Thuật quản lý kinh doanh...
Miyaji Takumi (宮地拓海) Falmaro (ファルまろ)
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel - Phần 1 (Chương 1 → 150)

Chương 109: Nỗi buồn sau chiến thắng

3 Bình luận - Độ dài: 4,793 từ - Cập nhật:

Vào một buổi sáng trong lành, trời quang đãng, Estella ngồi trước mặt tôi với nụ cười rạng rỡ.

"Yashiro. Giữa tin tốt và tin xấu, cậu muốn nghe tin nào trước?"

Hiện chúng tôi đang ở nhà thờ để cúng dường, sẵn ăn sáng như thường lệ.

"Chỉ nghe tin tốt thôi."

"Bọn trẻ đã cất công mang lá thư với nội dung 'Thưa Lãnh chúa, cảm ơn ngài vì tất cả' đến nhà tôi. Ôi, tôi vui không thể tả nổi."

"Cho nên cô đã bắt chúng nhốt dưới tầng hầm à...?"

"Sao tự dưng lại thành chuyện tôi bắt cóc trẻ con vậy hả!?"

"Nếu có mấy bé gái dễ thương thì chia cho tôi một đứa nhé."

"Không chia!"

"Cô định độc chiếm à!?"

"Không phải! Tôi không bắt cóc ai hết!"

Estella đập bàn rầm rầm và thở phì phò.

"Cái đó là tin tốt chỗ nào vậy? Tôi chẳng thấy vui gì cả."

"Khi tâm trạng tôi tốt, cậu cũng cảm thấy nhẹ lòng đúng không?"

"Xin lỗi, nhưng tôi không có kết nối tinh thần với cô. Dù cô vui hay buồn, tôi không bị ảnh hưởng gì cả."

"Vậy à. Ừm, phải ha."

Sau khi nói bằng giọng vui vẻ, mặt của Estella bỗng tối sầm lại.

"...Vậy thì tốt. Vì cậu không bị ảnh hưởng bởi tâm trạng xuống dốc của tôi, hãy nghe tin xấu luôn đi..."

"Tôi đã nói là không muốn nghe mà. Ít nhất cũng để tôi ăn sáng thoải mái chứ."

Tôi quay người sang một bên, thể hiện rõ ràng là không muốn nghe chuyện của cô ta.

Những chuyện nặng nề của nhỏ này thực sự làm tôi chán nản, nên tôi không muốn nghe tí nào.

"Hammarou~, lại đây một chút~"

"Hammarou?"

Khi Estella vẫy tay, Hammarou lạch bạch chạy lại chỗ chúng tôi.

Dù không nhận thức được nhưng vẫn đến nhỉ, thằng này.

Nhân tiện, vài ngày trước Loretta cũng bắt đầu tham gia cúng dường cho nhà thờ, nên Hammarou và các em trai khác cũng đến đây với tư cách là người đi cùng.

"Nè, Yashiro."

Estella ôm Hammarou từ phía sau, kề con dao bơ vào cổ nó... Ơ kìa!?

"Nếu cậu không nghe tôi nói, khuôn mặt của đứa trẻ này sẽ bị thương đấy?"

"Cô điên rồi à!?"

"A, tình thế nguy cấp đây!"

Nhỏ này đang nghĩ cái gì vậy!?

Bắt con nít làm con tin trong nhà thờ, não cô ta rơi ở đâu rồi!?

"Vì là dao bơ nên không nguy hiểm đâu. Chỉ là... sẽ rất dính thôi..."

"Nyohooo, con tin như bánh mì!"

"Được rồi, được rồi, thả Hammarou ra đi..."

Bertina sẽ nổi giận đấy. Dù sao thì cô ta cũng là một người mẹ khá nghiêm khắc trong chuyện giáo dục mà.

"Estella-san."

"A, sơ Bertina!? Đ-đây chỉ là một trò đùa nhỏ thôi..."

Đấy, thấy chưa.

Dù có là đùa, làm trò con tin không thể nào được Bertina cho phép...

"Dao bơ không phải để chĩa vào người khác. Chỉ dùng để liếm thôi."

"Cũng đâu phải để liếm chứ!?"

"Ufufu. Tôi đùa thôi mà."

Cái đó được tính là trò đùa chứ không phải nói dối à?

Mà, tôi cũng chẳng có ý định biến Bertina thành ếch...

"Nhưng dù là đùa, cũng đừng làm những việc có ảnh hưởng xấu đến trẻ em nhé. Chúng mà bắt chước thì sẽ rất nguy hiểm đấy."

"Vâng. Em xin lỗi."

"Không sao. Estella-san chắc cũng có nhiều chuyện ấp ủ trong lòng đúng không? Nếu có vấn đề gì, cứ tâm sự bất cứ lúc nào nhé."

"Vâng. Cảm ơn chị."

"Dù là chuyện gì thì cũng sẽ giúp đỡ mà... Yashiro-san ấy."

"Này, cái cô tham ăn kia."

Là cô phải nghe chuyện của cô ta mới đúng chứ.

"Xin hãy dùng bữa trong yên lặng nhé."

Bertina để lại lời nhắc nhở không có chút sức thuyết phục nào rồi bỏ đi.

"Bị mắng rồi đấy."

"Sao lại phàn nàn với tôi? Cô tự làm tự chịu chứ."

"Ôi, thật khó xử quá~ Ai mà ngờ chuyện lại thành ra thế này chứ~"

"Thôi, được rồi! Tôi sẽ nghe, nên dừng cái kiểu giả vờ muốn người khác nghe chuyện đi, phiền quá."

Estella tỏ vẻ vui mừng, ngồi thẳng lưng lại.

"...Và, đây là một tin rất tệ..."

Nụ cười biến mất trong chớp mắt, và vẻ mặt cô ta lại trở nên u ám.

Nhỏ này đúng là thay đổi cảm xúc nhanh như chong chóng.

"Việc xây dựng cổng thành sẽ bị tạm dừng."

"Hả!?"

Cái gì vậy!?

Đó là việc phải được ưu tiên hàng đầu ở Quận 42 hiện giờ cơ mà!

"Thực ra, đã phát hiện ma thú rất mạnh bên ngoài tường thành."

"Mấy thứ đó có từ trước rồi mà."

"...Không hẳn vậy."

Magda xen vào cuộc nói chuyện giữa tôi và Estella.

"...Chúng tạo thành bầy đàn với nhiều con đực bảo vệ một con cái. Đây là hình thái chưa từng thấy trước đây."

"Chúng tôi tạm gọi chúng là 'Swarm'."

Ong và kiến cũng có kiểu tổ chức như vậy, nhưng điều này dường như rất hiếm đối với ma thú.

Ra vậy, Swarm nghĩa là "bầy đàn" nhỉ.

"Tuần trước, hôm những tên côn đồ chiếm Ánh Dương Quán, Magda đã bắt được một con Bonnacon, phải không?"

"À, con đó ngon thật."

Đó là một con ma thú khá lớn, và tất cả chúng tôi đã nhào vô ăn ngấu nghiến.

Vì những người có mặt hôm đó đã giúp đuổi bọn côn đồ đi, nên chúng tôi đã tổ chức một bữa tiệc Bonnacon lớn để cảm ơn.

"Lúc đó, Magda đã cảm nhận được sự bất thường trong rừng."

"...Có sự thiên lệch trong chuyển động của ma thú. Ngoài ra, dấu vết của những cuộc tranh giành lãnh thổ dữ dội đến mức phá hủy rừng cũng xuất hiện rải rác. Đây là điều hiếm thấy."

"Vì vậy, khi cử lực lượng tự vệ đi điều tra..."

Họ đã phát hiện ra Swarm, phải không?

Chắc họ sợ chết khiếp. Lực lượng tự vệ ở đây thậm chí còn thua xa bọn côn đồ mà.

"Vậy giờ tính sao? Nếu có bọn chúng thì sao mà xây cổng thành được."

"...Không sao. Nếu hạ được con cái, Swarm sẽ tự tan rã."

"Ý ta là... ai sẽ làm việc đó?"

"Chúng tôi đã nhờ đến Hội săn bắt."

Estella nói trong khi vuốt tóc Magda.

Gần đây, Estella thường xuyên xoa đầu Magda. Cô ta không chạm vào tai có lẽ vì không có sự cho phép của Magda, nhưng chắc cô ta rất muốn sờ... Trước đây cô ta từng nói thích những thứ đáng yêu mà.

"Đại diện Hội săn bắt, Mr. Damare, rất hăng hái. Ông ấy nói sẽ tổ chức một đội và xử lý nhanh chóng."

"Hừm. Cũng khá nhiệt tình đấy."

"...Vì Magda đã săn được Bonnacon."

Magda nói với ánh mắt lạnh lùng.

À... tức là gần đây Magda đã giành hết công trạng nên Usse Damare cảm thấy bực bội hoặc mất thể diện...? Ông ta thật nhỏ nhen.

"...Chính vì vậy, ông ta chỉ là trưởng chi nhánh thôi."

"Haha. Magda gắt quá."

Estella quan sát kỹ lưỡng, vuốt ve sát rìa tai.

Sao không thẳng thắn xin "Cho tôi sờ tai nhé"? Sau đó Magda sẽ đáp lại "...Đổi lấy vỗ ngực", và Estella sẽ tự từ chối "Tôi không thể chấp nhận điều kiện trao đổi đó!". Chẳng phải đó là diễn biến thông thường sao?

Ê, khoan đã.

"Hội săn bắt ở Quận 42 là chi nhánh à?"

"...Trụ sở chính nằm ở Quận 41."

"Vì ở đó có cổng thành mà. Đặt trụ sở ở nơi dễ hoạt động là điều hiển nhiên, đúng không?"

Công nhận. Hội tiều phu cũng cố tình đặt trụ sở chính ở Quận 40. Theo Imelda, nhiều người thuộc Hội tiều phu hoàn toàn có thể sống ở các khu vực cao cấp trên Quận 20.

Nhưng họ ở Quận 40 chủ yếu để sử dụng cổng thành ở đó.

Hội săn bắt cũng tương tự.

"Vậy tại sao lại có chi nhánh ở Quận 42?"

"Vì trong rừng Quận 42 có ma thú sinh sống."

"À... đúng là có."

Sau khi bị cây ăn thịt bắt, có một con ma thú giống mèo to đùng lao đến vờn tôi... đó là quá khứ mà tôi không muốn nhớ lại.

"...Đôi khi, ma thú có thể leo qua tường ngoài để xâm nhập. Trong rừng bên ngoài Quận 42 có những ma thú nguy hiểm có thể làm được điều đó."

"Vậy họ đặt chi nhánh ở đây để bảo vệ thành phố à?"

Điều đó có nghĩa là họ được ưu đãi khá nhiều.

Bảo sao họ tỏ ra ngạo mạn như vậy.

"Tôi nhớ chúng ta đã nói về chuyện này trước đây rồi."

"Vậy sao?"

"Tôi đã kể cho cậu nghe tất cả mọi thứ về Quận 42 rồi mà."

"Xin lỗi, trí nhớ tôi kém lắm. Tôi là kiểu người chỉ muốn nhớ những điều mình quan tâm thôi."

"...Thôi được rồi, tôi sẽ giải thích mỗi khi cần..."

Cô ta nhìn tôi với ánh mắt chán nản.

Thôi nào. Đừng nhìn tôi như vậy. Tôi ngại đấy.

"Dù sao đi nữa, vì lý do đó mà công việc sẽ phải dừng lại khoảng một tuần."

"Chắc chắn sẽ xong trong một tuần chứ?"

"Dù sao họ cũng là những thợ săn chuyên nghiệp mà. Hẳn sẽ đáp ứng được kỳ vọng của chúng ta thôi."

"...Usse Damare tuy xấu tính nhưng tay nghề tốt."

Nếu Magda đã nói thế thì tôi sẽ tin vậy. Dù sao cũng chẳng còn cách nào khác.

"Magda không tham gia à?"

"...Bị bảo đừng đến."

"Họ không muốn nhóc lập thêm công trạng à? Thật nhỏ nhen."

"...Một phần là vậy. Nhưng 'thứ phát sáng lờ mờ màu đỏ' có thể gây cản trở khi săn bầy đàn."

‘Ánh sáng mờ đỏ’ có sức mạnh vô địch khi đối phó với một kẻ địch, nhưng sau khi sử dụng, cơn đói dữ dội khiến người dùng mất lý trí một thời gian và rơi vào trạng thái điên cuồng.

Đúng là trong tình huống nhiều đối thủ có thể hơi khó xử lý. Một chỉ huy giỏi thì vẫn có thể kiểm soát được... nhưng đối với những thợ săn đánh cược mạng sống, điều đó có thể là một mối đe dọa.

"À, đúng rồi. Đây chính là trường hợp ‘đúng người đúng việc’. Magda có thể săn Bonnacon một mình. Lần này chỉ là nhóc không phù hợp thôi."

Vì thấy Magda có vẻ buồn, tôi nói lời an ủi, đặt tay lên đầu Magda thay Estella.

Khi tôi xoa đôi tai, Magda ôm lấy eo tôi.

"...Magda đâu có buồn."

"Vậy à. Thôi, lâu lâu để họ tỏa sáng đi."

"...Đứng nhìn từ trên cao."

"Ừ."

Mỗi lần tôi xoa đôi tai, Magda lại ôm chặt lấy tôi.

Có vẻ con bé thực sự quan tâm đến chuyện này.

Dù sao thì con bé cũng tự hào về việc là thành viên của Hội săn bắt mà.

"Thích nhỉ, được vuốt ve."

Estella nhìn chúng tôi với ánh mắt ghen tị.

Cô muốn xoa tai con bé đến thế sao...

"Này, Magda. Estella cũng muốn xoa đấy."

"..."

Magda chậm rãi ngẩng mặt lên, nhìn về phía Estella.

Estella thấy đây là cơ hội, liền nở nụ cười rạng rỡ và cố gắng thể hiện sự thân thiện hết mức.

...Nhưng, quả nhiên Magda không dễ dàng nhượng bộ.

"...Đổi lấy véo."

"Em định véo chỗ nào vậy!?"

Nước đi của Magda vượt xa trí tưởng tượng của tôi...

Mà, thật ra...

"Cổng thành là một vấn đề, nhưng..."

Tôi liếc nhìn Ginette.

"Ôi, khổ tâm quá! Thật sự khổ tâm quá! Ôi~ Không biết có ai muốn nghe nỗi phiền muộn của em không nhỉ~ (liếc nhìn)”

"Ê, Loretta... cô phiền phức quá đấy."

"Onii-chan thật quá đáng quá!"

Trong khi tôi đang nhìn Ginette, Loretta chen vào tầm nhìn của tôi và liên tục toát ra bầu không khí muốn người khác chú ý. ...Cô muốn gì đây?

"Loretta-san. Có chuyện gì sao?"

Ginette hỏi Loretta đang ồn ào.

Ginette, cô nên rút kinh nghiệm đi. Những lúc thế này, Loretta chỉ toàn nói những chuyện vô nghĩa thôi.

"Chủ quán ơi! Thực ra thì..."

"Vâng, chuyện gì nào?"

Ginette mỉm cười ân cần... nhưng trong nét mặt đó có chút mệt mỏi.

"Vì Chủ quán có vẻ không khỏe nên em muốn thực hiện chiến dịch lớn để giúp Chủ quán vui lên!"

"Ơ!? Chị trông không khỏe sao?"

"A! Quên mất! Đây là điều em không nên nói trực tiếp với Chủ quán!"

...Ôi trời.

"Ơ-ơm... tôi trông không khỏe đến thế sao?"

Ginette lo lắng nhìn chúng tôi.

Thành thật mà nói, cô ta trông không được khỏe.

Thực ra gần đây, Ánh Dương Quán bắt đầu có những vị khách kỳ lạ.

Kiểu... những vị khách gây khó chịu với ác ý thoắt ẩn thoắt hiện, chứ không phải thứ ác ý trực tiếp như của bọn côn đồ.

Sau khi đuổi bọn côn đồ đi, sự bình yên đã trở lại Ánh Dương Quán.

Những khách quen thường xuyên ghé thăm, làm ồn, ăn uống rồi về. Điều đó tốt thôi.

Vấn đề là có "những vị khách ngoại lai" lẫn vào đó.

Mỗi ngày có khoảng hai đến năm nhóm khách lạ. Họ thường đến thành nhóm hai hoặc ba người, gọi bánh ngọt.

Và ngay khi bánh được mang ra... họ cười khẩy.

"Nhìn cái này xem..." "Công nhận... từ gu thẩm mỹ đến chất lượng... nhỉ?" "Cách chọn đĩa cũng hơi... nhỉ?" - đại loại vậy.

Tuy nhiên, họ không làm gì hơn thế.

Họ không từ chối thanh toán hay gây khó dễ.

Họ chỉ thể hiện rõ ràng rằng mình "không hài lòng", rồi rời đi.

"Họ vẫn còn đến à...?"

Estella thì thầm vào tai tôi.

Estella cũng từng gặp họ một lần nên hẳn cũng để tâm.

Ginette luôn đặt mình vào vị trí của khách hàng, suy nghĩ về những gì họ mong muốn, và điều gì sẽ làm họ vui. Cô ta rất nhạy cảm về những chuyện này.

Chính vì thế, cô ta cảm thấy bối rối trước hành động của “những vị khách” mới xuất hiện gần đây.

Mặc dù ghét, nhưng vẫn cố tình đến tận quán để phàn nàn... Có lẽ Ginette không thể hiểu được lý do của hành vi đó.

Thì làm sao có thể hiểu được cơ chứ.

Ngay cả những người đó cũng không hiểu rõ lý do tại sao họ lại làm như vậy.

Chỉ đơn giản là "không ưa".

Và "không phàn nàn một chút thì không chịu được".

Tóm lại là họ khó chịu với quán chúng tôi.

"Chất lượng kém xa so với những món xa xỉ mà chúng tôi thích nhưng lại được nhiều người bàn tán làm chúng tôi thấy ghét", kiểu vậy.

Và kiểu này thật khó đối phó...

Mọi người đều im lặng vì không tìm được từ ngữ để nói.

Một bầu không khí nặng nề bao trùm xung quanh chúng tôi.

Ginette tỏ vẻ không quan tâm khi nói "Khách hàng có nhiều sở thích khác nhau mà", nhưng... nhìn lướt qua cũng đủ biết cô ta đang buồn.

"Loretta."

"Dạ..."

"Sao cô cũng buồn theo vậy?"

"Tại vì... thực ra, em định làm Chủ quán ngạc nhiên để chị ấy vui lên... nhưng, do căng thẳng quá nên em đã... Thật thảm hại."

Loretta cũng là người nhạy cảm với cảm xúc của người khác.

Vì háo hức muốn làm điều gì đó nên cô ta đâm ra vụng về.  

"Ngốc."

"Ưư... em biết lỗi rồi mà."

"Không phải vậy."

Tôi xoa đầu Loretta và ép cô ta ngẩng mặt lên.

"Ginette đã vui lên một chút rồi đấy."

"Hể...?"

Tại nơi Loretta nhìn, Ginette đang nở một nụ cười dịu dàng hơn, mặc dù vẫn còn yếu ớt.

"Chỉ cần biết cô quan tâm như vậy thôi là Ginette đã vui rồi. Phải không?"

"Vâng. Cảm ơn em, Loretta-san."

"Ch-Chủ quán~!"

Loretta nhảy vào ngực Ginette, úp mặt vào bộ ngực mềm mại đến nỗi khiến chăn lông vũ cao cấp cũng phải ghen tị.

Uầy!? Sướng thế!?

"Ginette~!"

"Cậu thì không được đâu, Yashiro!"

"Gưé!?"

Estella túm cổ áo tôi không thương tiếc khi tôi chuẩn bị lao tới, khiến tôi phát ra âm thanh như ếch bị nghẹn.

Này, đầu tôi mà rơi xuống thì cô phải chịu trách nhiệm đấy...

"Khụ, khụ... thôi, khụ khụ... đừng lo... khụ khụ khụ...!"

"Ya-Yashiro-san, anh không sao chứ!?"

Không hay rồi... có cái gì đó vướng ở cổ... Tôi... sắp chết...

"Yashiro-san, nước đây."

"Berti khụ khụ..."

"Nào, ngồi thẳng lưng lên và uống nước từ từ... đúng rồi, bình tĩnh nào... Tốt lắm..."

Bertina nhẹ nhàng xoa lưng tôi. Cử chỉ dịu dàng của cô ta khiến lòng tôi ấm áp.

"...hết rồi."

"Sơ từ trước đến giờ vẫn giỏi những việc này."

Ginette vui vẻ nói.

Chắc hẳn bản thân Ginette cũng đã được Bertina giúp đỡ như vậy nhiều lần.

"Mọi người, tôi có thể nói một chút được không?"

Như thường lệ, Bertina đứng thẳng lưng và bắt đầu nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng.

"Thích và ghét là những thứ ta không thể làm gì được. Nếu cố gắng thay đổi họ một cách miễn cưỡng, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột. Chấp nhận, dung thứ... và nếu không thể thì hãy giữ khoảng cách. Không có gì là đúng tuyệt đối, nhưng tôi mong mọi người có thể đưa ra lựa chọn tốt nhất."

"Nghĩa là chúng ta không nên cố bắt mọi thứ phải theo ý mình, đúng không ạ?"

Bertina mỉm cười nhẹ nhàng trước câu nói của Estella.

"Ginette."

"Vâng."

"Hẳn sẽ có những người nói lời khắc nghiệt. Nhưng xung quanh em có rất nhiều người quý mến em như thế này cơ mà."

"...Vâng"

"Con người thường hay để tâm đến những lời nói cay nghiệt. Có lẽ vì chúng đau đớn nên khắc sâu vào ký ức. Nhưng... đừng bỏ lỡ những lời nói yêu mến em. Những người quý trọng em mới chính là những người em nên trân trọng. Hãy cẩn thận, đừng vì muốn thoát khỏi nỗi đau trước mắt mà đánh mất những người quan trọng bên cạnh."

"..."

Ginette nhắm mắt lại khoảng mười giây, suy nghĩ kỹ lưỡng, rồi mở mắt ra... và khẽ gật đầu.

"...Vâng. Cảm ơn chị."

Đôi mắt to của cô ta tràn đầy ánh sáng bình yên.

"Yashiro-san"

"Gì?"

Mặc dù tôi hỏi, Bertina chỉ mỉm cười nhìn tôi mà không nói gì.

À, ra vậy. Ý cô ta là...

"Nhờ cậu chăm sóc Ginette nhé" - chắc vậy chứ gì.

Nếu nói thành lời, tôi cũng phải trả lời bằng lời.

Để không tạo tình huống buộc phải làm điều đó, cô ta đã cố tình không nói ra.

Có lẽ cô ta cũng đã nhìn thấu tôi.

Vì hiện tại, tôi vẫn chưa thể ngẩng cao đầu mà nói "Cứ để tôi lo"...

"Ưm, vậy... chúng ta sẽ làm gì ạ? Cứ để mặc như vậy sao?"

Loretta lúng túng hỏi, đầu vẫn vùi trong ngực Ginette nhưng mắt nhìn về phía tôi.

Sướng thế! Đổi vị trí với tôi đi!

"Về vụ bánh, có lẽ hôm nay tôi có thể giải quyết được."

"Ơ?"

Người phát ra tiếng ngạc nhiên là Ginette.

Đúng vậy, đây là kế hoạch tôi mới nghĩ ra hôm qua sau khi thấy tình hình của Ánh Dương Quán. Tôi định sẽ giải thích khi tất cả mọi người tụ họp ở đây.

"Lát nữa tôi sẽ đến Quận 40."

"Cậu tính làm gì vậy?"

Estella hỏi.

Và Ginette nhìn tôi với ánh mắt pha trộn giữa lo lắng và hy vọng.

Bertina mỉm cười.

Magda vẫn nhìn tôi với đôi mắt lim dim như thường lệ.

Loretta vẫn vùi mặt trong ngực Ginette... Mé nó sướng thật.

Nhìn từng khuôn mặt của mọi người, tôi tuyên bố:

"Tôi sẽ đi nhổ mầm mống ác ý đó."

Những tình huống phiền phức đôi khi có thể được giải quyết bằng những phương pháp khá đơn giản. Tôi sẽ đi thử nghiệm một chút.

=======================

Phụ truyện 1: Bertina liếm dao bơ

Bertina: "Dao bơ là thứ để liếm."

Yashiro: "Liếm kiểu gì? Cô làm thử cho tôi xem với."

Bertina: "Ừm... cầm con dao với lớp bơ vừa phải... và liếm liếm"

Yashiro: "Ồ, cách liếm thanh lịch hơn tôi nghĩ... Tôi tưởng sẽ kiểu 'Lẹt lẹt lẹt!' cơ..."

Bertina: "Bậy nào, Yashiro-san. Tôi cũng là phụ nữ mà? Đâu thể làm những hành động thiếu đứng đắn như thế."

Yashiro: "(Không, việc liếm dao bơ từ đầu đã là thiếu đứng đắn rồi... nhưng tôi sẽ không đề cập điều đó)"

Bertina: "...Cảm ơn bữa ăn."

Yashiro: "Tôi hiểu rồi! Hiểu rất rõ! Vậy, tôi cũng thử bắt chước nhé! Cho tôi mượn con dao bơ đó một chút...!"

Estella: "Không được!"

Ginette: "Yashiro-san! Anh mau sám hối đi!"

=======================

Phụ truyện 2: Nguyên nhân tính háu ăn của Bertina là do Ginette

—Nhà thờ. Bertina ướt sũng.

Ginette: "Sơ ơi!"

Bertina: "Ồ, Ginette. Cả Yashiro-san nữa."

Yashiro: "Chị không sao chứ? Em nghe nói chị bị đuối nước?"

Bertina: "Vâng, may mắn là Delia-san đã ở gần đó và kéo tôi lên."

Ginette: "May quá... Vậy, chị có bị thương không?"

Bertina: "May mắn là không..."

Yashiro: "Cô đã làm cái gì vậy? Phải cẩn thận chứ?"

Bertina: "Xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng. Nhưng... tôi không thể bỏ mặc cô bé ấy được."

—Một bé gái ló mặt từ phía sau Bertina

Ginette: "Cô bé bị chìm sao?"

Bertina: "Có lẽ cô bé đã rơi từ khu vực phía trên."

Yashiro: "May mà không sao."

Bertina: "Có vẻ như cô bé thuộc tộc người axolotl."

—Trên má cô bé có những phần nhô ra giống như axolotl

Bertina: "Nhưng vì cú sốc khi rơi xuống nên cô bé đã bất tỉnh... cho nên..."

Ginette: "Dù sao đi nữa, mọi người đều an toàn là tốt rồi."

Bé gái: "...A... (đưa ra một túi nhỏ)"

Bertina: "Em muốn cho tôi cái này sao?"

Bé gái: "...A... (gật gật)"

Yashiro: "Đứa nhỏ này, không nói được à?"

Ginette: "Chắc là... cô bé có lý do riêng."

Bertina: "Đây là kẹo, phải không?"

Bé gái: "...A... (gật)"

Bertina: "Nhưng còn có một viên thôi mà?"

Bé gái: "...A... (chỉ vào Bertina)"

Ginette: "Có vẻ như đó là lời cảm ơn."

Yashiro: "Nhận đi. Cô thích đồ ăn mà."

Bertina: "Vâng, đúng vậy. Vậy, tôi sẽ nhận... chỉ tấm lòng thôi."

—Bertina đặt viên kẹo vào miệng cô bé

Bé gái: "...A...?"

Bertina: "Ngon không?"

Bé gái: "...A...! (gật đầu vui vẻ)"

Bertina: "Khi em vui, tôi cũng thấy vui. Nếu là lời cảm ơn, thế là đủ rồi."

Bé gái: "...A...!" (ôm chầm lấy Bertina)

Bertina: "Fufufu... em nũng nịu quá đấy."

Yashiro: "...Đây... có đúng là Bertina không vậy?"

Ginette: "Sơ không phải kiểu người ăn bất cứ thứ gì đâu."

Yashiro: "Nhưng Bertina mà tôi biết..."

Ginette: "Đó là vì anh đấy, Yashiro-san. Có vẻ như chị ấy rất thích anh."

Yashiro: "...Không biết nên cảm ơn hay phiền lòng nữa..."

Bertina: "Yashiro-san, Ginette. Tôi xin lỗi, nhưng hai người có thể cho cô bé này bữa ăn được không? Tôi sẽ trả tiền sau."

Ginette: "Không cần tiền đâu. Đây cũng là việc giúp người mà. Phải không, Yashiro-san?"

Yashiro: "...Tôi không thể đi ngược lại ý của Chủ quán được~"

Ginette: "Hihi... vậy thì, quyết định rồi nhé."

Bertina: "Cảm ơn hai người."

Yashiro: "Vậy, để tôi đi chuẩn bị cho hai người."

Ginette: "Yashiro-san."

Yashiro: " 'Lời cảm ơn' thì đủ rồi, nhưng cô ta vẫn chưa nhận được 'phần thưởng' mà, đúng không?"

Ginette: "Đúng vậy. Sơ ơi, mời chị đến ăn nhé."

Bertina: "Yashiro-san... Ginette nữa, cảm ơn hai người. Vậy thì, tôi xin phép thưởng thức... khoảng hai mươi phần."

Yashiro: "Ê này!?"

Bertina: "Người ta vẫn nói 'phần thưởng có bụng riêng' mà."

Yashiro: "Làm gì có!"

Ginette: "Vậy, hai mươi mốt phần nhé."

Yashiro: "Ginette!?"

=======================

Phụ truyện 3: Dáng Norma làm việc

—Keng keng keng

Norma: "Đừng nện búa chậm quá!"

Thợ rèn: "Ôi, Norma tỷ trông đáng sợ quáá! Đừng nhìn đệ như vậy chứứ"

Norma: "Đừng thốt ra mấy câu yếu ớt trong lò rèn! Sẽ làm mất sức đấy!"

Thợ rèn: "Ôi! Nhưng đây là con người thật của đệ mờ!"

Norma: "Chính vì vậy mà tôi phải giúp cả phần rèn nữa. Để tôi tập trung vào khuôn đúc đi. Bây giờ tôi thích bên đó hơn."

Thợ rèn: "Từ khi Yashiro-chan đến, Norma tỷ chỉ làm mỗi khuôn đúc thôi nhỉ~"

Norma: "—!? C-cậu ta không liên quan gì cả! T-tôi luôn tiếp thu kỹ thuật mới vì tương lai của Hội kim khí thôi...!"

Thợ rèn: "Norma tỷ. Búa của tỷ đang chậm đấy."

Norma: "Ồn quá!"

—Keng! Keng!

Thợ rèn: "Nè, Norma tỷ."

Norma: "Gì nữa?"

Thợ rèn: "Ngực tỷ đang rung kìa."

Norma: "Khụ!? B-bị gì vậy!? Đừng nói mấy điều vô nghĩa, hãy tập trung vào búa đi!"

Thợ rèn: "Nhưng mờ, trông như sắp lộ ra ý?"

Norma: "Tôi đã che kín những phần quan trọng để không bị nhìn thấy rồi! ...Dù sao thì, cậu không đáng để tâm. Bị nhìn thấy cũng chẳng sao."

Thợ rèn: "Hm~ nhưng mờ..."

Norma: "Thôi nào, cậu muốn gì? Nói thẳng ra đi!"

Thợ rèn: "Từ nãy đến giờ, Yashiro-chan cứ nhìn chị ý?"

Norma: "Hả!?"

Yashiro: "Ồ... mỗi lần vung búa là lại rung...!"

Norma: "C-c-cậu!? Cậu đứng đó từ khi nào vậy!?" (vội vàng che ngực)

Yashiro: "Từ lúc ngực chị bắt đầu rung đó."

Norma: "Là lúc nào chứ!?"

Thợ rèn: "Ngực của Norma tỷ rung quanh năm suốt tháng mà~"

Norma: "Đừng nói thêm mấy thứ không cần thiết!"

Yashiro: "Vậy, Norma. Tôi có việc muốn nhờ."

Norma: "Lại khuôn đúc mới à?"

Yashiro: "Không, chị có thể cho tôi xem cái rung lúc nãy ở cự ly gần được không?"

Norma: "Từ chối!"

=======================

Phụ truyện 4: Paula cosplay nữ tu

—Paula mặc trang phục nữ tu đến Ánh Dương Quán

Paula: "Yahooo! Sơ Paula đây!"

Yashiro: "Cái gì thế kia, bộ giờ nhận hình phạt từ thần tinh linh đang là mốt hay gì?"

Paula: "Sao tôi phải nhận hình phạt từ thần tinh linh chứ!?"

Yashiro: "Thì trang phục nữ tu mà... khoan, thứ đang cựa quậy ở gần mông kia là gì vậy!? Tục quá!"

Paula: "Là đuôi đấy! Vì đây là đồ mượn nên tôi không thể khoét lỗ được!"

Yashiro: "Nữ tu mà có đuôi à!?"

Paula: "Anh mới là người đáng bị thần tinh linh trừng phạt đấy!"

Yashiro: "Chắc cô định nói là vì là nữ tu nên mông mới... đại loại thế đúng không?"

Paula: "Xin lỗi, tôi thực sự không hiểu anh đang nói gì..."

Yashiro: "Mà này, sao cô mặc bộ đồ đó thế?"

Paula: "Tôi đang dọn dẹp nhà thờ để phụng sự, nhưng lỡ làm đổ xô nước nên ướt hết cả người... Thế nên tôi mới mượn bộ này."

Yashiro: "Đồ ngốc! Phải mặc bộ đồ ướt đó đến đây cho tôi xem chứ!"

Paula: "Mặc như thế... xấu hổ lắm, làm sao mà cho anh xem được! ...Đồ lót còn bị lộ nữa chứ! Tôi thay ngay rồi!"

Yashiro: "Vậy thì cho tôi xem quá trình thay đồ đó đi!"

Paula: "Như thế là khỏa thân rồi còn gì! Đồ ngốc! Biến thái!"

Yashiro: "Ồn ào quá, nữ tu có đuôi!"

Paula: "Đừng gọi tôi là nữ tu có đuôi nữa!"

Loretta: "A, Paula-san. Hoan nghênh."

Paula: "Hứm! Tôi về đây!"

Yashiro: "Sao lại giận?"

Paula: "Hãy tự hỏi lòng (ngực) anh đi!"

Yashiro: "Nhưng tôi muốn hỏi lòng (ngực) cô cơ."

Paula: "Grrr...!"

Loretta: "Ơm... Paula-san! Nếu cô kích động quá... đuôi của cô sẽ vẫy mạnh, và váy dài sẽ bị kéo lên đến eo đấy?"

Paula: "——!? Kyááááá!"

—— Paula mặt đỏ bừng, bỏ chạy

Yashiro: "Tôi vừa thoáng thấy màu da thì phải..."

Loretta: "Onii-chan, đàn ông lịch sự sẽ không đề cập đến chuyện đó đâu."

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

Quanh năm nhìn hai trái dưa hấu rung lắc như vậy bảo sao các thợ rèn khác khó tập trung.
Xem thêm
Cái hội kim khí này gay cấn quá :))
Cảm ơn trans
Xem thêm