Web Novel - Phần 1 (Chương 1 → 150)
Chương 111: Tình hình của Hội săn bắt
4 Bình luận - Độ dài: 3,696 từ - Cập nhật:
"Ông giải thích chuyện này được không?"
Estella ép Usse. Tay phải cô ta đặt trên chuôi dao, trông như thể sắp rút ra vậy.
Tất nhiên không phải để đe dọa. Đó chỉ là biện pháp phòng ngừa trong trường hợp Usse và đồng bọn định dùng vũ lực.
"Khoan, đợi đã! Tình hình bên tôi cũng phức tạp mà!"
Tuy nhiên, phản ứng của nhóm Usse khá yếu ớt.
Tôi còn tưởng họ sẽ nói điều kiện không phù hợp, đòi thứ gì đó làm phần thưởng, hay đại loại thế chứ...
"Lẽ nào các người đã đi điều tra và sợ hãi trước swarm?"
"Đừng nói bậy! Chúng tôi là dân chuyên đấy!? Cho dù đối mặt với ma thú mạnh cỡ nào, chúng tôi cũng sẽ kiên cường chiến đấu, toàn những người đàn ông trong đàn ông thôi!"
...Đâu, mấy người sợ Bonnacon nên không thể săn được kia mà?
Mà, nếu toàn lực tấn công thì có lẽ cũng săn được.
Hiện tại, Quận 42 là nơi dự định xây dựng cổng thành, nhưng việc phá dỡ tường thành đã bị dừng lại vì có một bầy ma thú – bao gồm một con cái với nhiều con đực – đang hiện diện trong khu rừng bên kia bức tường.
Nếu bầy ma thú đáng sợ như vậy tràn vào, Quận 42 sẽ bị hủy diệt trong chớp mắt.
Vì vậy, chúng tôi đã yêu cầu Hội săn bắt tiêu diệt bầy ma thú đó, và đáng lẽ họ đã nhận nhiệm vụ, vậy mà...
"Vậy điều gì đã xảy ra? Các người đã rất háo hức với việc tiêu diệt swarm mà."
"À... ừm... đúng là vậy, nhưng mà..."
Có vẻ như chuyện này sẽ không đi đến đâu.
Tôi duỗi thẳng cánh tay và chỉ vào Usse.
"Khoan, đợi đã! Tôi không nói dối mà!"
"Vậy thì có gì phải lo? Cứ để tôi phán xét xem sao."
"Đợi đã! Hãy nghe tôi nói!"
Usse hoảng loạn nấp sau bàn làm việc.
Estella nắm lấy vai gã, kéo lên và đặt gã ngồi xuống ghế.
"Vậy, ông sẽ nói chứ?"
"Ch-chuyện đó..."
"Rốt cuộc là sao đây!?"
Usse không thân thiện với chúng tôi cho lắm... nhưng gã không phải là người từ chối đóng góp cho quận. Gã coi trọng danh dự và không ngần ngại tham gia những cuộc săn liều lĩnh.
Gã là người được Magda công nhận kỹ năng. Mặc dù có một số vấn đề về tính cách, nhưng tôi không nghĩ gã là kẻ tầm thường đến mức gây tổn hại đến lợi ích của quận chỉ để làm khó người mình ghét.
"Có phải vì ông không ưa chúng tôi nên mới phản đối?"
"Không phải! À mà, đúng là tôi ghét cay ghét đắng thằng kia."
Usse chỉ vào tôi mà nói. ...Hay là tôi biến gã thành ếch nhỉ?
"Nhưng, tình trạng Quận 42 đang phát triển là điều khiến chúng tôi vui mừng! Dù sao đây cũng là nơi chúng tôi đã sống lâu năm, chúng tôi cũng có tình cảm với nó chứ! Nếu cổng thành tiện lợi cho Hội săn bắt được xây dựng, không có lý do gì để chúng tôi từ chối hợp tác cả!"
"Vậy thì tại sao?"
"..."
Có vẻ như gã không có ý định từ chối đóng góp cho quận, nhưng không thể giúp đỡ.
Và nguyên nhân thì gã không thể nói ra...
"...Chuyện dâm dục à?"
"Ê, ai đó lôi thằng đần này ra đi! Đéo nói chuyện nghiêm túc với nó được!"
Nói cái gì hả, gã khốn? Muốn biến thành ếch à?
"Usse... đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện dâm dục nữa, ông đã có tuổi rồi."
"Cô cũng bị thằng đó tiêm nhiễm đầu óc rồi đấy!"
"Bất lịch sự quá! Ai bị Yashiro tiêm nhiễm chứ hả!?"
"Này này, người bất lịch sự nhất là cô đấy, Estella."
Nhưng mà, thực sự có nhiều điều khó hiểu.
Nếu gã này không chịu nói ra, câu chuyện sẽ không tiến triển, nhưng chúng tôi không thể bỏ mặc tình hình này.
Dù sao thì, việc xây dựng cổng thành không thể tiếp tục cho đến khi bầy ma thú bị tiêu diệt.
...Nếu cứ tiếp tục như thế này, có thể tôi sẽ đẩy nhiều công việc cho Umaro kiểu như "Ê, Umaro. Ông đang rảnh phải không? Giúp tôi một tay đi"... giống như khu bếp đặc biệt ở tiệm Luxury vậy...
"Tôi hiểu là có điều gì đó khó nói. Nhưng ông cũng hiểu là chúng tôi không thể đơn giản chỉ nói 'Ồ, vậy thì không có cách nào khác. Mà này, Usse, ông hôi quá đấy' rồi ra về, phải không?"
"Đừng thêm câu thừa thãi! ...Làm tao hơi lo rồi này!"
Usse giơ cánh tay lên và ngửi vùng gần vai mình.
Những thành viên Hội săn bắt đang canh gác văn phòng cũng ngửi theo.
"Mùi mồ hôi của ông đâu quan trọng trong lúc này!"
"Là mày đề cập đến nó trước kia mà!?"
Usse đập tay mạnh xuống bàn làm việc và đứng dậy.
Vì gã nghiêng người về trước, tôi chỉ ngón tay trỏ vào mặt gã.
"Trả lời những câu hỏi tôi sắp hỏi."
"...Hả?"
"Câu nào không thể trả lời thì cứ bỏ qua. Tôi sẽ hỏi những câu dễ trả lời, nên ông chỉ cần trả lời ‘Phải’, 'Không' hoặc 'Quỷ sứ hà' thôi."
"Mày bị đần bẩm sinh à?"
"Gì vậy, Usse? Giờ ông mới nhận ra à?"
Hả? Sao tự dưng tình thế biến thành một chọi hai rồi? Họ liên minh với nhau ư?
Cũng không sao. Bầu không khí cứng đầu "Tao sẽ không nói gì hết" của Usse đã bắt đầu phai dần. Nếu tôi làm trò ngố và la lớn thì gã sẽ dễ dàng mở miệng hơn.
Nếu tôi ép buộc, tạo ra bầu không khí nặng nề, đối phương sẽ không mở miệng. Nhưng nếu làm ngược lại, phản ứng của đối phương cũng sẽ ngược lại.
Bằng cách này, Usse sẽ dễ dàng trả lời câu hỏi của tôi hơn.
Vậy, bắt đầu với câu hỏi đầu tiên nào.
"Usse. Số đo 3 vòng của ông là bao nhiêu?"
"Quỷ sứ hà."
"Hai người đều đần hết à!?"
Ủa, bây giờ là hai chọi một à? ...Mà thôi, tôi không cần Usse đâu.
"Làm ơn nghiêm túc đi!"
"Nghe chưa, Usse."
"Đừng nói câu đó với tao! Tao làm theo lời mày cơ mà!"
"Nghĩa là ông sẽ trả lời những câu hỏi của tôi, phải không?"
"Ư..."
Usse sầm mặt trước lời nói của tôi.
Giờ có hối hận vì đã buột miệng thì cũng quá muộn rồi.
Hơn nữa, không cần phải lấy lời thề hay làm thủ tục phức tạp như Tinh linh Thẩm phán... Với một kẻ đơn giản như gã, chỉ cần sắp xếp phát ngôn là có thể dễ dàng hiểu được gã đang nghĩ gì, đang giấu giếm điều gì.
"Trước tiên, một câu hỏi cơ bản... ông thích Quận 42 phải không?"
"...Ờ thì, cũng khá thích."
Estella cười khoái chí trước câu trả lời của Usse.
...Thiệt luôn, tại sao không ai nhận ra bản chất thật của nhỏ này nhỉ? Rõ ràng thế này cơ mà.
"Vậy trừ khi có lý do chính đáng, ông sẽ không làm gì cản trở sự phát triển của Quận 42, phải không?"
"Nếu Quận 42 phát triển, tôi cũng dễ mua được rượu ngon mà."
"Nhưng lần này ông không thể hợp tác?"
"..."
Im lặng.
Tức là có "lý do chính đáng" buộc gã phải như vậy.
"Đó là do thù oán cá nhân phải không?"
"Không. Tôi không còn cảm xúc gì với mấy người nữa."
"Ông thích tôi phải không?"
"Không!"
"...Ông thích ngực to hay ngực nhỏ?"
"Đương nhiên là ngực to."
"Câu hỏi đó có cần thiết lúc này không vậy!?"
Ồn ào quá.
Dù đối phương là Usse, nhưng bị nói thẳng mặt là ghét thì tôi hơi tổn thương. Vì vậy, gã cũng nên chịu một vết thương tinh thần tương tự.
"Ông muốn làm nhưng không thể, phải không?"
"..."
"Ông chấp nhận liên tục thua Magda à?"
"Tôi không có thua! Chỉ là gần đây con bé đang cố gắng hơn thôi... Tôi cũng sẽ sớm săn được con mồi lớn cho mà xem!"
"Tôi nghĩ đây là cơ hội tuyệt vời đấy?"
"..."
Hmm, khó nhằn đây.
Vậy thì dùng một chiêu hơi bất lương nhé.
"Nếu bây giờ 'chạy trốn', tôi nghĩ sẽ không còn cơ hội tiếp theo đâu."
"Tôi không chạy trốn! Chúng tôi cũng đầy nhiệt huyết! Nhưng bên trên...!"
Nói đến đó, Usse bỗng giật mình.
Rõ ràng là gã đang hoảng loạn, hối hận vì đã lỡ lời.
Ra vậy... "bên trên" nhỉ.
"Vậy đấy, Estella."
"Hiểu rồi..."
"À, không... ý tôi là... các người biết đấy, 'bên trên' có nhiều loại mà? Không nhất thiết phải là bên trên như các người đang nghĩ đâu? Phải không? Ha, haha, hahaha..."
Lời biện minh yếu ớt làm sao...
Trong tình huống này, "bên trên" chỉ có thể là nó thôi.
"Đồ lót bên trên – nghĩa là vì không có áo ngực vừa cỡ nên ông không thể đi săn chứ gì!? Tức là hiện giờ ông không có mặc áo ngực!"
"Quỷ sứ hà."
"Đừng nói mấy chuyện vô nghĩa nữa!"
Estella trách móc chúng tôi.
Cô có tư cách đó sao!?
"Estella, chẳng phải cô là người luôn nói 'Bên trên cứ lỏng lẻo hoài' sao!?"
"Tôi không có nói thế nha! Vì nói ra thì khác gì tôi nhận thua cơ chứ!?"
"...Này, nếu hai người chỉ đùa thì có thể về dùm được không?"
Usse vừa mới hùa theo tôi, giờ lại trở mặt giả vờ nghiêm túc.
Vậy thì, vào trọng tâm thôi nhỉ.
"Ở đây là chi nhánh phải không?"
"..."
Giữa lông mày của Usse xuất hiện nếp nhăn sâu.
Vẻ mặt đó đang nói "Phải".
"Và nếu tôi nhớ không nhầm, trụ sở chính nằm ở Quận 41 thì phải..."
"..."
Đôi mắt của Usse trả lời "Phải".
"Họ đã làm gì đó với ông phải không?"
"...!"
Usse cắn chặt môi, quay mặt đi như thể không chịu nổi.
Biểu cảm đó nói "Phả..." à không, nhìn từ góc độ này, trông gã như đang run rẩy vì xấu hổ... có khi là "Quỷ sứ hà" cũng không chừng...
"Ông... đã bị những kẻ ở trụ sở chính làm chuyện đồi bại đến mức không thể nói ra phải không?"
"Làm gì có! Mày đúng là thằng đần mà!"
"Gì vậy, Usse? Giờ ông mới nhận ra à?"
"Aaa! Được rồi! Tao biết rồi! Tao sẽ kể hết! Ê, tụi bây, đóng cửa lại và canh gác bên ngoài!"
"""Rõ!"""
Như thể cái gì đó bên trong đã vỡ òa, Usse hét lớn và ngả người ra ghế. Gã đặt chân lên bàn làm việc cái rầm, tạo ra bầu không khí trông như một tên yakuza trẻ trâu... Dù tôi chưa từng thấy tên yakuza trẻ trâu nào có phong cách lịch sự.
Tất cả thành viên Hội săn bắt đều ra ngoài, chỉ còn lại ba chúng tôi trong văn phòng.
Khi cửa đóng lại, căn phòng trở nên ngột ngạt kỳ lạ.
"...Đúng như mày nói."
Sau khi cửa đóng lại được một lúc, Usse thì thầm bằng giọng trầm.
"Chuyện đồi bại đến vậy sao..."
"Đéo phải! Mày móc não đem ra sông rửa đi!"
"Làm vậy thì cả dòng sông biến thành canh miso hết còn gì!?"
"Có cái đéo!"
Usse đá văng bàn làm việc và gầm lên.
Sợ qué!
Gã vẫn đáng sợ như thường lệ. Nếu không phải là người quen, tôi đã không dám trêu chọc gã.
"Này... Rốt cuộc thì thằng này thông minh hay ngu ngốc vậy? Tôi thực sự không hiểu nổi."
Usse hỏi Estella với vẻ mặt mệt mỏi.
Ê, trước khi đánh giá trí thông minh phải khen vẻ ngoài của tôi đã chứ.
"Tóm lại, việc tiêu diệt swarm đã bị trụ sở chính ngăn cản, đúng không?"
"Ừ... đúng vậy."
"Lý do là gì?"
"...Tôi không được biết."
"...Thật sao?"
"Tôi đã nói đến mức này rồi. Còn gì để giấu nữa đâu!"
Usse đã hoàn toàn buông xuôi, nhìn chằm chằm vào Estella đang gay gắt tra hỏi.
Có lẽ đã thấy được sự thật trong đôi mắt gã, Estella nhún vai với vẻ mặt bối rối.
"Cậu nghĩ sao, Yashiro?"
"Nếu phải đoán thì..."
Có thể họ xem con Bonnacon mà Magda săn được là "thành tích của Quận 42", và không muốn "Hội săn bắt Quận 42" lập thêm thành tích nữa chăng?
Nếu không phải vậy thì... ồ, có khi nào là...
"Chuyện tầm thường kiểu 'Đừng làm việc riêng mà không thông qua chúng tôi' à?"
Nghĩa là, vì có mùi tiền nên họ muốn nhúng tay vào...
Quả thật, nếu xem chi nhánh như một đơn vị được cử đến để đảm nhận việc tiêu diệt ma thú trong Quận 42, thì việc tiêu diệt ma thú bên ngoài tường thành có thể nói là ngoài phạm vi quản lý.
Và trong trường hợp đó, không thể nói trụ sở chính sẽ không phàn nàn kiểu "Đừng tự ý hành động như vậy".
Nếu đúng thế thì...
"Họ muốn phí giới thiệu à?"
"Đéo biết."
Usse trả lời cộc lốc.
Có lẽ gã cũng đang ức chế với mệnh lệnh vô lý từ trụ sở chính.
"Các ông thật ra muốn tiêu diệt bầy ma thú phải không?"
"...Ừ."
"Vậy mà đột nhiên trụ sở chính lại cản trở."
"...Đúng vậy."
"Hơn nữa, họ không cho biết lý do cụ thể."
"Phải."
"Và còn bị gây áp lực nữa..."
"Con mẹ nó! Còn nói là nếu chống lại sẽ bị đuổi khỏi Hội nữa chứ!"
"Chậc, quá đáng ghê."
Usse không nhận ra.
Rằng gã đã vô tình tiết lộ thông tin mà chúng tôi chưa có.
Áp lực từ trụ sở chính à.
Không có lý do chính đáng nào để cản trở việc tiêu diệt bầy ma thú.
Điều tôi có thể nghĩ đến là danh dự hoặc tiền bạc...
Không lẽ đây là bầy ma thú mà Hội săn bắt đã tập hợp để phá hủy Quận 42...?
"Nếu cổng thành được xây dựng, công việc của bọn tao sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Nên nếu có thể, bọn tao muốn hợp tác lắm! Nhưng nếu làm vậy, đến khi cổng thành hoàn thành, bọn tao sẽ trở thành dân thất nghiệp. Dù có cổng ra vào thuận tiện, nếu không được cấp phép săn bắt thì cũng vô nghĩa... Chết tiệt! Bộ bọn trụ sở chính có thù oán gì với bọn tao à!?"
Có vẻ như ngay cả Usse cũng không đồng tình.
Điều đó nghĩa là nếu thuyết phục được cấp trên, chúng tôi có thể tiêu diệt bầy ma thú.
Haizz, thật phiền phức. Không ngờ lại phải đánh người trước khi đánh ma thú.
"Estella. Cô có thể liên lạc với hội trưởng Hội săn bắt không?"
"Tôi không có quan hệ... Mà, cũng không phải là không thể, nhưng..."
Cô ta tỏ ra vô cùng khó chịu.
Hình như có một giải pháp nào đó mà cô ta rất không muốn thực hiện.
Nhưng nếu có giải pháp thì tôi sẽ buộc cô ta thực hiện, cho dù phải cưỡng ép.
"Tôi từng nói về việc những Hội hoạt động trên tất cả các quận đều có quyền lực nhất định rồi phải không?"
"Ừ, tôi đã nghe điều đó lúc nói về Hội tiều phu."
Khác với các Hội chỉ hoạt động trong một quận, những Hội hoạt động trên tất cả các quận phải nhận được sự chấp thuận của lãnh chúa tất cả các quận để thành lập.
Vì vậy, không một quận nào có thể can thiệp mạnh mẽ vào những Hội này.
Nếu điều đó xảy ra, nó có thể dẫn đến chiến tranh giữa các quận.
"Hội săn bắt là một trong những Hội hoạt động trên tất cả các quận, với quyền lực và sức ảnh hưởng mạnh mẽ."
Vì thịt được tiêu thụ ở tất cả các quận mà.
Hơn nữa, thịt ma thú có chất lượng cao, khiến các loại thịt quen thuộc ở Nhật như bò, lợn, gà hầu như mất thị phần. Không thể có được thịt ma thú sẽ là một đòn giáng mạnh vào thói quen ăn uống của mọi người. Thành thử không có lãnh chúa nào muốn đối đầu với Hội săn bắt.
"Vậy, cậu nghĩ điều gì quyết định nơi đặt trụ sở chính của một Hội có sức ảnh hưởng mạnh như vậy?"
"Cổng thành?"
Hội tiều phu cũng vậy.
Họ đã đặt trụ sở ở Quận 40 vì có cổng thành thuận tiện, mặc dù đó là quận có thứ hạng thấp hơn địa vị thông thường của họ.
"Phải, Hội săn bắt cũng ở Quận 41 vì lý do tương tự."
Đó là cổng thành mà tôi đã chui qua khi đi săn với Magda. Từ cổng đó ra ngoài, khu rừng nơi ma thú sinh sống ở ngay trước mắt.
"...Và các lãnh chúa không muốn mất đi các Hội có sức ảnh hưởng mạnh mẽ như vậy, nên họ thường được tạo điều kiện thuận lợi."
"Vì chỉ cần có họ hiện diện đã mang lại lợi ích rồi nhỉ."
Nói đến Quận 40, nhờ có Hội tiều phu mà có tiệm xây dựng Torbeck, từ đó có tiệm Luxury, rồi từ đó kéo các quý tộc tụ tập. Và khi họ tụ tập, các ngành công nghiệp mới sinh ra và phát triển mạnh mẽ.
Toàn là lợi ích.
"Điều đó tất nhiên dẫn đến việc lãnh chúa và hội trưởng có sức ảnh hưởng lớn trở nên thân thiết."
"Vì đôi bên đều có lợi khi duy trì mối quan hệ tốt nhỉ."
Lãnh chúa Quận 40 Demilly và hội trưởng Hội tiều phu Javier là bạn thân.
"Haa..."
Estella thở dài thườn thượt, mặt nhăn nhó như thể vừa nếm thứ gì đó cực kỳ đắng.
Đó là kiểu mặt mà tôi muốn chụp lại để minh họa cho mục "vẻ mặt khó chịu" trong từ điển.
"Vì vậy, nếu chúng ta nói chuyện với lãnh chúa Quận 41, có thể y sẽ giúp chúng ta liên lạc với hội trưởng Hội săn bắt."
"...Tôi hiểu rồi. Cô ghét cay ghét đắng lãnh chúa Quận 41 có phải không?"
Loại người mà Estella ghét đến mức này, tôi không cần gặp cũng biết là người như thế nào.
"Ôi, tôi đã cố gắng sống mà không có bất kỳ liên hệ nào với y kia mà... Cuộc sống đúng là khó lường."
Cô ta hơi tuyệt vọng.
Ghét đến vậy sao?
Mà, họ là lãnh chúa của hai quận liền kề. Chắc đã xảy ra xung đột gì đó.
Cảm xúc tiêu cực được gieo từ thuở nhỏ không chỉ không biến mất khi trưởng thành, mà còn trở nên phức tạp hơn theo thời gian đến mức không thể sửa chữa được.
Tôi hiểu điều đó.
Nhưng, xung đột trong quá khứ không quan trọng bằng vấn đề trước mắt.
"Được rồi, Estella. Hẹn gặp tên lãnh chúa Quận 41 đó sớm nhé."
==========================
Phụ truyện: Cách đánh thức đúng đắn vào buổi sáng dậy muộn
—Buổi sáng, tại phòng của Yashiro. Trường hợp hiếm hoi Yashiro ngủ quên.
Ginette: "Yashiro-san. Yashiro-san. Xin hãy thức dậy đi. Sáng rồi đó."
Yashiro: "...Ginette... thôi nào~ đừng lấy ngực cô lay vai tôi nữa..."
Ginette: "Đây là tay mà!? Là tay đấy ạ!"
Yashiro: "...Thêm năm phút nữa thôi..."
Ginette: "Vậy à? Thế thì, sau năm phút nữa, tôi sẽ quay lại đánh thức anh nhé."
Yashiro: "...Munya munya..."
—Năm phút sau
Magda: "...Yashiro. Năm phút đã qua. Thức dậy đi."
Yashiro: "Mm... là Magda à..."
Magda: "...Vì Chủ quán đã bắt đầu nấu nướng, nên Magda đến gọi thay."
Yashiro: "...Thêm năm phút nữa thôi."
Magda: "...Dậy đi."
Yashiro: "Ưm... (xoa tai Magda)"
Magda: "...Mufu! ...Chẳng còn cách nào khác. Vậy thì năm phút sau sẽ cử sát thủ đến."
Yashiro: "...Munya munya..."
—Năm phút sau
Loretta: "Đùng! Onii-chan, dậy thôi nào!"
Yashiro: "Hưm!" (ném gối vào mặt Loretta)
Loretta: "...Đ-đau quá..."
Yashiro: "Khi đánh thức người khác phải nhẹ nhàng, dịu dàng, và hơi gợi cảm một chút! Tôi không muốn bị đánh thức bởi kẻ không biết nguyên tắc cơ bản này! Munya munya!"
Loretta: "Đó là nói mớ sao!? ...Ưư, vậy, em sẽ quay lại sau."
Yashiro: "...Munya munya..."
—Năm phút sau
Becco: "Yashiro đại nhân... Dậy đi de-gozarúúúú!?" (Bị ném nến có đường kính 10 centimét vào mặt)
Yashiro: "..."
Becco: "...L-lặng lẽ tấn công bằng hung khí... Thật tàn nhẫn de gozaru... Quả nhiên phải là nữ giới mới được... Tại hạ sẽ quay lại sau de gozaru."
Yashiro: "...Munya munya..."
—Năm phút sau
Estella: "Yashiro. Đủ rồi đấy, dậy đi. Thật tình, đến cả tôi cũng phải ra tay... Tôi sẽ đánh thức cậu dậy bằng vũ lực nếu cần."
Yashiro: "...Munya munya..."
Estella: "Đừng ‘munya munya’ nữa. Dậy đi. Nào, dậy đi."
Yashiro: "...Munya munya..."
Estella: "Có nói gì cũng vô ích nhỉ!"
Yashiro: "... Munyuu munyuu (ngực phẳng ngực phẳng)..."
Estella: "...Cậu muốn chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng à?"
Yashiro: "Nếu không đánh thức dịu dàng hơn, tôi sẽ không dậy đâu. ...Vừa rồi là nói mớ, munya munya."
Estella: "...Vậy, cậu muốn tôi làm gì?"
Yashiro: "Một nụ hôn chào buổi sáng."
Estella: "Uééé!?"
Yashiro: "...(Fufufu, Estella không bao giờ làm được điều đó. Bằng cách này, mình có thể ngủ thêm một giờ nữa.)"
Estella: "...Được thôi."
Yashiro: "(Cái gì!?)"
Estella: "Vậy..."
Yashiro: "(C-cô ta tính làm thật sao...?)"
Estella: "Cậu có thể chọn giữa Becco và Umaro."
Yashiro: "Ây da, dậy thôi!"


4 Bình luận
Estella cute quá