Arc 2: Một Tuần Đầy Biến Động
Chương 2-13: Buổi Sáng Đã Hẹn Còn Xa
0 Bình luận - Độ dài: 7,331 từ - Cập nhật:
"Thế~ế thì, tình hình của cậu Subaru sau đó ra sa~ao rồi?"
Thời điểm là ban đêm—khi mặt trời đã khuất dạng nơi phương Tây xa xăm, và vầng trăng thượng huyền hơi khuyết đã treo lơ lửng trên bầu trời, báo cáo bí mật ấy được thực hiện.
Đó là một căn phòng rộng lớn. Ở giữa đặt một bộ bàn ghế dài dùng để tiếp khách, còn sâu bên trong là chiếc bàn gỗ mun và ghế bọc da dành riêng cho chủ nhân căn phòng. Trên bàn gỗ mun, giấy tờ và bút lông nằm rải rác, ngay bên cạnh là tách trà vẫn còn bốc khói, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng.
Thoạt nhìn có thể nhận ra ngay đây là phòng làm việc, một căn phòng nằm ở trung tâm tầng trên của dinh thự. Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bọc da, người đã đặt ra câu hỏi đầu tiên, có mái tóc dài màu chàm và khuôn mặt nhu hòa, cùng đôi mắt hai màu xanh và vàng—Roswaal.
Câu hỏi được thốt ra với âm lượng như thì thầm, nhưng vẫn truyền đến tai người nghe một cách trọn vẹn. Cũng phải thôi, bởi đối tượng đang mật đàm với hắn đang ở ngay rất gần—người ấy đang ngồi gọn trong lòng hắn, thu nhỏ thân hình vốn đã nhỏ nhắn của mình lại mà ngồi nghiêng một bên.
"Kể từ cái màn hùng hồn đó đến nay đã được năm ngày—không, bốn ngày rưỡi rồi nhỉ. Chắc cũng sắp nhìn ra được điều gì rồi chứ nh~ỉ?"
"Đúng vậy ạ. —Hoàn toàn không được."
Người được thì thầm vào tai và được vuốt ve mái tóc hồng một cách ngoan ngoãn là Ram. Trong phòng chỉ có hai người là Roswaal và Ram, không hề thấy bóng dáng cô em gái song sinh, người có thể coi là một nửa của cô. Đơn giản là vì Ram, chứ không phải Rem, mới là người chịu trách nhiệm hướng dẫn Subaru.
Trước lời nhận xét phũ phàng và dứt khoát của người phụ trách giáo dục, Roswaal làm vẻ mặt ngơ ngác, rồi ngay sau đó bật cười thành tiếng. Hắn cười đến mức hơi ho khan.
"Aha~a, thế sao, hoàn toàn không được sao."
"Barusu thực sự không làm được gì cả. Nấu ăn không xong, dọn dẹp thì vụng về, định giao việc giặt giũ thì lại thở hồng hộc. Chẳng việc nào giao cho cậu ta được."
"Đối với một người hầu thì đó là tình trạng đáng báo động đấ~ấy, nhất là cái cuối cùng."
Ở độ tuổi đó thì cũng đành chịu thôi nh~ỉ, người chủ nhân cười khổ nhìn lên, trong khi Ram hồi tưởng lại bốn ngày qua. Mỗi khi những khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đậm đặc ấy hiện về rõ mồn một, khuôn mặt đoan trang của cô lại méo xệch đi, lớp mặt nạ lạnh lùng như bị lột bỏ, đến người ngoài nhìn vào cũng thấy rõ.
"Em làm vẻ mặt đó đúng là hiếm thấy. Tệ đến thế cơ à?"
"Tệ của tệ ạ. Không phải là vụng về, mà có vẻ như là không biết làm. Chỉ có thể nghĩ là cậu ta được nuôi chiều quá tốt. Nhưng nếu thế thì lại thiếu giáo dục trầm trọng."
"À à, ta có nghe qua chú~út. Hình như cậu ta tấn công dồn dập bằng đủ loại câu hỏi nhỉ."
"Nội dung những câu hỏi đó cũng rất khó hiểu, em không biết phải làm sao."
Trước cái nhướn mày của Roswaal, Ram trích dẫn một vài câu hỏi mà Subaru đã ném vào cô ngay tại chỗ. Roswaal nghiền ngẫm từng câu một, rồi đặt tay lên cằm với vẻ mặt trầm tư "hư~ưm".
"Đúng là những thứ Emilia-sama thích vẫn là một ẩn số."
"Roswaal-sama, Roswaal-sama. Phong cách tấu hài đó giống Barusu lắm ạ."
"Mừ~ừm, thế thì gay go thậ~ật. Một kẻ như ta mà lại chịu thua trên sân khấu của những kẻ lập dị, biến thái và quái gở sao... thật đáng tiếc."
Thấy chủ nhân nhíu mày trăn trở một cách nghiêm túc, Ram khẽ thở dài để không bị phát hiện. Sau đó, cô thay đổi tư thế trong vòng tay hắn, rúc sâu hơn vào bên trong. Ôm chặt lấy cơ thể Roswaal hơn nữa, Ram nhắm mắt lại như để tận hưởng hơi ấm ấy. Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc hồng của cô.
"Thế thì Ram, vào chuyện chính nào. —Khả năng cậu ta là gián điệp thì sa~ao?"
Giọng điệu vẫn không đổi, Roswaal hỏi mà nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Một câu hỏi không có chủ ngữ, nhưng hắn biết rõ câu trả lời mình đang tìm kiếm. Ram vẫn nhắm mắt, hình dung ra khuôn mặt của một người đàn ông khác với hơi ấm trước mặt mình, và nói:
"Không thể phủ nhận hoàn toàn, nhưng em nghĩ khả năng đó khá thấp."
"Hư~ưm, lý do là?"
"Dù tốt hay xấu... hay nói đúng hơn là cậu ta quá nổi bật theo nghĩa xấu. Cả cách thức thâm nhập vào gia tộc này lẫn những chuyện sau đó... và vốn dĩ, bản thân cậu ta..."
Cô ngập ngừng nhưng vẫn đưa ra câu trả lời thẳng thắn. Dù là lời phủ định cho câu hỏi, nhưng Roswaal mỉm cười như thể hài lòng với câu trả lời đó. Một nụ cười của chủ nhân như muốn nói "đúng ý ta rồi". Dù nụ cười ấy không trực tiếp hướng về mình, Ram vẫn cảm thấy đôi má mình nóng lên.
"Ra thế, hiểu rồi. Vậy thì, cậu ta thực sự là người thứ ba có thiện chí sao?"
Vừa nói, Roswaal vừa làm chiếc ghế kêu cọt kẹt khi thay đổi tư thế. Hắn xoay người vốn đang đối diện với bàn làm việc sang hướng ngược lại—về phía cửa sổ lớn nơi ánh trăng đang chiếu sáng rực rỡ. Đôi mắt hai màu nheo lại, khóe miệng hắn giãn ra khi nhìn xuống khung cảnh bên dưới.
"Như~ưng mà, cậu ta cũng kiên trì thật đấ~ấy."
Từ cửa sổ phòng làm việc có thể nhìn xuống khu vườn trong khuôn viên dinh thự. Nơi đó được bao quanh bởi hàng rào và cây cối hơi cao, người bên ngoài không thể nhìn thấy, nhưng từ cửa sổ dinh thự lại có thể quan sát rất rõ. Ở một góc vườn ngập tràn ánh trăng, có bóng dáng một thiếu nữ tóc bạc và một thiếu niên tóc đen đang trò chuyện vui vẻ. Vẫn như mọi khi, có vẻ chỉ có cậu thiếu niên là thao thao bất tuyệt, nhưng biểu cảm của thiếu nữ đáp lại cậu ta tuyệt nhiên không hề có chút khó chịu nào.
"Trông thật hạnh phúc làm sa~ao. Nhiệt huyết kiểu đó ta không còn có thể có được nữa rồi."
"Phụ nữ sẽ vui hơn nếu được theo đuổi nhiệt tình cỡ đó đấy ạ."
Đáp lại lời nói có lẽ chỉ là độc thoại của hắn, Ram mở mắt ra và nhận thấy chủ nhân đang nhìn xuống mình ở cự ly rất gần. Đôi môi khẽ run rẩy, Ram nhìn sâu vào đôi mắt hai màu ấy với ánh mắt ươt át. Nhưng mà,
"Không lẽ, em đánh giá Subaru-kun cao hơn ta tưởng?"
"...Hoàn toàn không được việc, nhưng em không nghĩ cậu ta là người xấu. Về công việc thì cậu ta học cũng không tệ, chỉ là chưa biết gì thôi."
Ram tỏ vẻ không hài lòng trong ánh mắt. Trước câu trả lời có phần lạnh nhạt của cô, Roswaal cười mơ hồ, bàn tay đang chải tóc cô khẽ trượt xuống vuốt ve gò má. Đáp lại sự mong chờ trong đôi mắt đang dao động như say tình của thiếu nữ, Roswaal lặng lẽ nhắm mắt lại và suy ngẫm về câu trả lời vừa rồi.
Việc Ram đánh giá người khác như thế này là rất hiếm. Ý cô muốn nói là nếu có cơ hội học hỏi, cậu ta sẽ còn tiến bộ hơn nữa. Có vẻ như cậu thiếu niên tóc đen rất được lòng các cô gái của hắn. Sự thật đó, đối với Roswaal, là một điều đáng mừng.
"Ở lập trường của ta thì lẽ ra nên phá đám mới phải nh~ỉ."
Roswaal lẩm bẩm khi nhìn xuống khu vườn bằng con mắt màu vàng. Nghe vậy,
"Cả hai đều còn là trẻ con mà, có để mặc thì cũng chẳng xảy ra chuyện gì đâu ạ."
"Điều đó thì đúng thậ~ật."
Tiếng cười khẽ chồng lên nhau trong phòng làm việc, và tấm rèm cửa sổ nhìn xuống cuộc hẹn hò của thiếu niên và thiếu nữ được kéo lại. —Những gì diễn ra sau đó trong phòng làm việc, ngay cả mặt trăng cũng không thể nhìn thấy được.
Vào thời điểm mặt trăng chiếm ngự giữa bầu trời như thể chủ nhân, Subaru đang lên dây cót tinh thần.
Cậu vuốt thẳng nếp nhăn trên bộ đồ quản gia, soi mình vào cửa sổ để kiểm tra lại diện mạo. Đã bước sang ngày thứ tư mặc bộ đồ này, cậu tự cảm thấy mình đã bắt đầu quen với nó.
"Không tệ, không tệ chút nào đâu, tôi ơi. Ổn thôi, làm được mà. Mình sau khi tắm xong nhìn vào gương thấy đẹp trai hơn 50%. Cảm giác hiện tượng đó đang ập đến ngay lúc này."
Việc có thực sự đẹp trai hơn 50% theo khách quan hay không còn là ẩn số, nhưng tự kỷ ám thị cũng quan trọng lắm chứ bộ. Giữ nguyên cái khí thế (tưởng tượng là) đẹp trai đó, Subaru hít sâu một hơi rồi bước đi. Đạp lên thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng trong vườn, cậu hướng về một góc xanh ngát—nơi được bao quanh bởi những hàng cây cao và nhận được sự ưu ái đặc biệt của ánh trăng.
Ở đó, một thiếu nữ đang ngồi, mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh trăng, toàn thân bao phủ trong thứ ánh sáng dịu nhẹ.
Ánh sáng xanh nhạt—Subaru của hiện tại đã biết bản chất của hiện tượng giống như ánh sáng đốm lửa ma trơi đó chính là "Tinh linh". Kể cả khi đã biết sự thật đó, khung cảnh huyền ảo ấy vẫn mang một sức quyến rũ ma mị khiến người xem không thể rời mắt.
Cậu bất giác dừng bước, nín thở. Có lẽ nhận ra sự hiện diện của cậu, đôi mắt đang nhắm nghiền thầm thì của thiếu nữ chợt mở ra. Hai viên thạch anh tím hướng thẳng về phía trước, bắt trọn hình bóng Subaru đang bước tới. Bị phát hiện trước khi kịp lên tiếng, tim Subaru đập nhanh hơn một chút. Cố gắng không để lộ sự dao động ấy ra ngoài, Subaru giơ tay lên chào,
"O-Oaaa. Hế lô, tình cờ gặp nhau ở đây nhể?"
"Sáng nào cũng xen vào lịch trình của người ta mà còn nói thế. Với lại tình cờ cái gì chứ... chúng ta sống cùng một mái nhà đấy?"
Trước câu mở màn toang hoác vì không giấu nổi sự bối rối, Emilia đáp lại bằng một tiếng thở dài quen thuộc. Subaru hít một hơi thật sắc bén trước thái độ đó của cô, xốc lại tinh thần "Được rồi", và nói:
"Sống cùng một mái nhà á, nói ra bằng lời mới thấy cứ rạo rực thế nào ấy."
"Thỉnh thoảng cậu lại nói thế, mà rạo rực là cái gì? Nghe cứ thấy... kiểu như, ớn lạnh sống lưng ấy."
Emilia ôm lấy vai và rùng mình như thể cảm thấy lạnh thật. Subaru bật cười trước cử chỉ đó của cô, rồi ngồi xuống bên cạnh cô như một lẽ đương nhiên. Khoảng cách chỉ chừng ba nắm tay, một khoảng cách vi diệu minh chứng cho sự nhát gan của cậu. Có lẽ đã quá quen với việc ngồi cạnh nhau như thế này, Emilia cũng chẳng buồn chỉ trích nữa. Nếu cứ sáng nào cũng gặp, rồi ăn cơm cũng ngồi cạnh, thì việc mất đi hứng thú phàn nàn cũng là điều dễ hiểu.
Sự chấp nhận im lặng đó của cô khiến Subaru sướng rơn trong lòng. Thế nên, giọng nói sau đó của Subaru tự nhiên cũng thấm đẫm niềm vui không thể kìm nén.
"Rồi, rồi, đang làm gì đấy? Đang làm gì thế?"
"Như trẻ con ấy. ...Tôi đang làm nốt việc buổi sáng thôi. Hầu hết các bé tinh linh tôi đều gặp được vào buổi sáng, nhưng cũng có những bé chỉ gặp được vào Minh Nhật."
Subaru gật đầu "Ra là vậy" trước câu trả lời của Emilia. "Minh Nhật" là cách gọi thời gian đặc thù của thế giới này, chỉ khoảng thời gian mười hai tiếng từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau. Ngược lại, từ sáu giờ sáng đến sáu giờ chiều được gọi là "Dương Nhật", được sử dụng phổ biến thay cho khái niệm sáng chiều của thế giới cũ. Tiện thể thì một ngày cũng có hai mươi bốn tiếng, gần như y hệt thế giới cũ. Thời gian hoạt động của con người cũng không đổi, nên Subaru thấy yên tâm vì đồng hồ sinh học không bị loạn.
Hình như còn có những phân loại chi tiết hơn nữa, nhưng cậu chưa được nghe kỹ về khoản đó. Vị tiền bối theo phong cách giáo dục Sparta ưu tiên dạy cậu nội dung công việc hơn. Chắc là cô ấy muốn được rảnh rỗi lắm rồi.
Trong lòng bắt đầu rên rỉ oán trách chế độ Sparta suốt bốn ngày qua. Nhưng ngay lúc đó, cuộc trò chuyện giữa Emilia và những người bạn giới hạn Minh Nhật vẫn đang tiếp diễn. Nói là bạn chỉ gặp được vào ban đêm, nghe cứ có âm hưởng mờ ám thế nào ấy. Tự cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ kỳ quặc của mình, Subaru đưa tay quẹt mũi. Cậu cứ thế lẳng lặng ngắm nhìn cuộc trò chuyện tĩnh lặng giữa Emilia và các tinh linh, rồi buột miệng:
"Trông như mấy con ma trơi ấy nhỉ."
Lũ tinh linh đang bay lượn nhẹ nhàng bỗng chuyển động nhanh thoăn thoắt, tản ra bao vây khuôn mặt Subaru đang ngồi cạnh Emilia—rồi bất ngờ, những cơn đau nhói tấn công khắp mặt cậu.
"Ái! Đau đau đau! Đau như bị tăm xỉa răng chọc ấy!"
"Đừng có nói năng linh tinh làm họ giận chứ. Họ mà dỗi là không nghe lời tôi nữa đâu đấy."
Có vẻ đồng cảm với sự phẫn nộ của các tinh linh, thái độ của Emilia đối với Subaru—kẻ vừa bị tập kích hội đồng—khá là lạnh nhạt. Tuy nhiên, việc cô thản nhiên dùng ma thuật chữa trị cho Subaru đang kêu đau sau khi lũ tinh linh rời đi, kèm theo câu "Hết cách với cậu thật", đã thể hiện rõ bản tính lương thiện của cô.
Được ánh sáng dịu nhẹ chữa lành cơn đau, Subaru giữ nguyên tư thế bị ngã ngửa, ngước mắt lên nhìn Emilia. Trước mặt cậu thanh niên đang nằm dài trên bãi cỏ, Emilia lại tiếp tục cuộc hội đàm ảo mộng ban nãy.
Bất chợt, Subaru nhận ra mình đang ngẩn ngơ ngắm nhìn sự kết hợp giữa thiếu nữ xinh đẹp và tinh linh đến mức mê mẩn. Điều đó khiến cậu thấy ngứa ngáy trong lòng, nên ban nãy mới lỡ miệng nói đùa, nhưng nếu cứ để tâm trí trống rỗng mà ngắm nhìn thì cũng chẳng sao cả. Sự ngứa ngáy tan biến đâu mất, đầu óc và trái tim trở nên trống rỗng, chỉ cần trưng ra cái bộ mặt ngu ngơ trước khung cảnh trước mắt là được rồi.
"Nhìn cái này đâu có gì thú vị đâu chứ?"
Có lẽ thấy lạ vì Subaru im lặng, Emilia bỗng thốt lên. Trước giọng nói có chút áy náy của cô gái đang được bao quanh bởi tinh linh, Subaru ngồi dậy, khẽ xua tay "Không đâu", rồi nói:
"Được ở bên Emilia-tan thì không bao giờ thấy chán cả."
"Hả..."
Lời nói quá đỗi thẳng thắn khiến Emilia nghẹn lời, đỏ mặt tía tai. Nhìn cô như thế, Subaru cũng nhìn lại phát ngôn của mình và đỏ lựng đến tận mang tai. Nếu là cố tình nói thì còn đỡ, đằng này lại là lời buột miệng hoàn toàn trong trạng thái tỉnh táo. Dù chắc chắn đó là lời thật lòng, nhưng việc nó tự tiện nhảy ra mà không chờ tâm lý chuẩn bị thì đúng là độc đoán quá thể.
Sự im lặng bất ngờ rơi xuống giữa hai người. Cảm thấy ngượng ngùng, Subaru cố tình lớn giọng "A, a~" để phá tan bầu không khí:
"Với cả, mấy ngày nay cũng đâu có cơ hội nói chuyện thong thả đâu đúng không?"
"Đúng, đúng thế nhỉ. Subaru chắc vất vả lắm mới nhớ được công việc trong dinh thự. Ừm, cậu đã rất cố gắng... ừ, đã rất cố gắng... mà nhỉ."
"Cảm xúc muốn follow câu chuyện của cậu làm tớ vui đến phát khóc vì sự thảm hại của mình luôn này."
Định tìm chủ đề để lấp liếm bầu không khí thì lại tự đào hố chôn mình, Subaru buột miệng "tweet" nỗi buồn. Thấy Subaru bắt đầu vẽ chữ "O" xuống đất vì sự thảm hại của bản thân, Emilia bối rối không biết an ủi thế nào, tay chân cứ khua khoắng loạn xạ.
Bốn ngày qua, cuộc sống mới của Subaru với tư cách là người hầu, dù có nhìn bằng ánh mắt thiên vị hết mức, bọc đường mật dày cả tấc, và đút lót hối lộ cấp trên nhiệt tình đến đâu đi nữa, thì đánh giá cũng chỉ dừng lại ở mức "Vô dụng".
Nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp—Subaru không có bất kỳ kỹ năng nội trợ nào, nên trước tiên phải chạy đua để học những kỹ năng bắt buộc của người hầu trong dinh thự. Hiện tại, cả ba kỹ năng trên đều bị đánh giá là 'C' toàn tập.
"Chỉ có lúc đính lại cúc áo tạp dề bị tuột là tớ được nhận điểm 'S' thôi."
"Cậu thực sự chỉ khéo tay đột xuất ở một điểm duy nhất thôi nhỉ."
"Tớ được dạy là thà làm một thằng đàn ông sắc sảo, góc cạnh còn hơn làm một kẻ tròn trịa nhàm chán mà."
Đó là thành quả của phương châm giáo dục "không kế hoạch, thả rông" của bố mẹ. Thế mà lại phát triển kỹ năng may vá thì đến cậu cũng thấy mình dở hơi.
"À, nhưng mà tớ tự tin vào kỹ thuật dọn giường lắm đấy. Hồi lớp 10 tớ từng mơ làm nhân viên khách sạn nên đã bỏ ra nửa kỳ nghỉ hè để luyện tập mà."
"Không lẽ, mấy cái giường ba ngày nay cứ thẳng tắp lạ thường là do..."
"Tớ đã dọn giường bằng cả trái tim, và quan trọng nhất là rót đầy tình yêu vào đó đấy."
Đến mức cậu vừa làm vừa rưng rưng xúc động: "Đây là phòng Emilia-tan ngủ, đây là giường Emilia-tan nằm. Và cả chăn với ga bao bọc lấy cô ấy nữa! Muha~!", dồn quá nhiều tâm huyết khiến Ram phải rùng mình xa lánh. Vì dồn quá nhiều sức lực, nên cậu còn bị đặt giới hạn thời gian dọn giường cho riêng phòng Emilia.
"Ra là vậy, thế à. Tốt quá. Subaru cũng có việc mình tự tin làm được."
Không hề biết đến màn kịch đó, Emilia mỉm cười vui vẻ trước sự thật là Subaru có một công việc cậu có thể tự tin. Lương tâm bị đâm nát khiến Subaru khóc ra máu trong lòng, cậu im thin thít không dám ho he. Thấy vậy, Emilia nói thêm "Với lại",
"Cậu cũng rất giỏi khi không nản lòng mà vẫn làm các công việc khác đấy chứ. Ram và Rem tuy lén lút nhưng cũng có khen Subaru đấy."
"Thật á! Các tiền bối mà lại 'dere' ở chỗ tớ không nhìn thấy thì đúng là 'Tsunderation' thật rồi! Nhưng cách dùng đúng là phải làm trước mặt tớ thì mới có ý nghĩa chứ!"
Tsundere mà dùng sai cách thì rất dễ bị nhầm lẫn với sự ghét bỏ đơn thuần. Đây là con dao hai lưỡi không khuyến khích cho người mới bắt đầu. Về điểm này, với một Subaru đã thông thạo định nghĩa Tsundere qua vô số lịch sử tình trường (trong không gian ảo), thì việc "Tsundering" ngay trước mặt đồng nghĩa với việc "Cắn câu".
Tuy nhiên, có lẽ trong mắt cặp song sinh kia chỉ phản chiếu hình ảnh một tên quý tộc biến thái mà thôi.
"Cơ mà, trong mắt tớ cũng chỉ phản chiếu mỗi hình bóng Emilia-tan nên coi như hòa."
Cậu nhún vai, tỏ vẻ "cool ngầu", nhưng câu vừa rồi ngượng quá nên lí nhí chẳng thành tiếng. Vì thế có vẻ Emilia không nghe thấy, cô hơi nghiêng đầu với dấu chấm hỏi hiện lên, rồi đổi chủ đề:
"Nhưng mà, ngày nào cũng thế không thấy vất vả sao?"
"Siêu vất vả, thực sự khổ lắm. Tớ muốn được ngủ theo chế độ xoay tua chọn lọc giữa tay, ngực và đùi của Emilia-tan!"
"Rồi rồi."
Emilia lạnh lùng gạt đi. Cô vươn cánh tay thon thả ra, để những tinh linh xanh trắng bám lấy. Khung cảnh như thể chính cánh tay trắng ngần của cô đang phát sáng khiến Subaru buột miệng thốt lên "Hô hê~" đầy ngớ ngẩn. Cô cười khổ, nói:
"Còn đùa cợt được thế này thì chắc là vẫn ổn nhỉ."
"Lúc nào sắp gãy thì cậu ngủ cùng tớ nhé."
"Tôi sẽ suy nghĩ... trả lời thế thì sợ lắm, nên tôi sẽ nói là Không."
"Không lấy được lời hứa rồi!!"
Subaru ôm đầu lăn lộn trên bãi cỏ. Cậu giữ nguyên tư thế, cảm nhận xúc giác mát lạnh của cỏ và ngước nhìn bầu trời đầy sao mà thở dài. Gió bất chợt thổi qua làm lay động mái tóc mái ngắn, Subaru lơ đãng nhìn lên mặt trăng và nói:
"—Trăng nay đẹp nhỉ."
"Vì nó ở nơi tay không với tới được mà."
"Hự."
"Sao thế!?"
Một câu thả thính sử dụng ngôn từ văn học thuần túy đã bị bắn hạ bởi một bình luận không chủ ý. Thấy Subaru ôm ngực rên rỉ vì đau đớn, Emilia hốt hoảng lại gần. Và rồi,
"A..."
Emilia đang tiến lại gần bỗng nghẹn lời. Subaru vẫn nằm ngửa nhìn lên cô, thấy đôi mắt màu thạch anh tím ấy đang nhìn vào ngực cậu—chính xác hơn là nhìn vào bàn tay cậu đang đặt lên ngực để diễn cảnh đau đớn. Bàn tay trái chi chít băng cá nhân, kết quả của những thất bại trong công việc chất chồng.
"Ấy, chết, trông ngầu ghê cơ chứ lị. Nỗ lực là thứ phải giấu đi mới đúng chứ nhỉ."
Cậu giấu tay ra sau lưng để che đi sự xấu hổ, tay phải sờ đầu ra hiệu "Tehepero" (lè lưỡi trêu ngươi) hối lỗi. Nhưng vẻ mặt Emilia vẫn nghiêm túc. Subaru đang đợi phản ứng của cô xem thế nào, thì thấy Emilia khẽ cụp mắt xuống, nghe thấy cô lẩm bẩm như tự răn mình:
"Quả nhiên, ai cũng vất vả cả nhỉ."
Nghe lời độc thoại đó của cô, Subaru khẽ "À" lên một tiếng đồng tình.
Hiện tại, trong dinh thự Roswaal này, không chỉ có Subaru là đang học mọi thứ từ con số không. Emilia cũng đang trong quá trình tiếp thu vô số điều cần thiết để trở thành ứng cử viên cho ngôi vị Nữ hoàng. Một bên là người hầu, một bên là Nữ hoàng của một nước. So sánh cấp độ và phạm vi yêu cầu của hai bên thì đúng là thất lễ với áp lực khổng lồ mà cô phải gánh chịu. Phải gánh vác thứ nặng nề như thế, chắc chắn sẽ có lúc mệt mỏi. Có lẽ cô cũng đang ôm ấp những nỗi niềm không thể nói cùng ai.
Bất chợt Emilia vươn tay ra, Subaru phản ứng chậm một nhịp. Bàn tay cô nắm lấy cánh tay cậu đang giấu sau lưng, kéo về trước mặt mình. Nhìn những ngón tay đầy vết thương và dấu vết điều trị, Emilia nheo mắt đầy xót xa:
"...Tôi dùng ma thuật chữa trị cho cậu nhé?"
Cô hỏi vậy. Câu hỏi thật dịu dàng, và hơi ấm trong quá trình chữa trị ấy khó có thể diễn tả thành lời. Những vết thương mới sinh ra tuy nhỏ nhưng vẫn đang gào thét, chỉ cần để ý một chút là thấy đau rát và hơi nóng âm ỉ. Tuy nhiên,
"Không, thôi, không cần chữa đâu."
"Tại sao?"
"Hư~ưm, khó nói lắm... xem nào. Vì đây là bằng chứng cho sự nỗ lực của tớ."
Subaru nhẹ nhàng gỡ tay ra, nhoẻn miệng cười đáp. Trước vẻ mặt ngỡ ngàng của người đẹp, cậu nắm chặt bàn tay tơi tả ấy đầy mạnh mẽ:
"Tớ ấy mà, thực ra không ghét nỗ lực đâu. Nếu không thì sao duy trì tập cơ bắp mỗi ngày được. Việc biến những thứ không thể thành có thể ấy à, nó KHOÁI-LẮM-ĐẤY."
Cậu lắc hông theo nhịp điệu, xoay người đứng dậy. Tầm mắt bỗng nhiên cao hơn khiến Emilia luống cuống nhìn theo—và cậu chĩa ngón tay về phía cô.
"Vất vả lắm, và siêu đau nữa chứ đùa? Nhưng mà cũng khá vui. Ram và Rem nhìn vậy mà Sparta phết, con loli kia thì làm mình phát cáu, còn lão Roswaal thì chẳng nói năng gì nên mờ nhạt hơn tớ tưởng."
"Cậu mà nói thế với Roswaal là anh ấy điên tiết lên đấy."
"Thời buổi này ai còn dùng từ 'điên tiết' nữa..."
Bị ngắt lời, cậu làm động tác gập người lại để diễn tả sự "gãy gọn". Sau đó, như một con búp bê lò xo, cậu bật thẳng lưng dậy, xòe bàn tay ra trước mặt Emilia để kiềm chế cô. Rồi nói:
"Mà, cứ giải quyết từng vấn đề một như thế cũng tốt. Ở đây tớ không làm thế thì không sống nổi... Đằng nào cũng phải làm, thì vui vẻ vẫn hơn chứ nhỉ."
Ở thế giới cũ, chỉ cần sống "nhàn hạ" là đủ. Nhưng ở thế giới này, cuộc sống an ổn đó là thứ xa xỉ. Nếu vậy, ít nhất Subaru cũng muốn đòi hỏi sự "vui vẻ". Đó có thể coi là sự cứng đầu của Subaru đối với cái thực thể đã ném cậu vào thế giới này một cách vô lý.
Trước tuyên bố quyết tâm của Subaru, Emilia đứng sững lại như thể thời gian đã ngưng đọng. Cô chớp mắt liên tục, rồi bất chợt vỡ òa cảm xúc.
"Đúng, đúng nhỉ. Ừ, tôi nghĩ là đúng thế. Aaa, thật là, Subaru ngốc."
"Kìa kìa, phản ứng lạ thế!? Chỗ này là phải đổ tớ đứ đừ mới đúng chứ!?"
"Vốn dĩ có yêu đâu mà đổ~ổ. Thật là, ngốc quá đi mất... cả tôi nữa."
Lời thì thầm cuối cùng của Emilia không đến được tai Subaru, người đang tạo dáng chữ 'Mệnh' (Inochi) bằng cả cơ thể để biểu thị sự tổn thương. Cô cũng phủi vạt áo đang ngồi, đứng dậy và mỉm cười trước mặt Subaru.
Nụ cười của cô như trút bỏ được một phần gánh nặng ban nãy, khiến Subaru không nói nên lời, chỉ biết ngẩn ngơ ngắm nhìn. Khi Emilia trở nên như thế này, những từ ngữ như xinh đẹp hay dễ thương hoàn toàn không đủ để diễn tả. Đúng vậy, nói một cách chính xác thì là:
"E・M・M (Emilia Mãi là Một Nữ thần)."
"Người ta đang biết ơn mà lại cứ đùa cợt thế đấy."
Bị cô ấn nhẹ vào trán với vẻ hơi giận dỗi, Subaru ôm trán lùi lại. Cảm giác chỗ đó nóng ran lên chắc chắn không phải là tưởng tượng. Thấy phản ứng đó của Subaru, cô bật cười khúc khích đầy sảng khoái.
"Cơ mà... tôi biết là cậu đang cố gắng, nhưng làm thế nào mà tay lại tơi tả đến mức đó được vậy?"
"À, cái này thì dễ hiểu thôi. Chiều nay lúc tháp tùng Ram đi mua đồ ở ngôi làng cạnh dinh thự, tớ bị đám thú nhỏ mà tụi trẻ con chơi cùng cạp cho một phát siêu đau."
"Hóa ra không phải thành quả của nỗ lực à!?"
"Phải nói là bị che mờ bởi vết thương lớn hơn chứ... Tớ đâu phải kiểu người bị động vật ghét đến thế đâu ta."
Ở thế giới cũ, cậu đâu có cái thể chất bị thú nhỏ tỏa sát khí như thế. Nếu không thì sao dám xưng danh là chuyên gia cưng nựng thú cưng (Mofurist) hàng đầu được. Tuy nhiên, cái thể chất "cực kỳ được trẻ con yêu thích hoặc bị chúng nó coi thường" đã phát huy tối đa ở thế giới cũ thì sang đây vẫn vẹn nguyên.
"Mấy thằng nhóc đó... đá, đấm, rồi chùi nước mũi không thương tiếc. Tệ thật sự, chết tiệt. Mai thì biết tay anh..."
"Cảm giác Subaru có vẻ giỏi chăm sóc trẻ con nhỉ."
"Hiểu lầm to rồi Emilia-tan. Bây giờ tớ đang dụ dỗ chúng nó, để khi chúng nó lớn lên thì thu hoạch thôi. Đây chính là kế hoạch 'Nuôi vợ từ bé' phiên bản Subaru đấy."
"Cứ nhận là mình tốt bụng đi có phải hơn không, việc gì phải đóng vai ác."
Emilia không thèm chấp, cô nhìn lên trời rồi vươn vai nói "Nào thì",
"Tôi chuẩn bị về phòng đây, còn Subaru?"
"Tớ phải ngủ cùng Emilia-tan nên tớ cũng về đây."
"Cái nội dung công việc đó thì đợi cậu mài giũa thực lực người hầu thêm nữa nhé."
"Uoooiii, giấc mơ đang mở rộng-ing!"
Emilia cười khổ nhìn Subaru đang giơ hai tay lên trời gào thét. Bất chợt, Subaru xoay hông quay lại nhìn Emilia,
"Phải rồi. Nếu được thì ngày mai, hay lúc nào đó, cậu đi cùng tớ để trả thù đám nhóc... à nhầm, đi hẹn hò tình tứ... à nhầm, đi xem thú nhỏ dễ thương không?"
"Cậu sửa lời nhiều lần quá đấy. ...Nhưng mà, ừm, tôi..."
Emilia ngập ngừng, mãi không nói hết câu. Thấy phản ứng đó, Subaru nghiêng đầu. Không giống kiểu không muốn đi. Nếu vậy thì,
"Ch-Chẳng lẽ là, đi cùng tớ sợ bị bạn bè đồn đại nên xấu hổ... kiểu thế à?"
"Tôi không có nói lời từ chối tàn nhẫn thế đâu nhé."
Cô chống tay lên hông ra vẻ giận dỗi. Làm cái động tác mà nếu gắn hiệu ứng âm thanh thì sẽ là "Phù phù" xong, cô lại cụp mắt xuống.
"Không phải là tôi không muốn đi, tôi cũng tò mò về mấy con thú nhỏ đó, nhưng mà..."
"Thế thì đi thôi!"
"Nhưng mà, tôi đi cùng có khi lại làm phiền Subaru..."
"Được rồi chốt, đi thôi!"
"...Cậu có nghe tôi nói không đấy?"
"Nghe chứ! Lời vàng ngọc của Emilia-tan làm sao tớ bỏ sót một từ nào được!?"
"Ghét Subaru ghê."
"Á—! Á—! Sao tự nhiên lại thế—!? K-H-Ô-N-G N-G-H-E T-H-Ấ-Y G-Ì H-Ế-T—!!"
Cậu bịt tai chạy vòng quanh để chắn âm thanh. Sự dứt khoát "quay xe" ngay lập tức của cậu khiến Emilia cười như trút bỏ được sự căng thẳng. Rồi cô nói "Hết cách thật", rào trước:
"Điều kiện là việc học của tôi tạm xong, và Subaru phải hoàn thành xong công việc ở dinh thự đã nhé."
"Duyệt! Roger that! Tớ sẽ làm xong siêu tốc cho xem!"
Lấy được lời hứa hẹn hò, Subaru nắm tay làm tư thế chiến thắng (Guts pose). Thấy vẻ thực dụng đó của cậu, Emilia vừa hạ vai vừa lắc đầu:
"Nhìn Subaru, tôi thấy nỗi lo của mình thật nhỏ bé."
"Làm gì có chuyện đó!? Ai mà cũng ôm nỗi lo cấp độ Nữ hoàng thì xã hội stress này làm thủng dạ dày hết!"
Emilia cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười. Bị tiếng cười của cô lây lan, Subaru cũng cười theo. Hai người cứ thế cười đùa một lúc, và cuộc gặp gỡ ngày hôm nay cũng đến lúc kết thúc. Cuối cùng,
"Nhắc mới nhớ, sao xong việc rồi mà cậu vẫn mặc bộ đồ đó?"
"À, tớ chợt nhớ là chưa được Emilia-tan nhận xét gì về bộ đồ này cả. Sao? Trông cũng 'bảnh' đấy chứ?"
"Ừm, đúng thế. Trông có vẻ rất được việc."
"Kỳ vọng nặng nề quá sắp đè bẹp tớ rồi này!"
Xin ghi lại ở đây rằng đã có một cuộc trao đổi như thế.
"Oáp~, ngủ chưa đấy, bé loli. Thức khuya quá là hoóc-môn tăng trưởng không tiết ra, bé mãi hoàn bé đấy nhé."
"...Lại còn coi việc phá vỡ 'Cánh Cửa Sang Ngang' là chuyện đương nhiên nữa chứ."
Chọn bừa một cánh cửa và ngó đầu vào gọi bừa, Subaru nhận lại được câu trả lời đầy oán hận như thế. Nhìn vào trong, cô bé đang ngồi trên chiếc thang gỗ cuối thư viện đang lườm cậu. Trên tay cô bé là một cuốn sách dày cộp, đang mở ở trang giữa.
"Đêm hôm cứ đọc truyện tranh trong chỗ tối thế kia, có ngày phải đeo cái kính dày như trôn chai sữa rồi trượt đại học mơ ước thành 'siêu lãng tử' (ronin) đấy."
"Lại nói mấy lời khó hiểu... giỡn mặt là ta biến ngươi thành đá đấy nhé?"
"Vâng vâng, xin tuân lệnh. Thôi, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon."
Cậu vẫy tay qua loa, định đóng cửa thì có tiếng "Chờ chút" gọi lại. Subaru dừng tay, quay lại thì thấy Beatrice hơi nhoài người ra khỏi thang,
"Ngươi đến không phải vì có việc gì sao?"
"À không, chả có gì. Đi ngủ nên định chào một tiếng thôi. Tớ định là mở khoảng ba cánh cửa mà không thấy thì bỏ cuộc, ai ngờ phát một ăn ngay."
"Vẫn cái trực giác quái gở như mọi khi, tên này..."
Beatrice kéo lọn tóc xoăn hình mũi khoan với vẻ mệt mỏi. Lọn tóc bị kéo giãn ra rồi bật lại tưng tưng khi thả tay. Nhìn mà thấy tâm hồn trẻ thơ rung động.
"Tớ làm cái đó được không?"
"Người duy nhất được chạm vào Betty chỉ có Ni-cha thôi. Xong rồi thì biến đi cho khuất mắt."
"Gì thế, gọi người ta lại rồi đuổi là sao. Hứ, mà thôi kệ! Ta đây đang vui nên tha cho đấy!"
Cậu cố tình thể hiện sự vui vẻ quá mức, khắc lên khuôn mặt Beatrice vẻ nhăn nhó rồi rời khỏi phòng. Chỉ là, khoảnh khắc cánh cửa khép lại,
"—Chẳng liên quan gì đến Betty cả."
Cậu cảm giác như nghe thấy một giọng nói cô đơn thì thầm như vậy, khiến cậu hơi bận tâm.
"Định hỏi lại thì mở cửa ra."
Phía sau cánh cửa mở ra đã thay đổi hoàn toàn, trở lại là phòng khách bình thường. Có chút luyến tiếc níu kéo bước chân, nhưng cậu cũng chẳng hứng thú đi lùng sục khắp nơi nữa. Ngày mai phải dậy sớm, giải quyết công việc càng nhanh càng tốt.
"Phải đến làng, bịa đại lý do gì đó để cắt đuôi đám nhóc mới được. Ấy, trước đó phải khảo sát xem quanh đó có chỗ nào ngắm cảnh đẹp, hay vườn hoa nào không đã... Chuẩn bị trước, đó là điều quan trọng trong mọi cuộc chiến! Thắng bại đã được định đoạt trước khi đánh mà lị, làm được, tôi ơi."
Phổng mũi tự hào, cậu ôm ấp hy vọng về ngày mai trong lồng ngực. Cậu nhảy chân sáo về phòng riêng—căn phòng dành cho người hầu được phân cho cậu, cởi phăng bộ đồ quản gia và biến hình nhanh chóng sang bộ đồ thể thao (Jersey).
"Quả nhiên đi ngủ là phải mặc cái này. Có mỗi một bộ cũng hơi lo... hay nhờ Roswaal ếm bùa nhân bản lên nhỉ."
Giờ nó là món hàng hiếm chỉ còn một bộ duy nhất trên thế giới. Dù nâng niu hết mức, cậu vẫn mặc nó như đồ thường ngày, một sự quý giá đầy cẩu thả. Nếu hỏng thì coi như đó là tuổi thọ của nó. Dấu tích của thế giới cũ mất đi thì buồn thật, nhưng cứ nhìn về quá khứ mãi cũng chẳng giải quyết được gì.
"Thế nên ta sẽ sống và vẽ nên hy vọng cho ngày mai, guhuhu."
Cười hô hố đầy thô thiển, Subaru nhảy tót lên chiếc giường do chính tay mình dọn dẹp. Cảm giác mềm mại đón lấy cơ thể, cậu chui vào chăn, hoàn tất công đoạn chuẩn bị ngủ. Nhưng mà, sự mong đợi cho ngày mai quá lớn khiến mắt cậu cứ thao láo, không tài nào ngủ được.
"Chết tiệt, cái cơ thể này! Mày định chà đạp lên hy vọng ngày mai của tao đấy à! Khốn kiếp, kẻ thù lớn nhất hóa ra lại là chính mình sao..."
Jesus, Subaru lườm trần nhà than vãn. Nhưng, những đêm khó ngủ thế này đã có bí kíp. Subaru cười nhạo cơ thể đang nóng ran của mình,
"Đỡ lấy này, bí kíp của ta—Một Puck moew moew, hai Puck moew moew!"
Nếu là một Mofurist (người cuồng đồ mềm mượt) hạng nhất, thì việc vẽ nên đối tượng trong tưởng tượng cũng có thể mang lại cảm giác chân thực như đang nựng thật. Trong tâm trí Subaru xuất hiện một chú mèo xám mềm mại, số lượng cứ tăng dần theo từng giây. Dần dần, toàn thân Subaru được bao phủ bởi những cục bông mềm ấy, cơ thể được dẫn lối đến miền đất của hạnh phúc và quên lãng—vùng đất lý tưởng xa xăm, Avalon.
"Puck thứ... một trăm sáu mươi... ba moew... moew moew."
Vừa lẩm bẩm, ý thức của Subaru vừa chìm dần vào thế giới mộng mơ. Vẽ nên chốn đào nguyên, ý thức cậu trôi đến tận cùng của sự mềm mại—và rồi tan biến.
Tỉnh lại giống như trồi lên mặt biển, ví von kiểu này là lần thứ hai rồi. Mở mắt ra, bị ánh nắng làm chói mắt, Subaru ngồi dậy với cơ thể hơi uể oải.
Đầu hơi nặng một chút. Có lẽ vẫn còn chút mệt mỏi sót lại. Mới bắt đầu công việc chưa quen mà, chuyện này cũng thường thôi. Tuy nhiên, hôm nay không phải lúc để nói mấy lời yếu đuối đó. Subaru, người vốn có nết ngủ rất tốt, ngay khi tỉnh dậy đã nhai đi nhai lại lời hứa tối qua.
"Đúng vậy, Natsuki Subaru—hôm nay sẽ trở thành đàn ông!"
Cậu giơ ngón cái lên với không khí, nhe răng cười làm điệu bộ đặc trưng. Khởi đầu một ngày tuyệt vời, một ngày chiến thắng đã được hứa hẹn bằng một buổi sáng tuyệt nhất. Nhưng,
Nó đã bị bẻ gãy bởi ánh nhìn của cặp song sinh đang nhìn cậu với vẻ kinh ngạc.
Che mặt lại, úp mặt vào chăn, Subaru lắc người nguầy nguậy,
"Gì—cơ—chứ—! Có người ở đây hả—! Xấu hổ chết đi được, phải lên tiếng chứ! Uwa, uwa, u—wa—, xấu hổ vãi chưởng!"
Subaru vùng vẫy cố gắng giết chết sự xấu hổ. Trước một Subaru như thế, biểu cảm của cặp song sinh vẫn nghèo nàn như mọi khi. Bị chỉ trỏ cười cợt cũng không hay, nhưng phản ứng trượt vỏ chuối thế này cũng khó chịu thật.
"Không, khoan đã, hai người. Phản ứng thế là hơi bị tổn thương đấy. Động vào phần nhạy cảm của người ta thì phải... có chút gì đó chứ!?"
Trước lời khẩn cầu tha thiết của Subaru, hai người nhìn nhau. Ít nhất hãy chửi một câu lạnh lùng hay hờ hững như mọi khi đi. —Ngay khi Subaru vừa thầm nghĩ thế trong lòng, thì cũng là lúc chuyện đó xảy ra.
"Chị hai, chị hai, hình như chúng ta vừa được chào hỏi thân thiết quá mức thì phải." "Rem, Rem, hình như chúng ta vừa được chào hỏi suồng sã quá mức thì phải."
Cảm giác sai sai lướt qua tâm trí Subaru như một lời cảnh báo. Đúng là những lời lẽ lạnh nhạt vẫn như mọi khi của hai người—nhưng có gì đó không đúng.
"Hả, sao cơ? Có gì đó, lạ lắm à? Sao thế, hai tiền bối. Giả sử hai người diễn hài đôi thì có hơi không hợp hoàn cảnh đấy..."
Vừa nói, Subaru vừa bắt đầu nhận ra nguyên nhân của sự sai lệch. —Ánh mắt. Ánh nhìn của hai người hướng về Subaru—nó đã mất đi sự thân thiết (dù là méo mó) của đêm qua, thay vào đó là sự xa cách của những người xa lạ. Và điều quyết định là,
"Chị hai, chị hai, có vẻ như vị khách của chúng ta đang hơi bối rối thì phải, thưa Vị khách." "Rem, Rem, có vẻ đầu óc ngài ấy có vấn đề rồi thì phải, thưa Vị khách."
—Bị gọi là "Vị khách", Subaru chết lặng.
Trái ngược với âm hưởng trang trọng của từ đó, nó như một lưỡi dao sắc bén và tàn nhẫn khoét sâu vào tâm can Subaru. Cậu cảm thấy đau đớn thực sự, tay ôm chặt lấy ngực.
Không hiểu. Không hiểu gì cả. Phản ứng của hai người, cứ như là...
"Hai người... haha, đùa này ác quá đấy. Làm, gì, có chuyện..."
Muốn che đi ánh mắt nhìn người dưng nước lã ấy, Subaru theo phản xạ đưa tay trái lên che tầm nhìn. Nhưng, ngay khoảnh khắc đó, cậu đã nhìn thấy một điều mang tính quyết định.
—Trên bàn tay trái của cậu... những miếng băng cá nhân... đã biến mất.
Những đầu ngón tay thô ráp vì việc nước, mu bàn tay bị cắt khi chưa quen dùng dao, vết sẹo do bị thú nhỏ cắn khi chơi đùa với đám trẻ—tất cả đều đã trở lại trắng trơn.
Sự việc đã đến nước này, Subaru buộc phải chấp nhận hiện thực. Đột ngột, bất ngờ, cảm thấy sức nóng nơi đáy mắt, Subaru úp mặt vào chăn vì một lý do khác hẳn ban nãy. Khuôn mặt này lúc này, tuyệt đối, tuyệt đối không được để ai nhìn thấy.
Những người cậu yêu quý này. Những người cậu tưởng như sắp trở nên thân thiết này. Những người lẽ ra cậu đã rất yêu quý này.
Bị nhìn bằng ánh mắt của người lạ, cậu tuyệt đối không muốn rơi nước mắt.
"Tại sao... lại quay lại chứ!"
Cậu gào lên trong câm lặng. Vẫn úp mặt vào chăn, cậu nhe nanh múa vuốt, gầm lên giận dữ vào cái sự phi lý không thể hiểu nổi đang bủa vây lấy mình.
—Đó là khoảnh khắc vòng lặp từng khiến Subaru đau khổ tột cùng, một lần nữa cuốn cậu vào vòng xoáy của nó.
Ngày đầu tiên của lần thứ hai, bắt đầu—.
0 Bình luận