Web Novel - Phần 1 (Chương 1 → 150)
Ngoại truyện 15: Giáp năm ở Ánh Dương Quán
4 Bình luận - Độ dài: 4,367 từ - Cập nhật:
"Thưa Sơ. Mọi thứ đã sẵn sàng."
"Bertina-san, gạo nếp này nóng quá!"
"...Mấy đứa, đến giúp đi."
"""Vâââng!"""
Ginette và mọi người ở Ánh Dương Quán đã đến nhà thờ và lại bắt đầu một điều gì đó thú vị.
"Nghe đây, bọn nhóc! Không làm thì không có ăn! Bất kỳ đứa nào không chịu giúp đỡ sẽ không được ăn gì cả! Hiểu chưa?"
"""Vâââng!"""
Lần này, Yashiro-san vẫn là người khởi xướng và tổ chức hoạt động để làm lũ trẻ vui. Cậu ta quả là người ân cần.
"Vậy, hãy đi nói câu đó với vị Sơ không làm gì mà ăn nhiều hơn người khác đi!"
"""Sơ! Không làm thì không có ăn!"""
Yashiro-san dùng lũ trẻ để gây áp lực nghĩa là... đồ ăn sẽ rất ngon đây. Háo hức ghê.
"Yashiro-san, cối và chày thế nào’s? Tôi đã làm theo kích thước cậu yêu cầu rồi đấy’s."
"Ừ, hoàn hảo. Mily, cũng cảm ơn nhóc đã cung cấp gỗ Keyaki."
"A... không có gì ạ. Bởi vì Giáng sinh vui mà..."
"Mily đúng là một cô bé tốt. So với Hội tiều phu nào đó thì..."
"Đâu còn cách nào khác! Hiện tại, chi nhánh Hội tiều phu chỉ mới tồn tại như một nơi ở thôi! Đó là do sự lười biếng của Umaro-san chứ bộ!"
"Khoan đã’s! Tôi đang rất vất vả với công trình cổng thành cơ mà’s!"
"Yashiro. Nhanh lên đi. Loretta đang cầm gạo nếp mà sắp khóc tới nơi rồi này."
"N-nóng quá! Mau cho em chỉ thị tiếp theo đi!"
Mily-san của Hội hoa tươi đã mang từ rừng về một cây gỗ, và Umaro-san của tiệm xây dựng Torbeck đã gia công nên "cối" và "chày" mà hôm nay họ sẽ dùng để giã bánh mochi.
Lũ trẻ tụ tập quanh Yashiro-san, háo hức chờ đợi điều gì sẽ xảy ra.
"Được rồi! Đầu tiên, ta sẽ làm mẫu. Khi giã bánh, hãy hô to ‘xẹp này, xẹp này’ để không khí thêm vui!"
"""Vâng!"""
"Estella, đứng phía trước để mọi người dễ nói đi."
"Tôi biết ngay cậu sẽ nói thế mà!"
Cậu ta luôn náo nhiệt như vậy, và khi cậu ta ở đây thì lũ trẻ trở nên tràn đầy sức sống. Quả thực... là một người kỳ lạ.
Rồi việc giã bánh bắt đầu với những tiếng hô lớn.
Ban đầu là Yashiro-san giã, nhưng có vẻ Ginette gặp khó khăn với việc canh thời điểm trộn gạo nếp, nên họ đã đổi người, Yashiro-san trộn và Magda-san giã.
"...Sẽ hạ gục nó trong một cú."
"Từ từ thôi! Chúng ta chỉ có cái cối này thôi đấy!"
"...Sẽ điều chỉnh."
"Được rồi, hai ba!"
"""Xẹp này! Xẹp này!"""
Lần này bánh được giã theo nhịp đều đặn.
Trông thật thú vị. Lũ trẻ rất phấn khích.
"Tôi cũng muốn thử!"
"...Vậy, đổi người."
"Estella, lên nào."
"Được rồi! Hai ba!"
"""..."""
"Này, mọi người! Sao không hô?"
"Đồ ngốc, đừng bắt trẻ con phải lo chứ."
"Cứ hô đi! Hô 'xẹp này, xẹp này' đi! Chứ không hô còn làm tôi buồn hơn!"
Gần đây, tôi thấy lũ trẻ của mình trở nên giống Yashiro-san.
Ufufu... hy vọng chúng sẽ trở thành những người lớn thú vị.
Sau đó, cùng với sự tham gia của lũ trẻ, gạo nếp được giã đi giã lại nhiều lần... cuối cùng trở thành bánh mochi.
"Yashiro-san, đậu đỏ và bột đậu nành đã chuẩn bị xong."
"Vậy thì cắt mochi ra và thêm nhân vào đi."
"Yashiro-san."
"À, Bertina-san cũng giúp..."
"Vâng. Rất ngon."
"Sao đã ăn rồi!?"
Tôi là người đầu tiên thưởng thức. Bánh rất dai. Rất ngon.
Một vị ngon làm tôi mê mẩn.
Tôi nghĩ mình nên nói trước điều này...
"Xin thêm cái nữa."
"Mới làm xong tức thì mà!?"
Trong vài chục phút tiếp theo, tôi đã ăn không ngừng. Nhất định phải tiếp tục làm bánh này ngay cả sau năm mới!
☆★☆★☆★☆★☆★
"Haa... Tôi hết ăn nổi rồi."
Mặc dù bánh mochi khá nhỏ, nhưng khi ăn sẽ mau chiếm đầy bụng.
Hôm nay tôi sẽ mang một phần về làm quà cho Natalia đã không thể đến vì công việc.
"Này, thần ngực lép!"
"Ai là thần ngực lép chứ hả!?"
Yashiro đến bên cạnh tôi, mang theo bánh mochi loại nhân - đậu đỏ và bột đậu nành.
Buổi giã bánh tại sân nhà thờ dường như đã đến hồi kết, mọi người đã bắt đầu no nê.
Dường như theo phong tục quê hương Yashiro, lát nữa sẽ làm "bánh mochi gương" (kagami mochi) và treo nó cho đến năm mới... Tại sao lại là bánh mochi nhỉ?
"Ngày 28 được coi là ngày mang lại may mắn. Mặc dù tôi cũng không rõ lắm, nhưng nhân dịp này nên tận dụng luôn."
Giáng sinh, sinh nhật... và hôm nay...
Dường như quê hương Yashiro rất chú ý đến "ngày tháng". Đối với chúng tôi, ngày tháng chỉ đơn giản là để theo dõi mùa thu hoạch, tiến độ công trình, thời hạn thu thuế và những công việc đại loại.
Tôi hơi ghen tị với việc quê hương Yashiro dường như muốn tận hưởng "cái ngày duy nhất trong năm" một cách trọn vẹn.
"Sang năm mới, cậu sẽ làm gì?"
"Hửm? Tết ấy à?"
Tôi chưa nghe từ "Tết" bao giờ, nhưng chắc chắn quê hương Yashiro sẽ có nhiều hoạt động thú vị. Tôi hơi tò mò.
"Sẽ có nhiều thứ. Như chơi cầu lông chẳng hạn."
"Cầu lông? Là sao?"
"Đó là trò chơi giữa hai người... giải thích sao nhỉ... Hai người dùng cái ván gỗ, luân phiên đánh cầu lông vào nhau."
"Cầm ván... và luân phiên đánh cầu lông?"
Cầu lông? ...Chim?
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh hai người cầm ván gỗ, luân phiên đánh vào một con gà đang chạy trốn.
"Thật là tàn nhẫn!"
"Tàn nhẫn?"
Tôi thương hại con gà... Phải ngăn chặn trò chơi nguy hiểm này bằng mọi giá.
"Còn có trò thả diều nữa."
"Thả diều..."
Trong đầu tôi lại xuất hiện hình ảnh một con mực uốn éo bị ném vào chảo dầu nóng.
"Dầu sẽ bắn tung!"
"Tôi không hiểu chuyện gì, nhưng chắc chắn không phải như cô nghĩ đâu."
Trông như toàn là những trò hành hạ sinh vật. Không có trò chơi nào hòa bình hơn sao?
"Chơi cờ rắn (sugoroku) nghiêm túc thì lại thú vị bất ngờ."
"Cờ rắn?"
"Vẽ các ô trên giấy. Gieo xúc xắc để di chuyển số ô tương ứng, người đến đích đầu tiên sẽ thắng."
"...Có thú vị không?"
"Rất thú vị! Nếu viết mệnh lệnh vào các ô thì càng thú vị hơn!"
Yashiro nói với vẻ tự tin.
Nếu Yashiro nói vậy thì chắc hẳn là thú vị. Có lẽ tôi nên thử.
"Được rồi! Chúng ta chơi đi, chú em!"
Một giọng nói bất ngờ từ phía sau khiến tôi và Yashiro giật mình.
Quay lại, chúng tôi thấy Percy từ nhà máy đường đang đứng đó, vẫn là lối trang điểm đen quanh mắt như mọi khi.
"Sao anh ở đây?"
"À, chả là... có chút chuyện..."
Percy nói kiểu này có nghĩa là...
"Xin lỗi~! Tôi đến giao trứng ạ~!"
...Đúng như tôi nghĩ.
Nephele đến giao trứng tại nhà thờ.
"Ủa, gì đây? Mọi người đang làm gì thế?"
Nephele tỏ ra hứng thú với buổi giã bánh, tăng không khí sôi động.
"Mà, sao không rủ tôi cơ chứ!"
"Đúng nhỉ, Nephele-san! Chúng ta nên làm việc này cùng nhau chứ!"
"Ối! ...Bị dọa chết mất. Percy cũng ở đây à?"
"Vâng! Tôi với chú em đây là anh em thân thiết mà!"
"Ơ... Từ khi nào?"
"Đừng méo mặt như vậy! Tôi khóc đấy!"
Rõ ràng Percy đã theo dõi và đón đầu Nephele ở đây. ...Đúng là kẻ rình rập (stalker) rồi.
"Mà này! Cái trò 'cờ rắn' cậu vừa nói đó? Chúng ta chơi chung nhé? Nephele-san cũng cùng chơi luôn!"
Vậy là anh ta muốn tạo cơ hội để chơi với Nephele... Thẳng thắn trong tình yêu thật, Percy ạ.
"Ể~, đó là gì? Lại là trò Yashiro nghĩ ra à?"
"Không phải tôi nghĩ ra. Đây là trò chơi truyền thống ở quê tôi."
"Có vẻ thú vị đấy. Nhưng... thời gian này tôi khá bận."
"Chơi vào đêm 31 thì sao? Lúc đó ai cũng đã hết việc mà?"
"...Ê, ý anh là cả đám đón năm mới ở Ánh Dương Quán á?"
"Đúng là chú em! Hiểu ý tôi đấy!"
“Dẹp đi... Để chúng tôi nghỉ ngơi trong dịp giáp năm chứ..."
"... (Tôi mang theo nhiều đường cát cho chú em!)"
"... (Chỉ hối hộ là giỏi)"
"... (Chú em cần đường mà phải không? Bánh ngọt sẽ ngon tuyệt đấy!)"
Hai tên con trai đang thì thầm với nhau... nhưng lại nghe rõ mồn một.
"Yashiro-san, có chuyện gì vậy?"
"...Cuộc đàm đạo nguy hiểm giữa con trai."
"Í ẹ... Onii-chan, so với tên lửng chó đó thì Umaro-san có giá trị lợi dụng hơn nhiều đấy."
"Quá đáng nha, con bé bình thường!"
"Cả với tôi nữa’s!"
Vì Percy gây ồn nên mọi người đều tập trung lại.
"Mọi người cùng tổ chức 'Đại hội cờ rắn đêm giao thừa' ở Ánh Dương Quán thì thế nào?"
"Nghe có vẻ thú vị. Chúng tôi rất hoan nghênh."
"...Này này, Ginette..."
"Nghe có vẻ rất vui mà ạ."
"...Nếu cô đã nói vậy thì..."
"Tuyệt! Vậy là đã quyết phải không? Nephele-san cũng đồng ý chứ!?"
"Ừm... sau khi hết việc thì..."
"Hoan hô! Ở trọ chung với Nephele-san!"
Percy hét lên vì sung sướng, nhưng... phát ngôn ấy quả là...
"...À, quên những gì tôi vừa nói đi."
"Yashiro. Phòng ngủ nam nữ phải ở tầng riêng đấy nhé."
"Rõ ràng là vậy rồi."
"A! Không phải vậy đâu mà, Nephele-san!"
Thiện cảm của Nephele dành cho Percy dường như đã giảm sút.
Tôi nghĩ một người con trai nên tìm cách khác để cứu vãn tình thế, thay vì cố gắng che đậy.
"Hưm... liệu mình có thể đi không nhỉ..."
Cha mẹ thì chắc là được... nhưng phải thuyết phục cả Natalia nữa. Chị ta khá cứng đầu, chắc sẽ nói gì đó như: Đêm giao thừa phải ở nhà...
"Tôi phản đối!"
Chỉ có Imelda là phản đối thẳng thừng.
"Tôi được dặn dò phải trở về nhà trong đêm giao thừa. Vì vậy, tôi yêu cầu hoãn đêm giao thừa ở Ánh Dương Quán lại!"
"Ơ hay, bộ Ánh Dương Quán bị nhốt trong không gian khác chắc?"
"Vì không thể hoãn đêm giao thừa được... nên xin hãy đến trọ vào dịp khác."
"Không! Không! Thật không công bằng!"
Imelda vào trạng thái kháng cự.
Tôi thấy phiền phức nên sẽ phớt lờ. Dù có chống đối đi chăng nữa thì vận mệnh cũng chẳng thay đổi.
Và rồi, ba ngày sau... Đêm 31 tháng 12.
Đại hội cờ rắn đã diễn ra.
☆★☆★☆★☆★☆★
"Chào mọi người~!"
"A, Nephele-san. Hoan nghênh."
Khi tôi đến Ánh Dương Quán, đã có rất nhiều người ở đó.
Sao mà không khí trong quán ăn lại...
"Chuyện gì thế này?"
" Yashiro-san nói chơi cờ rắn phải ngồi thành vòng tròn."
"Chà... Thâm thúy dữ."
Bàn ghế trong quán ăn đã được dời vào góc, sàn nhà được trải nhiều lớp thảm.
Ôi, trông ấm áp quá.
"Chúng tôi đã đặt rơm giữa các lớp thảm. Vì sàn nhà rất lạnh."
Ánh Dương Quán luôn tinh tế như vậy nhỉ.
Lò củi phát ra tiếng lách tách, sưởi ấm không gian.
Trên thảm là một tờ giấy lớn có vẽ nhiều ô tròn, dưới là những miếng gỗ phẳng - có lẽ để chống trượt do lớp rơm dưới thảm.
"Bây giờ họ đang làm gì vậy?"
"Đang viết các mệnh lệnh. Cô có muốn viết gì không?"
Nghe như là phải tuân theo mệnh lệnh ở ô mà quân cờ của mình dừng lại.
Vậy thì không nên viết gì quá lạ nhỉ...
"[Người có ngực to nhất phải mặc đồ bơi]..."
"Không được viết như vậy!"
Có người rõ ràng muốn viết điều kỳ quặc...
"Nephele-san, qua đây nè! Chỗ này còn trống!"
"C-cảm ơn."
Đó là Percy, quản lý nhà máy đường cát ở Quận 40. Anh ta rất chu đáo và hơi kỳ quặc.
Anh ta bảo lớp trang điểm đen quanh mắt là đặc điểm của loài thú... Tôi nghĩ không cần phải để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.
Mọi người ngồi vòng quanh bàn cờ rắn theo chiều kim đồng hồ tính từ Yashiro là: Ginette, Estella, Loretta, tôi, Percy, Umaro, Magda.
"Ủa, hôm nay Natalia đâu?"
"Tất nhiên không thể đưa chị ấy đến được... Trưởng bộ phận người hầu mà."
À phải rồi, Estella hình như là tiểu thư của một gia đình nào đó thì phải?
Cô ấy và Yashiro có vẻ hay làm việc chung... Và cũng thân với Imelda của Hội tiều phu.
"Nephele-san cũng viết gì không ạ?"
Loretta đưa cho tôi một cây bút... à không, là cọ?
"À, cọ này sẽ dùng sau. Đừng để ý."
Được bảo đừng để ý thì thôi... Nhưng nhìn lướt qua, tôi thấy ngay dòng chữ [bị vẽ bậy lên mặt]... Hẳn là cọ này dành cho việc đó.
Thiệt tình, Yashiro vẫn làm những điều kỳ quặc như mọi khi. Đầu óc bình thường như tôi không thể nghĩ ra được như cậu ta.
...Mà, chính điều đó lại khiến cậu ta khác với những người con trai khác...
"―!?"
Tự nghĩ rồi tự thấy xấu hổ...
Đồ ngốc, mình đang nghĩ gì vậy...
"Hửm? Sao thế, Nephele?"
"Hể!?"
"Mặt cô đỏ kìa?"
"Vẫn bình thường thôi!"
Thiệt tình... Yashiro luôn như vậy, không nhận ra người ta đang ngượng ngùng gì cả. Vô cảm quá đi.
Tuýp người như Yashiro chắc sẽ không bao giờ nhận ra nếu không nói ra tình cảm của mình...
Nói ra tình cảm... ư?
"Tôi có thể viết ở đây chứ?"
Tôi chỉ vào ô ngay trước ô "Về đích".
"Ừ. Viết gì thật phù hợp ô cuối cùng nhé."
Yashiro cười vui vẻ.
Để coi cậu còn có thể ung dung như vậy được bao lâu...
Tôi viết mệnh lệnh vào ô đó. Viết mệnh lệnh làm khó Yashiro... lẫn tôi.
[Bày tỏ tình cảm với người mình thích]
Khi nhìn thấy dòng chữ, nét mặt Yashiro thay đổi.
Cậu ta đã nhận ra.
Hơi sợ...
Nhưng đây là cơ hội...
Nếu Yashiro dừng ở ô này và nói với người khác, tôi sẽ chúc phúc. Và từ năm sau, tôi sẽ là một phiên bản hoàn toàn mới.
Còn nếu tôi dừng ở đây... Tôi sẽ nói thẳng tình cảm của mình. Bất kể kết quả thế nào...
Cuối năm là thời điểm hoàn hảo để đánh một canh bạc.
"C-cái này... có vẻ thú vị đấy!"
"...Hừm, rất thú vị."
"Ồ... Nephele viết yêu cầu thú vị ra phết nhỉ."
"Người mình... thích ư?"
Loretta thở gấp, Magda cười thầm, Estella cười ranh mãnh, Ginette khoanh tay suy nghĩ.
Được rồi, bắt đầu thôi.
Dù thắng hay thua... tôi sẽ không bao giờ hối hận!
"Vậy, bắt đầu nào!"
Với tiếng hô của Yashiro, đại hội cờ rắn bắt đầu.
☆★☆★☆★☆★☆★
"Đừng nói 'nhà vệ sinh'! Tôi không muốn làm nhân vật nhà vệ sinh đâu!"
"Ồ~, Loretta khéo léo quá."
"A ha ha! Giống y chang!"
Tôi đã thực hiện xuất sắc yêu cầu [bắt chước một người quen] được ghi trên ô mà mình dừng lại... Thật xấu hổ chết đi được! Ai đã viết yêu cầu này vậy!?
À, chắc chắn là Onii-chan rồi. Anh ấy còn huýt sáo vờ như không biết gì!
Nhưng! Đây mới chỉ là khởi đầu thôi! Fu fu fu... Nhóm dẫn đầu đang tiến đến ô tôi viết. Nào, ai sẽ dừng lại đây? Kỷ niệm đáng nguyền rủa mà tôi từng trải qua trong ba ngày ba đêm... Tôi sẽ cho họ trải nghiệm nỗi đau tương tự!
"À, tôi nghỉ một lượt, tiếp theo là Percy nhé."
"C-cảm ơn! Tôi sẽ sử dụng viên xúc xắc mà Nephele-san đưa thật cẩn thận!"
Percy lắc xúc xắc một cách quá khích.
Kết quả là... [3]!
Ngon! Anh ta đã dừng ở ô mệnh lệnh khủng khiếp do tôi viết!
[Bị vẽ bậy lên mặt]
"Hả!? Percy-san đã vẽ bậy sẵn rồi à?"
"Đây không phải là vẽ bậy!"
Tôi đang định trả thù bằng việc vẽ chữ 'Thịt' lên trán như Onii-chan từng làm cơ mà!
"Anh vô dụng quá, Percy-san! Thật thất vọng!"
"Sao lại nói tôi như vậy chứ!?"
Percy-san, gã đàn ông không biết đọc bầu không khí.
Thế này thì không được. Không thể hấp dẫn được. Mãi mãi chỉ là "người bạn tốt" mà thôi.
"Quả thực, vẽ lên mặt Percy bây giờ cũng chẳng thú vị gì."
"Này! Tôi không phải cố ý để trông buồn cười đâu!"
"Ủa? Vậy à’s?"
"Khốn kiếp! Vậy mà tôi tưởng ông là đồng minh, con cáo già!"
Percy-san đứng bật dậy, la hét ầm ĩ.
Thật đáng xấu hổ. Chắc chắn sẽ không bao giờ hấp dẫn.
"Được rồi, để tôi lo."
Onii-chan vỗ đùi một cái rồi đứng lên.
Rồi từ từ đi vào bếp... và quay lại với một cái khăn ướt.
"Percy, để tôi lau mặt cho."
Onii-chan bắt đầu lau mặt Percy-san...
"Xong rồi!"
Percy-san quay mặt về phía chúng tôi sau khi được Onii-chan "chăm sóc"...
Ngay lập tức, chúng tôi bật cười. Mặt anh ta thật là đê tiện...!
Onii-chan đã lau sạch phần trung tâm màu đen quanh mắt Percy-san. Mặt anh ta giờ trông chẳng khác nào một con gấu trúc!
"""Ahaha!"""
Mặt thế này thì chắc chắn khiến người ta cười rồi...
"P-Percy-san... đừng có mặt buồn cười thế chứ..."
"Tôi đâu có muốn thế!"
Hôm đó, tôi đã biết được thứ còn tệ hơn cả chữ 'Thịt'.
☆★☆★☆★☆★☆★
Percy có vẻ mặt buồn cười, và Nephele cười lớn trêu chọc khiến anh ta suy sụp. Umaro thấy cảnh đó thì cười khúc khích.
Magda muốn dạy cho ổng một bài học.
Rằng khi có thái độ như thế, lần sau chính mình sẽ phải nếm trải.
"...Đến lượt Umaro."
"C-cảm ơn’s, Magda-tan!"
Umaro vui vẻ gieo xúc xắc.
...Nào, liệu bi kịch gì sẽ đến đây... Nếu như Magda đoán không sai... Chuyện thú vị sẽ xảy ra ngay bây giờ...
[Nói về kế hoạch cho năm tới]
...Ủa? Đây là... một mệnh lệnh khá bao dung, có cũng được mà không có cũng chẳng sao...
"A, là yêu cầu do tôi viết đấy."
Chủ quán nói với vẻ vui mừng.
...Kỳ lạ. Sao Magda lại đoán sai được chứ... Với lại, nếu không có chuyện gì thú vị xảy ra với Umaro, thì Umaro ở đây để làm gì... Một người chuyên hài mà không làm việc hài hước sao...
"Kế hoạch năm tới của tôi... chính là hoàn thành cánh cổng quận’s!"
"Ôi trời, chán quá! Tiếp, tiếp!"
"Cái gì cơ’s!? Bình thường cũng được mà’s!"
Yashiro có cùng suy nghĩ với Magda. Quả nhiên là Yashiro.
"Đây’s. Đến lượt Magda-tan’s"
"...Ưm"
Với tâm trạng hơi khó chịu, Magda gieo xúc xắc... [3] ...1, 2, 3... Dòng chữ mệnh lệnh ở đó là...
[Búng trán Umaro]
"Tại sao lại là tôi cơ chứ’s!?"
Tuyệt vời! Umaro quả nhiên được thần hài hước ưu ái!
Cái này... chắc chắn là do Yashiro viết. Ngay bên cạnh Magda, anh ấy đang lén thực hiện động tác chiến thắng.
"...Vì đây là mệnh lệnh nên..."
"Ưư... Xin hãy nhẹ tay’s..."
"...Đừng lo, đầu không bị văng đi đâu."
"Mức độ đó là sao cơ chứ’s!?"
Tôi đưa ngón tay búng nhẹ vào trán Umaro đang hoảng hốt.
―Bụp!
Cùng với âm thanh đụt không thường nghe thấy, Umaro quỳ xuống sàn.
...Mặc dù tôi đã rất nhẹ tay.
"Ôi, khốn kiếp... bị Magda vượt mặt rồi..."
Một giọng nói vui vẻ vang lên. Nguồn phát ra là Yashiro.
Quân cờ của Yashiro đang đứng ngay trước ô của Magda.
"Đừng là [1]! Đừng là [1] mà’s!"
Dường như lời cầu xin của Umaro đã được đáp ứng, xúc xắc Yashiro vừa gieo ra [1].
"Tại sao cơ chứ’s!?"
"...Khả năng rút thăm thật tuyệt vời... Quả là Umaro."
"Không vui’s!"
Umaro nói với đôi mắt ứa lệ.
Thật không may, đúng như suy tính của Yashiro, Umaro lại phải chịu búng trán thứ hai.
Quả là diễn biến "tốt đẹp".
"Nè, Ginette. Cố gắng ra [4] đi."
Yashiro đưa xúc xắc cho chủ quán.
Nếu quân cờ của chủ quán lại dừng ở ô [Búng trán Umaro] thì quả là điều phi thường! Mong đợi lại càng tăng cao!
"Vậy thì, tôi gieo đây~"
Chủ quán gieo xúc xắc. Ánh mắt mọi người đều dồn vào viên xúc xắc.
Xúc xắc quay chậm rãi, cuối cùng ra [6].
...Lố mất rồi.
"4... 5... 6... Ờm... "
Chủ quán nghiêng người đọc mệnh lệnh ở ô mà quân cờ của mình dừng lại.
"[Lùi 2 ô]"
Quân cờ của chủ quán lùi 2 ô, dừng ở cùng vị trí với Magda và Yashiro... Chủ quán tỏ vẻ áy náy trong lúc búng trán Umaro.
☆★☆★☆★☆★☆★
"Hoan hô! Về đích rồi!"
Estella-san vừa nói vừa giơ hai tay lên.
Loretta-san và Nephele-san, hai người đã về đích trước, vỗ tay.
Đêm đã khuya... và trò chơi cũng sắp kết thúc.
Chỉ còn mình tôi và Yashiro-san chưa về đích.
Hiện tại, chúng tôi đang cạnh tranh vị trí cuối cùng.
Tôi chỉ đơn giản là vụng về, bị cuốn vào nhiều thứ rồi bị bỏ lại xa thế này.
Còn Yashiro-san thì tuyên bố: "Tôi đặt trọn niềm đam mê vào việc kiềm hãm người khác! Đó là lối chơi trò này của tôi!" Và đúng như lời nói, anh ấy liên tục kiềm hãm mọi người và bất ngờ thấy mình đang cạnh tranh vị trí cuối cùng với tôi.
Yashiro-san chỉ còn một bước nữa là về đích, và giờ đến lượt tôi gieo xúc xắc.
Nếu ra được [6], tôi sẽ lội ngược dòng giành chiến thắng.
Nếu không, ở lượt tiếp theo tôi sẽ thua.
Đây là khoảnh khắc căng thẳng.
Tôi nhắm chặt mắt như cầu nguyện, rồi gieo xúc xắc.
Xúc xắc lăn... và ra số [5].
"Ôi! Tiếc quá!"
"Ha ha ha! Tiếc là phải rồi, Ginette! Muốn thắng không dễ dàng vậy đâu!"
"Đúng vậy. Không đơn giản chút nào."
Ôi, chỉ còn một bước nữa là lội ngược dòng rồi mà...
Tôi kìm nén nỗi tiếc nuối dâng lên, di chuyển quân cờ năm bước.
1... 2... 3... 4... 5...
Và dòng chữ trên ô là...
[Bày tỏ tình cảm với người mình thích]
Không khí nhẹ nhàng, vui vẻ trước đó bỗng biến mất, thay vào đấy là không khí căng thẳng, gay cấn.
[Bày tỏ tình cảm với người mình thích]
Bắt buộc phải tuân theo mệnh lệnh trên ô. Đó là luật của trò chơi.
"N-này, Ginette! Đây chỉ là trò đùa thôi... Không cần phải ép bản thân đâu... Cơ mà, ai đã viết cái này vậy?"
Yashiro-san nói, dường như muốn động viên tôi.
Chắc hẳn anh ấy đang lo lắng cho tôi.
Nhưng không sao đâu.
Tôi đã quyết sẽ nói thật nếu dừng ở ô này.
Tôi đã nghĩ rằng đây là một ô rất đáng yêu.
Tôi đứng dậy, hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào người mà mình muốn bày tỏ tìm cảnh.
"...Ginette"
Tôi chạm ánh mắt với Yashiro-san.
Phải
Tôi sẽ bày tỏ tình cảm chân thành với người mình thích.
"Tôi..."
Tiếng nuốt nước bọt của ai đó vang lên.
Tôi không để ý và tiếp tục.
Để truyền tải trọn vẹn cảm xúc trong lòng.
"Tôi rất yêu mến tất cả mọi người ở đây."
Được vây quanh bởi những con người tuyệt vời như thế này, tôi thật hạnh phúc.
"Vì vậy, tôi sẽ bày tỏ tình cảm chân thật với 'người mình thích'."
Để lời nói trôi theo cảm xúc.
"Trong năm qua, tôi đã được mọi người giúp đỡ rất nhiều. Mong mọi người tiếp tục quan tâm giúp đỡ trong năm tới."
Tôi cúi đầu thật thấp.
Đây là tình cảm chân thật của tôi.
Là tình cảm dành cho những người tôi yêu mến.
Mong rằng năm tới cũng sẽ là một năm vui vẻ―
Keng! Keng! Keng! Keng!
Tiếng chuông nhà thờ vang lên.
Chỉ hôm nay mới đặc biệt có tiếng chuông đổ khi chuyển ngày.
"Chúc mừng năm mới!"
Một năm mới vừa mới bắt đầu ngay đây.
Chắc hẳn năm nay cũng sẽ có rất nhiều điều thú vị. Bởi vì tôi có những con người tuyệt vời như thế này bên cạnh.
"Ôi trời, chịu không nổi cô luôn."
Nói rồi, Yashiro-san nhấc cả quân cờ của mình và của tôi, cho cùng về đích.
"Thôi, hòa đi."
"A... v-vâng!"
Nếu lượt tiếp theo, Yashiro-san gieo xúc xắc, hẳn anh ấy sẽ thắng.
Nhưng anh ấy lại cho chúng tôi hòa... Sự dịu dàng tinh tế như thế, tôi... lại thích.
"...Này Yashiro. Có phải cậu làm vậy để tránh việc dừng ở ô đó..."
"Thôi nào! Năm mới rồi, ta ăn đêm đi!"
Yashiro-san đứng dậy, chặn lời Estella đang muốn nói gì đó.
Nghĩ lại thì quả là bụng đã hơi đói.
Yashiro-san đúng là người rất tinh ý.
"Các người từng nói rằng cùng lúc năm mới là cùng tăng tuổi phải không?"
Quả thực, ở thành phố này, mỗi khi năm mới đến là mọi người lại cộng thêm một tuổi, tức là giờ tôi đã 17 tuổi.
Nhưng...
"Tôi thì vẫn chưa."
Từ năm nay sẽ khác.
Bởi vì...
"Vẫn chưa đến ngày sinh nhật của tôi mà."
Tôi muốn tăng tuổi vào ngày sinh nhật của mình.


4 Bình luận
Nhân tiện thì ở đây có bao nhiêu người tự tin có thể làm món Bánh Chưng nếu isekai nào ;3