Arc 2: Một Tuần Đầy Biến Động
Chương 12: Cặp đôi vừa hợp vừa khắc
0 Bình luận - Độ dài: 9,040 từ - Cập nhật:
Sau khi thổi bay Subaru, Beatrice thở phào một hơi rồi mỉm cười đầy mãn nguyện.
Sau đó, cô bé lật ngửa lòng bàn tay vừa dùng bạo lực lên, liếc mắt nhìn sang hướng khác:
"Đáng đời nhà ngươi. ...Nii-cha, lại đây."
"Rồi rồi. Vậy nhé, hẹn gặp lại Lia sau."
Được cô bé vẫy gọi, Puck đang lơ lửng liền bay về phía cánh cửa. Beatrice giang tay chào đón sự ghé thăm đó, và lần này cánh cửa đóng chặt lại, kết thúc lượt đi.
Lượt ra bài của đối thủ đã hết, giờ đến lượt phe Subaru, nhưng với tình trạng thương tích đầy mình thế này, khí thế để ra bài tiếp theo của Subaru đã yếu đi khá nhiều.
Subaru ngước nhìn lên hai cô nàng song sinh đang cẩn thận chỉnh lại góc độ của đồ đạc trong khi vẫn giẫm lên người mình với ánh mắt oán hận:
"Biết là so với thằng khố rách áo ôm như tôi thì độ ưu tiên của mấy món đó cao hơn... nhưng người hầu mà giẫm lên khách thì nghe có lọt tai không hả."
"Ô kìa, chị nghe không, chị hai. Hắn đang nói gì lạ lắm."
"Ừ, chị nghe rồi, Rem. Đầu óc hắn có vấn đề thật đáng tiếc quá."
"Mồm mép độc địa vãi! Mà này, nếu thấy ổn rồi thì làm ơn bước xuống dùm cái! Hai cô phối cả đồ lót màu xanh với hồng luôn hay sao mà chỗ đó cũng được đánh giá... Pankration!"
Phát ngôn bị gián đoạn bởi cú giẫm đôi lên mặt. Cặp song sinh vừa đồng thanh hô "Á~ Ghê~ quá~" bằng giọng đều đều như trả bài vừa lùi xa. Nhìn Subaru đứng dậy với dấu chân in trên mặt, hai cô gái nắm tay nhau, ghé sát mặt vào thì thầm:
"Bởi vì quý khách... à không, Subaru-kun sẽ trở thành đồng nghiệp mà?"
"Bởi vì quý khách... à không, Barusu cũng cùng phận làm công ăn lương thôi đúng không?"
"Này, cái cô bên kia, tên tôi biến thành câu thần chú chọc mù mắt rồi kìa."
Đó là một miếng hài kinh điển mà chắc chắn ai cũng từng gặp một lần thời cấp 1, cấp 2. Cô nàng tóc hồng vô tình thực hiện màn collab với thế giới cũ, nghiêng đầu ngơ ngác.
Nhưng lời họ nói cũng có lý. Tức là,
"Vị thế của tôi là thế à. Quả nhiên là vị trí kiểu gã giúp việc quèn."
"Với tình hình hiện tại, tốt nhất là cậu nên giúp việc vặt quanh dinh thự theo chỉ đạo của Ram và Rem nhé~e. Cậu có bất mãn gì không?"
"Nếu có bất mãn thì chỉ là bất mãn với chính bản thân tôi lúc nãy đã nhầm lẫn giữa 'thuê' và 'nuôi' thôi. ...Mà, nghĩ thoáng ra thì! Biết đâu nhìn góc nghiêng của người đàn ông đang lao động, cô gái trong mộng lại rung rinh không chừng!"
Lao động, cống hiến cho xã hội, có làm thế mới ra dáng đàn ông.
Cậu liếc nhìn Emilia đầy hy vọng, cô mỉm cười gượng gạo trước ánh mắt đó của Subaru:
"Ừm, tôi không hiểu lắm, nhưng cố lên nhé?"
"Okey! Cứ tin tưởng giao cho tôi như thể đang đi trên tàu du lịch siêu sang ấy! Mặc dù tôi chưa từng đi làm bao giờ!"
Kinh nghiệm làm việc bằng không, thì ngay cả quyết tâm đi làm cũng bằng không nốt. Subaru cảm thấy tự hào lạ lùng về sự tiến bộ vượt bậc của bản thân - một kẻ ăn bám chúa tể.
Tuy nhiên, những người xung quanh dường như không cảm thông cho tâm trạng phơi phới đó của Subaru.
"Chị hai, chị hai. Rem thật ngốc khi nghĩ rằng công việc sẽ trôi chảy hơn dù chỉ một chút."
"Rem, Rem. Ram thật ngốc khi kỳ vọng rằng chúng ta có thể bớt việc đi dù chỉ một chút."
"Chị hai à, học cách bọc đường cho mấy lời thật lòng đi được không!?"
Cặp song sinh không giấu nổi sự thất vọng tràn trề. Subaru cố gắng phản bác trong tuyệt vọng, nhưng ngay cả Emilia bên cạnh cũng thở dài mệt mỏi khiến cậu suýt gục ngã.
Có lẽ vì khuôn mặt Subaru trông quá thảm hại, Emilia vội vàng thêm vào "Dù vậy thì":
"Nhìn ngón tay của Subaru thì cũng đành chịu thôi. Tôi sẽ không hỏi vì cậu có vẻ cứng đầu, nhưng chắc hẳn cậu từng ở vị thế không phải động tay chân làm việc nhỉ."
"Nghe mỗi thế thôi thì thấy vị thế của tôi có vẻ mờ ám thật sự."
"Người ta đã cố gắng nói đỡ cho rồi thì đừng có chọc ngoáy nữa!"
Cảm giác như bị chọt vào trán kèm theo tiếng "Hư này" được lồng tiếng, tiện thể Subaru bắt lấy luôn bàn tay đang đưa tới của Emilia.
Thấy cánh tay của cô nàng thốt lên "A" vì ngạc nhiên, cậu trầm trồ trước sự thon thả và xinh đẹp của những ngón tay đó. Chính cô mới là người có đôi tay trông chẳng giống người lao động chút nào.
"Đồng râm."
"Cái cách phát âm đó, nghe ghét ghê~e. Với lại không giống nhau đâu nhé. Mấy việc cá nhân tôi đều tự làm được hết đấy. Tuy bây giờ đang được chăm sóc ở dinh thự này, nhưng vốn dĩ tôi sống một mình mà."
Emilia rụt tay lại, rồi ưỡn nhẹ ngực ra vẻ "Hứm". Có vẻ cô nàng cảm thấy mình hơn Subaru một bậc nhờ có kỹ năng nội trợ.
Cái nét tính cách hơi trẻ con đó đáng yêu kinh khủng, nhưng bản thân cô nàng lại có vẻ lầm tưởng hành động đó của mình là 'thanh lịch' hay gì đó.
"Cơ mà, nói gì thì nói, tôi không chấp nhận bị coi là vô dụng đâu nhé! Nói cho mà biết, không phải việc nhà nào tôi cũng mù tịt đâu. Tôi cũng có môn tủ đấy!"
"Ồ, bất ngờ ghê. Cậu giỏi cái gì? Nấu nướng, giặt giũ... dọn dẹp?"
"May vá!"
"Lại lòi ra một kỹ năng bất ngờ nữa!"
Thấy Emilia như vừa dính đòn tấn công từ góc độ không ngờ tới, Subaru bĩu môi phồng má để tỏ vẻ bất mãn.
Không phải nói dối hay chém gió, sự thật là cậu giỏi dùng kim chỉ. Tỉ mẩn xỏ chỉ vào cây kim bé xíu và dùng nó để khâu vá là một trong những kỹ năng ẩn giấu của Subaru.
"Tôi có thể đơm lại cúc áo bị tuột, hay vá lại mấy món đồ nhỏ bị rách đấy! Ngoài ra món tủ của tôi là... thêu hình đơn giản lên quần áo hoặc phụ kiện."
"Khéo tay quá mức nên ngược lại chẳng biết dùng vào việc gì nhỉ..."
Vừa nói, Subaru cũng tự thấy đúng là thế thật.
So với những việc nhà cơ bản như nấu nướng, giặt giũ hay dọn dẹp, thì kỹ năng may vá đành phải nói là kém phổ biến hơn một bậc. Nhất là khi so với ba món kia ngày nào cũng cần, thì cái này cũng chẳng phải kỹ năng thiết yếu.
"Người nhà Subaru nghĩ gì mà lại dạy cái đó cho cậu không biết..."
"Chắc họ chẳng nghĩ gì đâu, mà gọi là được dạy thì cũng không đúng, kiểu tôi tự học lỏm thì đúng hơn."
Emilia thốt lên "Hửm?" với ánh mắt tò mò, nhưng Subaru xua tay "Thôi, thôi, bỏ qua đi" để lảng tránh.
Sau đó Subaru quay lại phía cặp song sinh, ưỡn ngực một cách vô nghĩa và nói giọng bề trên:
"Vậy đó. Các cô định giao việc gì cho một người như tôi đây. Tôi sẽ tuân theo ý kiến của các đàn chị! Phấn cốt cái gì đó..."
""Toái thân.""
"Làm cái đó đó."
Ba người cùng chỉ tay xác nhận từ vựng mà cậu nhất thời quên mất.
Nhìn nhóm người hầu đã bắt đầu phối hợp ăn ý, Roswaal gật đầu "Ừm ừm" đầy mãn nguyện, tay chạm vào cằm:
"Hòa thuận là điều tốt đẹp mà~a. Có vẻ cũng không còn khúc mắc gì với nhau, với tư cách là chủ nhân, ta thấy rất hài lòng đấ~ấy. Nhỉ?"
"Nói là dễ làm việc, hay phải gọi là sóng não hợp nhau đến lạ lùng ấy nhỉ? Chắc chắn là độ tương thích tốt hơn với con Loli kia rồi!"
"Cậu ghét việc hợp tính với Beatrice đến thế cơ à..."
Lời lầm bầm đầy thương cảm đó của Emilia đã chốt lại màn đối đáp ồn ào kéo dài suốt bữa sáng này.
Vỗ tay nhẹ, Roswaal thu hút ánh nhìn của bốn người còn lại, rồi chỉ tay vào một vật giống như khung tranh treo trên tường.
Subaru nhìn theo, nhíu mày khó hiểu.
—Thứ được lồng trong khung đó không phải là tranh vẽ như cậu vẫn thấy rải rác ngoài hành lang, mà là một viên tinh thể to hơn nắm tay một chút.
Viên tinh thể tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, màu xanh sẫm như đáy nước, lặng lẽ đón nhận ánh nhìn của năm người trong phòng ăn. Người đàn ông cao kều vừa chỉ vào nó vừa nói:
"Đấy, Thủy khắc cũng sắp trôi qua một nửa rồi. Thời gian là hữu hạn, hãy nhanh nhẹn lên nà~ào. —Ram và Rem làm như vừa nãy nhé. Emilia-sama vui lòng ghé qua phòng tôi một chút. Vậy nhé, giải tán."
Lời nói đó của Roswaal chính thức kết thúc buổi họp mặt bữa sáng.
Rem bắt đầu nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa trên bàn, Emilia thở dài sầu não, có lẽ là khi nghĩ đến lịch trình sắp tới. Roswaal bước tới chỗ Subaru bằng những bước chân nảy tưng tưng, vỗ vai cậu chàng đang hơi bị bỏ rơi:
"Vậy thì, ta trông đợi vào thành quả làm việc của cậu đấ~ấy. Tất nhiên, đã thuê thì sẽ trả lương, đừng lo lắng về khoản đó nhé~e."
"Chi tiết thuê mướn thì để sau tính kỹ... tóm lại, cảm ơn ông đã tạo điều kiện. Tôi nên gọi là Ông chủ hay gì đây?"
"Aha~a, nếu không có khách thì cứ gọi là Ros-chi cũng được. Được người ta gọi bằng biệt danh như thế cũng mới mẻ phết đấ~ấy chứ."
Nháy con mắt màu vàng, Roswaal vẫy nhẹ tay rồi rời khỏi phòng ăn. Ngay trước đó, hắn khẽ liếc mắt ra hiệu cho Ram, cô gái tóc hồng nhận được tín hiệu liền đỏ mặt, gật đầu liên tục như thể vừa nhận được mệnh lệnh không lời.
Cặp song sinh vốn ít biểu lộ cảm xúc và thay đổi ngữ điệu, nhưng chỉ khi tiếp xúc với Roswaal thì thái độ điềm tĩnh đó mới bị phá vỡ. Từ "trung khuyển" thoáng qua trong đầu cậu.
"Vậy thì, Barusu."
"A, cô định chốt luôn cái tên đó hả."
"Ừ, đúng vậy, Barusu. Vì là chỉ thị của Roswaal-sama, nên trước tiên tôi sẽ hướng dẫn cậu về dinh thự. Đi theo tôi, đừng để bị lạc."
"Tôi có phải là Emilia-tan đâu, nên không có đi đứng loạng choạng thế đâu nhé."
"Su-ba-ru!"
Emilia phồng má trước lời trêu chọc. Dù cảm thấy ấn tượng mới mẻ trước cách gọi tên ngắt quãng từng chữ một của cô, Subaru vẫn cười toe toét và chỉ tay về phía nàng:
"It's một trò đùa tiệc tùng sành điệu đấy. Nếu ngay cả mấy câu bông đùa nhẹ nhàng thế này mà cũng không đỡ được, thì không trở thành một nữ hoàng tuyệt vời được đâu nhé, Fräulein."
"Phờ-roi-lai là cái gì thế hả..."
"Cả cái khoản đó cũng cần phải học hỏi thêm đấy. Cuộc đời cũng giống như leo lên con đường núi dài vô tận với hai bàn tay trắng vậy. Nếu dọc đường mà lười biếng không thu thập kiến thức, hay còn gọi là nhặt item, thì đừng nói là lên đỉnh, mới leo đến trạm thứ ba là đã 'drop out' - gãy gánh giữa đường rồi đấy biết không."
Emilia im lặng mở to mắt, dường như cô đang thực sự ấn tượng với những lời vừa rồi.
Quả nhiên, lời nói của một gã trai đã thực sự "drop out" việc học hành ở trường giữa chừng có sức nặng khác hẳn. Trong lòng thầm tổn thương vì pha tự hủy của chính mình, Subaru thốt lên "Chà", rồi nhìn sang Ram.
"Vậy thì, dù rất luyến tiếc nhưng đi thôi nào, Tiền bối."
"Làm vậy đi, Barusu. Vậy xin phép Emilia-sama, tôi sẽ quay lại sau."
Ram túm nhẹ vạt váy cúi chào, rồi quay lưng bước về phía cánh cửa. Subaru cũng bước theo cô gái có mái tóc màu hồng đang đung đưa ấy. Thấy vậy, Emilia nói với theo câu cuối cùng:
"Subaru. Cả tôi nữa... nhưng Subaru cũng cố lên nhé."
"Gì vậy trời siêu hạnh phúc luôn, động lực tăng vùn vụt rồi nè, em là nữ thần hả?"
Cậu túm nhẹ gấu áo khoác thể thao, bắt chước Ram cúi chào, và sau khi chọc cho biểu cảm của Emilia biến thành một vẻ kỳ quặc, cậu rời khỏi phòng ăn.
Vừa bước ra hành lang, Ram đã dừng bước, cô khẽ cau mày nhìn vẻ mặt cứng đờ vì hành động vừa rồi của Subaru:
"Điều kiện yêu cầu đối với một hầu gái và điều kiện yêu cầu đối với một người hầu nam là khác nhau đấy."
"Biết rồ~ồi. Nhưng mà, đã mất công làm 'housekeeping' - quản gia, thì tôi cũng muốn làm cho thật thanh lịch và hào nhoáng chứ bộ. Phải rồi, có đồng phục hay gì không?"
Quả thật, nếu cứ mặc nguyên bộ đồ thể thao này mà bắt đầu cuộc sống người hầu thì cũng hơi nhạt nhẽo.
Tất nhiên, xét về độ dễ vận động thì đây chắc chắn là chất liệu vạn năng rồi, nhưng mà...
"Quả nhiên, một khi đã đường đường chính chính đi làm tại dinh thự của quý tộc thế này, người ta phải khao khát mấy bộ trang phục mang cảm giác trang trọng cao quý chứ. Tôi nghĩ mình mặc đồ formal cũng hợp lắm đấy."
"Phải ha, trang phục quan trọng thật. Một bộ đồ vừa vặn à, ừm, chắc là có đấy."
"Thế hả thế hả, vậy bắt đầu từ việc mặc đồ trước đi. Tôi thuộc tuýp người chú trọng hình thức mà lị! Kể cả lúc ôn thi, tôi cũng phải bắt đầu từ việc dọn phòng để có thể toàn tâm toàn ý học hành cơ đấy."
Và rồi sau đó chẳng bao giờ quay lại bàn học nữa.
Subaru giơ ngón cái lên, nhe răng cười sáng lóa. Ram nhìn cậu chàng như thế, giơ ngón tay của cả hai bàn tay lên, vừa lẩm bẩm "Hừm" vừa ngắm nghía toàn thân cậu.
Chỉ bấy nhiêu đó dường như đã đủ để đo xong kích cỡ quần áo, Ram gật đầu hài lòng rồi chỉ tay lên tầng trên:
"Trên tầng hai có phòng nghỉ cho người hầu, lên đó mà thay đồ. Với kích cỡ của Barusu, chắc là bộ đồ của Frederica nghỉ việc hồi tháng kia sẽ vừa đấy."
"Ồ, cảm ơn Frederica đã nghỉ việc đúng lúc nhé... Khoan, con gái hả?"
"Tạng người thì cũng xêm xêm Barusu thôi."
"Nhưng giới tính thì khác nhau đúng không?"
Subaru dừng bước, quay phắt lại, còn Ram thì nhìn cậu bằng ánh mắt trắng dã. Sau đó, cô thở dài như thể mệt mỏi lắm rồi đưa tay chạm lên trán:
"Cậu bảo muốn quyết định phong cách thanh lịch và hào nhoáng nên tôi mới định chiều ý cậu, rốt cuộc cậu bất mãn cái gì?"
"Nếu là Emilia-tan thì còn được, chứ tôi mặc đồ hầu gái thì ai được lợi hả!! Nhỡ đâu thức tỉnh mấy cái sở thích quái đản rồi thành ra tôi tự sướng một mình thì làm sao! Có khả năng đó nên tôi không muốn nó nảy mầm đâu nhé!"
Kể từ khi lạc vào dị giới, dạo gần đây đủ loại sở thích quái lạ đã bắt đầu nở rộ rực rỡ rồi.
Giờ mà mở thêm cánh cửa giả gái nữa, thì nguyên mẫu của gã đàn ông tên Natsuki Subaru sẽ chẳng còn lại chút gì mất.
Trước giọng hét ầm ĩ của Subaru, Ram bịt tai lại phản ứng, rồi nhìn cậu đang thở hồng hộc bằng vẻ mặt chán chường:
"Quả nhiên không có Rem thì chẳng có hứng thú gì cả. Đi thôi."
"Tự nhiên như ruồi còn hơn cả tôi nữa, Tiền bối đúng là 'gắt' thật đấy."
Phải có trái tim không lay chuyển cỡ này mới làm việc ở đây được sao ta.
Đứng trước trải nghiệm nghề nghiệp đầu tiên xuyên suốt từ thế giới cũ sang dị giới, Subaru sớm đã nhận ra bức tường cao vời vợi ấy và cảm thấy u sầu.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
—Đây là chuyện bên lề.
"Phòng nghỉ người hầu ở tầng hai... xem nào, phòng nào ở phía Tây cũng được. Cậu cứ chọn chỗ mình thích làm phòng riêng đi. Tôi sẽ để đồng phục ở đó."
"Oki, đã rõ. Vậy thì, xem nào..."
Được dẫn lên tầng hai của dinh thự, trong lúc chờ được cấp đồng phục và chỗ ở tạm thời, Subaru ngắm nghía các căn phòng ứng cử viên.
Tuy nói vậy, nhưng chắc chỉ lệch vị trí một chút chứ bên trong thì y hệt nhau thôi. Nếu thế thì chọn phòng gần cầu thang cho tiện đi lại.
Với suy nghĩ đó, cậu vặn nắm đấm cửa của một cánh cửa bất kỳ.
"Vậy thì, phòng này..."
"Tuyệt vời ông mặt trời. Mềm mượt là nhất, mố phu mố phu."
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cậu phát hiện một bé loli đang thỏa
"Cả hai đều là trẻ con, nên có để mặc thì cũng chẳng xảy ra chuyện gì đâu."
「Cũng đúng.」
Những tiếng cười khẽ khàng chồng lên nhau trong phòng làm việc, tấm rèm cửa sổ nhìn xuống cuộc gặp gỡ giữa thiếu niên và thiếu nữ được kéo lại.
—Tình hình trong phòng làm việc sau đó, ngay cả ánh trăng cũng không thể nào nhìn thấy được.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Vào thời điểm mặt trăng ngự trị giữa bầu trời với vẻ mặt đắc ý, Subaru đang lên dây cót tinh thần.
Cậu vuốt phẳng những nếp nhăn trên bộ đồ quản gia đang mặc, soi mình vào cửa sổ để kiểm tra lại tác phong. Đã bước sang ngày thứ tư mặc bộ đồ này, cậu tự thấy mình cũng đã bắt đầu quen với nó.
「Không tệ, không tệ đâu, tôi ơi. Ổn mà, làm được mà. Soi gương lúc mới tắm xong thấy đẹp trai lên 50%. Cảm giác hiện tượng đó đang ập đến ngay lúc này đây.」
Về mặt khách quan thì có tăng được 50% hay không vẫn là một bí ẩn, nhưng việc tự ám thị bản thân cũng quan trọng lắm chứ.
Chỉ cần giữ được cái khí thế đẹp trai ấy thôi cũng được, Subaru hít sâu một hơi nhẹ rồi bước đi.
Đạp lên thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng trong khu vườn, cậu hướng về một góc xanh ngát—nơi được bao quanh bởi những hàng cây cao vút và nhận được sự ưu ái đặc biệt của ánh trăng.
Ở đó, một thiếu nữ đang ngồi, mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh trăng, toàn thân bao bọc trong thứ ánh sáng nhạt nhòa.
Ánh sáng xanh trắng ấy—Subaru của hiện tại đã biết chân tướng của hiện tượng giống như ánh sáng đốm lửa này chính là 『Tinh linh』.
Ngay cả khi đã biết sự thật đó, khung cảnh huyền ảo kia vẫn mang một sức quyến rũ ma mị khiến người xem bị hút hồn không thể dứt ra.
Cậu bất giác dừng bước, nín thở. Có lẽ nhận ra sự hiện diện đó, đôi mắt đang nhắm nghiền thì thầm của thiếu nữ chợt mở ra.
Hai viên thạch anh tím nhìn thẳng, bắt trọn hình ảnh Subaru đang bước tới vào tầm mắt.
Bị phát hiện trước khi kịp lên tiếng, nhịp tim Subaru hơi loạn nhịp. Cố gắng không để lộ sự dao động ấy ra ngoài, Subaru giơ tay lên:
「Hế, hế lô. Gặp nhau ở đây trùng hợp ghê ha?」
「Sáng nào cậu cũng chen vào giờ tập của tôi mà còn kêu trùng hợp... Chúng ta đang ở cùng một mái nhà đấy nhé?」
Câu mở màn nhằm che giấu sự bối rối đã thất bại thảm hại, Emilia bắt đầu cuộc trò chuyện bằng tiếng thở dài đã quá quen thuộc.
Trước thái độ đó của cô, Subaru hít một hơi thật sắc bén, xốc lại tinh thần "Được rồi", và nói:
「Cùng một mái nhà, nhắc lại từ ngữ này thấy cứ rạo rực sao ấy nhỉ.」
「Thỉnh thoảng cậu lại nói thế, nhưng rạo rực là cái gì? Nghe cứ như kiểu, ừm, lạnh sống lưng lắm ấy.」
Như thể cảm thấy ớn lạnh, Emilia ôm lấy vai mình và rùng mình. Subaru bật cười trước cử chỉ đó của cô, rồi ngồi xuống bên cạnh cô như một lẽ đương nhiên. Khoảng cách chỉ vỏn vẹn ba nắm tay, cái khoảng cách vi diệu này chính là bằng chứng cho sự nhát gan của cậu.
Có lẽ đã quá quen với việc ngồi cạnh nhau như thế này, Emilia cũng chẳng buồn chỉ trích nữa.
Nếu cứ mỗi lần làm nhiệm vụ buổi sáng hay ăn cơm chung mà cậu lại sán đến ngồi cạnh, thì việc cô mất hứng nhắc nhở cũng là điều đương nhiên.
Sự cho phép trong im lặng của cô khiến cậu vui sướng không tả nổi. Thế nên, giọng nói sau đó của Subaru tự nhiên để lộ ra niềm vui không thể kìm nén.
「Rồi, rồi, em đang làm gì thế? Đang làm gì thế?」
「Như trẻ con ấy... Tôi đang làm nốt bài tập buổi sáng thôi. Hầu hết các bé đều có thể gặp vào buổi sáng, nhưng có những bé chỉ gặp được vào Minh Nhật thôi.」
Subaru gật đầu "Ra là vậy" trước câu trả lời của Emilia.
『Minh Nhật』 là cách biểu đạt thời gian đặc thù của thế giới này, ám chỉ khoảng thời gian mười hai tiếng từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau. Ngược lại, khoảng thời gian từ sáu giờ sáng đến sáu giờ chiều được gọi là 『Dương Nhật』, được sử dụng phổ biến thay cho khái niệm sáng, chiều ở thế giới cũ.
Nhân tiện, thời gian một ngày cũng là hai mươi bốn tiếng, gần như y hệt thế giới cũ. Thời gian hoạt động của con người cũng không thay đổi, nên Subaru thấy nhẹ nhõm vì đồng hồ sinh học không bị đảo lộn.
Hình như còn có những phân loại chi tiết hơn nữa, nhưng cậu chưa nghe kỹ về khoản đó. Bởi vì vị tiền bối theo đuổi phương châm giáo dục Sparta kia ưu tiên dạy nội dung công việc hơn. Có vẻ như cô ấy muốn bản thân được nhàn rỗi hơn thì phải.
Trong lòng cậu bắt đầu rò rỉ những lời oán thán về bốn ngày huấn luyện Sparta. Nhưng trong lúc đó, cuộc trò chuyện giữa Emilia và những người bạn giới hạn trong Minh Nhật vẫn đang tiếp diễn.
Bạn bè chỉ có thể gặp vào ban đêm, nghe có vẻ hơi mờ ám.
Tự cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ kỳ quặc của mình, Subaru đưa tay quẹt mũi. Cứ thế, vừa dõi theo cuộc đàm đạo yên bình giữa Emilia và các tinh linh, cậu buột miệng:
「Trông cứ như ma trơi ấy nhỉ.」
Những tinh linh đang chuyển động nhẹ nhàng bỗng trở nên linh hoạt, dàn trận bao vây khuôn mặt Subaru đang ngồi cạnh Emilia—bất ngờ, những cơn đau nhói tấn công khắp mặt cậu.
「Á á! Đau đau đau! Đau như bị tăm xỉa răng chọc ấy!」
「Đừng có nói năng lung tung làm họ giận chứ. Họ sẽ không nghe lời tôi nữa đâu.」
Có vẻ đồng cảm với tâm trạng giận dữ của các tinh linh, thái độ của Emilia đối với Subaru đang bị tập kích hội đồng khá là lạnh nhạt.
Tuy nhiên, việc cô nhẹ nhàng thi triển ma pháp chữa trị cho Subaru vẫn đang kêu đau sau khi đám tinh linh rời đi, kèm theo câu "Hết cách với cậu thật", đã thể hiện sự lương thiện của cô.
Được ánh sáng nhạt xoa dịu cơn đau, Subaru vẫn giữ nguyên tư thế bị ngã, ngước mắt lên nhìn Emilia.
Trước mặt cậu đang nằm dài trên cỏ, Emilia tiếp tục cuộc hội đàm ảo mộng ban nãy.
Bất chợt, Subaru nhận ra mình đang ngẩn ngơ ngắm nhìn sự cộng hưởng giữa thiếu nữ xinh đẹp và tinh linh.
Điều đó khiến cậu thấy ngứa ngáy trong lòng, nên ban nãy mới lỡ miệng nói đùa, nhưng nếu chỉ cần để tâm trí trống rỗng mà ngắm nhìn thì chẳng có vấn đề gì cả.
Cảm giác ngứa ngáy bay biến đi đâu mất, đầu óc và trái tim trống rỗng, chỉ cần phơi cái mặt ngốc nghếch ra trước khung cảnh trước mắt là đủ.
「Cứ nhìn mãi thế đâu có gì thú vị đâu?」
Thấy Subaru im lặng hiếm hoi, Emilia bất chợt thốt lên.
Trước giọng nói có chút áy náy của cô gái đang được bao quanh bởi tinh linh, Subaru ngồi dậy, khẽ xua tay "Không đâu":
「Được ở bên Emilia-tan thì không bao giờ thấy chán cả.」
「Hả...」
Trước lời nói quá đỗi thẳng thắn, Emilia bất giác nín thở, đỏ mặt. Nhìn cô như vậy, Subaru cũng nhìn lại phát ngôn của mình và đỏ lựng đến tận mang tai.
Nếu là lời nói có chủ đích thì còn đỡ, đằng này lại là câu thoại buột miệng hoàn toàn trong lúc tỉnh táo.
Dù không sai lệch với lòng mình, nhưng chưa chuẩn bị tâm lý mà đã tự tiện phọt ra thì đúng là độc đoán chuyên quyền quá thể.
Bỗng nhiên sự im lặng bao trùm giữa hai người. Cảm thấy ngượng ngùng, Subaru cố tình lớn tiếng "A, a~" rồi nói:
「Với lại nhìn xem, mấy ngày nay đâu có cơ hội nói chuyện thong thả đâu?」
「Đúng, đúng ha. Subaru bận học việc ở dinh thự chắc vất vả lắm. Ừm, cậu đã làm việc rất chăm chỉ... ừm, rất chăm chỉ... mà nhỉ.」
「Cảm xúc khi được an ủi vừa vui vừa nhục, muốn khóc quá đi nè (now).」
Tự đào hố chôn mình bằng chủ đề định dùng để lấp liếm bầu không khí, cậu lỡ tay đăng một dòng tweet bi thương.
Thấy Subaru bắt đầu vẽ vòng tròn trên mặt đất vì sự thảm hại của bản thân, Emilia với vẻ mặt khó xử, tay chân lúng túng không biết an ủi thế nào.
Trong bốn ngày qua, danh tiếng của Subaru khi bắt đầu cuộc sống mới với tư cách người hầu, dù có nhìn bằng con mắt thiên vị và bọc đường đến mấy, dù có hối lộ và đút lót cấp trên hậu hĩnh đến đâu, thì đánh giá 『Vô dụng』 vẫn là chuẩn xác nhất.
Không có bất kỳ kỹ năng gia chánh nào từ nấu nướng, giặt giũ đến dọn dẹp, Subaru phải chạy đua để học những kỹ năng bắt buộc của người hầu trong dinh thự.
Hiện trạng là cả ba kỹ năng trên đều bị đánh giá là ALL 『C』.
「Chỉ có lúc khâu lại cái cúc tạp dề bị tuột là được điểm 『S』 thôi.」
「Cậu thực sự chỉ khéo léo đột xuất ở một điểm thôi nhỉ.」
「Tại tôi được dạy là thay vì làm một kẻ tròn trịa nhàm chán, hãy trở thành một gã đàn ông sắc sảo gai góc mà.」
Đó là thành quả của phương châm giáo dục vô kế hoạch và tự do của cha mẹ.
Nhờ thế mà phát triển kỹ năng may vá thì đến tôi cũng tự thấy mình có vấn đề.
「A, nhưng mà tôi tự tin vào kỹ năng dọn giường lắm đấy nhé. Hồi lớp 10 mơ làm nhân viên khách sạn, tôi đã nướng một nửa kỳ nghỉ hè để luyện tập mà.」
「Chẳng lẽ, chuyện giường ngủ ba ngày nay cứ phẳng phiu tăm tắp là do...」
「Tôi đã dọn giường bằng cả trái tim, và trên hết là dồn hết tình yêu thương vào đó đấy.」
Đúng kiểu, "Đây là phòng Emilia-tan ngủ, đây là giường Emilia-tan nằm. Và chăn ga bao bọc lấy cô ấy! Muha~!" Cậu xúc động nghẹn ngào, dồn quá nhiều tâm huyết đến mức bị Ram nhìn với ánh mắt kinh hãi.
Vì dồn quá nhiều sức lực, nên riêng phòng của Emilia cậu đã bị áp đặt giới hạn thời gian dọn giường.
「Vậy à, ra là thế. Tốt quá. Subaru cũng có việc mình tự tin làm được ha.」
Không hề hay biết về màn kịch đó, Emilia mỉm cười vui vẻ trước sự thật là Subaru có một công việc mà cậu có thể tự tin.
Lương tâm bị đâm nát khiến Subaru khóc ra máu trong lòng, im lặng không nói nên lời. Emilia thấy Subaru như vậy bèn nói thêm "Với lại":
「Cậu cũng rất giỏi khi không nản lòng trước các công việc khác mà. Ram và Rem cũng lén lút khen ngợi Subaru đấy nhé?」
「Thật á! Các tiền bối dám 'dere' ở chỗ tôi không nhìn thấy, đúng là Tsundere-tion vãi chưởng! Nhưng cách dùng đúng là phải làm trước mặt tôi mới có ý nghĩa chứ!」
Tsundere nếu dùng sai cách rất dễ bị nhầm lẫn với sự ghét bỏ đơn thuần. Đây là con dao hai lưỡi không khuyến khích cho người mới bắt đầu.
Về điểm đó, với Subaru - người đã thông thạo bản chất của Tsundere qua vô số tình sử (trong không gian ảo), thì việc 'Tsundering' ngay trước mặt đồng nghĩa với 『Cắn câu』.
Tuy nhiên, trong mắt cặp song sinh kia chắc chỉ phản chiếu hình ảnh một tên quý tộc biến thái mà thôi.
「Mà, trong mắt tôi cũng chỉ phản chiếu mỗi hình bóng Emilia-tan nên coi như huề.」
Cậu nhún vai tỏ vẻ lãng tử, nhưng quả nhiên câu vừa rồi ngượng quá nên hầu như không thành tiếng. Vì thế có vẻ Emilia không nghe thấy, cô hơi nghiêng đầu với dấu chấm hỏi hiện lên rồi đổi chủ đề:
「Nhưng mà, ngày nào cũng vất vả lắm phải không?」
「Siêu vất vả, cực kỳ khổ sở luôn. Tôi muốn ngủ theo chế độ xoay tua lựa chọn giữa tay, ngực và đùi của Emilia-tan!」
「Rồi rồi.」
Emilia lạnh lùng gạt đi. Cô cứ thế vươn tay ra, để những tinh linh xanh trắng quấn quanh cánh tay mảnh khảnh ấy.
Cảnh tượng cứ như chính cánh tay trắng ngần của cô đang phát sáng khiến Subaru buột miệng thốt lên "Hô hê~" đầy ngớ ngẩn. Cô cười khổ trước phản ứng đó:
「Cậu còn đùa cợt được thế này thì chắc vẫn ổn nhỉ.」
「Nếu sắp gục ngã thì em ngủ cùng tôi nhé.」
「Tôi sẽ suy nghĩ... trả lời thế nghe đáng sợ lắm, nên tôi sẽ nói là không.」
「Mất toi cơ hội lấy lời hứa rồi!!」
Cậu ôm đầu lăn lộn dữ dội trên bãi cỏ.
Cứ thế cảm nhận xúc giác mát lạnh của cỏ, cậu ngước nhìn bầu trời đầy sao và thở dài. Một cơn gió bất chợt thổi qua làm lay động mái tóc mái ngắn, Subaru bất giác nhìn lên mặt trăng theo dòng cảm xúc:
「—Trăng đẹp nhỉ.」
「Vì nó ở nơi tay không với tới được mà.」
「Hự.」
「Sao thế!?」
Lời tỏ tình đậm chất văn học thuần túy đã bị bắn hạ bởi một bình luận không hề cố ý.
Thấy Subaru ôm ngực rên rỉ vì đau đớn, Emilia hốt hoảng lại gần.
Và rồi,
「A...」
Emilia đang tiến lại gần bỗng nghẹn lời.
Cậu vẫn nằm đó nhìn lên cô, và đôi mắt màu tím sẫm ấy đang nhìn vào ngực Subaru—chính xác hơn là nhìn vào bàn tay đang đặt lên ngực để diễn cảnh đau đớn.
Bàn tay trái đầy băng dán cá nhân, kết quả của những thất bại chồng chất trong công việc.
「Á, chết, mất hình tượng quá. Nỗ lực là thứ phải giấu kín chứ nhỉ.」
Để che giấu sự xấu hổ, Subaru giấu tay ra sau lưng, dùng tay phải chạm lên đầu và làm dấu hiệu "Lè lưỡi trêu ngươi" hối lỗi. Nhưng vẻ mặt Emilia vẫn nghiêm túc.
Subaru đang chờ đợi phản ứng của cô xem nên làm thế nào, thì Emilia khẽ cụp mắt xuống:
「Quả nhiên, ai cũng vất vả cả nhỉ.」
Cậu nghe thấy cô lẩm bẩm như thể đang tự răn mình.
Nghe thấy lời độc thoại đó của cô, Subaru lặng lẽ gật đầu "À".
Hiện tại, trong dinh thự Roswaal này, không chỉ có Subaru là đang học mọi thứ từ con số không. Emilia cũng đang trong quá trình tiếp thu vô số điều cần thiết để trở thành ứng cử viên cho ngôi Vương.
Một người hầu và một Nữ hoàng của một nước. Cấp độ yêu cầu và phạm vi của nó chắc chắn là một áp lực nặng nề đến mức so sánh cũng là thất lễ.
Phải gánh vác những thứ nặng nề như vậy, chắc hẳn cũng có lúc mệt mỏi. Có lẽ cô cũng đang ôm ấp những nỗi niềm không thể nói cùng ai.
Bất chợt Emilia vươn tay ra, Subaru phản ứng chậm một nhịp. Bàn tay cô nắm lấy cánh tay cậu đang giấu sau lưng và kéo ra trước mặt cô.
Nhìn những ngón tay đầy vết thương và dấu vết điều trị, Emilia nheo mắt đầy thương xót:
「...Để tôi dùng chữa trị ma pháp cho nhé?」
Cô hỏi vậy.
Lời hỏi han thật dịu dàng, và sự ấm áp trong lúc được chữa trị thật khó diễn tả bằng lời. Những vết thương mới sinh ra tuy nhỏ nhưng vẫn đang cất tiếng khóc chào đời, và ngay lúc này nếu để ý kỹ vẫn thấy chúng đang kêu gào những cơn đau rát âm ỉ. Tuy nhiên:
「Không, được rồi, không cần chữa cho tôi đâu.」
「Tại sao?」
「Hưm, nói sao nhỉ... À phải rồi. Vì đây là bằng chứng cho sự nỗ lực của tôi mà.」
Nhẹ nhàng gỡ tay mình ra khỏi tay cô, Subaru cười toe toét trả lời.
Trước vẻ đẹp đang mở to mắt ngạc nhiên, cậu nắm chặt bàn tay tơi tả ấy đầy mạnh mẽ:
「Tôi ấy mà, ngạc nhiên là tôi không ghét nỗ lực đâu nhé. Nếu không thì sao duy trì tập cơ bắp mỗi ngày được. Cảm giác làm được những việc mình chưa từng làm được ấy, nó là KHOÁI-CẢM.」
Cậu lắc hông theo nhịp điệu, xoay người rồi đứng dậy. Bất ngờ vị trí tầm mắt thay đổi, ánh mắt Emilia vội vã đuổi theo cậu—và cậu chĩa ngón tay về phía đó.
「Vất vả lắm, cực khổ lắm đấy? Nhưng mà cũng khá vui. Ram và Rem bất ngờ là rất nghiêm khắc, con bé loli kia thì chọc điên người, còn lão Ros thì chẳng nói năng gì nên mờ nhạt hơn tôi tưởng.」
「Cậu mà nói thế với Roswaal là ông ấy sẽ bốc hỏa đấy.」
「Thời này ai còn dùng từ 'bốc hỏa' nữa...」
Cậu uốn cong lưng để diễn tả việc bị ngắt lời. Sau đó, cậu thẳng lưng dậy như con rối lò xo, xòe bàn tay ra về phía Emilia để kiềm chế. Rồi nói:
「Mà, cứ giải quyết từng vấn đề một như thế cũng tốt. Ở đây tôi không làm thế thì không sống nổi... Đằng nào cũng vậy, vui vẻ vẫn hơn chứ nhỉ.」
Ở thế giới cũ, chỉ cần sống 『Nhàn』 là được rồi. Nhưng ở thế giới này, không thể mong chờ một cuộc sống an ổn như vậy được.
Nếu vậy thì Subaru muốn yêu cầu ít nhất một chút sự 『Vui vẻ』. Đó có thể coi là sự bướng bỉnh của Subaru đối với cái thực thể đã ném cậu vào thế giới này một cách vô lý.
Trước lời tuyên bố quyết tâm đó của Subaru, Emilia khựng lại như thể thời gian vừa ngưng đọng. Cô chớp mắt liên tục, rồi bất chợt nét mặt giãn ra.
"Đúng, nhỉ. Ừm, tôi nghĩ là vậy. Aaa, thiệt tình, Subaru ngốc lắm."
"Kìa kìa, phản ứng lạ thế!? Chỗ này là phải đổ đứ đừ thêm lần nữa mới đúng chứ!?"
"Vốn dĩ có đổ đâu mà đổ thê~êm. Thiệt tình, đúng là đồ ngốc mà... cả tôi nữa."
Lời lẩm bẩm cuối cùng của Emilia không lọt vào tai Subaru, người đang dùng cả cơ thể tạo dáng chữ 『Mạng』 để thể hiện sự bất bình.
Cô phủi vạt váy đang ngồi, đứng dậy và mỉm cười trước mặt Subaru.
Áp lực nặng nề khi nãy dường như đã được giải tỏa một phần qua nụ cười ấy, khiến Subaru chẳng nói nên lời, chỉ biết ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Emilia những lúc thế này trở thành một tồn tại mà những từ ngữ như xinh đẹp hay dễ thương hoàn toàn không thể diễn tả nổi. Phải rồi, nói cách khác là,
"E・M・M (Emilia-tan Maji Nữ Thần)."
"Người ta đang cảm kích mà cậu lại trêu đùa kiểu đó nữa rồi."
Cô dùng ngón tay chọc nhẹ vào trán cậu vẻ hơi giận dỗi, Subaru ôm lấy chỗ đó và lùi lại. Cảm giác nơi ấy nóng lên bất thường chắc chắn không phải là do cậu tưởng tượng.
Trước phản ứng đó của Subaru, cô bật ra tiếng cười lanh lảnh vui tai.
"Mà nè... Tôi biết là cậu đang rất cố gắng, nhưng làm thế nào mà tay cậu lại te tua tơi tả đến mức đó vậy?"
"À, cái này đơn giản thôi. Chiều nay, lúc đi cùng Ram xuống ngôi làng gần dinh thự mua đồ, tôi bị mấy con thú nhỏ mà bọn trẻ con chơi cùng 'cạp' cho nhiệt tình luôn."
"Không phải là thành quả của sự nỗ lực sao!?"
"Nên nói là bị vết thương lớn hơn che mất thì đúng hơn... Tôi đâu phải kiểu người bị động vật ghét đến thế đâu ta."
Ở thế giới cũ, cơ địa cậu không đến mức bị đám thú nhỏ tỏa sát khí như vậy. Nếu không thì làm sao cậu dám tự xưng là chuyên gia hàng đầu về khoản "nựng thú" chứ.
Tuy nhiên, cái cơ địa 『Được trẻ con cực kỳ yêu thích hoặc bị chúng nó coi thường』 đã phát huy triệt để ở thế giới cũ thì sang đây vẫn vẹn nguyên.
"Mấy đứa nhóc đó... Chúng nó không nương tay chút nào, vừa đá vừa đấm vừa quệt nước mũi. Tệ hại thật sự, chết tiệt. Ngày mai cứ đợi đấy..."
"Cảm giác Subaru có vẻ giỏi chăm sóc trẻ con ha."
"Hiểu lầm to rồi, Emilia-tan. Bây giờ làm thân để huấn luyện tụi nó, tính toán để khi nào tụi nó lớn lên thì thu hoạch thôi. Đây chính là Kế hoạch Hikaru Genji phiên bản Ông đây."
"Không cần tỏ ra xấu xa đâu, cứ thành thật thừa nhận là được mà."
Emilia không chấp nhặt, cô nói "Chà" rồi ngước nhìn bầu trời và vươn vai.
"Sắp đến lúc tôi phải về phòng rồi, còn Subaru?"
"Tôi cũng phải về để còn ngủ cùng Emilia-tan nữa chứ."
"Nội dung công việc đó thì đợi cậu mài giũa thực lực của người hầu thêm chút nữa nhé."
"Uô~ôiii, giấc mơ đang mở rộng-ing!"
Emilia mỉm cười khổ sở nhìn Subaru đang giơ hai tay gào lên với trời cao.
Bất chợt, Subaru xoay hông quay lại nhìn Emilia,
"Phải rồi. Nếu được thì ngày mai hay hôm nào đó, đi cùng tôi trả thù đám nhóc... à nhầm, hẹn hò tình tứ... à nhầm, đi tham quan động vật nhỏ dễ thương không?"
"Cậu sửa lời nhiều lần quá đấy. ...Nhưng mà, ừm, tôi..."
Emilia ấp úng, mãi không nói được vế sau.
Phản ứng đó khiến Subaru nghiêng đầu. Không giống kiểu không muốn đi. Vậy thì,
"Ch, chẳng lẽ là, đi cùng nhau rồi bị bạn bè đồn đại thì xấu hổ lắm... kiểu vậy hả?"
"Tôi không nói mấy lời từ chối tàn nhẫn thế đâu nhé."
Cô chống tay lên hông làm bộ giận dỗi. Nếu gắn hiệu ứng âm thanh thì sẽ là "Phùng phùng", sau động tác đó, cô lại cụp mắt xuống.
"Không phải là tôi không thích, tôi cũng tò mò về mấy con thú nhỏ đó nhưng mà..."
"Vậy thì đi thôi!"
"Nhưng mà, tôi đi cùng có khi lại làm phiền Subaru..."
"Được rồi chốt đơn, đi thôi!"
"...Cậu có nghe tôi nói không đấy?"
"Nghe chứ! Làm sao tôi bỏ sót dù chỉ một từ của Emilia-tan được!?"
"Cái đồ Subaru đáng ghét."
"A—! A——! Sao tự nhiên lại thế—!? Hông—nghe—thấy—gì—hết—!!"
Cậu bịt tai chạy vòng quanh để chặn âm thanh.
Trước sự dứt khoát "nuốt lời" ngay lập tức đó, Emilia cười như thể trút bỏ được gánh nặng. Rồi cô rào trước "Hết cách thật đấy", và nói:
"Với điều kiện là việc học của tôi tạm ổn, và Subaru phải hoàn thành xong công việc ở dinh thự đàng hoàng đấy nhé."
"Duyệt luôn! Đã rõ! Tôi sẽ làm xong với tốc độ siêu thanh cho xem!"
Lấy được lời hứa hẹn hò, Subaru nắm chặt tay tạo dáng chiến thắng.
Nhìn dáng vẻ thực dụng đó, Emilia vừa hạ vai vừa lắc đầu.
"Nhìn Subaru, tôi thấy những nỗi lo của mình thật nhỏ bé làm sao."
"Không có đâu!? Nếu ai cũng ôm mấy nỗi lo cỡ Nữ hoàng tương lai thì cái xã hội đầy áp lực này khiến dạ dày thành tổ ong hết!"
Cuối cùng Emilia không nhịn được nữa mà bật cười. Bị tiếng cười của cô lây lan, Subaru cũng cười theo.
Hai người cứ thế cười đùa một lúc, và buổi gặp gỡ hôm nay báo hiệu kết thúc.
Cuối cùng,
"Nhắc mới nhớ, sao xong việc rồi mà cậu vẫn mặc bộ đồ đó?"
"À, thì là, tôi nghĩ mình chưa nhận được cảm nhận của Emilia-tan về bộ dạng này mà. Sao hả? Cũng được đấy chứ?"
"Ừm, đúng vậy ha. Trông có vẻ làm được việc lắm."
"Kỳ vọng nặng nề quá, sắp đè bẹp tôi rồi nè!"
Tôi xin ghi lại ở đây rằng đã có một cuộc trao đổi như thế.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Uii, ngủ nghê đàng hoàng chưa đấy, nhóc Loli. Thức khuya quá là hóc-môn tăng trưởng không tiết ra, cứ bé mãi thế đấy."
"...Lại còn phá vỡ 『Cánh Cửa』 một cách thản nhiên như không nữa chứ."
Subaru chọn đại một cánh cửa, ngó vào trong và cất tiếng gọi bừa, nhận lại một câu trả lời đầy oán trách.
Nhìn vào trong, cô bé đang ngồi trên chiếc thang gỗ sâu trong thư viện đang lườm cậu. Tay cô bé ôm một cuốn sách dày cộp, trang sách đang mở ở đoạn giữa.
"Đêm hôm cứ đọc truyện tranh trong chỗ tối thế này, có ngày phải đeo cái kính dày như đít chai sữa rồi trượt đại học nguyện vọng 1 thành sĩ tử ôn thi lại bây giờ."
"Lại nói mấy lời vô nghĩa khó hiểu... Giỡn mặt nữa là ta biến ngươi thành đá đấy nhé?"
"Vâng vâng, sợ quá sợ quá. Thế nhé, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon."
Cậu vẫy tay qua loa, định đóng cửa thì có tiếng gọi "Khoan đã". Subaru dừng tay, quay lại thì thấy Beatrice hơi rướn người ra khỏi thang gỗ,
"Không phải ngươi có việc gì mới đến đây sao?"
"Hông, chả có gì. Đi ngủ nên định chào hỏi tí thôi. Tính là mở khoảng ba cánh cửa mà không thấy thì bỏ cuộc, ai dè phát một ăn ngay."
"Vẫn cái trực giác quái đản như mọi khi, tên này..."
Beatrice kéo lọn tóc xoăn hình mũi khoan vẻ mệt mỏi. Lọn tóc bị kéo giãn ra rồi nảy tưng tưng khi cô bé buông tay. Nhìn cảnh đó khiến lòng trẻ thơ trong cậu hơi rung động.
"Cho anh làm thử cái đó được không?"
"Chỉ có Niicha mới được chạm vào Betty thôi. Xong rồi thì biến giùm đi."
"Gì vậy trời, gọi người ta lại rồi đuổi đi thế hả. Hứ, mà thôi kệ! Ông đây đang vui nên tha cho nhóc đấy!"
Cố tình thể hiện sự vui vẻ thái quá, khắc lên gương mặt Beatrice vẻ nhăn nhó rồi cậu rời khỏi phòng. Chỉ là, ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại,
"—Chẳng liên quan gì đến Betty cả."
Cậu cảm giác như nghe thấy một giọng nói cô đơn vang lên, khiến lòng hơi bận tâm.
"Nói vậy chứ, định mở cửa hỏi lại thì..."
Phía sau cánh cửa vừa mở ra đã thay đổi hoàn toàn, trở lại là phòng khách đơn thuần.
Dù có chút luyến tiếc, nhưng cậu cũng không hứng thú đi lùng sục tìm kiếm lại. Ngày mai phải dậy sớm, giải quyết công việc nhanh nhất có thể nữa.
"Phải xuống làng, bịa đại lý do gì đó để cắt đuôi đám nhóc. Ố là la, trước đó phải khảo sát mấy chỗ có view đẹp hay vị trí vườn hoa quanh đó đã... Chuẩn bị trước, cái này quan trọng trong mọi cuộc chiến! Thắng bại đã được định đoạt trước khi đánh, mình làm được mà."
Cậu phồng mũi, lồng ngực căng tràn kỳ vọng vào ngày mai.
Trở về căn phòng riêng dành cho người hầu được phân cho mình như thể đang nhảy chân sáo, cậu cởi phăng bộ đồ quản gia, thay nhoáng cái sang bộ đồ thể thao.
"Đúng là đi ngủ thì phải mặc cái này. Có mỗi một bộ cũng hơi lo... Hay nhờ Ros-chi dùng phép thuật nhân bản lên cho nhỉ."
Đây là hàng hiếm chỉ còn một bộ duy nhất trên thế giới. Dù nâng niu hết mức, nhưng cậu vẫn mặc nó như đồ thường ngày với sự quý giá đầy cẩu thả.
Nếu hỏng thì đành chịu, đó là tuổi thọ của bộ đồ. Dù buồn khi tàn dư của thế giới cũ mất đi, nhưng cứ ngoảnh lại quá khứ cũng chẳng giải quyết được gì.
"Thế nên tôi sẽ sống và vẽ nên hy vọng cho ngày mai, guhuhu."
Cười thầm một cách đê tiện, Subaru nhảy lên chiếc giường do mình tự dọn dẹp. Cảm nhận sự mềm mại đón lấy cơ thể, cậu chui vào chăn, hoàn tất công đoạn chuẩn bị ngủ.
Nhưng mà, vì kỳ vọng vào ngày mai quá lớn khiến mắt cậu thao láo, không tài nào ngủ được.
"Chết tiệt, cái quái gì thế này, cơ thể tôi ơi! Mày định chà đạp lên hy vọng ngày mai của tao hả! Khốn kiếp, kẻ thù lớn nhất lại chính là bản thân mình sao..."
Jesus, Subaru lườm trần nhà than vãn.
Tuy nhiên, cậu có một tuyệt chiêu cho những đêm khó ngủ thế này. Subaru cười nhạo cơ thể đang nóng lên của mình,
"Đỡ lấy này, tuyệt chiêu của ta—Một Puck để nựng, hai Puck để nựng!"
Nếu là một thánh cuồng lông (Mofu-list) thượng thừa, việc hình dung đối tượng nựng trong đầu sẽ giúp trải nghiệm nựng ảo (Virtual Mofuring) chân thực như đời thực.
Trong tâm trí Subaru xuất hiện chú mèo xám mềm mại, số lượng tăng dần theo từng giây. Dần dần toàn thân Subaru được bao bọc bởi những cục bông mềm mượt, cơ thể được dẫn lối đến bến bờ của cực lạc và quên lãng—vùng đất lý tưởng xa xăm, Avalon.
"Puck thứ... một trăm sáu mươi... ba nựng... mềm quá đi."
Vừa lẩm bẩm, ý thức của Subaru vừa chìm sâu vào thế giới mộng mơ.
Giữ nguyên hình ảnh chốn đào nguyên, ý thức cậu chạm đến tận cùng của sự mềm mượt—và rồi vụt tắt.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Việc ý thức thức tỉnh giống như nổi lên mặt biển là cái mô típ dùng lại lần hai rồi.
Mở mắt ra, bị ánh nắng làm chói mắt, Subaru nhổm cơ thể hơi uể oải dậy.
Đầu có chút nặng nề. Có lẽ vẫn còn chút mệt mỏi sót lại. Mới bắt đầu công việc chưa quen, chuyện này cũng thường thôi.
Nhưng hôm nay không phải lúc để nói mấy lời yếu đuối đó.
Vốn là người dễ thức dậy, ngay sau khi tỉnh táo, Subaru đã nghiền ngẫm kỹ lưỡng lời hứa tối qua.
"Đúng vậy, Natsuki Subaru—hôm nay, sẽ trở thành đàn ông!"
Cậu giơ ngón cái lên với không trung, nhe răng cười làm vẻ mặt thương hiệu.
Một sự khởi đầu tuyệt vời cho một ngày chiến thắng đã được hứa hẹn sẽ trở nên tuyệt diệu. Thế nhưng,
Nó đã bị bẻ gãy bởi ánh nhìn của cặp song sinh đang nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên.
Subaru che mặt, úp mặt vào chăn, lắc người nguầy nguậy,
"Gì—vậy—chứ—! Có người ở đây hả—! Xấu hổ chết đi được, phải lên tiếng chứ! Uwa, uwa, u—wa—, nhục quá đi mất!"
Subaru vùng vẫy cố gắng tiêu diệt sự xấu hổ.
Đối lập với Subaru, biểu cảm của cặp song sinh vẫn nghèo nàn như mọi khi. Bị chỉ trỏ cười cợt thì cũng không hay, nhưng phản ứng trượt vỏ chuối thế này cũng khiến cậu thấy khó chịu kiểu gì ấy.
"Khoan, chờ chút, hai người. Phản ứng đó hơi bị tổn thương đấy nhé. Đụng chạm đến phần nhạy cảm của người ta thì cũng phải... có chút gì đó chứ!?"
Trước lời khẩn cầu tha thiết của Subaru, hai người nhìn nhau.
Ít nhất cậu cũng mong nhận lại mấy câu chửi bới lạnh lùng hay chán ngán như mọi khi. —Ngay khi Subaru thầm nghĩ chuyện đó cũng tàn nhẫn thật, thì...
"Chị hai, chị hai, hình như khách nhân chào hỏi thân thiết quá mức thì phải."
"Rem, Rem, hình như đầu óc khách nhân có vấn đề hay sao ấy."
Sự sai lệch, là từ ngữ lướt qua tâm trí Subaru.
Đúng là sự lạnh nhạt vẫn y như những phát ngôn thường ngày của hai người—nhưng có gì đó không đúng.
"Ủa, hả? Sao, lạ vậy? Sao thế hả, hai tiền bối. Giả sử có diễn hài phối hợp thì cũng hơi bị lệch pha với hoàn cảnh này rồi đấy."
Vừa nói, Subaru vừa bắt đầu nhận ra nguyên nhân của sự sai lệch.
—Là ánh mắt.
Ánh nhìn của hai người hướng về Subaru—nó đã đánh mất sự thân thiết cho đến tận đêm qua, và biến đổi thành một thứ gì đó xa cách, khách sáo.
Và điều quyết định là,
"Chị hai, chị hai, xem ra vị khách quý đang hơi hỗn loạn thì phải."
"Rem, Rem, xem ra vị khách quý đang hơi mất trí thì phải."
—Bị gọi là 『Khách nhân』 như thế, Subaru bất giác nghẹn lời.
Trái ngược với âm hưởng êm tai đó, từ ngữ ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào nội tâm Subaru. Cảm nhận nỗi đau như thật, Subaru ôm lấy ngực.
Không hiểu, gì cả. Phản ứng đó của hai người, cứ như là.
"Hai người, này... haha, đùa dai quá đấy. Chuyện, đó, sao mà..."
Muốn che đi ánh mắt nhìn người dưng nước lã ấy, Subaru vội vàng đưa tay trái lên che tầm nhìn. Nhưng, ngay khoảnh khắc đó, cậu đã nhìn thấy một thứ mang tính quyết định.
—Trên tay trái cậu, miếng băng cá nhân, đã biến mất.
Đầu ngón tay thô ráp vì công việc dọn rửa, mu bàn tay bị đứt do chưa quen dùng dao, cả vết thương bị thú nhỏ cắn trong lúc chơi đùa với lũ trẻ—tất cả đều trở nên láng o.
Sự việc đã đến nước này, Subaru buộc phải chấp nhận hiện thực.
Đột nhiên, bất thình lình, cảm thấy cay cay nơi hốc mắt, Subaru úp mặt vào chăn vì một lý do khác hẳn lúc nãy.
Gương mặt này lúc này, tuyệt đối, tuyệt đối của tuyệt đối, không muốn bị ai nhìn thấy.
Bởi những người mình vô cùng yêu quý này. Những người mình ngỡ là sẽ trở nên yêu quý. Những người lẽ ra mình đã rất yêu quý.
Bị họ nhìn bằng ánh mắt như người lạ, cậu tuyệt đối không muốn rơi nước mắt.
"Tại sao... lại quay về rồi!?"
Cậu gào khóc. Vẫn úp mặt vào chăn, cậu nhe nanh gầm lên đầy giận dữ vào cái sự phi lý không thể nào hiểu nổi.
—Đó là khoảnh khắc vòng lặp, thứ từng đày đọa Subaru đến cùng cực, một lần nữa cuốn cậu vào trong vòng xoáy của nó.
Lần thứ hai, ngày đầu tiên bắt đầu—.
0 Bình luận