Thuật quản lý kinh doanh...
Miyaji Takumi (宮地拓海) Falmaro (ファルまろ)
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel - Phần 1 (Chương 1 → 150)

Chương 115: Lập trường của Lãnh chúa Quận 40

3 Bình luận - Độ dài: 4,133 từ - Cập nhật:

Hôm sau cuộc xung đột với Quận 41, tôi và Estella đang đi bộ đến Quận 40.

Thật sự tôi khá bất ngờ khi cuộc hẹn được sắp xếp nhanh hơn dự kiến.

"Tôi đang định bàn với chú Demilly về việc áp dụng thuế thông hành ở Quận 41 thì chú ấy đã chủ động liên lạc trước."

"Đúng lúc ghê."

"Có lẽ chuyện thuế thông hành đã đến tai chú ấy rồi. Vì là quận liền kề nên không thể không thông báo gì..."

"Đây là trùng hợp... hay vì chúng ta đã hành động nên ông ta tìm đến nhỉ..."

Có lẽ là trường hợp sau.

Nếu thông tin về chế độ mới bị tiết lộ từ người khác thì ấn tượng sẽ không tốt.

Trước khi điều đó xảy ra, việc chủ động đến chào hỏi là quyết định đúng đắn. Đặc biệt khi đấy là chế độ có thể gây ảnh hưởng lớn đến việc lưu thông hàng hóa và kinh tế của lãnh địa đối phương.

Hóa ra lão Lãnh chúa tầm thường đó nhanh nhẹn hơn tôi nghĩ.

"Việc chú ấy chủ động liên lạc có lẽ là vì lo lắng cho chúng ta. Nếu thuận lợi, chúng ta có thể gây áp lực lên Quận 41. Quận 40 cũng có Hội tiều phu mà."

Hội săn bắt có quyền lực trên mọi quận. Tiếng nói của họ rất có sức ảnh hưởng, các Lãnh chúa thông thường không thể đối đầu trực tiếp. Nhưng Quận 40 có Hội tiều phu, một Hội có tiếng nói không thua kém Hội săn bắt.

Như Estella nói, nếu thuận lợi, chúng tôi có thể có một cuộc đàm phán bình đẳng.

Thậm chí có thể lôi kéo cả Hội cá biển vào phe mình nữa.

"Ủa?"

Estella bất chợt dừng lại.

Trên con đường mòn chỉ rộng khoảng 1,5 làn xe, kéo dài từ quảng trường trung tâm Quận 42, có một chiếc xe chở hàng lớn quen thuộc. Trên xe chở đầy hoa.

"O~i, Mily!"

"Ơ... Estella-san. Cả anh Bọ rùa nữa."

Mily đang kéo xe đi trên đường mòn. Chắc cô bé đang trên đường giao hàng cho ai đó chăng?

"Anh chị... có việc ở Quận 41 à?"

"Không, chúng tôi đến Quận 40."

"Vất vả... nhỉ."

"So với Mily đang giao hàng thì đâu đáng là gì. À, phải rồi."

Estella vỗ tay và chỉ vào đống hoa trên xe.

"Mily nè, hoa này... bán cho tôi được không?"

"A... ưm, được thôi... Để em bó cho chị."

Nghe lời đề nghị của Estella, khuôn mặt Mily bỗng sáng bừng lên. Trông cô bé rất vui.

"Tôi sẽ đem hoa tặng chú Demilly. Thực ra, chú ấy rất thích những bông hoa đẹp đấy."

"Vậy à?"

Hình ảnh một ông chú hói đầu với nụ cười thân thiện hiện lên trong đầu tôi.

Ừm, cũng được thôi. Việc thích hoa đâu liên quan gì đến có tóc hay không.

"Chọn hoa mà Chú sẽ thích nào~"

"Mily, có loại hoa nào giúp mọc tóc không?"

"Uẻ... ch-chắc không có ạ..."

"Yashiro, đừng quan tâm đến những thứ không cần thiết! Xin lỗi nhé, Mily. Đừng để ý lời Yashiro nói."

"Ư-ưm... Em sẽ không để ý."

Gì chứ hả? Nếu thực sự có loại hoa đó, chắc chắn ông ta sẽ rất vui đấy.

Nếu trồng bồ công anh trên da đầu, đến mùa thu, tất cả sẽ trở thành hạt phấn, trông như kiểu tóc xù vậy.

"Mily, lấy nhiều bồ công anh nhé."

"Cậu im đi, Yashiro! Vụ thảm họa tóc xù bồ công anh đã được xếp vào top 5 sự kiện tồi tệ nhất mà Chú muốn quên đi rồi!"

Đã thử nghiệm rồi á!?

"Ưm... để Mily chọn cho anh Bọ rùa nhé."

"Hửm...?"

Ơ, tôi cũng phải mua à? Vụ bồ công anh chỉ là đùa thôi mà...

Dù sao tôi cũng không cần. Một mình Estella mua là đủ rồi... đừng nhìn ta bằng ánh mắt ngây thơ như thế... con tim ta bị thanh tẩy mất.

"Vậy, nhờ nhóc nhé."

"Ưm!"

A~a... thua trước nụ cười đó rồi.

Tôi không thể thắng được Mily... Nếu là Regina thì tôi đã cho bay xa rồi.

Cuối cùng, Estella đã mua một bó hoa chủ đạo là màu cam ấm áp, tuy khiêm tốn nhưng làm người ta cảm thấy vui vẻ.

Còn bó hoa của tôi, chủ đạo là màu hồng nhạt và trắng, trông rất dễ thương, nếu đem tặng cho cô gái đang thầm thương thì cô ta ắt sẽ rất vui. ...Ơ, Mily? Ta định tặng cái này cho một ông chú hói đầu đấy...?

Mily rất ủng hộ việc phát triển thói quen tặng hoa, nên đã bắt đầu bán nhiều bó hoa với giá phải chăng. Có lẽ vì thế mà gần đây bán chạy. Lần trước, cô bé đã cho tôi biết điều đó với nụ cười rạng rỡ.

"Thôi, Mily... đi hướng này."

"Ờ. Cẩn thận nhé."

"Cảm ơn vì hoa nhé."

"Ưm... bái bai!"

Mily vừa kéo chiếc xe lớn vừa vẫy tay rồi đi xa dần.

Hôm nay cô bé chỉ nói "bái bai" một lần. Có lẽ vì đây là quận khác nên cô bé ngại chăng?

"Chúng ta cũng đi thôi."

"...Không biết làm gì với bó hoa này nữa."

"Nếu ngại tặng cho chú Demilly, thì tặng cho người cậu thích cũng được mà?"

Tôi biết tặng ai bây giờ.

Rốt cuộc tôi phải tặng cho ai chứ... Ơ hay, sao cô lại cười toe toét thế kia?

Hả, gì cơ? Giờ tôi phải nói 'Vậy, tặng cô nè' ngay tại đây á?

Sau đó tôi biết lấy mặt mũi nào để gặp Demilly?

Làm sao tôi có thể bàn bạc nghiêm túc khi cứ ngượng ngùng chứ? Không được, không được.

"Phải rồi. Có thể tôi sẽ gặp được một mỹ nữ tuyệt thế với bộ ngực khủng núng nính ở chỗ Demilly cũng không chừng."

"Hừ... nếu có người phóng đãng như vậy ở chỗ chú Demilly, tôi thực sự quan ngại đấy..."

Demilly là Lãnh chúa mà? Chắc cũng phải có vài tình nhân chứ... Chậc, lão hói đó, đáng ghen tị vãi...

"Có kính hội tụ không? Tôi phải thiêu rụi sạch chân tóc của ổng...!"

"Người cậu sắp gặp là Lãnh chúa đấy... Đừng có thất lễ đó nha!"

Nói gì vậy?

Trêu chọc một lần là thành bạn bè rồi còn gì.

Với lại, khác với Quận 41, tôi có thể thoải mái hơn một chút mà.

—Nhưng suy nghĩ ngây thơ ấy đã tan biến ngay sau đó không lâu.

------------------------

Lãnh chúa Quận 40, Ambrose Demilly, người mà tôi đã lâu không gặp, đang mang vẻ mặt rất nghiêm khắc.

"Estella. Ta không nghĩ tất cả lỗi đều thuộc về cháu. Nhưng ta cũng không thể nói rằng cháu hoàn toàn vô tội."

"...Chú..."

Lão hói này đang nói cái gì vậy!?

...Đây không phải là bầu không khí mà tôi có thể buông lời đùa cợt như thế.

Việc Quận 41 áp dụng thuế thông hành đã tạo ra áp lực cho Quận 40 nhiều hơn tôi nghĩ.

Quả nhiên sự hiện diện của Hội tiều phu rất quan trọng.

"Ta xem cháu như cháu ruột. Nhưng... có những vấn đề có thể bỏ qua vì tình thương dành cho cháu, và có những vấn đề không thể..."

"...Vâng."

Demilly tiếp tục với giọng nghiêm túc, không giống với hình ảnh thường thấy của ông ta.

"Việc thành lập chi nhánh và các hợp đồng mà ta đã rất nỗ lực để có được, tất cả có thể trở nên vô ích. Đây là vấn đề đáng lo ngại."

"...Vâng."

Chúng tôi đã được phép mở chi nhánh Hội tiều phu... với điều kiện xây dựng cổng thành.

Cổng thành đó không thể bị hủy bỏ.

Tuy nhiên, nếu cứ để tình hình với Quận 41 trở nên căng thẳng và thuế thông hành được áp dụng, thì khi vận chuyển gỗ từ chi nhánh sẽ phải chịu một khoản thuế lớn.

Điều này sẽ làm tổn hại đáng kể đến lợi ích của Hội tiều phu. Tình huống này chắc chắn không vui vẻ gì đối với Hội tiều phu.

Từ đầu, chính Demilly là người đã giúp chúng tôi kết nối với Hội tiều phu, và sau đó ông ta cũng đã hỗ trợ rất nhiều. Nếu để Hội tiều phu bị thiệt hại... thì sẽ làm mất mặt ông ta.

"Lẽ nào không thể giải quyết tình hình sớm hơn được sao?"

"...Chuyện đó... cháu thực sự xin lỗi..."

Estella cúi đầu, cắn môi.

"Chú" mà cô ta nghĩ sẽ đứng về phía mình lại nói những lời nghiêm khắc như vậy... chắc cô ta bị tổn thương khá nhiều.

Estella thất vọng đến mức tôi thấy lạ là cô ta không bật khóc.

...Lão hói này... muốn tôi đánh bóng cái đầu ông đến mức kêu kin kít không hả!?

Có vẻ không chỉ mình tôi đau lòng khi thấy Estella thất vọng, Demilly vội vã chạy đến bên cô ta.

Ông ta cúi người xuống nhìn vào mặt Estella.

"Ôi, Estella... đừng làm khuôn mặt buồn như thế... ta không có ý trách mắng cháu."

"...Vâng. Cháu hiểu..."

"Ôi... thấy cháu với vẻ mặt đó làm ta đau lòng... và muốn liếm láp cháu."

"Nói cái quái gì vậy hả, lão hói kia!?"

Lão đánh mất lý trí và thường thức ở đâu rồi?

Đánh mất mỗi chân tóc thôi chứ!

"Ooba-kun... hiện tại bọn ta đang có cuộc nói chuyện nghiêm túc giữa các Lãnh chúa. Xin đừng chen ngang."

"Phần nào trong lời nói vừa rồi là nghiêm túc hả, đồ yêu râu xanh liếm láp ngực phẳng!"

Vì Estella đang buồn, tôi phải làm gì đó để hỗ trợ.

"Chúng tôi đã lịch sự hết mức có thể. Chính hắn là người từ chối. Trách Estella vì điều đó chẳng phải rất quá đáng sao?"

Trong hoàn cảnh đó, Estella có thể làm gì khác cơ chứ...

Mà, trước khi tình hình trở nên tồi tệ, cô ta có thể đã làm điều gì đó... nhưng đó không phải là chỗ tôi nên can thiệp.

Vì vậy, ít nhất tôi sẽ bảo vệ cô ta tốt nhất có thể trong phạm vi mình thấy.

"Theo tôi thấy, thái độ của hắn không phải để lắng nghe. Hắn hung hăng, và dù nói gì đi nữa thì kết quả cũng không thay đổi. Nếu nói Estella đã không cố gắng đủ, thì Lãnh chúa Quận 41 cũng có vấn đề to đùng!"

Hắn là kiểu người càng nói chuyện càng gây bất lợi cho chúng tôi.

Tôi nghĩ giữ khoảng cách cũng là một phương án.

"Khi bị làm khó công khai nhiều lần, làm sao có thể quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt được chứ?"

Tôi nghĩ mình đã đưa ra ý kiến hợp lý.

Dù có bị chỉ trích là thiếu tôn trọng đối phương, nhưng khi đối phương là kẻ tồi tệ như vậy thì chuyện lại khác. Nếu đó không phải người đáng kính, thì không thể có thái độ tôn trọng được.

Nhưng...

"Ta không nghĩ con trai của Siegenthaler lại là người nhỏ nhen đến mức làm khó như vậy."

"...Hả?"

Lão hói này đang nói cái gì vậy?

Tôi không thể tưởng tượng được có người nào nhỏ nhen hơn hắn ta.

"Đúng là cậu ta không có khả năng ăn nói tốt như người cha từng làm Lãnh chúa trước đây, và thái độ cũng có chút vấn đề, nhưng cậu ta có tính nguyên tắc. Cậu ta hơi kiêu ngạo, nhưng đó là do tuổi trẻ thôi."

"...Đó là vì Chú là Lãnh chúa Quận 40..."

Estella nói với giọng buông xuôi, có vẻ không thích việc Demilly bênh vực Ricardo.

Đúng là có những người như vậy, tỏ ra lịch sự với người có địa vị cao hơn nhưng lại bộc lộ bản chất với người có địa vị thấp hơn.

"Cậu ta không phải loại người khéo léo có thể đóng vai hai mặt đâu."

"..."

Nhìn phản ứng nãy giờ, có vẻ Demilly cho rằng sự ồn ào lần này xảy ra là do Estella nỗ lực không đủ.

...Ngứa mắt quá đi.

"Vậy à? Nghĩa là Mr. Demilly cho rằng nếu bên phía Quận 42 nhượng bộ nhiều hơn thì xáo động này sẽ kết thúc, phải không?"

"Hở? Ờ-ờm... Chuyện này đâu có đơn giản như thế. Nhưng, sao lại đột nhiên nói chuyện trang trọng vậy? Không giống Ooba-kun chút nào."

Trang trọng?

Đương nhiên rồi.

Tỏ ra thân thiết với người không quen thân thì chẳng phải là bất lịch sự sao?

"Estella. Lời nói của Mr. Demilly cũng có lý. Chúng ta quay về và tìm cách giải quyết thôi. Mr. Demilly bận rộn đã dành thời gian mời chúng ta đến dinh thự tuyệt vời này, thậm chí còn cho chúng ta lời khuyên. Chúng ta phải đáp lại điều đó chứ."

"Ơ-ơm... Ooba-kun? Cậu đang giận à?"

Hả?

Không hề.

Chỉ là, tôi nghĩ thật kiêu ngạo khi loại bỏ mọi ý kiến khác ngoài ý kiến của mình, nhưng tôi không giận chút nào.

"Theo tôi thấy, Estella là người rất biết quan tâm. Ví dụ như, cô ta 'tự mình' chọn những bông hoa đẹp để làm vui lòng một người quen đáng tin cậy đã nhẹ nhàng an ủi cô ta khi cô ta đang buồn bã và muốn khóc."

Tôi bật ngón tay và người hầu của nhà Demilly bước vào phòng mang theo bó hoa của tôi và Estella.

Chúng tôi đã gửi tạm cho họ vì nghĩ rằng nó sẽ làm phiền cuộc nói chuyện.

Estella đã muốn tặng hoa như một lời cảm ơn sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, nhưng...

"Tại lão hói này mà hỏng bét rồi. ...Úi, xin lỗi, tôi lỡ buột miệng."

"B-bó hoa này... là do Estella chọn sao?"

"...Vâng."

"Đ-để tặng cho ta?"

"...Vâng. Cháu nghe nói Chú thường đi dạo ngắm hoa trên núi... nên cháu mong Chú sẽ thích nó."

Khuôn mặt Demilly bỗng rạng rỡ hẳn lên.

"Ta rất vui, Estella! Đúng đấy. Tuy trông thế này, nhưng ta rất thích hoa."

"Cho nên mới hói đấy."

"Liên quan gì chứ, Ooba-kun!?"

"Bị chúng lấy hết dinh dưỡng chứ sao."

"Làm sao có thể... phải không?"

Vãi, phủ nhận mà cũng nghi ngờ bản thân nữa.

Đứng trước mặt Estella, Demilly bắt đầu bồn chồn.

Estella nhận bó hoa từ người hầu, và với vẻ mặt hơi buồn, trao nó cho Demilly.

"...Estella à. Bó hoa này rất đẹp. Sao cháu không tặng nó với một nụ cười?"

"...Nhưng... cháu thấy làm vậy giống như thủ đoạn xảo quyệt để được giúp đỡ..."

Quả thật là thế.

Tặng món quà yêu thích của đối phương để nhận được sự hợp tác. Đó là một thủ đoạn tinh ranh, một phương pháp mà Estella sẽ không thích.

"Cháu đang nói gì vậy? Ta không bao giờ nghĩ như thế đâu. Ta hiểu rõ tính cách ngay thẳng của cháu hơn ai hết. Ta sẽ vui vẻ nhận món quà này như một món quà từ một người bạn thân mà."

"...Chú..."

Demilly nhẹ nhàng vuốt tóc Estella.

Cuối cùng, vẻ mặt của Estella cũng dịu lại một chút.

Thiệt tình... Nếu ông hiểu tính cách của Estella, thì đầu tiên ông nên vui mừng chào đón cô ta chứ. Đột nhiên chuyển sang chế độ Lãnh chúa và tuyên bố "Ta trung lập!", thì tất nhiên Estella sẽ buồn rồi.

Cô ta đã cố gắng hết sức để giữ tinh thần sau khi bị hành cho cứng họng nhiều lần.

Khi đại thụ mà cô ta tưởng là nơi nương tựa lại lạnh lùng hơn dự kiến... thì tâm hồn cô ta sẽ nhanh chóng héo úa.

"Estella. Đừng hiểu nhầm lời ta. Ta là Lãnh chúa Quận 40, ta không thể thiên vị cháu hay con trai Siegenthaler. Nếu ta thiên vị một bên, cán cân sẽ đổ vỡ, và an ninh của khu vực này sẽ nhanh chóng xấu đi."

"Vâng. Cháu hiểu điều đó."

Demilly nhìn Estella bằng đôi mắt dịu dàng nhưng cũng hơi nghiêm khắc, như cha mẹ nhìn con cái.

Với giọng nói dịu dàng như thấm vào tâm hồn, ông ta từ tốn nói:

"Nhưng, không phải với tư cách Lãnh chúa, mà là một người bình thường, Ambrose Demilly này quý mến Estella hơn bất kỳ ai khác. Đừng quên điều đó."

"...Vâng, thưa Chú."

Mũi Estella hơi đỏ.

Tuy không rơi nước mắt... nhưng chắc cô ta đã rất đau lòng.

"Dám nổi giận vì cháu... Cháu có một người bạn tốt đấy, Estella à."

"Ơ..."

Demilly và Estella cùng quay về phía tôi.

...Đừng nhìn tôi. Muốn chui xuống lỗ quá.

"...Vâng. Cháu nghĩ cậu ta là một người bạn tốt."

Đừng nói mấy câu như vậy trước mặt tôi được không?

"Thực sự là 'bạn' tốt nhỉ."

...Sao lại nhấn mạnh chỗ đó vậy?

"Cháu cứ mãi mãi là 'bạn' tốt của cậu ta nhé. Mãi mãi là 'B-Ạ-N' thôi nhé."

...Từ khi nào ông trở thành cha của Estella vậy?

Nếu hai người có quan hệ huyết thống thì dù sinh con trai hay con gái cũng đều sẽ mang gen phiền toái...

"Nhân tiện, Ooba-kun. Bó hoa đó đẹp đấy."

Demilly chỉ vào bó hoa tôi đang cầm.

Tôi cũng vừa nhận nó từ người hầu.

Gì thế? Đang giục tôi à, đồ phản chiếu ánh mặt trời.

"...Lẽ nào hoa đó... là để tặng Estella?"

"Bộ ông là cha (của cô ta) à?"

"Ta không có lý do gì để cho phép cậu gọi là cha cả!"

"Tôi có gọi đâu!"

Có lẽ nhìn thấy Estella sắp khóc, ông ta trở nên cưng chiều quá mức.

...Cái câu "có những vấn đề có thể bỏ qua vì tình thương dành cho cháu, và có những vấn đề không thể" mà ban đầu ông nói vứt đâu rồi?

"Đây là bó hoa đặc biệt tôi mang theo để tặng cho cô gái ngực khủng núng nính ở dinh thự này nếu có! Không phải để tặng ông đâu!"

"Nhưng trong dinh thự của ta làm gì có cô gái nào phóng đãng như vậy?"

Gì chứ, không có à!? Ít nhất cũng nuôi một hai tình nhân đi chứ!

À, trông Estella có vẻ nhẹ nhõm.

"Dù sao đi nữa, nếu Quận 41 áp dụng thuế thông hành, cả ba quận đều sẽ bị thiệt hại."

Đúng vậy.

Ngay cả Quận 41, nơi bắt đầu thuế thông hành, cũng sẽ bị thiệt hại.

Ít nhất sẽ có xung đột trong ngoại giao và thương mại.

Lý do họ cố gắng áp dụng nó... chắc hẳn là vì cổng thành của Quận 42.

Nếu chúng tôi có thể làm cho họ hiểu rằng cổng thành Quận 42 không cản trở lợi ích của Quận 41, vấn đề có thể được giải quyết, nhưng mà...

"Xin hãy quay lại! Chủ nhân của tôi đang họp với khách ạ!"

Đột nhiên, hành lang của dinh thự trở nên ồn ào.

Chuyện gì vậy?

"Phải đấy! Hãy bình tĩnh lại đi! Dù thế nào thì việc này cũng thật quá quắt! Ngay cả ta cũng không bênh vực cho cô được đâu!"

Giọng nói này... hội trưởng Hội tiều phu, Stuart Javier?

Tại sao lão cơ bắp đó lại ở đây?

"Tránh ra! Tôi sẽ chịu trách nhiệm! Nếu có bất mãn thì cứ kiện tụng hay xét xử tôi!"

Và một giọng phụ nữ khàn khàn...

Những tiếng la hét và tiếng bước chân ồn ào dần tiến đến phòng khách nơi chúng tôi đang ngồi.

"Là tôi đây! Tôi vào đây!"

Cùng với giọng nói đó, cánh cửa lớn bật mở, phát ra âm thanh dữ dội.

"—!?"

Xuất hiện ở đó là một bà cô trông như khỉ đột với thân hình cường tráng có thể so sánh với lão Javier, với cơ bắp cấp độ gấu xám Bắc Mỹ, và mái tóc trắng dài được buộc hai bên vai bằng hai chiếc nơ đỏ tươi dễ thương.

"Tôi có chuyện cần nói với Lãnh chúa Quận 40 Ambrose Demilly và Đại diện Lãnh chúa Quận 42 Estella Cremona!"

Bà cô khỉ đột hét lên với hơi thở phì phò.

Trong căn phòng đông cứng không khí vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi cố gắng rặn ra câu mà mình buộc phải nói ngay lập tức:

"Mọi người mau giả chết đi!"

...Mặc dù tôi không biết việc đó có hiệu quả với khỉ đột không.

====================

Phụ truyện: Yashiro có khả năng đo lường sức mạnh ngực

Regina: "...Có lẽ tui là thiên tài."

Yashiro: "Có chuyện gì mà tự dưng cô phát ngôn ngu vậy?"

Regina: "Ai mà phơi bày ngực chứ!?"

Yashiro: "Tôi đâu có nói thế (itte nai)!"

Regina: "Tui cũng không nói về chuyện ‘ra’ (iku) hay không! Cậu đúng là dâm đãng!"

Yashiro: "Dâm đãng là bản chất con người cô đấy!"

Regina: "Tui mới chế ra loại thuốc làm giảm mỏi mắt đây này."

Yashiro: "Ồ, nghe hay đấy. Dạo này mắt tôi mỏi kinh..."

Regina: "Vậy thì uống thử đi."

Yashiro: "Ờ, cảm ơn." (Uống thuốc dạng lỏng)

Regina: "Tuy nhiên, nó có tác dụng phụ."

Yashiro: "Sao không nói trước!?"

Regina: "Sau khi uống thuốc này, trong một thời gian, cậu sẽ có khả năng đo lường sức mạnh ngực của người mà cậu nhìn thấy!"

Yashiro: "Sức mạnh ngực ư!?"

—Bíp bíp bíp! Regina [Sức mạnh ngực: 780]

Yashiro: "780!? Không phải đơn vị centimét... vậy đó là loại chỉ số gì?"

Regina: "Đã bảo là sức mạnh ngực mà."

Yashiro: "Không hiểu lắm... nhưng chắc số càng to thì càng mạnh nhỉ. ...A, Delia."

—Bíp bíp bíp! Delia [Sức mạnh ngực: 2340]

Yashiro: "Vãi!? H-hơn 2000 cơ à..."

Regina: "Hình dáng và độ đàn hồi đều hoàn hảo. Đúng là một đối thủ đáng gờm..."

Yashiro: "A, Norma đang ở đằng kia."

—Bíp bíp bíp! Norma [Sức mạnh ngực: 2500]

Yashiro: "Không thể nào!? Về kích thước thì Delia phải hơn chứ!?"

Regina: "Đừng có coi thường ngực!"

Yashiro: "Không! Tôi muốn liếm!"

*Chú thích: Nhắc lại, nameru (舐める) = coi thường = liếm.

Regina: "Tui không nói theo nghĩa đen, đồ ngốc! Kích thước không phải là tất cả của ngực. Độ mềm mại, sự quyến rũ toát ra... Đây không phải là một thế giới nông cạn nơi mọi thứ được quyết định chỉ bằng kích thước!"

Yashiro: "Ngực... quả thực sâu sắc!"

—Bíp bíp bíp! Nephele [Sức mạnh ngực: 840]

Yashiro: "...Cũng bình thường."

Regina: "Nephele có vẻ đam mê đồ lót dễ thương, nên chắc cô ta được cộng thêm chút điểm."

Yashiro: "Cơ mà, so ra thì sức mạnh ngực của cô thấp dữ hen?"

Regina: "T-tui thì... mạnh ở cách nói chuyện mà."

Yashiro: "...Rồi rồi. May mà cô còn có vũ khí khác ha."

Regina: "Im đi! Nhìn kìa, có thêm một ứng viên tiềm năng ở đằng kia."

—Bíp bíp bíp! Imelda [Sức mạnh ngực: 2100]

Yashiro: "Tiếc quá! Nếu không nhìn thấy Delia và Norma trước thì tôi đã kinh ngạc rồi!"

Regina: "Sự kém may mắn này cũng rất Imelda nhỉ."

Yashiro: "A, Estella."

—Bíp bíp bíp! Estella [Sức mạnh ngực: ERROR]

Yashiro: "Không thể đo lường!?"

Regina: "Có lẽ là do khoảng cách xa nên không nhận diện được ngực."

Yashiro: "Khư... nước mắt khiến tôi không thể nhìn thấy sức mạnh ngực...!"

Ginette: "A, Yashiro-san. Hóa ra anh đang ở đây."

Yashiro: "Hửm? A, Ginette đấy à?"

Regina: "Không được, cậu kia! Nếu cậu quay lại bây giờ thì...!"

Yashiro: "Hở? (Quay lại nhìn Ginette)"

—Bíííííííííp! Bùm!

Ginette: "Y-Yashiro-san!? Mặt anh vừa phát nổ đấy!?"

Yashiro: "...It... It's over nine thousand!!!"

b47d7e53-4513-4638-8be7-ed0d2faf41c2.jpg

Regina: "Đúng như tôi nghĩ, đây là trường hợp không thể đo lường theo một nghĩa khác... Thật đáng sợ."

Yashiro: "...Ginette, cô là số một... ư." (ngã xuống)

Ginette: "Yashiro-san!? Yashiro-san!?"

—Tuy nhiên, Yashiro không biết rằng lý do sức mạnh ngực của Estella hiển thị "ERROR" là vì con số thực sự không thể đo được chính xác do có thêm điểm cộng từ người hâm mộ.

Estella: "...Sức mạnh ngực của tôi... nhờ lời cầu nguyện của người hâm mộ đã vượt quá 180.000 đấy..."

Magda: "...Sức mạnh ngực của Magda là 530.000..."

Loretta: "Sức mạnh ngực của em là..."

Estella + Magda: "Bình thường."

Loretta: "Quá đáng!"

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

quả này có khi lại gặp mĩ nhân ngực khủng núng nính thật :))
Xem thêm
ngon
ngon
ngon
Xem thêm