thường.

Ngay sau đó, một đầu mũi tên trắng nhô ra từ cánh tay Sát Nhân Hàng Loạt. Mũi tên, được tẩm năng lượng diệt quỷ đã vô hiệu hóa khả năng hồi phục của Sát Nhân Hàng Loạt và làm tê liệt cơ bắp cậu.

Bộp bộp bộp!

Sát Nhân Hàng Loạt tặc lưỡi khi gạt đi vô số mũi tên bằng một tay. Khi cậu cố gắng chặn các mũi tên, những con dao găm sẽ nhắm chính xác vào sơ hở của cậu.

“Hừm... không ổn.”

Biểu cảm của Sát Nhân Hàng Loạt thay đổi hoàn toàn trong tích tắc.

Những phát bắn lén lút đến mức kể cả với các giác quan được nâng cao đến giới hạn, cậu cũng không thể phát hiện ra chúng cho đến ngay trước khi va chạm. Mặc cho việc giác quan thứ sáu được phát triển mạnh mẽ, cậu cũng chỉ có thể cảm thấy sự tồn tại của chúng ngay trước khi chúng trúng đích.

Hơn nữa, do năng lượng độc đáo của chúng, mà chỉ để trúng dù chỉ một phát cũng có thể dẫn đến vết thương chí mạng.

Bộp bộp bộp!

Những mũi tên rơi xuống chân cậu không ngớt.

Sát Nhân Hàng Loạt vội vàng lấy ra một quả cầu pha lê nhỏ từ trong túi.

“Olivia! Tôi đang gặp nguy...!”

[Ta đang xem.]

Sau một thoáng im lặng, giọng Olivia vang vọng qua quả cầu pha lê.

[Ngươi không cần để tâm tới Thợ Săn Quỷ nữa. Ta đã cử người đi rồi.]

“......”

Chúa Tể Bóng Tối quay đầu lại. Tựa như một lời nói dối, đã chẳng còn mũi tên nào bay tới nữa.

Người mà cô cử đến hỗ trợ hẳn không phải là người thường.

‘...Vậy là quay lại một chọi một.’

Thế nhưng, vẻ mặt của Chúa Tể Bóng Tối vẫn hoàn toàn bình tĩnh. Thực ra, hắn có vẻ hơi hài lòng.

Cũng nhờ cuộc giao tiếp của tên ngốc này, mà hắn đã phát hiện ra nơi Olivia đang ẩn náu.

‘Ta đã thắc mắc vì sao Kiếm Thánh lại nhìn lên trời...’

Cô thực sự đang ẩn náu trên những đám mây.

Vùuu!

Vào giây phút đó, một luồng ánh sáng dữ dội bùng lên từ giữa lực lượng Đế Quốc.

Vùuu! Một con Xích Long khổng lồ dang rộng đôi cánh. Bỏ qua những người lính Đế Quốc ngã ngửa ra vì ngạc nhiên, con Xích Long vỗ cánh và bay thẳng lên trời.

Xích Long Vương, Eryas, trừng mắt nhìn bầu trời với khuôn mặt méo mó.

Ở đó, bên trên những đám mây sấm sét, hắn có thể thấy một người phụ nữ đang ngồi vắt chéo chân với tư thế ngạo mạn.

Kẻ thù đã phản bội hắn và thảm sát chủng tộc hắn.

Hắn lấp đầy miệng mình bằng ngọn lửa.

[Olivia.]

Tràn đầy thù hận, Eryas phun ra long hống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thua cả một thằng nhóc cấp 2:))
Thua cả một thằng nhóc cấp 2:))