Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cùng ở trong bếp, một người đứng thái rau, một người ngồi xổm bóc tỏi.
Bóc tỏi không phải việc gì cao siêu, ai cũng làm được, nhưng Tống Gia Mộc tự tin rằng chẳng mấy ai bóc vừa nhanh vừa đẹp như cậu, tất cả đều là kinh nghiệm xương máu cả đấy.
Thỉnh thoảng cậu lại ngước lên nhìn Vân Sơ Thiển trước mặt.
Cô đã cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len dệt kim, sợi dây tạp dề thắt quanh eo làm tôn lên vòng eo cực kỳ thon gọn. Mái tóc dài óng ả được buộc cao thành đuôi ngựa bằng một chiếc dây chun, để lộ phần gáy trắng ngần, thanh mảnh.
Cô rất ít khi trang điểm cầu kỳ, thậm chí đến lỗ tai cũng không bấm vì sợ đau. Tay áo xắn lên, cánh tay trắng trẻo như ngó sen, mười đầu ngón tay thon dài như búp măng, trông có vẻ rất mềm mại — trừ những lúc cô dùng nó để cấu véo cậu.
"Dì với chú đi dự đám cưới, sao cậu không đi cùng?"
"Làm kế hoạch mà."
"Chăm chỉ thế thật cơ à?"
"Chứ sao, cậu tưởng hai ngày mà làm xong được chắc. Thế nên tối nay cậu nấu cơm cho tớ ăn là chuyện đương nhiên rồi."
"Hừ."
Vân Sơ Thiển không phản bác. Nghĩ lại việc cậu thực sự hoàn thành bản đề án nhanh như vậy khiến cô cũng thấy khá kinh ngạc.
Nhắc đến chuyện đám cưới, Vân Sơ Thiển như nhớ ra điều gì, tiếp tục nói: "Năm ngoái tớ cũng đi dự đám cưới một người anh họ, cảm giác lãng mạn cực kỳ luôn!"
"Lãng mạn thế nào?" Tống Gia Mộc tò mò.
"Anh họ và chị dâu tớ quen nhau từ hồi cấp hai đấy, bên nhau bao nhiêu năm cuối cùng cũng kết hôn. Lúc làm lễ, màn hình lớn chiếu những bức ảnh cũ của hai người, từng tấm một, toàn là ký ức từ thời niên thiếu, lãng mạn lắm. Lúc trao nhẫn, họ còn ôm nhau rồi hôn nhau nữa, eo ôi~!"
Vân Sơ Thiển nói vậy, vẻ mặt ra chiều "không chịu nổi sự sến súa này", nhưng Tống Gia Mộc có thể đọc được sự ngưỡng mộ trong ánh mắt cô.
Chẳng biết cô ngưỡng mộ điều gì cụ thể: là cô dâu chú rể đều đẹp đôi? Đám cưới hoành tráng? Hay là cái hành trình không dễ dàng từ lúc quen nhau thời cấp hai đến khi cùng bước vào lễ đường?
Con gái luôn cảm tính, và đây cũng trở thành một tư liệu linh cảm cho cô. Vừa hay cuốn sách cô đang viết sắp kết thúc, phân đoạn đám cưới cô chưa có kinh nghiệm, dùng cái này là chuẩn bài. Cô không viết về cuộc sống sau hôn nhân đơn giản vì chưa từng trải nghiệm nên không biết viết thế nào, còn yêu đương dù cũng chưa thử nhưng ít ra vẫn dễ tưởng tượng hơn.
"Thế thì chúng mình chẳng phải còn quen nhau lâu hơn à? Năm tuổi đã biết nhau rồi, quen ở đâu ấy nhỉ..."
"Sân chơi chung của khu chung cư!"
Vân Sơ Thiển dễ dàng tiếp lời cậu: "Chỗ xích đu ấy! Cuối cùng lúc về nhà mới phát hiện hóa ra lại là hàng xóm của nhau, nhà tớ lúc đó mới dọn đến được ngày thứ hai thôi."
"Ồ~ ồ~~"
Tống Gia Mộc phát ra âm thanh đầy ẩn ý. Vân Sơ Thiển bỗng nhận ra mình vừa lỡ lời để lộ điều gì đó, thế là động tác thái rau bỗng mạnh thêm vài phần.
Tống Gia Mộc thấy vậy cũng không dám thốt ra câu: "Cậu cư nhiên vẫn nhớ rõ chuyện đó, quả nhiên cậu đối với tớ là..." nữa.
"Vì tớ thông minh nên mới nhớ rõ thôi, điểm này tớ nghĩ cậu nên biết rõ chứ." Vân Sơ Thiển cầm dao nói.
"... Người ta bảo lúc yêu vào thì con gái sẽ bị tụt IQ, biến thành đồ ngốc đấy." Tống Gia Mộc tốt bụng nhắc nhở.
"Tớ có yêu đương đâu. Còn cậu thì sao?"
"Tớ á... tạm thời tớ cũng chưa có ý định đó."
Vân Sơ Thiển thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần cậu cũng độc thân là được, nếu không chỉ còn mỗi mình cô, đám bạn như Thái Y đều có đôi có cặp hết rồi, thế thì cô đơn lắm.
"Thế trước đây chúng mình cũng chụp nhiều ảnh lắm mà, cậu có giữ không?" Tống Gia Mộc mạnh dạn hỏi.
"Làm gì có chuyện đó, ai mà giữ mấy thứ đó chứ." Giọng Vân Sơ Thiển cao vút lên ngay lập tức.
Cô hỏi ngược lại: "Cậu có giữ không?"
Tống Gia Mộc đáp: "Giữ hết chứ."
Cô tức khắc không biết phải tiếp lời thế nào. Cái tên này sao lại không diễn đúng kịch bản vậy chứ!
"Cậu vậy mà vẫn giữ mấy thứ đó, quả nhiên cậu đối với tớ là... là..."
"Trọng tình trọng nghĩa, thiên hạ đệ nhất thân thiết!"
"Xì."
Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ. Chẳng lẽ sau này những bức ảnh hay món quà nhỏ cô từng tặng sẽ được sử dụng vào một thời khắc quan trọng nào đó sao?
Cứ tưởng tượng đến cảnh MC đám cưới cầm mic giới thiệu hai người: "Thưa quý vị, hai nhân vật chính của chúng ta ngày hôm nay chính là một cặp thanh mai trúc mã thực thụ đấy ạ!"[note88856]
Thiếu nữ bỗng thấy nóng bừng cả tai, tim đập thình thịch.
Không đúng, mình lại đang nghĩ cái quái gì thế này? Quả nhiên là viết tiểu thuyết nhiều quá, hở ra một tí là bắt đầu tự sáng tác tình tiết trong đầu.
"... Cậu thái rau thì chú ý một chút."
"Tớ có mất tập trung đâu."
Được rồi, Tống Gia Mộc thừa nhận tay nghề dùng dao của cô rất khá, thịt nạc thái mỏng dính, ngay cả củ cải tròn lăn lông lốc cô cũng thái cực kỳ đều tay. Đón lấy chỗ tỏi Tống Gia Mộc đã bóc xong, Vân Sơ Thiển dùng sống dao đập một phát là xong xuôi.
Nếu không phải do cậu bóc trước, cô cũng sẽ đập như vậy nhưng phải mất công nhặt vỏ tỏi ra. So sánh như thế, cô thấy Tống Gia Mộc cũng có chút tác dụng đấy chứ.
Tống Gia Mộc bóc tỏi xong cũng không rời đi mà cứ đứng cạnh cô làm vướng chân vướng tay.
"Áy, đi ra chỗ khác đi."
"Tớ muốn học cách nấu cơm mà. Cậu bắt đầu biết nấu nướng từ khi nào thế?"
"Hè năm lớp chín."
Nghĩ lại thì Tống Gia Mộc không biết cô biết nấu ăn từ khi nào cũng chẳng có gì lạ. Bởi vì từ năm lớp tám, hai người đã bắt đầu giữ khoảng cách dần, ngay cả kỳ nghỉ hè sau kỳ thi chuyển cấp cũng chưa từng rủ nhau đi chơi lần nào.
Bữa tối nay có cá vược hấp và cải ngồng xào thịt, thêm một đĩa cải chíp, lượng thức ăn không nhiều, hai người ăn là vừa xinh. Cùng với đôi tay bận rộn của Vân Sơ Thiển, trong bếp dần tỏa ra mùi thơm nức mũi, nồi cơm cũng vừa chín tới.
Đợi chảo thật nóng, Vân Sơ Thiển cho dầu vào, thêm chút tỏi băm rồi đổ cải chíp vào, tiếng xèo xèo vang lên.
Tống Gia Mộc chưa nấu ăn bao giờ nên hơi sợ dầu nóng bắn vào tay cô. Tất nhiên không phải lo lắng gì đâu nhé, chỉ là không muốn làn da trắng trẻo kia bị bỏng để lại sẹo thì mất đẹp thôi.
"Cậu không sợ à?" Thấy cô bình thản như không, Tống Gia Mộc nhịn không được hỏi. Cậu vốn biết Vân Sơ Thiển là đứa nhát gan nhất, còn bày đặt viết truyện trinh thám án mạng nữa chứ, chắc độc giả chưa sợ mà cô đã tự dọa mình chết khiếp trước rồi.
"Có gì mà phải sợ." Vân Sơ Thiển vênh mặt đầy kiêu ngạo, tự thấy mình can đảm vô cùng. Dĩ nhiên cô sẽ không nói cho Tống Gia Mộc biết hồi mới tập nấu, cô cũng sợ muốn chết, phải giơ cái nắp vung lên để chắn dầu bắn.
"Xem ra ngoài việc xinh đẹp ra thì cậu cũng không đến nỗi vô dụng, ít nhất trông cũng khá là đảm đang đấy." Tống Gia Mộc khen ngợi.
"Hóa ra cậu cũng biết nói lời hay ý đẹp đấy nhỉ?"
"Thế cậu thạo việc nhà như vậy, chắc là định kết hôn sớm lắm đúng không?" Tống Gia Mộc tò mò.
"Hết bốn năm đại học, thêm thời gian học thạc sĩ xong, rồi còn phải tích lũy kinh nghiệm làm việc nữa, công ty nhà tớ còn đang chờ tớ kế nghiệp đây này. Tóm lại là trước 28 tuổi tớ không kết hôn đâu."
Vân Sơ Thiển tính toán rất rõ ràng. Tham vọng của cô rất minh bạch, cô định sẵn phải trở thành người phi thường, trở thành một nữ cường nhân như mẹ mình. 28 tuổi cũng không muộn, ở các thành phố lớn lứa tuổi đó kết hôn là rất bình thường, con trai chắc còn lâu hơn.
"Thế còn cậu? Cậu định 30 tuổi mới kết hôn à?" Vân Sơ Thiển hỏi với vẻ không mấy quan tâm, nhưng thực chất cô mong Tống Gia Mộc cũng cưới muộn sau 28 tuổi, như vậy sẽ có người cùng cô độc thân.
"Tớ á, tầm 24, 25 tuổi gì đó thôi!"
"... Sao cậu lại muốn kết hôn sớm thế? Không cần sự nghiệp nữa à? Không muốn tìm hiểu thêm cho kỹ sao? Nhỡ đâu đối tượng không phù hợp thì tính sao?" Thiếu nữ bỗng trở nên hơi cuống quýt.
"An cư lạc nghiệp mà, thành gia trước rồi lập nghiệp sau. Biết đâu tớ lại tìm được một cô nàng phú bà nhỏ nào đó thì sao, chẳng phải là một bước lên mây luôn à."
"..."
Vân Sơ Thiển không đáp lại, cô lại đập thêm một củ tỏi nữa.
Bộp ——!
Cú đập này chứa đựng không ít sự bực bội trong đó.
7 Bình luận