Arc 2: Một Tuần Đầy Biến Động

Chương 17: Âm thanh của xiềng xích

Chương 17: Âm thanh của xiềng xích

"Thế là, Ram với Rem bảo tối nay không thể ghé qua chỗ Subaru được... nên tôi đã nhận lời giám sát việc học thay cho họ."

"Ra là vậy! Chà, vui thật đấy, đúng là 'surprise' vãi chưởng! A, ngồi đi, ngồi đi. Cần trà nước gì không nhỉ. Phải rồi, tôi có giấu ít bánh trà ngon tuyệt cú mèo đây."

Vừa mời Emilia vào phòng, Subaru vừa luống cuống bắt đầu chuẩn bị đón tiếp.

Cậu chạy vụt qua hành lang, lao vào căn phòng kiểu như phòng cấp nước dành riêng cho người hầu, chuẩn bị trà và bánh rồi phóng như bay trở lại. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng hai phút thần tốc.

Phát huy tối đa những kỹ năng học được từ cuộc sống người hầu trong dinh thự, Subaru đã hoàn thành công việc với phong thái mà cậu thậm chí còn chưa từng thể hiện trước mặt ông chủ Roswaal.

"Để cậu đợi lâu! Tôi về rồi đây! Có lá trà thượng hạng với bánh kẹo dự trữ cho tình huống khẩn cấp đây, mình cùng vừa 'Aaa~' vừa ăn nhé!"

"Cảm giác như mục đích chính bị lãng quên rồi ấy... nhưng mà, cho tôi hỏi chút được không?"

Trước câu hỏi của Emilia đang đứng lóng ngóng trong phòng, Subaru vẫn ôm khay trà, nghiêng đầu thắc mắc.

Cô nàng chỉ tay vào chiếc giường với những động tác chậm rãi trước mặt Subaru:

"Sao cảm giác nó được dọn dẹp kỹ lưỡng quá mức vậy?"

"A! Không phải đâu! Không phải tôi đang âm mưu gì đâu, chỉ là định cho Ram-chi ngủ thôi! Không có gì mờ ám hết!"

"Cậu định cho Ram ngủ trên giường của Subaru để làm gì?"

"Sao sự hiểu lầm lại 'quay xe' với tốc độ chóng mặt thế này!?"

Đặt cái khay lên bàn, cậu lao mình lên giường dưới ánh nhìn đầy nghi hoặc. Cậu lăn lộn phá tung cái giường mà mình đã tốn bao công sức chuẩn bị kỹ lưỡng.

"Đấy thấy chưa, thế này là tan tành hết rồi nhé. Đúng rồi! Với mấy đứa con gái tính nết như ác nữ kiểu Ram-chi thì cái giường lộn xộn là đủ rồi!"

"Nhưng ý định cho cô ấy ngủ ở đây vẫn không đổi nhỉ."

"Tài chữa cháy của mình không đỡ nổi nữa rồi! Puck, cứu với!"

"Đến giờ đi ngủ rồi nên tôi không gọi dậy đâu... Mà cũng có sao đâu."

Thấy Subaru cầu cứu con mèo xám, Emilia khẽ ôm lấy cánh tay mình, lảng tránh ánh mắt của cậu và nói:

"Subaru thân thiết với Ram và Rem cũng tốt thôi, nhưng phải giữ chừng mực đấy nhé. Huống hồ hai đứa nó vẫn còn trẻ..."

"Quan niệm trinh tiết mạnh mẽ cũng là một điểm cộng lớn đối với tôi đấy. Mà nói chứ, cái câu đó trong dinh thự này có một kẻ khác xứng đáng nghe hơn tôi nhiều đấy chứ? Gợi ý nhé: Tóc dài và biến thái."

"À, người đó thì thôi bỏ đi... Tôi từ bỏ việc uốn nắn rồi."

"Đến mức ánh sáng vụt tắt trong đôi mắt Emilia-tan luôn! Tự nhiên thấy rùng mình ghê!"

Thái độ cam chịu hiện lên trong đôi mắt cô nàng khiến bản năng muốn che chở của cậu như bị dùi cui phang thẳng vào đầu, giống như nhìn thấy một chú cún con bị bỏ rơi vậy. Nói ngắn gọn thì, với Subaru, Emilia làm mặt nào cũng thấy dễ thương hết. Tóm lại là:

"E・M・T (Emilia-tan Mãi Thiên thần)."

"Cậu lại làm cái mặt lúc nói mấy câu siêu vô nghĩa rồi đấy. Chắc tôi cũng bắt đầu hiểu Subaru rồi."

"Cậu nói nghe mát lòng mát dạ ghê. Nhưng đừng có hiểu lầm là có thể nhìn thấu tâm can tôi dễ dàng thế nhé. A, mời dùng trà."

"A, cảm ơn, cảm ơn."

Emilia nhận lấy tách trà được đưa tới, khẽ nhấp môi làm dịu cổ họng. Nhường ghế trước bàn học cho cô, Subaru ngồi xuống giường và nhâm nhi trà.

Cùng chia sẻ chỗ bánh kẹo bí mật, một khoảng thời gian êm đềm, thư thái trôi qua giữa hai người. Có lẽ những khoảnh khắc như thế này chính là hạnh phúc.

"Mình cảm thấy, như thế đấy. Subaru à."

"Rõ ràng cậu nói một câu rất bình thường, mà sao nghe như chạm đến trái tim vậy nhỉ."

"Thủ thuật ngôn từ đấy. Bí quyết là phát âm nghe như chữ Hiragana ấy. Chỉ là nói những điều hiển nhiên một cách hiển nhiên thôi."

Có vẻ Emilia cũng đã quen với mấy lời bông đùa của Subaru, thái độ của cô rất tự nhiên.

Biết rằng cô ấy cũng đang tận hưởng khoảng thời gian yên bình này khiến cậu cảm thấy vui vui. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua—

"Ấy chết, tôi đâu có đến đây chơi, không được bình thản thế này chứ."

"Đêm hôm khuya khoắt một mình đến phòng con trai, không phải đi chơi đêm thì là gì hả trời! Bỏng tay bây giờ!"

"Cậu biết thừa là không cần Puck tôi vẫn dùng phép thuật được mà nhỉ?"

Không khí nứt toác ra với những tiếng lách tách khô khốc, nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột.

Nhìn thấy hơi nước bốc lên từ tách trà ngày càng dày đặc và mạnh mẽ, Subaru nhận ra không thể câu giờ thêm được nữa. Cậu cười khổ rồi quay về phía bàn học:

"Ok ok, tôi hiểu rồi. Học, học thôi nào. Buổi học thót tim trong phòng riêng ban đêm cùng Emilia-tan... nói ra nghe kích thích phết!"

"Rồi rồi, biết rồi. Tạm thời thì bình thường cậu học thế nào?"

Thấy Subaru đổi chỗ ngồi vào ghế, Emilia đứng ngay bên cạnh, tay đặt lên lưng ghế hỏi. Cảm nhận được hơi thở của cô ở khoảng cách gần, Subaru hơi lúng túng mở vở và sách tham khảo ra.

"Hiện tại tôi đang tập viết và nhớ mấy cái chữ I cơ bản này. Nghe bảo tuyển tập truyện cổ tích này hầu như được viết bằng chữ I, nên mục tiêu trước mắt là đọc được nó."

"Hưm, truyện cổ tích à..."

Emilia cầm cuốn sách có gáy màu nâu đỏ lên, lật giở xem nội dung bên trong. Bất chợt, ngón tay đang lật trang của cô dừng lại, Subaru ngước lên nhìn cô: "Hửm?"

"Có câu chuyện nào làm cậu để ý à?"

"Ưm, cũng không hẳn, chỉ một chút thôi. Mà, khi nào Subaru đọc được cái này chắc cậu sẽ hiểu thôi."

Gập cuốn sách lại cái "bộp", Emilia tiến về phía giường và ngồi xuống. Nhìn thấy Emilia đang ngồi trên chiếc giường mà mình vừa làm lộn xộn, không hiểu sao một cảm giác hưng phấn nhẹ dâng lên khiến Subaru đứng ngồi không yên.

Nhưng cô nàng có vẻ chẳng nhận ra bản năng dã thú của Subaru, cô vươn vai thư giãn:

"Thật ra tôi định trò chuyện với mấy đứa nhỏ mà chỉ có thể gặp vào ngày Âm, nhưng Ram với Rem nhờ vả nên chịu thôi. Hôm nay tôi ưu tiên cho Subaru đấy. Biết ơn đi nhé."

"Tôi siêu biết ơn luôn! Đúng là sự dẫn lối của Đức Phật mà!"

"C-Cậu biết ơn đến mức đó làm tôi hơi ngượng đấy."

"Cảm ơn nhé! Ram-chi! Rem-rin! Anh đây tuyệt đối sẽ không lãng phí tâm ý của hai đứa đâu! Natsuki Subaru sẽ trở thành đàn ông!"

"Ủa, cảm ơn đằng đó hả!? Còn tôi thì sao!?"

Sau khi hét lên cảm ơn cặp song sinh đã tạo ra tình huống này, Subaru quay lại đối mặt với một Emilia đang có vẻ bất mãn, cậu chìa hai tay ra:

"Dĩ nhiên là dành cho Emilia-tan cơn mưa lòng biết ơn và cảm kích lớn nhất rồi. Học xong tôi mát-xa cho cậu nhé? Để bày tỏ lòng biết ơn thường ngày, tôi sẽ tận tình xoa bóp tay chân lưng eo để chữa lành và làm tan biến mọi mệt mỏi cho cậu. Hehehe."

"Cảm giác tay cậu sờ vào dê xồm lắm nên tôi không thích."

"Chết tiệt, cái thằng tôi thật thà này! Nhưng tôi cũng không ghét điểm đó!"

Thấy Subaru giả vờ khóc lóc dựa vào bàn, Emilia thở dài. Chỉ với một hành động quen thuộc đó, cô ngắt quãng cuộc hội thoại rồi vỗ tay:

"Nào nào, đừng có chơi mãi thế. Ngày mai cậu còn phải làm việc nữa, lo mà làm cho xong trước khi ảnh hưởng đến công việc. Nào, tiếp tục tiếp tục."

"Tuân lệnh. A, Emilia-tan cứ ăn nốt chỗ bánh kẹo còn lại đi nhé."

"Rồi rồi, cảm ơn. ...Nhưng mà ăn vặt à."

Có vẻ như ở dị giới thì con gái cũng kiêng ăn vặt vì lý do giữ dáng.

Vừa thu nạp được kiến thức vô bổ đó, Subaru vừa bắt đầu bài tập viết chữ của ngày hôm nay với Emilia ở sau lưng.

Một khi đã bắt tay vào làm thế này, Subaru cũng định tập trung vào việc học. Đúng là sự hiện diện của Emilia làm cậu phân tâm, nhưng với tình hình hiện tại có vẻ như đại tiệc 'trao lời hẹn ước' vẫn có thể hoàn thành, nên chẳng có lý do gì phải vội.

Với tâm thế thong dong đó, Subaru bình tĩnh chép lại từng chữ. Giữa khoảng thời gian im lặng kéo dài, Emilia chợt cất tiếng từ phía sau.

"Hưm, cậu ít bị chệch hướng hơn tôi tưởng nhỉ."

"Đang tập trung mà lị. Tôi thuộc tuýp người một khi đã say mê cái gì là không nhìn thấy xung quanh nữa. Thế nên với người mình thích tôi cũng thẳng một đường thôi!"

"Được thế thì tốt. Nhưng chừng nào cậu còn liếc mắt đưa tình với tôi thì chưa chắc đâu nha."

Thái độ trêu chọc của Emilia làm Subaru tẽn tò. Có vẻ như những nỗ lực tiếp cận của Subaru từ trước đến giờ khả năng cao là chưa được cô nàng đón nhận một cách nghiêm túc.

Đã nói thẳng toẹt ra đến thế này rồi, ít nhất cũng phải tin người ta một chút chứ.

"Nhưng mà bảo tôi tán tỉnh mà không pha chút cợt nhả thì kỹ năng của tôi không đủ trình. Chắc chắn sẽ chết vì xấu hổ giữa chừng mất. Yêu vào là tổn thọ, đúng chuẩn quý tộc thời Heian luôn!"

"Rồi rồi, không đùa cợt, không nghịch ngợm. ...Thiệt tình, giá mà bình thường cậu cũng nghiêm túc được như thế này thì tốt biết mấy. Ram với Rem sắp bỏ mặc cậu rồi đấy biết không?"

Nhìn Subaru đang ôm đầu, Emilia ngồi trên giường bó gối lẩm bẩm. Vì váy ngắn nên tư thế đó trông khá là mạo hiểm, nhưng cô nàng ngây thơ này lại quá mù mờ về mấy chuyện tế nhị đó.

Hơi nghiêng người, Subaru dồn toàn lực thị giác vào khóe mắt. Nếu nhìn trực diện sẽ bị lộ, nên phải dùng chiêu giả vờ không nhìn nhưng thực ra là đang soi.

"Đây chính là thuật Ẩn Hình của những kẻ thuộc dòng dõi 'Hệ Âm'! Mở toang cổng Gate!"

Subaru bùng cháy một cảm giác sứ mệnh kỳ quặc. Không hề hay biết những suy tính đen tối của cậu, vẻ mặt của Emilia khi cúi xuống với tư thế đầy khiêu khích đó vẫn không hề tươi tỉnh. Cô cứ thế buột miệng:

"Nè, Subaru. Tôi không muốn hỏi chuyện này đâu nhưng mà... tại sao cậu cứ mãi không chịu nghiêm túc vậy?"

"Nghiêm túc làm chuyện tào lao chính là tôn chỉ của tôi... mà khoan, bầu không khí này không phải kiểu đang mong chờ câu trả lời đó nhỉ. Ờm..."

"Đúng vậy, chuyện nghiêm túc đấy. —Ram cũng có phàn nàn một chút. Rằng Subaru khi làm việc, nói sao nhỉ, có cảm giác cậu cứ làm qua loa lấy lệ giữa chừng ấy."

Có lẽ vì sợ mang tiếng mách lẻo nên giọng điệu chất vấn của Emilia có phần ngập ngừng. Nhưng Subaru, kẻ phải nghe những lời đó, chỉ biết nhăn mặt vì bị nói trúng tim đen.

Nếu bị đánh giá là làm việc qua loa lấy lệ, thì cậu buộc phải thừa nhận đó là một đánh giá hoàn toàn chính xác.

Sự thật là Subaru không hề dốc toàn lực vào công việc. Hay nói đúng hơn, cậu cố tình điều chỉnh để đạt được kết quả tương tự như lần trước.

So với lần trước hầu như chẳng hiểu mô tê gì về công việc, Subaru hiện tại đã nhớ việc hơn ít nhiều. Nếu kỹ năng tạp vụ trước đây toàn điểm 『C』, thì hiện tại có thể nói là toàn điểm 『C+』.

Thực tế thì cậu chỉ mới bắt đầu leo lên con dốc sự nghiệp người hầu dài đằng đẵng, nhưng có vẻ chút khác biệt nhỏ nhoi đó cũng không qua mắt được các bậc tiền bối.

Lẽ tự nhiên, cảm giác tội lỗi khiến đôi môi Subaru nặng trĩu.

Thấy Subaru chẳng những không phản bác mà còn không nói nên lời, Emilia lẩm bẩm "Biết ngay mà" trong miệng rồi nói tiếp:

"Không phải là cậu không có cảm giác tội lỗi nhỉ. Subaru này, cảm giác cậu cứ nghiêm túc ở mấy chỗ lạ đời sao ấy. Việc học tập cậu cũng đâu có trốn tiết."

"Maa, nói là có chút hoàn cảnh riêng cũng đúng, mà việc học cũng là vì lợi ích của bản thân tôi nữa... Nói ra mới thấy, hóa ra tôi toàn hành động vì chuyện riêng của mình thôi nhỉ."

Nghĩ lại thì đó đúng là một câu nói tồi tệ nhất.

Vì chuyện riêng của mình mà gây phiền phức cho cặp song sinh, chỉ chăm chăm vun vén cho những phần có lợi cho bản thân, còn những mặt khác thì thậm chí còn làm qua loa. Đúng là quán quân của giải "Tồi tệ ba môn phối hợp".

"A, từ ngày mai thần sẽ thay đổi tâm tính và nỗ lực hết mình, xin hãy tha thứ cho thần, thưa Nữ hoàng."

"Ưm, miễn lễ. ...Hình như hơi sai sai thì phải?"

Có lẽ tự mình nói ra cũng thấy sai sai, Emilia nghiêng đầu thắc mắc.

Subaru cảm thấy nhẹ nhõm khi thái độ của cô đã mềm mỏng hơn, đồng thời hạ quyết tâm biến những lời nói vừa rồi thành sự thật bắt đầu từ ngày mai.

Ít nhất, sự thật là đêm nay mọi chuyện sẽ kết thúc. Sau đó cậu sẽ không cần phải rập khuôn theo lần trước nữa, và cũng chẳng cần phải cố tình làm việc qua loa làm gì.

Cái ân tình nhận được trong bốn ngày qua, cậu sẽ có thể trả lại cho Ram và Rem.

Tuy nhiên, nói là ngừng làm qua loa, nhưng cũng không có chuyện chỉ số năng lực sẽ tăng vọt ngay lập tức được.

"Mấy chuyện này quan trọng là ở tấm lòng. Sự nỗ lực hết mình đó của tôi có giá trị không tiền bạc nào mua được đâu. Đúng vậy, là priceless."

"Cậu lại đùa cợt không đúng lúc rồi đấy. ...Bài tập, cậu làm xong chưa?"ùa

"Phần hôm nay thì xong rồi! Phải rồi, tôi có chuyện muốn nhờ Emilia-tan, em nghe tôi nói chứ?"

Vừa nói cậu vừa xoắn xoắn hai tay vào nhau, tung đòn ánh mắt cún con ngước nhìn lên. Một cử chỉ nhắm thẳng vào bản năng làm mẹ, nhưng Emilia lại làm mặt hơi lùi lại:

"Không chịu đâu, tôi có dự cảm cực kỳ chẳng lành."

"Ấn tượng tiêu cực đến mức sởn gai ốc luôn hả!? Hoàn toàn không phải như vậy đâu! Chỉ là, để ngày mai có động lực cố gắng, tôi muốn có chút phần thưởng ấy mà, chỉ vậy thôi!"

"Phần thưởng ư? Nói trước nhé, tôi không có tiền để tiêu xài tự do đâu đấy."

"Tôi cũng là kẻ vô sản tứ cố vô thân cho đến khi nhận lương mà! Mà, mà, mà, cứ nghe đi đã. Phải rồi, vì từ ngày mai tôi sẽ làm việc nghiêm túc... nên chúng ta hẹn hò đi!"

Cậu giơ ngón cái lên, nhe răng cười sáng lóa, tạo dáng "chuẩn không cần chỉnh" theo phong cách của riêng mình.

Trước kiểu tạo dáng quen thuộc của Subaru, Emilia tròn mắt ngạc nhiên:

"Hẹn hò... là làm gì cơ?"

"Hừm, khi một nam một nữ đi chơi riêng với nhau thì đó đã là hẹn hò rồi. Chuyện gì xảy ra trong lúc đó thì chỉ có nữ thần tình yêu mới biết được thôi."

"Vậy thì, hôm nay Subaru đã hẹn hò với Rem rồi nhỉ."

"Trinh tiết hẹn hò của tôi bị cướp mất rồi sao!? Tôi, tôi bị vấy bẩn rồi!"

Thấy Subaru ôm lấy hai vai giả vờ khóc lóc thảm thiết, Emilia vừa cười khổ vừa xua tay "Rồi rồi":

"Tôi hiểu là cậu muốn cùng đi chơi rồi, nhưng chúng ta đi đâu?"

"E hèm, thật ra ở ngôi làng ngay gần dinh thự có mấy con cún siêu cưng luôn. Với lại, còn có cả cánh đồng hoa nữa, đẹp dã man. Tôi nhất định muốn dùng ma pháp khí của mình lưu lại khoảnh khắc Emilia-tan cùng ngàn hoa khoe sắc mãi mãi."

Nằm lặng lẽ ở một góc phòng là những món trang bị khởi đầu đã cùng Subaru sống sót qua trận chiến ở kho chứa đồ trộm cắp và được thu hồi về đây.

Những thứ trong túi nilon hầu như chưa được đụng đến, điện thoại di động dĩ nhiên vẫn còn, bánh kẹo và mì ly cũng vẫn nguyên vẹn.

"Nếu có sạc và ổ cắm thì tôi sẽ lấp đầy dung lượng bộ nhớ bằng ảnh của Emilia-tan... rồi thay đổi hình nền mỗi ngày. Oa, muốn làm ghê, siêu muốn làm luôn. Tại sao ông lại không được triệu hồi sang dị giới chứ, Thomas!"

Cậu chỉ biết hô to tên của vua phát minh và than thở về sự chênh lệch trình độ văn minh giữa thế giới này và thế giới cũ. Pin điện thoại đã tụt mất một vạch, chỉ còn là vấn đề thời gian.

Có lẽ đành phải đánh cược vào khả năng sạc pin bằng ma thuật sấm sét hay gì đó thôi.

"Cách giải quyết nghe cứ như truyện tranh cho trẻ con ấy..."

"Ưm, ngôi làng sao..."

Trước mặt Subaru đang lẩm bẩm một mình, Emilia áp tay lên má với vẻ mặt suy tư. Nhắc mới nhớ, Subaru nhớ lại lần trước cô ấy cũng đắn đo như vậy.

Dựa vào ký ức rằng đó không phải là suy nghĩ tiêu cực kiểu ghét đi chơi với Subaru, cậu tái hiện lại cách mình đã thuyết phục cô. Đúng rồi,

"Mấy con cún siêu dễ thương, đi thôi!"

"Nhưng mà, có thể sẽ gây phiền phức cho Subaru, và cả người trong làng nữa..."

"Lũ trẻ cũng ngây thơ hồn nhiên như một đội quân thiên thần vậy, đi thôi!"

"....Haizz, được rồi. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi cùng cậu."

"Cánh đồng hoa cũng siêu rực rỡ và tuyệt vời ông mặt trời, đi thôi... Ơ, hả, thật á?"

Cảm giác sự kháng cự ít hơn lần trước khiến cậu hơi hụt hẫng.

Thấy Subaru buột miệng hỏi lại với vẻ ngơ ngác, Emilia bĩu môi:

"Nếu điều đó làm Subaru có hứng thú làm việc vào ngày mai thì tôi sẽ chiều cậu. Thiệt tình, không được lêu lổng quá đâu đấy nhé."

"Không có không có! Siêu nhanh gọn luôn. Thậm chí tôi còn có xu hướng bỏ mặc cả chó, trẻ con lẫn cánh đồng hoa để chúng ta được ở riêng bên nhau ấy chứ!"

"Mục đích của buổi hẹn hò bay biến hết rồi còn đâu."

Emilia phản ứng lại một cách hoàn hảo trước phát ngôn mời gọi "gạch đá" của Subaru.

Sau đó hai người vui vẻ trò chuyện thêm một lúc, đến khi nhận ra đêm đã về khuya, Emilia nói "Vậy nhé" rồi đứng dậy khỏi giường.

"Nếu muốn thì em cứ ngủ lại trên giường đó cũng được mà?"

"Tại vì cậu cứ thở hồng hộc sao ấy, ga giường cũng lộn xộn nữa nên tôi xin kiếu nhé."

"Chết tiệt! Sao lại lộn xộn thế này... Ram-chi sao, dù không có ở đây nhưng vẫn phá đám tôi."

Gương mặt của Ram, người mà cậu tưởng như đang biết ơn tột độ lúc nãy, hiện lên trên bầu trời đêm, mang theo cảm giác như đang nhìn xuống cậu với ánh mắt khinh bỉ từ trên cao.

Bên cạnh Subaru đang tưởng tượng ra cảnh tượng như thể người đã khuất trên bầu trời đầy sao, Emilia bất chợt bước đến bên cửa sổ, cũng ngước nhìn lên bầu trời và nói:

"Ừm, đêm nay sao cũng đẹp thật. ...Chắc chắn ngày mai trời sẽ đẹp lắm đây."

"—A, và sẽ là một ngày không thể nào quên."

"Cậu lại thế nữa rồi..."

Dựa lưng vào khung cửa sổ và quay lại, Emilia định nhắc nhở Subaru vì thói hay nói đùa cợt. Nhưng đôi môi cô khựng lại khi nhìn thấy Subaru.

Có lẽ vì cô đã nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy của cậu.

Bất chợt nhận ra Emilia đang im lặng, Subaru chớp mắt:

"Ủa, sao thế? Nếu em cứ chần chừ mãi, tôi buồn ngủ quá là sẽ bất chấp tất cả mà biến Emilia-tan thành gối ôm đấy nhé?"

"Quả nhiên, Subaru là một đứa trẻ kỳ lạ."

"Đánh giá gây sốc quá vậy!? Tôi đã làm gì đâu cơ chứ!?"

Subaru cuống cuồng trước đòn tấn công bất ngờ. Emilia rời khỏi cửa sổ, băng qua căn phòng, đi ngang qua bên cạnh Subaru và nói "Không có gì đâu~" bằng giọng đáng yêu.

Cô đặt tay lên nắm cửa, quay đầu lại nhìn cậu:

"Vậy nhé, Quản gia Subaru. Từ ngày mai phải làm việc đàng hoàng đấy. Phần thưởng chỉ dành cho những người biết cố gắng nên mới gọi là phần thưởng."

Cô khẽ giơ tay làm động tác như chào kiểu quân đội, mái tóc bạc tung bay để lại một nụ cười. Không đợi câu trả lời, bóng dáng thiếu nữ khuất sau cánh cửa.

Dù có vươn tay ra cũng không thể chạm tới nữa. Cánh cửa đóng lại cái rầm, Subaru bị bỏ lại một mình trong phòng.

Tuy nhiên—,

"Này này này này, thật luôn hả trời. Thiệt tình, mình có hứng thú làm việc thật rồi đấy. Thật luôn."

Lời hứa muốn trao đã được trao lại lần nữa.

Và Subaru có thể một lần nữa thách thức đêm nay.

Vượt qua đêm thứ tư, liệu cậu có thể đón chào buổi sáng của lời hứa vào ngày thứ năm hay không.

Thời gian quyết định thắng bại là khoảng sáu tiếng đồng hồ.

"Nào, quyết đấu thôi, hỡi Vận mệnh—"

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Không ngồi trên giường mà ngồi bệt xuống sàn, lấy giường làm điểm tựa lưng, Subaru khắc khoải chờ đợi màn đêm mang buổi sáng tới.

Cảm giác lạnh lẽo của sàn nhà cũng đã được thân nhiệt sưởi ấm từ lâu sau gần hai tiếng đồng hồ ngồi lì, chẳng giúp ích gì cho việc duy trì sự tỉnh táo của Subaru.

Nhưng cơ thể Subaru không hề bị ma thủ của cơn buồn ngủ chạm tới dù chỉ một chút, cậu đang ở trong trạng thái tỉnh táo tột độ.

Lý do rất đơn giản.

"Tim đập thình thịch thế này thì có thằng nào ngủ được chứ."

Nhịp tim đập nhanh và mạnh, âm thanh lớn và sắc bén như thể đang vang lên ngay bên tai. Cậu có thể cảm nhận rõ rệt dòng máu đang lưu thông khắp toàn thân, đầu ngón tay tê rần báo hiệu cơn đau nhẹ.

"Chỉ vì mong chờ lời hứa với Emilia-tan mà ra nông nỗi này sao. Này này, mình cứ như học sinh tiểu học không ngủ được trước ngày đi dã ngoại ấy. Nhớ lại vụ ngủ quên hôm đi du lịch trường ghê."

Đúng là cả nhà cùng ngủ quên. Chuyện đó cho thấy cả gia đình đã mong chờ đến mức nào. Nỗi buồn của ngày hôm đó, khi chỉ có một mình cậu phải mang cơm hộp cửa hàng tiện lợi đi học, vẫn còn âm ỉ ngủ yên trong sâu thẳm lồng ngực này.

Nhìn lại nỗi đau trong lòng để đánh lạc hướng bản thân, Subaru tiếp tục ngước nhìn bầu trời đêm.

Ánh sao vẫn không đổi, chỉ có vị trí của mặt trăng là đang nhích dần về phía tây.

Chắc còn khoảng bốn tiếng nữa mặt trời mới mọc từ đằng đông.

Cậu thấm thía cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm.

Dù không buồn ngủ chút nào, nhưng vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nên cậu buộc phải duy trì cảnh giác. Nghĩ đến khả năng bị tập kích thì giết thời gian là chuyện không thể nào, việc duy nhất Subaru có thể làm lúc này là phó mặc màng nhĩ cho tiếng đập thình thịch trong cơ thể và tiếp tục suy nghĩ.

Bốn ngày qua, tức là bốn ngày của lần thứ hai này, cậu nhìn nhận lại một lần nữa.

Sự suy nhược ban đầu, và vài điểm khác biệt so với vòng lặp thứ nhất. Những điều đó chắc chắn đã ảnh hưởng khá lớn đến hành trình tới đêm nay.

Tuy nhiên, mặt khác, Subaru đánh giá rằng cậu đã vượt qua hầu hết các sự kiện còn lưu trong ký ức. Vòng lặp thứ hai chỉ là thêm vào những sự kiện phụ nhỏ nhặt.

Nếu coi việc quay ngược thời gian là do chưa cắm đủ "flag" (cờ hiệu), thì liệu sự kiện học tập lần này có nằm trong số đó không?

"Không thể phủ nhận khả năng đó nhưng mà..."

Giả sử có một tồn tại nào đó dẫn dắt Subaru vào vòng lặp, thì thật khó để xác định liệu kẻ đó có coi buổi học kia là quan trọng hay không.

Tuy nhiên, ngoài chuyện đó ra thì cậu không cảm thấy có thay đổi lớn nào khác. Quan hệ với Emilia vẫn vậy, quan hệ với Ram và Rem có vẻ khá hơn trước một chút.

"Nếu còn điều gì lấn cấn thì..."

Đó là việc đêm nay cậu đã không gặp được Beatrice.

Ở thế giới lần trước, ngay sau khi hứa với Emilia, Subaru đã xâm nhập vào phòng Beatrice bằng chiêu "Phá Cửa".

Cậu không nhớ là đã nói chuyện gì quan trọng, nên buộc phải nói khả năng đó là "flag" rất thấp, nhưng lần này mối quan hệ với cô bé còn tệ hơn lần trước.

Do bị cuốn vào việc quản lý thời gian quá gắt gao, Subaru hầu như không có cơ hội chạm mặt cô bé trong bốn ngày qua.

"Nói vậy chứ lần trước gặp mặt cũng toàn đấu khẩu với nhau thôi."

Dù lẩm bẩm như vậy, nhưng Subaru không thể bỏ qua cảm giác vướng víu trong lòng.

Đúng là cậu không nhớ đã nói chuyện gì to tát với Beatrice, nhưng trong lần lặp lại thứ hai này, điều đầu tiên cứu rỗi tâm hồn Subaru chắc chắn là thái độ của cô bé.

Chính thái độ không thèm che giấu sự cảnh giác với Subaru của cô bé đã giúp cậu an tâm và vực dậy tinh thần.

"Lẽ ra nên nói một lời cảm ơn mới phải."

Cô bé ở thế giới này chắc chắn sẽ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, và nếu cậu nói ra thì cũng đoán được cô bé sẽ đáp trả thế nào.

Dù quan hệ giữa hai người hễ gặp là nói xấu nhau, nhưng khi nghĩ về Beatrice, khóe môi Subaru lại giãn ra.

Ngay cả những màn đối đáp không thay đổi đó, khi nhớ lại cũng khiến cậu bật cười.

Nếu có thể đón chào ngày mai, đón chào buổi sáng, cậu sẽ có thể làm được nhiều, nhiều việc hơn nữa.

Không chỉ Beatrice, mà cả Ram, Rem, thậm chí là Roswaal, cậu cũng có rất nhiều điều muốn nói với họ.

Tất nhiên, xin hãy thứ lỗi nếu chuyện đó diễn ra sau khi cậu đã dành cả vạn lời cho Emilia.

"Úi chà, một vạn lời chắc không đủ để diễn tả hết tình cảm của mình đâu. Và những tình cảm không thể diễn tả hết đó, mình sẽ chứng minh bằng hành động..."

Cậu ôm lấy Emilia đang e thẹn trong tưởng tượng vào lòng, thực hiện hành động áp môi mình lên đôi môi đang ngước lên với đôi má ửng hồng. Cậu hăng hái thu thập CG trong trí tưởng tượng.

Nghĩ lại thì thật buồn cười, lần trước và lần này, tổng cộng là tám ngày.

Có lẽ sự lơ là trong nội tâm đã lộ ra ngoài, dù còn hơn ba tiếng nữa mới đến sáng, cậu cảm thấy mí mắt bắt đầu nặng trĩu.

"Đã cố đến mức này mà ngủ gật thì không đùa được đâu. Có phải đang chơi game online đâu chứ..."

Vừa nói cậu vừa dụi mắt, xua đi cơn buồn ngủ bất chợt ập đến. Nhưng cơn buồn ngủ lại kéo theo cả cơn ớn lạnh mơ hồ, khiến cậu rùng mình và cười khổ.

Cậu ôm lấy hai vai, xoa xoa cơ thể để làm ấm. Tuy nhiên, càng xoa cơn ớn lạnh càng không biết điểm dừng, thậm chí cơn buồn ngủ cũng chẳng có dấu hiệu biến mất.

—Kỳ lạ.

Subaru cũng nhận ra sự thay đổi trong tình hình mà cậu đang nhìn nhận một cách lạc quan.

—Không chỉ là lạnh, mà là đau đớn đến mức khó thở.

Nhìn xuống bên dưới tay áo khoác thể thao, da cậu nổi da gà sần sùi, có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường cậu đang run rẩy vì cái lạnh thấu xương tủy.

Chuyện này thật bất thường. Khí hậu ở dị giới vốn dĩ ôn hòa, nhiệt độ thường được duy trì ở mức vừa phải, chỉ cần xắn tay áo bộ đồ thể thao lên là đủ mát mẻ.

Vậy mà lúc này đây, tại sao lại lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau cầm cập thế này?

"Toang rồi, không lẽ, cái này là...!"

Cảm nhận được nỗi sợ hãi chứ không chỉ là cái lạnh trong cơn run rẩy, Subaru hoảng hốt chống tay xuống sàn.

Nhưng cơn run rẩy đã lan ra khắp toàn thân, đến mức đôi tay định dùng để nâng người dậy cũng không thể chống đỡ nổi cơ thể.

Mất gần ba mươi giây, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy được. Tuy nhiên, đôi chân làm trụ đỡ cũng đang run lẩy bẩy, chỉ cần lơ là một chút là sẽ ngã khuỵu xuống ngay lập tức.

Cảm giác máu rút khỏi mặt. Cảm giác uể oải như sức lực đang trôi tuột khỏi tứ chi. Cậu cảm nhận rõ rệt tiếng tim đập ồn ào khi nãy đang yếu dần đi, và ngay cả suy nghĩ cũng trở nên trì trệ.

Toàn thân không còn chút sức lực, nếu không cố gắng tập trung thì có lẽ cậu sẽ quên cả việc hít thở.

Đôi môi run rẩy như đang thở dốc, Subaru lê đôi chân run rẩy lết ra khỏi phòng—bò ra hành lang để tìm kiếm sự giúp đỡ.

"...Có, có ai không."

Cậu định lớn tiếng gọi ai đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, giọng nói khàn đặc.

Cổ họng khô khốc đau rát mỗi khi không khí đi qua, cơn uể oải dường như đã nắm quyền kiểm soát cả sự co giãn của phổi, làm chậm nhịp thở lại.

Nguy rồi, chỉ hai chữ đó chiếm lĩnh tâm trí Subaru.

Cậu chẳng nghĩ ra được biện pháp cụ thể nào, cũng chẳng hiểu mình đang bị làm sao.

Điều duy nhất cậu biết là tính mạng mình đang bị đe dọa.

Rên rỉ, cậu hướng về phía cầu thang với những bước chân loạng choạng. Con đường quen thuộc, khoảng cách cũng chẳng đáng là bao. Ấy vậy mà đích đến lại xa vời vợi.

Chỉ việc đi đến cầu thang thôi cũng khiến hơi thở đứt quãng nặng nhọc, và từ đó bước lên tầng trên là một khổ hạnh như thể mỗi bước đi lại bào mòn linh hồn.

"Hộc... hộc..."

Dùng cả tay lẫn chân để leo từng bậc một, cuối cùng cậu cũng lên được tầng trên. Đích đến nằm sâu hơn nữa trong hành lang lờ mờ tối—ở đó, có người mà Subaru đang tìm kiếm.

Cảm giác khó chịu như thể nội tạng bên trong đang bị nung chảy và khuấy tung lên tất cả cùng một lúc, không kìm được cơn buồn nôn và nước mắt trào ra, đôi chân vẫn lê lết về phía trước, về phía trước.

Phải đến chỗ Emilia, phải đến bên cạnh Emilia.

Cảm giác về sứ mệnh, về nghĩa vụ, và một thứ cảm xúc không thể gọi tên đang thúc đẩy Subaru.

Ở đó không còn sự thảm hại của việc bám víu lấy mạng sống vì muốn được cứu, mà là một cảm giác tuyệt đối mang tính cưỡng ép rằng cậu phải đến đó, dù cho có thê thảm đến mức nào.

Dinh thự Roswaal, phòng của Emilia nằm ở sâu nhất trên tầng phía Tây.

Khi đến được cùng tầng, Subaru đã gần như chỉ còn thoi thóp. Nếu có ai đó nhìn cậu một cách khách quan lúc này, có lẽ họ sẽ phải quay mặt đi trước sự thê thảm đó.

Dựa cả trọng lượng vào tường, phân và nước tiểu chảy ròng ròng, khuôn mặt lấm lem nước mắt và bãi nôn, bộ dạng đó đã đánh mất cả những phẩm giá tối thiểu của một con người.

Toàn thân rã rời, cơ bắp khắp nơi trên cơ thể không còn nghe theo sự điều khiển. Nơi chỉ còn cách một chút nữa là tới, đối với Subaru lúc này lại xa xôi như tận trên mây.

"----"

Hơi thở nặng nhọc, tai ù đi với những âm thanh lanh lảnh vang vọng.

Do đó, việc Subaru nhận ra âm thanh kỳ lạ ấy hoàn toàn là ngẫu nhiên, không hề có ẩn ý gì.

Cảm giác như là tiếng xích sắt va vào nhau.

Cảm giác sai lệch ấy khiến chân Subaru khựng lại. Ngay lập tức, không thể chống đỡ nổi cơ thể, tấm thân đang dựa vào tường trượt dài xuống. Cậu cố gồng mình. Nhưng không chịu nổi. Cậu ngã gục xuống sàn, và,

"—Hả?"

Khoảnh khắc tiếp theo, một xung lực đánh mạnh vào Subaru.

Toàn thân rung lắc dữ dội, cơ thể lẽ ra phải ngã xuống sàn lại bị thổi bay đi.

Là cái gì đó, cậu đã chịu một cú va chạm khủng khiếp, Subaru chỉ nhận ra điều đó sau khi nảy lên mặt đất vài lần và dùng mặt để lau sàn.

Không thấy đau.

Chỉ là, từ đầu mút tay chân cho đến trong bụng, có một cảm giác tê dại khó chịu nhầy nhụa. Cảm giác tê liệt do máu ngừng chảy, một sự uể oải tương tự như thế đang chi phối cơ thể.

"Cái, gì..."

Đã xảy ra chuyện gì vậy, cậu vừa lẩm bẩm vừa cố nhổm người dậy, định nâng cơ thể đang nằm sấp lên. Nhưng, hai cánh tay run rẩy dù bám lấy mặt đất cũng không có lực. Không, kỳ lạ thật. Dù không có lực thì cũng phải giữ được thăng bằng chứ. Vốn dĩ, tay phải đã cố gắng thế này rồi, tại sao tay trái lại không thấy đâu?

Hành lang vốn đã tối tăm, giờ đây như thể từ chối ban phát chút ánh sáng ít ỏi đó mà trở nên xa xăm. Trong tầm nhìn mờ ảo, méo mó, Subaru nhìn cánh tay phải đang nỗ lực trong vô vọng, rồi nhìn sang cánh tay trái đã bỏ bê nhiệm vụ, và,

—Nhận ra một nửa thân trái của mình, từ vai trở xuống đã bị xé toạc.

"—A?"

Cậu lật nghiêng cơ thể đang nằm sóng soài, ngửa nửa thân trái lên và bàng hoàng.

Hai cánh tay cần thiết để đứng dậy, nửa bên trái đó không còn tồn tại. Cánh tay trái đã bị thổi bay từ vai, từ vết thương bị khoét sâu, xương và thịt tưa ra ẩn hiện.

Giữa màn đêm, phần bên trong màu hồng vẫn tươi rói, và từ đó màu đỏ chói lọi không ngừng tuôn trào.

Vết thương không chỉ ở vai trái mà còn xuất hiện ở sườn trái, tại đây vết thương cũng bị khoét đi một mảng lớn, một phần nội tạng lòi ra ngoài. Đây đã là lần thứ bao nhiêu cậu nhìn thấy ruột của chính mình rồi nhỉ?

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê cậu nghĩ vậy, và ngay sau đó cơn đau khi nhìn thấy vết thương xuyên thấu toàn thân.

Thứ cảm giác không thể diễn tả là đau hay nóng đó bịt kín cổ họng Subaru, khiến cậu giãy đành đạch như cá trên cạn, tước đoạt cả khả năng gào thét, chỉ biết quằn quại lăn lộn.

"AaaaaaAAAAAAAAAAAAAAA—"

Tầm nhìn chớp tắt, những luồng sáng đỏ và vàng thay phiên nhau chạy qua trước mắt.

Nó bôi đen khung cảnh dinh thự quen thuộc vừa mới đây thôi, và đưa ý thức của Subaru đến một nơi khác không thuộc về thế giới này.

Muốn chết.

Muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết.

Không hiểu ý nghĩa của việc sống.

Thế này thì không thể gọi là đang sống.

Chỉ là chưa chết thôi. Chỉ là sắp chết thôi. Sắp chết đến nơi rồi.

Không hiểu gì cả, tất cả đều xa vời.

Không nhớ nổi mình định làm gì. Không nhớ nổi mình là cái gì. Tất cả sao cũng được. Sao cũng được nên muốn chết.

Nguyện vọng duy nhất của thứ từng là Subaru đó là—,

"Tiếng, xích..."

Nghe thấy âm thanh đó thoáng qua lần cuối, và điều ước được thực hiện bằng việc hộp sọ bị nghiền nát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!