Arc 2: Một Tuần Đầy Biến Động
Chương 2-5: Tình cảm tự giác ngộ
0 Bình luận - Độ dài: 4,809 từ - Cập nhật:
Emilia thở dài nhìn xuống Subaru đang nằm rạp dưới đất, rồi đưa ngón tay lên môi như chợt nhớ ra điều gì đó: "Nhắc mới nhớ".
Cử chỉ thi thoảng đó của cô trông trẻ con và đáng yêu một cách lạ lùng so với phong thái thường ngày.
Thấy Subaru bật dậy như lò xo, Emilia giữ nguyên ngón tay đang đặt trên môi hướng về phía mắt mình và nói:
"Mà này, cậu chưa từng thấy tinh linh bao giờ, bộ cách sử dụng Mana của cậu bất ổn lắm sao?"
"Cách sử dụng Mana... hả."
"Tập trung Mana vào mắt là bước sơ đẳng nhất rồi còn gì? Cỡ đó thì..."
"Lia. Chuyện không đơn giản thế đâu. Những người em gặp từ trước đến giờ đều là những kẻ giỏi điều khiển Mana so với tiêu chuẩn con người thôi. Mà, ngoài chuyện đó ra thì tình trạng của Subaru cũng hơi đặc biệt một chút."
"Đặc biệt?" Emilia nghiêng đầu thắc mắc, Puck khoanh tay gật đầu:
"Nhìn sơ qua thì Cổng của Subaru mở không được tốt lắm. Kể cả không liên quan đến Tinh linh thuật hay phép thuật, thì nó cũng ở mức 'Chẳng phải là đóng quá chặt sao?'."
"Thế thì lạ thật. Nếu sống bình thường thì làm gì có chuyện đó chứ?"
"Ừ, nên mới lạ đấy. Chắc là cậu ta đã không sống một cuộc đời bình thường rồi."
Ánh mắt hai người chạm nhau, gật đầu rồi cùng lúc nhìn về phía Subaru. Hứng chịu ánh nhìn của cả hai, Subaru đáp:
"Thế giới của hai người khiến tôi ngần ngại không dám xen vào... Ghen tị ghê."
"M-Mà, chuyện không bình thường thì tôi cũng hiểu rồi."
"Định nghĩa về bình thường đang bị đảo lộn! Với lại, nhìn mặt người ta rồi phán bình thường hay không bình thường là hơi bị thất lễ đấy nhé. Con gái nhà ông được giáo dục kiểu gì thế hả?"
"Con bé lớn lên thành một cô gái ngoan ngoãn, ruột để ngoài da thế này là ta vui lắm rồi."
Quả là đỉnh cao của bố mèo cuồng con!
Trước sự chiều chuộng con gái quá đà của Puck, Subaru chỉ biết ôm mặt bất lực. Chứng kiến phản ứng thái quá đó, Emilia nheo mắt nhìn luân phiên cả hai rồi lẩm bẩm:
"Sao mình có cảm giác hai người thân thiết quá mức quy định ấy nhỉ."
Nghe câu nói đó của cô, Subaru và Puck nhìn nhau, gật đầu cái rụp rồi đập tay với nhau (cụ thể là Puck lấy cả người đập vào lòng bàn tay Subaru).
"Chuẩn luôn, siêu thân là đằng khác. Cảm giác như bắt được đúng sóng ấy. Hay là ông cùng tôi lập team nhắm đến đỉnh cao của giới tấu hài đi!?"
"Nói thì hay lắm, nhưng đằng nào cậu cũng chỉ nhắm vào cơ thể của ta thôi chứ gì."
"Tình yêu và đam mê sờ lông là hai phạm trù khác nhau nhé. Nhưng mà yên tâm, đi đâu thì đi cuối cùng tôi cũng sẽ quay về bên ông thôi. Chút thói trăng hoa của đàn ông thì cứ mắt nhắm mắt mở mà cho qua đi... sờ sờ nắn nắn."
Màn tấu hài bị gián đoạn bởi cảm giác sướng tay. Thấy Subaru đang phê pha nựng Puck với vẻ mặt hạnh phúc, Emilia có vẻ đã từ bỏ ý định nói chuyện tiếp. Cô hoàn toàn giao phó Puck cho Subaru xử lý.
"Puck cứ ở đó chơi với Subaru đi nhé. Tôi còn phải lo dỗ dành các tinh linh khác nữa. Thiệt tình, đừng có làm phiền tôi nữa đấy."
"Bị bỏ rơi rồi kìa."
"Bị cho ra rìa mất rồi."
Emilia im lặng ngó lơ hai kẻ đang nhún vai làm trò hề. Cô nhanh chóng lùi ra xa, bắt đầu đắm chìm vào việc tiếp tục hành động dang dở ban nãy cùng đám tinh linh đi theo mình.
Dáng vẻ cô trò chuyện với tinh linh vẫn y như lúc trước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Chính vì muốn chạm vào một góc của sự trang nghiêm ấy mà cậu mới lỡ làm ra hành động vừa rồi.
"Cơ mà đấy không phải chủ ý của tôi đâu nhé. Mong ông thông cảm cho."
"Cậu mong ta thông cảm thì cũng khó nghĩ quá. Mà thôi, quậy thêm nữa là bị mắng đấy, nên tém tém lại đi. Đang giữa lúc nghi thức quan trọng. Là một tinh linh, ta không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa."
"Nói thế chứ nãy giờ ông cũng hùa theo phá đám nhiệt tình lắm mà. Thế túm lại là cổ đang làm cái gì vậy?"
"Nghi thức lập giao ước với tinh linh. ——Hay còn gọi là thực thi thệ ước."
Nghe một tràng từ vựng lạ hoắc, Subaru nhăn mặt tỏ vẻ không hiểu. Thấy phản ứng đó, Puck rào trước một câu "À thì" như để lựa lời giải thích:
"Đầu tiên, Tinh Linh Thuật Sư nếu không lập giao ước với tinh linh thì sẽ không dùng được tinh linh thuật. Và nội dung giao ước thì tùy thuộc vào từng tinh linh khác nhau. Đến đây cậu hiểu chưa?"
"Kiểu như tùy vào chủ nợ mà lãi suất với thế chấp sẽ khác nhau ấy hả. Ok."
"Ví dụ của cậu chẳng Ok chút nào nhưng ta sẽ nói tiếp. Nội dung mà tinh linh yêu cầu thì mỗi người một khác... nhưng nếu đối phương là mấy đứa nhỏ dạng vi tinh linh như kia, thì thường là giao tiếp thông qua mana của chính thuật sư. Chỉ cần như thế là có thể nhận được sự hợp tác khá dễ dàng rồi."
"Nghe có vẻ tiện lợi nhỉ. Cơ mà, theo cách nói vừa rồi thì mấy tinh linh 'hàng tuyển' sẽ khác đúng không? Vụ đó thế nào hả, ngài tinh linh?"
"Mấy đứa nhóc thông minh nói chuyện đỡ tốn thời gian, ta thích đấy... Cơ mà đầu óc cậu nhảy số dị quá, cảm giác cứ lái câu chuyện đi xa lắc làm mãi chẳng vào đề được."
Subaru gãi đầu cười ngượng nghịu "Ây dà". Puck ném cho cậu một ánh nhìn đầy ẩn ý, vừa mân mê râu của mình vừa nói:
"Đúng như Subaru nói, những tinh linh có ý thức như ta, bắt đầu từ ta trở đi, sẽ có yêu cầu khắt khe hơn một chút. Đổi lại, bọn ta cũng sẽ cống hiến xứng đáng cho thuật sư. Dù gì ta cũng là một tinh linh có số má, nên thệ ước áp đặt lên Lia cũng gắt gao lắm đấy."
"Tôi thắc mắc nãy giờ rồi, cái cách gọi 'Lia' đó nghe dễ thương ghê ha."
"Vẫn thua 'Emilia-tan' của cậu một bậc. Chắc từ giờ ta cũng gọi thế quá."
"——Làm ơn, tuyệt đối đừng."
Puck hùa theo sự lạc đề của Subaru, và ngay lập tức bị Emilia chen vào với khuôn mặt giận dỗi.
Nhìn sang thì thấy ánh sáng tinh linh quanh cô gái đang lườm nguýt bọn cậu đã biến mất. Có vẻ như buổi talkshow với tinh linh cũng kết thúc rồi.
Subaru vừa đứng dậy vừa phủi đám cỏ dính trên mông:
"Hội nghị giao lưu xong rồi hả? Không ngờ cũng nhanh gọn lẹ phết nhỉ."
"Tại hai người cứ làm phiền khiến tôi mất tập trung nên phải cắt ngang đấy. Đứng xa tít tắp rồi mà vẫn chọc điên người khác được... đúng là tài năng thiên bẩm mà."
"Kiểu như hai kẻ không nên gặp nhau lại lỡ va vào nhau ấy... Tôi có dự cảm chuyện gì đó sắp bắt đầu rồi đây. Con tim này cứ đập thình thịch không ngớt."
Trong lúc cậu đang vỗ ngực đánh beat, Emilia chìa lòng bàn tay ra. Puck rời khỏi người Subaru và hạ cánh xuống đó.
Ông mèo ngước đôi mắt đen tròn vo lên nhìn Emilia, cười đầy ẩn ý:
"Không sao đâu. Ta đã thăm dò thử rồi, không thấy ác ý, địch ý hay sát ý gì từ Subaru cả. Tính nết có hơi vặn vẹo tí thôi, chứ là một đứa trẻ ngoan."
"Khoan..."
Lời nhận xét phũ phàng của Puck khiến Emilia câm nín.
Cô vừa liếc nhìn thái độ của Subaru, vừa cuống quýt chọt chọt vào người Puck:
"Sao lại nói trước mặt đương sự thế... mà lại còn là nhận xét kiểu đó nữa. Dù là sự thật thì nói toẹt ra người ta cũng tổn thương chứ bộ?"
"A, được rồi được rồi. Bị thăm dò cũng là chuyện đương nhiên thôi. Một gã 'trai tốt' lai lịch bất minh như tôi thì bị nghi ngờ là phải đạo rồi. ...Cơ mà câu nói đỡ vừa rồi của Emilia-tan mới làm tôi tổn thương đấy nhé!"
Emilia vô thức lấy tay che miệng, phản ứng thành thật đó của cô khiến Subaru cười khổ.
Việc Puck chủ động tiếp cận, Subaru cũng đã đoán được là để thăm dò cậu.
Các cô ấy không bất cẩn đến mức chấp nhận một kẻ không đưa ra nổi một thông tin đàng hoàng như Subaru mà không chút đề phòng. Ngay cả sự xuất hiện đột ngột của Ram và Rem ban nãy, chắc chắn cũng là chiêu trò để giám sát động tĩnh của cậu từ đâu đó.
"Nói là thế, nhưng tôi cũng chả có cách nào giải thích cho xuôi."
Có ký ức nhưng không có hộ tịch, đó là hiện trạng của Subaru ở thế giới này.
Đã khó giải thích, lại còn dễ bị đóng mác là kẻ tâm thần. Nếu vậy thì thà cứ nương theo phán đoán nhân cách của Puck lại hay hơn.
Với một người có khả năng đọc tâm trí ở mức độ nào đó như ông ấy, chắc chắn sẽ truyền đạt tình trạng của Subaru chính xác hơn. Màn tung hứng ban nãy cũng là do Subaru tính toán cả.
Dù là một canh bạc, nhưng Puck đã cười trước sự toan tính đó của Subaru.
"Bình thường mà, Lia. Hay nói đúng hơn, Subaru cũng hiểu rõ chuyện đó. Dám cả gan lợi dụng khả năng đọc tâm của ta, đúng là hư thật đấy, đứa trẻ này."
"Được đánh giá cao thế này đúng là vinh hạnh. Nhờ ông nói đỡ cho tôi nhé, chiến hữu."
Nghe cách gọi đó, Puck làm mặt hơi ngơ ra một chút. Sau đó ông bật cười thực sự vui vẻ:
"Lâu lắm rồi mới có người đối xử với ta như thế đấy. Ừm, ta ưng rồi nha."
Trước thái độ vui vẻ của Puck, Subaru cảm nhận được điều gì đó đầy ẩn ý, nhưng chưa kịp nói gì thì ông mèo đã bay lên trước mặt Emilia.
Sau đó ông áp trán mình vào trán cô gái đang nhắm mắt, tạo nên một khung cảnh siêu thực đến lạ lùng.
"Ăn nè! Tuyệt kỹ trấn phái Puck phái 'Cú Đụng Trán Mèo'!!"
Cảm thấy cô đơn vì bị hai người họ cho ra rìa trong im lặng, cậu tự lồng tiếng để xua đi cảm giác lẻ loi. Nhưng hai người kia đang tập trung cao độ nên chẳng có phản ứng gì, làm nỗi cô đơn càng tăng thêm gấp bội.
"Khốn kiếp, mình thật vô dụng... Chẳng nghĩ ra được tác chiến nào để thu hút sự chú ý của hai người họ nữa. Tôi, lệ tuôn rơi."
"...Ừm, hiểu rồi. Hể, Subaru đang suy tính nhiều thứ ghê ha... Mà sao cậu lại ngồi kiểu con gái rồi khóc thút thít thế kia?"
"Đừng-có-để-ý! Thế, vừa rồi là cái gì vậy?"
"Chia sẻ ý thức, kiểu kiểu vậy. Thay vì giải thích bằng lời thì để cổ trực tiếp cảm nhận những gì ta cảm thấy sẽ nhanh hơn đúng không?"
Trả lời ngắn gọn câu hỏi của Subaru, Puck quay về vị trí cố định bên mái tóc bạc. Emilia đưa tay đỡ lấy Puck đang đậu trên vai mình, gật đầu "Ra là vậy".
"Dù là thông qua Puck, nhưng tôi đã hiểu về Subaru rồi. ...Xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu. Dù biết là cần thiết nhưng chắc cậu cũng chẳng vui vẻ gì."
"Được người đẹp soi mói, xét về mặt văn học thì cũng kích thích phết đấy chứ? Lần sau cứ để Emilia-tan trực tiếp lục lọi não tôi thay vì Puck nhé, tôi duyệt."
Cậu giơ ngón tay cái lên, nhe răng cười sáng lóa. Emilia cạn lời trước thái độ đó. Nhìn phản ứng của cô, sự hối hận trong lòng Subaru bắt đầu chạy nước rút vì biết mình lại lỡ mồm.
Cái tật xấu cứ cao hứng là phun ra mấy lời nhảm nhí lại tái phát. Và rồi...
"Không không không, không phải theo nghĩa biến thái đâu, là... trong ngành của bọn tôi thì mấy cái đau đớn kiểu đó cũng được coi là phần thưởng."
Và cái tật tự mình phá hỏng nỗ lực chữa cháy sau đó cũng là thói xấu của Subaru.
Subaru cảm nhận rõ mồ hôi lạnh đang chảy xuống cùng nụ cười méo xệch. Giờ thì chẳng biết là mồ hôi, nước mắt, nước mưa hay nước dãi nữa, một thứ chất lỏng mà 3/4 thành phần chắc chắn sẽ khiến người ta kinh hãi đang chảy dọc cằm cậu.
Nhìn Subaru đang lao đầu vào con đường của một danh hài bẩn bựa, Emilia nghiêng đầu:
"——Thật sự đấy, Subaru lạ lùng ghê."
"Hả?"
"Cậu đối xử với một tinh linh có thực thể như chuyện hiển nhiên, đã thế còn... buông lời tán tỉnh với cả một bán yêu như tôi nữa."
"Dù là nói đùa thì tôi cũng bất ngờ lắm đấy," cô khẽ cười.
'Nếu không phải nói đùa, thì tôi có làm gì đáng để cô ngạc nhiên thế không?' đó là câu hỏi trong lòng Subaru, nhưng cậu quên béng mất nó ngay khi nhìn thấy nụ cười của cô.
Bởi nụ cười ấy cũng trong veo và thuần khiết y như nụ cười cậu đã thấy trong con hẻm nhỏ kia. Không mong manh, cũng chẳng bi thương, một nụ cười khiến người nhìn cảm thấy hạnh phúc.
——Lần đầu tiên Subaru nhận thức được cảm xúc của chính mình khi ngẩn ngơ trước biểu cảm ấy của cô.
"Gay go rồi."
"Hả?"
"Không, tại tôi, cái này, lâu lắm rồi mới... Thật đấy."
Miệng khô khốc, hơi thở trở nên khó nhọc và nhịp tim đập nhanh liên hồi.
Trước mắt bắt đầu lấp lánh, cậu không thể ngẩng mặt lên nhìn thẳng được. Nhiệt lượng từ cổ xộc thẳng lên mặt, cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát.
"Cậu sao thế, có ổn không?"
Emilia cất tiếng hỏi, cúi xuống nhìn gương mặt đang cúi gằm của Subaru. Khuôn mặt lo lắng đang ngước nhìn cậu từ bên dưới ấy, quả thực quá đỗi dễ thương, nên là...
"Húuuuuuuuuuuuuuuuu!!"
Hét lên một tiếng, cậu bật nhảy thật mạnh về phía sau. Định thực hiện cú lộn nhào để thoát khỏi tình huống này.
Dự định là chống tay xuống đất khi lộn ngược rồi xoay người tiếp đất thật ngầu, nhưng sương sớm làm trượt tay, khiến cậu cắm thẳng đầu xuống đất. Cậu trượt đi bằng đỉnh đầu trên bãi cỏ, lết được một mét thì đổ kềnh ra.
"Tự, tự nhiên cậu bị làm sao thế!?"
"Uôôôô, đau, đau vãi chưởng. Toang rồi, đầu tôi có bị hói không, có hói không? ...A, màu trắng."
Emilia hốt hoảng chạy lại chỗ Subaru đang ôm đầu lăn lộn trên đất, tay chân luống cuống không biết làm gì. Và rồi cô nhận được một câu chốt hạ từ góc nhìn bên dưới của Subaru.
Thoáng chút ngơ ngác, đôi má Emilia lập tức đỏ bừng khi nhận ra ý nghĩa câu nói đó.
Bởi vì cô đang mặc váy ngắn mà lại đứng ngay trước mặt tên Subaru đang nằm lăn lóc dưới đất, nên là...
"Bất khả kháng, là bất khả kháng thôi! Tôi không cố ý đâu nhé!"
"Lời thật lòng?"
"Cảm ơn vì đã chiêu đãi."
Cậu ngồi ngay ngắn dậy, chắp tay cúi đầu tạ ơn nữ thần tóc bạc một cách đầy thành kính.
Khi ngẩng mặt lên, Subaru thấy Emilia đang mỉm cười. ——Khác với nụ cười ban nãy, nụ cười này pha lẫn vài phần "S" (thích hành hạ), và rồi...
"Gương mặt đó cũng quyến rũ lắm thay, chấm hết."
"——Kiểm điểm lại bản thân đi."
Một tảng băng rơi xuống, dù đã tính toán nương tay nhưng kích thước vẫn to tổ chảng.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"A, đau quá... Quả này bắt đầu hói thật rồi chứ chẳng đùa. Có sao không ta?"
"Chỉ sưng một cục hơi to tí thôi. ——Cậu nên biết ơn lòng tốt của tôi đi là vừa."
Subaru ngồi khoanh chân trên đất, tay xoa đầu. Đối lập với một Subaru đang rơm rớm nước mắt, Emilia quay mặt đi, trả lời lạnh lùng với vẻ khó chịu ra mặt.
Giữa hai người là khoảng cách vài mét, khoảng cách thực tế này biểu hiện rõ rệt cho cái hố ngăn cách vừa được tạo ra bởi hành động ban nãy.
Cậu liếc mắt nhìn trộm sườn mặt trắng trẻo kia. Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Liếc, ngoảnh. Liếc, ngoảnh. Liếc, ngoảnh. Liếc liếc, ngoảnh ngoảnh.
"Không có giỡn mặt nha. Tôi đang giận đấy."
"Đã bảo không cố ý mà, chỉ là tai nạn do chút hiểu lầm thôi."
Nếu diễn tả theo kiểu manga thì cục u trên đầu cậu hiện rõ mồn một đến mức muốn dán ngay miếng băng cá nhân vào.
Khoảnh khắc va chạm đúng là nổ đom đóm mắt thật. Xui xẻo tí nữa là uy lực đó đủ để tiễn cậu quay lại trước cửa hàng rau lần nữa rồi.
Giờ thì cậu vẫn còn sống nhăn, nhưng ngay sau khi ăn đòn thì ý thức cũng mơ màng luôn. Tiện thể nhắc tới thì, cái dáng vẻ luống cuống lo lắng nhìn Subaru ngã gục của Emilia lúc đó trông hệt như động vật nhỏ, đáng yêu vô cùng.
Cậu hí hí mắt nhìn trộm cảnh đó thì bị phát hiện, thế là lại chọc cô nổi điên thêm lần nữa.
"Tính cách cậu cũng khó chiều ghê ha. Sống thoáng hơn chút đi có phải tốt không."
"Sống thoáng, làm qua loa đại khái mà còn bị thế này đây. Ông sướng thật đấy, chỗ ngồi vip ghê."
Theo hướng nhìn đầy ghen tị của Subaru, Puck đang thư giãn trên đùi Emilia. Vóc dáng nhỏ gọn vừa lòng bàn tay ban nãy giờ đã khổng lồ hóa thành kích cỡ một đứa trẻ loài người, gối đầu lên đôi chân thon thả kia mà tận hưởng cảm giác êm ái.
"Mấy suy nghĩ đồi bại đó không có cửa chạm tới ta đâu nha."
"Im đi, đừng có đọc tâm trí người khác nữa. Trong đầu trai tân tuổi dậy thì đấy, loạn cào cào lên rồi. Emilia-tan cũng không ngoại lệ đâu."
"Nghĩ bậy bạ về con gái ta quá trớn là ta cho bay màu đấy nhé."
"Đừng có dùng cảm giác 'ta giận đấy' để đòi xóa sổ người ta chứ!?"
Tuy nói giọng đùa cợt nhưng Subaru toát mồ hôi lạnh trong lòng vì biết ông ta làm thật.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Subaru rào trước rồi ngắm nhìn hai người họ:
"Sáng nào cũng chải chuốt lông lá không sót bữa nào nhỉ. Mà sao nãy giờ tôi cứ thấy cái vụ giao ước với thệ ước tinh linh nghe có vẻ dễ dãi thế nào ấy."
"Không có đâu. Tùy tinh linh mà yêu cầu khắc nghiệt hơn nhiều. Ví dụ như phải cung cấp lượng mana gấp mấy lần người thường, hay nếu hiếu chiến thì mỗi ngày phải giết một mạng chẳng hạn."
"Đối tượng so sánh sặc mùi sát phạt quá... Với cả ông chiều hư con gái quá rồi đấy."
So với ví dụ kia thì điều kiện của Puck đúng là dễ như ăn kẹo. Giao ước với người nhà lúc nào cũng được ưu ái, chân lý này dù ở thế giới nào hay thời đại nào cũng y chang nhau. Tuyển dụng người quen muôn năm.
Trong lúc suy ngẫm về vấn nạn "con ông cháu cha", Subaru hiếm khi im lặng, ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh Emilia và Puck âu yếm nhau.
Vốn dĩ, việc Subaru cứ liến thoắng nói mấy chuyện thừa thãi là vì cậu cảm thấy đau khổ khi có khoảng lặng trong không gian có người.
Có người khác ở đó mà lại im lặng, trạng thái đó khiến Subaru cảm thấy áp lực kiểu như 'Tại mày không nói gì nên người ta mới im thin thít đấy'.
Bình thường cậu sẽ bị nỗi ám ảnh phiền toái đó hành hạ, nhưng lạ thay, lúc này cảm giác nôn nóng độc đoán đó chẳng hề trỗi dậy.
——Không lời, không tiếng, tĩnh lặng.
Có lẽ Subaru cũng cảm nhận được rằng, khung cảnh ấm áp trước mắt cậu đang được vun đắp bởi chính sự tĩnh lặng ấy.
Ngón tay cô luồn qua lớp lông ngắn của Puck, vuốt ve và chỉnh trang thật dịu dàng. Có vẻ như cô đã bắt đầu quên đi cuộc cãi vã với Subaru. Góc nghiêng khuôn mặt khi cô đắm chìm vào việc chăm sóc tinh linh toát lên vẻ nghiêm túc nhưng cũng thật bình yên; chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người ta mê mẩn.
"Aaa, mắt mình kém đi thật rồi," Subaru thầm nghĩ.
"Cười nham hiểm."
Con mèo có khả năng đọc tâm trí kia vừa thốt ra thành tiếng vừa nhìn Subaru, đúng là đáng ghét.
Nếu là con mèo có thể đọc được cảm xúc người khác mà không cần chạm vào kia, hẳn nó đã nắm thóp được cái cảm giác chua ngọt mơ hồ đang chiếm lấy lồng ngực Subaru lúc này.
Chẳng ngờ lại bị nắm thóp theo cách này. Tất nhiên là chẳng vui vẻ gì, nhưng mà...
—Tự mình chọn con đường chông gai này chứ ai, cậu tự nhủ.
Mái tóc bạc tuôn chảy mỹ lệ, huyền ảo tựa như giọt sương trăng. Làn da trắng ngần như tuyết mới dường như trong suốt, và đôi mắt màu thạch anh tím kia hút chặt ý thức của Subaru như thể đang phóng ra lời nguyền mê hoặc. Tứ chi thon dài, cơ thể mảnh mai ấy mang lại cảm giác mong manh như thể ôm chặt một chút sẽ gãy vụn, nhưng Subaru biết rõ bên trong đó là một trái tim kiên cường không bao giờ khuất phục. Một hình mẫu lý tưởng, cao quý và xinh đẹp.
Nghĩ thế nào đi nữa, một thằng Hikikomori "trẻ trâu" đến từ thế giới khác làm gì có cửa.
"Chỉ được ở bên cạnh thế này thôi cũng đã là xa xỉ rồi nhỉ."
Càng suy nghĩ, thứ cảm xúc kỳ lạ ấy càng khiến lòng cậu bồn chồn.
Subaru đứng dậy, vung thanh mộc kiếm bắt đầu tập luyện trở lại như muốn xua tan những ý nghĩ đó.
Lần gần nhất cậu ôm ấp thứ tình cảm khó nói thành lời này là từ hồi tiểu học. Đã thế, kết cục của cảm giác đó là bị kéo dài lê thê gần mười năm trời rồi kết thúc mà chẳng kịp thổ lộ một lời.
Mỗi khi ký ức đó ùa về, đường kiếm lại trở nên sắc bén hơn.
"Biến đi phiền não! Chết đi hối hận! Có 108 con hay gì bố đếch quan tâm! Bố chém hết! Chém hết!"
Cậu chém gục những thứ vô hình, mỗi nhát kiếm lại kèm theo một câu phát ngôn hùng hổ.
Phải rồi, sầu não vì mấy chuyện bâng quơ đâu có giống mình. Không sầu não, cứ dứt khoát, chọn bừa một câu trả lời thích hợp là xong. Thế mới là thằng đàn ông tên Natsuki Subaru chứ.
"Ồ ồ, ra dáng đàn ông phết. Phufu, đúng là nhìn mãi không chán."
"Được rồi được rồi, đừng cử động nữa. ...Cơ mà, đúng thật ha."
Nhìn Subaru đang tiếp tục "tàn sát" sự dằn vặt nội tâm, một người một mèo đưa ra bình luận.
Nhìn tấm lưng đang quẫy đạp kia, đôi môi Emilia khẽ giãn ra. Trên góc nghiêng khuôn mặt cô, cơn giận ngượng ngùng ban nãy đã không còn thấy đâu nữa.
Việc không tinh ý nhận ra điều đó chính là lý do khiến Subaru vẫn mãi là Subaru.
—Và rồi,
"Có chuyện gì sao? Cả hai người?"
Nghe giọng nói như nhận ra điều gì đó của Emilia, Subaru cũng ngừng vung kiếm và hướng mắt về phía dinh thự. Bước ra từ tòa nhà với dáng điệu yểu điệu thục nữ là cặp đôi hầu gái song sinh nổi bật với mái tóc màu hồng và màu xanh. Họ cúi người chào với phong thái điềm tĩnh lạ thường:
""Đương kim gia chủ, ngài Roswaal đã trở về. Mời người quay lại dinh thự.""
Âm thanh stereo hoàn hảo không lệch một nhịp.
Dù ngạc nhiên trước sự phối hợp nhịp nhàng đó, nhưng điều khiến Subaru bất ngờ hơn cả là sự thay đổi thái độ của họ so với ban nãy.
Khác hẳn với vẻ nhẹ nhàng bông đùa cùng Subaru lúc trước, hai thiếu nữ đứng trước mặt cậu lúc này toát lên vẻ uy nghiêm xứng đáng là người hầu của một dinh thự lớn.
Nói ngắn gọn thì là chuyển từ chế độ "tư nhân" sang chế độ "làm công ăn lương".
"Vậy sao. Roswaal về rồi à... Vậy thì, phải đi đón thôi."
""Vâng. Cả vị khách nhân nữa ạ. Nếu ngài ấy đã tỉnh, xin hãy đi cùng.""
Puck thu nhỏ lại, lặn vào trong mái tóc bạc của Emilia. Cô vuốt nhẹ tóc mình để đón nhận nó, rồi đứng dậy với vẻ mặt đã bình ổn lại cảm xúc.
Dù cảm thấy có chút kỳ lạ khi nhìn góc mặt ấy, Subaru - người vừa bị chỉ định - cũng lau mồ hôi. Cô gái tóc xanh nhẹ nhàng bước tới bên cạnh, rút tấm vải từ trong ngực áo ra và tiếp nhận công việc đó.
"Ngại quá."
"Không có chi, đây là nhiệm vụ đương nhiên của một người hầu mà, thưa quý khách."
"Không có chi, vì đây là công việc đương nhiên của một người hầu mà, thưa quý khách."
Người làm là cô tóc xanh, nhưng cô tóc hồng lại ưỡn ngực tự đắc như một lẽ hiển nhiên. Cảm thấy nhẹ nhõm vì cái không khí bông đùa ban nãy đã quay lại một chút, Subaru quay sang hỏi:
"Mà, cái tên Roswaal đó là ai thế?"
"Là chủ nhân của dinh thự này... À phải rồi, tôi chưa giải thích nhỉ."
Như nhận ra thiếu sót của mình, Emilia đưa tay lên che miệng. Sau đó cô nhíu mày suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
"Ừm, xem nào. Roswaal thì... gặp là biết ngay ấy mà."
"Bỏ cuộc sớm thế! Chẳng lẽ không có đặc điểm nhận dạng nào sao!?"
""""Không, ngược lại là đằng khác.""""
Câu trả lời đồng thanh bốn bè khiến Subaru dao động đến mức suýt đánh rơi thanh mộc kiếm.
Cô hầu gái tóc xanh nhẹ nhàng dùng chân hất thanh kiếm đang rơi lên, bắt lấy nó một cách dễ dàng khi nó đang xoay vòng trên không, rồi cúi chào trang trọng và lùi lại đứng cạnh chị mình. Sau đó, cô hầu gái tóc hồng đưa tay chỉ về phía dinh thự:
"Dù có dùng từ ngữ nào để diễn tả cũng là vô ích. Về con người của ngài Roswaal, xin quý khách hãy gặp trực tiếp để tự mình thấu hiểu. Vâng, chắc chắn sẽ ổn thôi."
Tóc hồng và tóc xanh nhìn nhau gật đầu, Emilia cũng miễn cưỡng đồng tình. Đối mặt với một Subaru đang bối rối, Emilia vỗ nhẹ vào vai cậu rồi vừa đi về phía dinh thự vừa nói:
"—Chắc chắn là Subaru sẽ hợp tính với người đó thôi. Dù chuyện này nghe hơi đau đầu một chút."
Đúng vậy, cô ấy lẩm bẩm với một giọng điệu nghe thật nặng nề.
0 Bình luận