Toàn Văn

Chương 210: Hoa ở đâu thế

Chương 210: Hoa ở đâu thế

Sau khi Vân Sơ Thiển khỏi cảm cúm, kế hoạch tối dẫn cô đi chạy bộ đã hứa với chú Vân trước đó hai ngày cũng được đưa vào lịch trình.

9 giờ rưỡi tối thứ Năm, Tống Gia Mộc vừa gõ xong chữ, thay quần đùi, áo ba lỗ và giày thể thao thường dùng để chạy bộ.

"Mẹ, con đưa Vân Sơ Thiển với Niên Niên đi chạy bộ đây."

"Muộn thế này còn đi à?"

"Chạy một lát thôi ạ."

Tống Gia Mộc chào một tiếng, cầm theo chìa khóa và điện thoại rồi ra khỏi cửa. Lý Viện đang cắn hướng dương xem tivi, sực nhớ ra liền nhìn con mèo đang nằm ngủ khì khì trên ghế sofa cạnh bên.

"Niên Béo, không phải mày đi chạy bộ với nó à?"

"Meo."

Niên Niên chỉ là một con mèo nhỏ, sao nó biết tại sao mình vẫn ở nhà, vả lại, nó không tên là Niên Béo! Dù người ta hay nói ăn Tết béo, đó là ước nguyện giản đơn nhất của loài người bình thường, nhưng Niên Niên cứ cảm thấy nghe không vào tai cho lắm. Nó lật người, nhắm mắt nghe tiếng tivi rồi lại ngủ khò khò tiếp.

Tống Gia Mộc sang nhà hàng xóm, người mở cửa là dì Hứa Oánh.

"Gia Mộc à, vào đây ngồi chơi chút đã."

"Thôi ạ, con với Vân Sơ Thiển đi chạy bộ một lát, con lười thay giày vào nhà lắm."

Hứa Oánh bèn hướng vào trong nhà gọi một tiếng: "Thiển Thiển, Gia Mộc tìm con đi chạy bộ này!"

"Vâng!"

Trước khi đến, Tống Gia Mộc đã nhắn tin cho cô, Vân Sơ Thiển cũng đã thay đồ xong. Bình thường ở trường cô vẫn mặc quần dài và áo thun giản dị, chỉ khi ở nhà hoặc ở cùng Tống Gia Mộc mới thay quần đùi ngắn, dù sao đôi chân quá trắng, lúc nào trông cũng rất bắt mắt.

Tối nay đi chạy bộ, Vân Sơ Thiển thay một chiếc quần đùi thể thao bằng vải thun màu kem, ống quần rất rộng, hai ống chân trắng như búp măng vươn ra, luôn khiến người ta có sự thôi thúc muốn thọc tay vào trong ống quần để khám phá lên phía trên. Áo thun cũng tông màu nhạt, vạt áo được nhét vào trong quần, vì áo khá rộng, nếu không nhét vào thì vạt áo sẽ che mất quần đùi, trông cứ như không mặc quần vậy, cảm giác càng ngại hơn.

Tóc cũng buộc thành đuôi ngựa, khi chạy sẽ nhún nhảy theo nhịp điệu ngọt ngào sau gáy cô.

"Con định đi dép lê chạy bộ à?" Hứa Oánh hỏi.

"... Làm gì có."

Vân Sơ Thiển ra đến cửa, lúc định đi thì mẹ nhắc một câu, cô mới nhớ ra mình chưa thay giày. Đành phải ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh huyền quan, lấy trong tủ giày ra một đôi giày trắng nhỏ rồi xỏ vào. Cô ngồi bên cạnh thay giày, Tống Gia Mộc đứng nói chuyện với Hứa Oánh ở cửa.

"Xong rồi, mẹ, con đi chạy bộ đây."

"Đi đường chú ý an toàn nhé, vận động nhiều tốt cho sức khỏe."

Vân Sơ Thiển đi ra cửa cùng Tống Gia Mộc, giờ cô đã bình tĩnh hơn nhiều, dù sao đi chạy bộ chung thế này, thể hiện chút thân mật trước mặt bố mẹ cũng là chuyện quá sức bình thường. Lúc hai người đi ra ngoài vẫn khá giữ kẽ, không nắm tay, chỉ nhỏ giọng nói chuyện đi về phía thang máy.

Vừa đóng cửa chính, đi tới góc rẽ mà hành lang thang máy không nhìn thấy được, tay của hai người đã móc lấy nhau. Suốt dọc đường cứ móc tay nhau đi đến cổng khu chung cư, thấy ông bác bảo vệ họ Lưu đang bê chiếc ghế nan ngồi hóng mát, họ cũng không buông tay ra như mọi khi.

"Bác Lưu hóng mát ạ?"

"Vẫn là gió tự nhiên thoải mái hơn, muộn thế này còn đi đâu đấy?"

"Chạy bộ ạ!"

"Không phải mày hay chạy buổi sáng à, tối cũng chạy sao?"

"Ha ha, vâng ạ."

Hai người trẻ tuổi đi rồi, bác Lưu nằm trên ghế nan nhìn đôi tay nhỏ nắm chặt đung đưa ở giữa hai đứa. Đã bao nhiêu năm rồi, không ngờ lại thấy hai đứa này nắm tay nhau đi ra đi vào khu chung cư như vậy. Đến tuổi lão rồi, bác nhạy cảm với sự trôi qua của thời gian hơn nhiều, bác thích công việc bảo vệ này không chỉ vì nhàn rỗi mà còn vì có thể thấy được sự thay đổi của rất nhiều người, chuyện này thật sự khá thú vị. Bác Lưu lắc lắc chiếc quạt nan, rồi lại nhắm mắt lim dim.

"Nào, khởi động trước đã."

"... Thật... thật sự phải chạy à?!"

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Tống Gia Mộc, Vân Sơ Thiển cũng ngẩn ra, chẳng phải là tìm cơ hội ra ngoài hú hí sao, sao lại thật sự muốn chạy rồi?

"Thế nếu em không ra chút mồ hôi, về nhà em có thấy ngại không, Vân lợn nái mau khởi động đi."

"Anh mới là heo!"

Vừa nghĩ đến việc chạy bộ, Vân Sơ Thiển có chút chùn bước, vẻ mặt không mấy sẵn lòng, theo Tống Gia Mộc làm các động tác khởi động. Cậu cũng khá khâm phục cô, có thể vừa làm động tác khởi động theo cậu, vừa kiên trì thể hiện vẻ không vui và oán hận, đây rốt cuộc là loại tinh thần gì vậy?

Cô tuy kiêu kỳ nhưng không ngang ngược, biết rõ bản thân nên làm gì và không nên làm gì, đây là một phần tính cách của cô, cũng là điểm khiến Tống Gia Mộc mê mẩn nhất. Lúc này trên đường vẫn còn khá nhiều người, Tống Gia Mộc và cô đứng bên vệ đường đông người qua lại để ép chân, căng cơ, xoay cổ chân, bật nhảy tại chỗ, thỉnh thoảng lại thu hút ánh mắt hiếu kỳ của người qua đường.

Vân Sơ Thiển da mặt mỏng, bị người ta nhìn như vậy có chút xấu hổ, lại nhìn Tống Gia Mộc bên cạnh, cậu cứ như thể cả thế giới chỉ có mình mình vậy.

"Nhiều người nhìn thế, sáng nào trước khi chạy anh cũng phải làm thế này à?"

"Đúng vậy, sau khi mua bữa sáng xong, anh còn xách bữa sáng chạy cơ, bây giờ trời nóng thế này, có lúc anh còn cởi trần chạy nữa."

"Được rồi, em thừa nhận da mặt dày của Tống đầu heo đúng là không ai bằng."

"Sợ gì, có anh bên cạnh mà."

Cũng đúng, nếu để Vân Sơ Thiển một mình chạy bộ trên phố hay làm động tác khởi động thế này, cô chắc chắn sẽ không làm. Khởi động xong, Tống Gia Mộc đưa cô bắt đầu chạy. Cân nhắc đến thể lực của cô, cậu chạy rất chậm, Vân Sơ Thiển đi bên cạnh, cô ở phía bên phải nhất, có cậu ở bên trái bảo vệ, cũng không lo đụng phải người đi bộ hay xe đạp.

So với chạy ban ngày, chạy ban đêm mát mẻ hơn nhiều, nhưng dù vậy, sau khi chạy được bốn trăm mét, Vân Sơ Thiển cũng cảm thấy thân nhiệt tăng cao, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.

"Tống... Gia... Mộc."

"Ơi?"

So với trạng thái của cô, Tống Gia Mộc gần như chẳng hề hấn gì, hơi thở vẫn bình ổn, bước chân vẫn nhẹ nhàng như cũ, đến mức Vân Sơ Thiển có chút nghi ngờ trong giày cậu có gắn lò xo hay không.

"Em thăm dò rõ rồi." Vân Sơ Thiển vẫn nói từng chữ một, nhưng trên biểu cảm đã xuất hiện vẻ hưng phấn.

"Gì cơ? Em lại thăm dò được cái gì nữa rồi?" Tống Gia Mộc tò mò hỏi.

"Bố mẹ em mùng 1 tháng 6 là phải quay về nước ngoài rồi, việc bên đó vẫn chưa xong."

Vân Sơ Thiển cảm thấy mình không nên vì chuyện này mà hưng phấn, rõ ràng nghe tin bố mẹ lại sắp ra nước ngoài một thời gian dài, cô nên buồn bã như mọi khi mới đúng chứ, nhưng khổ nỗi cô có thể điều khiển não bộ chứ không điều khiển được khóe miệng đang cong lên, tia sáng trong đôi mắt to ấy, hưng phấn cứ như thể nghe tin sắp có bão, trường định cho nghỉ học một tuần vậy. Thế là suy nghĩ trong đầu và biểu hiện vô thức trên mặt xảy ra xung đột, cô cứ như bị lỗi phần mềm vậy, khóe miệng làm biểu cảm đau lòng, nhưng trong mắt lại đang phấn khích.

"Chú dì sắp ra nước ngoài ạ? Mùng 1 tháng 6 sao?" Khác với cô, khi nghe tin này, giọng điệu và biểu cảm của Tống Gia Mộc đều là hưng phấn.

"Anh... anh cái biểu cảm này là ý gì? Bố mẹ em ra nước ngoài anh vui lắm à?" Vân Sơ Thiển nghiêm giọng nói.

"Không... Ý anh là bố mẹ em mới về được nửa tháng đã phải đi, em đừng buồn quá, dù sao cũng là yêu cầu công việc, chuyện này cũng không có cách nào khác, dù chú dì không có ở nhà cũng không sao, chẳng phải còn có anh đấy ư."

"Hừ, đừng tưởng em không biết anh đang nghĩ gì, anh chắc chắn là nghe thấy bố mẹ em đi công tác nên có thể không kiêng nể gì nữa chứ gì."

"... Em cũng đừng chỉ nói anh, anh thấy em hình như cũng khá vui mà."

"Anh … anh đừng nói bừa!"

Vì vừa chạy vừa nói chuyện, mới được một lúc, Vân Sơ Thiển đã thở hồng hộc.

"Tống... Gia... Mộc, chúng ta còn phải chạy bao lâu nữa?"

"Mới tám trăm mét thôi mà! Cũng chỉ bằng quãng đường thi thể lực bình thường của con gái các em thôi, thế này đã không chịu nổi rồi?"

Cậu không nói quãng đường thì thôi, vừa nói mình đã chạy được tám trăm mét, Vân Sơ Thiển lập tức cảm thấy sức lực toàn thân bị rút cạn trong nháy mắt, hai chân cũng nặng trĩu không nhấc bước nổi. Vầng trán nhẵn bóng lấm tấm mồ hôi, trượt dài theo gò má, rồi lăn xuống xương quai xanh tinh tế, dưới ánh đèn đường mang một vẻ bóng loáng khác lạ.

"Đã tám trăm mét rồi á?! Không được không được rồi, em không chạy nữa đâu..."

"Cố thêm bốn trăm mét nữa, rồi chúng ta nghỉ ngơi một chút." Tống Gia Mộc dỗ dành.

"Em không chạy nữa đâu... chân mỏi quá! Đều... đều không thở nổi nữa rồi!"

"Bốn trăm mét, đúng bốn trăm mét thôi, ít nhất phải chạy được một nghìn hai trăm mét mới có thể nghỉ chứ, tốc độ này của chúng ta đã rất chậm rồi."

"Anh không thấy mệt à?"

"Sáng nào anh cũng chạy sáu cây số, em bảo xem, anh còn chưa ra mồ hôi đây này."

Bình thường nghe cậu chạy sáu cây, bảy cây cũng chẳng có cảm giác gì, chỉ thấy đó là một con số thôi, thật sự đến lúc mình chạy mới biết cậu giỏi giang và bền bỉ đến mức nào, cô mà theo cậu chạy sáu cây, chẳng phải sẽ bị chơi đến hỏng luôn sao?

"Vậy thì bốn trăm mét!"

"Được được, cố lên, đừng nói chuyện nữa."

Vân Sơ Thiển ngậm miệng, lầm lũi bắt đầu tiếp tục chạy về phía trước. Mới chạy được khoảng một trăm mét, cô lại thấy toàn thân đau nhức vô lực, đang định chậm lại thì Tống Gia Mộc bẻ một nhành liễu bên đường, chát một cái quất lên bờ mông nhỏ của cô.

"A! Anh làm gì đấy?"

"Mau chạy đi, tối nay em nhất định phải kiên trì đến cùng, nếu không lần sau sẽ càng chạy ít đi đấy, mau vận động lên!"

Tống Gia Mộc lại vung nhành liễu quất cô một cái, lực đạo tự nhiên không lớn, nhưng cái động tác quất này vẫn thấy khá là có sức lực. Vân Sơ Thiển đau điếng, "á" một tiếng lại chạy tiếp. Mỗi khi tốc độ của cô chậm lại muốn lười biếng, cậu sẽ vung nhành liễu quất một cái, cô cứ như được lên dây cót, hồng hộc chạy tiếp.

Quất mãi, Tống Gia Mộc cũng có chút nghiện, cho đến khi Vân Sơ Thiển đỏ mặt, thẹn quá hóa giận cướp lấy nhành liễu trong tay cậu, đuổi theo quất cậu.

"A! Vân Sơ Thiển! Lúc nãy anh không dùng lực mạnh như thế đâu!"

"Anh mau chạy đi! Chạy nhanh lên!"

Nhành liễu trong tay, Vân Sơ Thiển cũng cảm nhận được niềm vui lúc nãy của cậu, bỗng thấy tinh thần phấn chấn, cầm nhành liễu đuổi theo sau lưng cậu, quất từng cái một lên người cậu. Sau khi đổi vai, nhờ vào niềm phấn khích khi quất Tống Gia Mộc, cô cảm thấy chạy bộ nhẹ nhàng hơn hẳn, cho đến khi không thể theo kịp bước chân của cậu nữa, cô mới rốt cuộc dừng lại.

Cô dừng lại, Tống Gia Mộc cũng không chạy lên phía trước nữa, quay người chạy về bên cạnh cô.

"Thế nào, có cảm thấy mình rất giỏi không? Em chạy được... một nghìn năm trăm mét rồi đấy!"

"Một... một nghìn năm trăm mét?!"

Nghe cậu nói cô một hơi chạy được xa như vậy, Vân Sơ Thiển cũng ngây người, hơi thở ép lồng ngực non nớt như muốn nổ tung, nhưng niềm vui lại dâng lên khóe mắt.

"Chẳng phải nói chỉ chạy một nghìn hai trăm mét thôi sao, anh lừa em chạy thêm ba trăm mét nữa!"

Vân Sơ Thiển nói đứt quãng, lại giơ nhành liễu trong tay lên quất cậu.

"Ây ây, em quất nghiện rồi đấy à."

"Tống Gia Mộc, em lại chạy được một nghìn năm trăm mét cơ á?"

"Đúng vậy, Vân tiểu thư phá kỷ lục rồi."

Có một khoảnh khắc, Vân Sơ Thiển cảm nhận được niềm vui của việc chạy bộ. Trước đây chạy ở trường, một vòng là tám trăm mét, cơ thể cứ như cố định ở mức độ này vậy, mỗi khi chạy xong một vòng, cô lập tức cảm thấy mình đã đến giới hạn, không ngờ tối nay quãng đường chạy được gần như tương đương với hai vòng ở trường. Tất nhiên rồi, nếu để cô tự chạy thì chắc chưa đến bốn trăm mét cô đã quay về nằm trên giường đọc sách cho xong.

Dù đã phá kỷ lục chạy dài của bản thân, nhưng ngoài tâm trạng ra, Vân Sơ Thiển lúc này cũng gần như rã rời. Đêm mùa hè mát mẻ hơn ban ngày, nhưng vẫn khá oi bức, trên người cô ra không ít mồ hôi, ướt đẫm cả ngực và lưng, sợi tóc bết vào má, làn da trắng nõn cũng ửng hồng. Dưới ánh đèn đường, đôi chân dài trắng trẻo của thiếu nữ cũng ra rất nhiều mồ hôi, da dẻ ướt át.

"Đi bộ một lát chứ?"

"Em không đâu, không đi nổi nữa rồi, chúng ta tìm chỗ nào ngồi chút đi..."

Cô giống như con mèo nhỏ đang tìm chỗ đi vệ sinh, cúi đầu dòm dòm ngó ngó tìm chỗ có thể ngồi, đang định ngồi xuống một gờ đường, Tống Gia Mộc lại giữ chặt lấy cô.

"Vừa vận động xong đừng có ngồi xuống, phía trước là đường An Giang rồi, chúng ta qua bên đó nghỉ ngơi."

"..."

Vân Sơ Thiển oán hận nhìn cậu một cái. Tống Gia Mộc đi về phía trước, cô đứng im tại chỗ. Cậu đã đi được ba bước, cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Cậu bèn dừng bước quay đầu nhìn cô, cô bỗng nhiên hì hì cười, chạy lên phía trước vài bước, rồi nhảy mạnh một cái, ôm cổ cậu, nhảy phắt lên lưng cậu.

"Ôi chao."

"Anh cõng em qua đó!"

"Có cần lười thế không hả? Nàng tiểu thư của anh!"

"Anh... cõng... em... qua... đó!"

Vân Sơ Thiển giống như gấu túi bám chặt lấy lưng cậu, đôi chân cũng quắp vào eo cậu, Tống Gia Mộc đành phải giữ lấy chân cô, cõng cô đi về phía trước. Lúc này cô mới thả lỏng, sức lực toàn thân trút bỏ hết, người cô cũng trở nên mềm nhũn. Cô ôm cổ cậu, thoải mái gối mặt lên vai cậu, cả hai đều ra rất nhiều mồ hôi, lúc da thịt tiếp xúc đều thấy trơn nhẵn. Cõng cô đi đối với Tống Gia Mộc là một việc rất nhẹ nhàng, cô nhẹ cứ như con mèo nhỏ vậy.

"Tống Gia Mộc, anh hôi quá!"

"Thế anh không cõng em nữa."

"Đừng đừng đừng, Tống Gia Mộc anh thơm lắm..."

Vân Sơ Thiển vội vàng đổi giọng, dụi dụi mặt vào cổ cậu, chẳng hề ghét bỏ mồ hôi trên người cậu, đồng thời mồ hôi của chính cô cũng quệt lên người cậu, giống như con mèo nhỏ để lại dấu vết mùi hương trên vật sở hữu của mình vậy.

Đi đến ven sông, gió đêm thổi tới, một sự mát mẻ lan tỏa. Tống Gia Mộc tìm một chiếc ghế đá dài, hơi khom lưng đặt cô xuống. Vân Sơ Thiển hai tay chống lên ghế, đôi chân đẹp vươn thẳng ra, gót chân chạm đất, mũi chân nhè nhẹ đung đưa.

"Tống Gia Mộc, em muốn uống nước."

"Trong miệng anh có này."

Nói rồi cậu chu môi ghé lại gần, Vân Sơ Thiển ấn mặt cậu, bực mình đẩy ra.

"Vậy em đợi anh một chút."

"Nè, đưa tiền cho anh."

Vân Sơ Thiển mở mã thanh toán, đưa điện thoại cho cậu, Tống Gia Mộc bèn chạy ra cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua một chai nước bù khoáng về. Vặn nắp ra, cô hai tay bưng chai nước uống vài ngụm, rồi cậu lại đón lấy uống vài ngụm.

"Còn uống nữa không?"

"Uống đủ rồi."

Cậu vặn nắp lại, ngồi xuống cạnh cô, chai nước đặt bên tay trái.

"Tống Gia Mộc, chân em mỏi quá, anh bóp cho em có được không?"

"Xin hãy cứ tận tình sai bảo anh!"

Nghe cô chủ động nói vậy, động tác của Tống Gia Mộc rất nhanh, cứ như sợ cô đổi ý không bằng, một phát ôm lấy đôi chân trắng trẻo của cô, gác lên chân mình. Tư thế ngồi của thiếu nữ cũng trở thành ngồi nghiêng đối diện cậu, ngồi rất gần cậu, người ở xa nhìn không rõ có lẽ sẽ tưởng cô đang ngồi lên đùi cậu đấy. Vân Sơ Thiển ra mồ hôi, nhưng chẳng hề hôi chút nào, ngược lại có một mùi hương kỳ lạ thu hút cậu.

"Anh... anh làm gì thế?!"

"Tháo giày cho em mà..."

"Em không tháo đâu! Mất lịch sự lắm!"

"Đêm hôm rồi có sao đâu."

Tống Gia Mộc tay phải ôm chân cô, tay trái nới lỏng dây giày, nắm lấy gót giày tháo ra, bàn chân nhỏ đáng yêu đi đôi tất cotton ngắn màu xanh nhạt lộ ra. Cũng phải nói thật, sau khi tháo giày, cảm giác bàn chân mát mẻ thật sự rất sảng khoái. Sau đó cậu lại tháo luôn đôi tất cotton nhỏ màu xanh nhạt kia ra, thế là bàn chân nhỏ trắng trẻo tuyết trắng của thiếu nữ hoàn toàn lộ ra.

Lòng bàn tay Tống Gia Mộc có thể dễ dàng bao trọn bàn chân nhỏ của cô, vừa vận động xong, lòng bàn chân cô cũng hơi có mồ hôi, nắm vào thấy nóng hổi.

"Không để anh bóp cho à?"

Tay cậu bị cô dùng chân đá ra, ngón chân thiếu nữ cuộn lại, chân trái chồng lên chân phải, không cho cậu cơ hội dùng một tay nắm lấy một bàn chân nào cả.

"... Anh mà gọi đấy là bóp à?" Vân Sơ Thiển đỏ mặt lườm một cái, cô còn lạ gì cậu là thành phần gì nữa.

"Thế em thấy mỏi ở đâu?"

"Bắp chân..."

Thế là Tống Gia Mộc hơ một hơi vào lòng bàn tay, nhanh chóng xoa xoa cho thật nóng, rồi áp lòng bàn tay bao lấy bắp chân cô. Bắp chân của Vân Sơ Thiển là thứ có cảm giác sờ vào tốt nhất mà cậu từng chạm tới, mềm mại và tràn đầy đàn hồi, da dẻ mịn màng như bông mới chớm hạ. Lúc này vừa chạy bộ xong, da bắp chân vẫn hơi dính mồ hôi, lòng bàn tay cậu bao lấy bắp chân cô, nhẹ nhàng nhào nặn bóp cho cô, khi bóp trúng chỗ mỏi, cô sẽ không nhịn được mà co chân lại, từ cuống họng non nớt phát ra tiếng "ừm" khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.

"Anh nhẹ thôi..."

"Thế thử cái này xem."

Đầu tiên dùng lòng bàn tay nóng hổi bóp cho cô một chút, Tống Gia Mộc lại cầm lấy chai nước bù khoáng còn lạnh ngắt, áp thân chai lên da bắp chân cô. Cái ấm nóng lúc nãy lập tức bị sự lạnh lẽo thay thế, một cảm giác như điện giật khiến người cô căng cứng lại. Cậu cầm thân chai, bắt đầu chườm lạnh cho cô từ bắp chân, đi dọc lên đến đầu gối, rồi đến phần đùi săn chắc kia.

Vân Sơ Thiển kẹp chặt chai nước, không cho cậu chườm nữa. Vốn dĩ trên da đã có mồ hôi, lại bị chai nước lạnh chườm một cái, càng làm cho ướt dầm dề hơn. Cô lấy giấy ăn trong túi ra, Tống Gia Mộc bèn rút một tờ, dịu dàng lau mồ hôi trên mặt và cổ cho cô.

Thỉnh thoảng có người đi bộ hóng mát đi ngang qua ghế đá, Vân Sơ Thiển với tư thế mập mờ như vậy sẽ xấu hổ vùi đầu vào ngực cậu, đợi người ta đi xa rồi mới ngẩng đầu lên lại.

"Hay là em cứ ngồi lên đùi anh cho xong, anh ôm em, kể chuyện cho em nghe."

"Em tự mình chạy lên đùi anh ngồi á? Tống đầu heo, anh đúng là dám nghĩ thật đấy... á!"

Cô còn chưa nói hết câu, Tống Gia Mộc đã dùng tư thế bế kiểu công chúa lúc trước, tay trái luồn dưới khoeo chân cô, tay phải vòng qua nách cô, hơi dùng lực một chút, liền bế thiếu nữ vốn đã ngồi sát đùi mình lên cao hơn mười centimet, lúc đặt xuống, cô đã ngồi lên đùi cậu rồi. Vốn dĩ là ngồi ghế đá, giờ ngồi trên đùi cậu, cảm giác hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Vân Sơ Thiển đỏ bừng mặt ngay lập tức, nhún nhảy muốn đi xuống.

Nhưng Tống Gia Mộc ôm chặt lấy cô, cô vung chân, cậu liền dùng tay trái ôm chặt đôi chân cô; cô giãy giụa cánh tay, cậu liền dùng cánh tay phải ôm chặt lấy tay cô. Cho đến khi cô không cử động được tay chân nữa, Vân Sơ Thiển bắt đầu vặn vẹo thân người.

Tống Gia Mộc đỏ bừng mặt, yết hầu chuyển động một cái, ôm chặt lấy cô, rồi áp môi lên. Cứ như được ấn vào công tắc, Vân Sơ Thiển rốt cuộc cũng ngoan ngoãn không động đậy lung tung nữa. Nhưng môi cậu vừa rời ra, cô lại bắt đầu động đậy.

Cậu đành phải cảnh cáo bên tai cô: "Không được động đậy nữa! Nếu không anh không có quần để thay đâu!"

"... Cái gì?"

"Em bảo xem."

"... Đồ lưu manh, biến thái, mau thả em ra."

"Thì cũng chỉ đối với em thôi, Vân Sơ Thiển, anh thích em chết đi được."

"..."

Thiếu nữ không nói gì, sau khi tĩnh tâm cảm nhận một chút, cảm thấy vừa nguy hiểm vừa thẹn thùng, mặt đỏ đến mức sắp nhỏ ra nước được rồi, đôi mắt to thẹn thùng lườm cậu.

"Anh vừa nói gì?"

"Vân Sơ Thiển, anh thích em chết đi được."

"Gì cơ?"

"Vân Sơ Thiển, anh thích em chết đi được."

"Không nghe rõ."

"Vân Sơ Thiển! Tống Gia Mộc thích em chết đi được!"

Lần này, Tống Gia Mộc là hét lên, âm thanh lớn đến mức người đi đường xung quanh đều không nhịn được mà ngoảnh lại nhìn. Vân Sơ Thiển cũng không ngờ cậu đột nhiên lên cơn thần kinh, ánh mắt xung quanh giống như từng chiếc kính lúp hội tụ ánh sáng mặt trời, tiêu điểm nằm trên mặt cô, cô đỏ bừng mặt ngay lập tức, vội vàng vùi đầu vào lòng cậu, không chịu ngẩng lên nữa.

Tuy nhiên cô rốt cuộc cũng ngoan ngoãn ngồi im không động đậy, Tống Gia Mộc cũng mãn nguyện ôm chặt lấy cô, dù bây giờ thời tiết rất nóng, nhưng ôm một cô gái ấm áp mềm mại thế này, lòng cậu tràn đầy sự thỏa mãn.

"Anh bị điên à! Nếu nhỡ có người quen ở xung quanh thì sao... Xấu hổ chết đi được!"

"Chẳng phải em nói em không nghe thấy sao."

Dần dần, Vân Sơ Thiển cũng thả lỏng, cô cuộn tròn đôi chân lại, cả người thu nhỏ lại một nhúm, hai tay vòng qua eo cậu, cứ thế thoải mái thu mình trong lòng cậu. Thỉnh thoảng cô sẽ xấu tính cử động một chút, rồi nhướn mắt lén quan sát yết hầu chuyển động của cậu, và luôn để ý để gạt cái tay định vượt qua đầu gối của cậu ra. Hừ, dù cho mình bị chiếm tiện nghi thì cũng quyết không để anh ta được yên ổn!

"Tống Gia Mộc."

"... Ừ?"

"Mai... mai anh có thể tặng em một bông hoa hồng không..."

"Ngày mai á?"

"Ừm, sinh nhật anh rồi... và cả, Lễ tình nhân nữa."

Lúc nói ba chữ cuối cùng, giọng cô trở nên rất thấp, cứ thế rúc trong lòng cậu, thật thuần khiết, thật mềm mại. Tâm ý ngọt ngào nhất của thiếu nữ, tự nhiên cứ thế nở rộ, giống như một đóa hoa chớm nở còn đọng sương mai, bóc tách cánh hoa, nhị hoa lộ ra trong một khoảnh khắc tỏa ra hương thơm ngào ngạt khiến người ta mê đắm, khiến Tống Gia Mộc không kìm được lại ôm chặt lấy cô, rồi cúi đầu hôn cô.

Một lúc lâu sau, Vân Sơ Thiển đẩy cậu ra, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng hỏi: "Thế rốt cuộc anh có tặng không?"

"Hình như không có cái đạo lý tặng hoa hồng cho thanh mai trúc mã vào Lễ tình nhân đâu nhỉ?"

"Thế có cái đạo lý đặt thanh mai trúc mã lên đùi mình rồi hôn lấy hôn để không?"

"Hoa ở trong miệng em đấy, để anh tìm kỹ xem, tìm thấy rồi sẽ tặng em."

"Ưm...đừng mà...ưm"

[note92254]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tính ra chương này lão tác kêu gộp 2c lại với nhau là 6k chữ, mà t dịch xong còn gần 5k là thế chos nào nhỉ:))
tính ra chương này lão tác kêu gộp 2c lại với nhau là 6k chữ, mà t dịch xong còn gần 5k là thế chos nào nhỉ:))