Tiết học cuối cùng của ngày thứ Bảy kết thúc, cũng là lúc đón kỳ nghỉ đầu tiên của học kỳ này, trường cho nghỉ ba ngày.
Những ngày qua, chỉ cần không có việc gì khác, Tống Gia Mộc đều cùng Vân Sơ Thiển về nhà. Trừ phi cô bận việc ở Hội học sinh hoặc Tống Gia Mộc đi đánh bóng, thì ai về nhà nấy, bởi vì chuyên môn đứng đợi một người khác về nhà, cứ có cảm giác như đang mưu đồ bất chính vậy.
Tận dụng buổi chiều tà cuối cùng trước kỳ nghỉ, Tống Gia Mộc cùng bọn Trương Thịnh đi chơi bóng. Trước khi đi, cậu còn gửi WeChat cho Vân Sơ Thiển, bảo là mình đi đánh bóng đây.
Vân Sơ Thiển chỉ đáp lại một chữ "Ừ".
Thời tiết rất đẹp, nhiệt độ vừa phải, Tống Gia Mộc vận động trên sân bóng, không khí vô cùng sôi nổi. Mãi đến lúc nghỉ giữa hiệp, Trương Thịnh mới vỗ vỗ cánh tay cậu: "Ê, Gia Mộc, lớp trưởng đang đợi cậu kìa."
"Gì cơ?"
Tống Gia Mộc ngẩn người, Vân Sơ Thiển chuyên môn đến đợi cậu cùng về nhà sao? Ánh mắt nhìn theo hướng Trương Thịnh chỉ, quả nhiên thấy bóng dáng Vân Sơ Thiển.
Không giống như tưởng tượng là cô sẽ đeo túi đứng ngốc một chỗ chờ đợi, lúc này cô đang chạy bộ trên đường chạy điền kinh sát vách sân bóng rổ. Mái tóc Vân Sơ Thiển buộc thành đuôi ngựa, theo nhịp chạy mà nảy lên từng hồi sau gáy. Vì không thạo vận động nên tư thế chạy của cô trông rất thục nữ, cánh tay thu lại khá cao.
May mà vòng một khá "thanh xuân", không đến mức mang lại cảm giác nặng nề, nhưng dáng vẻ chạy bộ này của cô cũng thật đáng yêu, cứ lạch bạch chạy từng bước nhỏ, chạy được khoảng hai trăm mét là lại dừng lại đi bộ thong thả...
Vân Sơ Thiển thở dốc, bóp bóp cái eo thon nhỏ. Dù cơ thể rất khỏe mạnh nhưng vận động đúng là việc cô ghét nhất, mỗi lần đến kỳ kiểm tra thể lực, cô luôn thấy lo lắng trong lòng. Mới chạy được bốn trăm mét mà cô đã thấy mệt muốn chết, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Tất nhiên, hôm nay đến đây chạy bộ không phải để đợi cậu cùng về nhà đâu nhé, cô đang định thay đổi bản thân, nghe nói phụ nữ vận động cũng rất có sức hút. Nghĩ là vậy, nhưng lúc đang đi bộ chậm rãi, cô vẫn hướng ánh mắt về phía sân bóng rổ.
Ơ? Lạ nhỉ, Tống Gia Mộc đâu rồi?
Cô định thần nhìn kỹ lại, ở đó chỉ còn Trương Thịnh và hai nam sinh khác đang ném bóng, cái tên Tống đầu heo nổi bật nhất lại biến mất tiêu. Không thấy cậu đâu, tự dưng cô cũng chẳng còn hứng thú chạy bộ nữa. Cái tên này, cô đã cất công đến đây chạy bộ rồi mà cậu ta cũng chẳng đợi cô cùng về, lần sau cậu có đánh bóng thì đừng hòng tớ đến đây chạy nữa nhé!
Đang lầm bầm trong miệng thì sau lưng vang lên tiếng bước chân, cô theo bản năng né sang bên cạnh, vì chạy quá chậm nên việc bị người khác vượt qua đã là chuyện thường ngày như cơm bữa rồi. Bờ vai gầy bị ai đó vỗ một cái, làm cô giật nảy mình. Ngoảnh lại nhìn, Tống Gia Mộc vừa biến mất trên sân bóng chẳng biết đã chạy đến sau lưng cô từ lúc nào.
"Vân Sơ Thiển, chuyện lạ nha, sao cậu lại đến đây chạy bộ thế? Đợi tớ cùng về nhà à?"
"Á...! Cậu làm tớ hú hồn! Sao cứ thích đột nhiên lù lù xuất hiện sau lưng người khác thế!" Vân Sơ Thiển giơ bàn tay nhỏ định đánh cậu.
Phải dịu dàng.
Trong đầu hiện lên ba chữ này, bàn tay đang định đánh xuống của cô bỗng chốc mất sạch lực, cuối cùng mềm nhũn chạm nhẹ vào ngực Tống Gia Mộc một cái. Tống Gia Mộc đã chuẩn bị sẵn bộ kỹ năng phòng thủ toàn diện, kết quả cũng ngẩn người ra.
"Cậu chưa ăn cơm à?"
"..."
"Ấy ấy, đừng đánh đừng đánh, đau!"
Vân Sơ Thiển giơ tay nhỏ, tặng cho cậu một combo vỗ liên hoàn vào cánh tay, thỏa mãn cái nhu cầu kỳ quái của tên này.
"Tay không to mà đánh người sao đau thế không biết..."
"Chẳng phải cậu bảo tớ chưa ăn cơm sao, đây là chiều lòng cậu đấy."
"Tớ thấy cậu như không có sức, sợ cậu chưa ăn cơm mà chạy bộ lại ngất xỉu ra đấy, đến lúc đó tớ lại phải cõng cậu về nhà."
"Bà đây sức dài vai rộng nhé."
Vân Sơ Thiển lại bắt đầu chạy. Thiếu nữ chân ngắn, tần suất bước chân lại chậm, Tống Gia Mộc sau hơn một tuần rèn luyện có thể dễ dàng theo kịp cô, chẳng tốn chút sức lực nào.
"Nếu cậu không nói là đang chạy bộ, tớ lại tưởng cậu đang đi tản bộ đấy."
Tống Gia Mộc đi bên cạnh, từng chút một kéo theo nhịp độ của cô. Chẳng mấy chốc Vân Sơ Thiển đã thấy tim đập nhanh, hơi thở dồn dập, nhưng vẫn bướng bỉnh bám theo cậu.
"Cậu... phù... cậu chẳng phải đang... đánh bóng... phù... sao... sao lại chạy... sang đây rồi?"
"Tớ cứ tưởng cậu đợi tớ về nhà nên tớ sang tìm cậu thôi."
"Ai... thèm đợi cậu... phù... về nhà chứ."
"Cậu sắp không xong rồi đúng không? Tớ còn định hôm nào rủ cậu sáng dậy chạy bộ cùng cơ, xem ra thế này thì cậu chỉ chạy được đến cổng khu chung cư thôi."
"Ai bảo tớ... không xong... không xong rồi, không xong rồi! Á."
Vân Sơ Thiển theo bước chân cậu chạy được bốn trăm mét, cuối cùng vẫn không thắng nổi cái tính bướng, hai chân nhũn ra, tự vấp vào chân mình rồi kêu lên một tiếng, ngã nhào về phía trước.
"Ấy ấy!"
May mà Tống Gia Mộc nhanh mắt nhanh tay, lập tức bước tới một bước, tay trái đưa ngang trước người cô vớt một cái, tay phải ôm lấy vai cô, giữ cô lại. Luồng khí tức ấm áp của cậu ập đến đầy lồng ngực, trong thoáng chốc Vân Sơ Thiển không phân biệt nổi nhịp tim dữ dội của mình là do vận động hay là do tình động nữa.
"Cậu có sao không, đừng có cố quá." Cô nhỏ nhắn như vậy, ôm lên chẳng hề tốn sức, Tống Gia Mộc dìu cô ra bãi cỏ bên cạnh ngồi xuống.
Vân Sơ Thiển dùng hai tay chống xuống cỏ, hổn hển nghỉ ngơi một hồi lâu, lúc này mới khẽ nhíu mày, co chân bóp bóp bắp chân.
"Hình như hơi bị chuột rút..."
"Cậu không khởi động à?"
"Thì cứ chạy đại thôi, khởi động làm gì..."
"Đau chỗ nào?"
"Chỗ này..."
Tống Gia Mộc ngồi xổm xuống, vén ống quần cô lên, cô lập tức cảnh giác: "Cậu làm gì đấy?"
"Cậu chẳng bảo đau sao, tớ bóp cho cậu chút."
"..."
"Bọn mình quan hệ thế nào rồi, còn sợ tớ chiếm hời của cậu chắc."
"..."
Vân Sơ Thiển ngoan ngoãn lại, để mặc cho Tống Gia Mộc vén ống quần mình lên. Bình thường cô hay mặc quần dài, khi ống quần được vén lên, làn da bắp chân trắng đến lóa mắt, đặc biệt là phần bắp chuối, mịn màng cứ như miếng đậu hũ non vậy. Chỉ vì hơi chuột rút nên cơ bắp trông rất căng cứng, cô lại ít vận động nên chẳng biết xử lý thế nào.
Tống Gia Mộc ngồi vuông góc với cô, cậu duỗi thẳng chân mình ra, nắm lấy cổ chân cô, đặt chân cô lên đầu gối mình.
"Người ít vận động như cậu thì chạy bộ phải khởi động, nếu không chuột rút hay chấn thương thì lợi bất cập hại."
"Có phải cần chườm đá không?"
"Bong gân mới chườm đá, còn chuột rút bắp chân thì phải đặt vào chỗ nào ấm để chườm nóng."
Tống Gia Mộc một tay đỡ gót giày, tay kia giữ đầu gối cô, trước tiên thực hiện động tác căng cơ cho cô, mãi đến khi phần bắp chuối đang căng cứng dần dần mềm ra.
"Còn đau không?"
"Một chút..."
Thế là cậu lại chắp hai lòng bàn tay vào nhau xoa mạnh mấy cái, cho đến khi lòng bàn tay nóng rực lên, bàn tay rộng lớn của cậu bao trọn lấy bắp chuối mịn màng của cô.
Vân Sơ Thiển trợn tròn mắt, hơi nóng từ lòng bàn tay cậu xuyên qua da thịt cô, một cảm giác tê dại khó tả như có dòng điện chạy khắp toàn thân. Trái tim cô như được tăng tốc hết mã lực, khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng mấy chốc đã đỏ bừng. Nếu được xoa bóp thêm chút nữa thì hiệu quả sẽ tốt hơn, nhưng lúc này Tống Gia Mộc cũng không dám làm loạn.
Bàn tay cậu bao bọc bắp chân cô, cảm giác mềm mại truyền đến từ lòng bàn tay, bắp chân trắng trẻo thon thả của Vân Sơ Thiển trơn tuột và mềm mại, khiến tim cậu cũng đập nhanh hơn. Vân Sơ Thiển hoàn toàn ngây người, muốn rút chân lại nhưng thực sự rất thoải mái, lòng bàn tay cậu nóng hổi vô cùng, cảm giác nhức mỏi sau khi chạy bộ dưới hơi nóng này lập tức tan biến, thay vào đó là cảm giác tê tê như có kiến bò.
Tay con trai nóng thế này sao?! Đây thực sự không phải ma pháp đấy chứ?!
Sau khi giữ một lúc, Tống Gia Mộc buông tay ra, bàn tay cậu vừa rời đi, Vân Sơ Thiển lập tức cảm nhận được sự chênh lệch nhiệt độ. Cậu tiếp tục xoa lòng bàn tay, nhưng cô nàng thiếu nữ dè dặt không chịu để cậu chườm thêm nữa.
"Được... được rồi, tớ khỏi hoàn toàn rồi."
Cô thu chân lại, luống cuống kéo ống quần xuống, che kín phần da bắp chân vừa bị cậu chườm đến hơi ửng đỏ. Là một người cuồng tay, trong phút chốc Vân Sơ Thiển cũng không nói rõ được là ai đang chiếm hời của ai. May mà không phải bị chuột rút ở bàn chân, nếu không cái tên cuồng chân này mà túm lấy bàn chân cô thì chắc cô "đăng xuất" tại chỗ mất.
Tống Gia Mộc co chân ngồi tại chỗ một lát. Cả hai cùng ngồi đó. Ánh nắng buổi chiều tà buông xuống, phía bãi cỏ có người đang đá bóng, Tống Gia Mộc nhìn chằm chằm vào quả bóng để đề phòng bị "ăn" một quả vào đầu. Vân Sơ Thiển thì không có ý thức đó, nên đa số những người bị bóng đập trúng đều là các cô gái đang đi dạo sân trường.
Cô không biết đang nghĩ gì, vò mấy cọng cỏ dại trong tay nghịch, cho đến khi đầu ngón tay dính chút nhựa cỏ màu xanh nhạt.
"Về thôi, gần sáu giờ rồi, về nhà." Tống Gia Mộc đứng dậy, phủi phủi vụn cỏ trên mông.
Vân Sơ Thiển cũng định bò dậy, chỉ là không được dứt khoát như cậu, cô thấy người cứ mềm nhũn, nhất thời không có lực. Bàn tay cậu xuất hiện trước mắt cô. Vân Sơ Thiển ngẩn ra một chút rồi đưa tay nắm lấy. Ngay sau đó, cô cảm nhận được một luồng sức mạnh đầy cảm giác an toàn, nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên. Cô rụt tay lại, phủi phủi vụn cỏ trên cái mông nhỏ, khẽ cử động chân một chút.
"Túi cậu đâu?"
"Ở bên kia."
Vân Sơ Thiển chạy lạch bạch lại lấy túi, Tống Gia Mộc cũng đi theo, hai người cùng nhau rời khỏi trường. Trên đường gặp hàng bán xúc xích nướng, Tống Gia Mộc mua hai cây, đưa cho Vân Sơ Thiển một cây.
"Này, mời cậu đấy."
"Cảm ơn nhé."
Vân Sơ Thiển cũng không khách sáo, đón lấy cây xúc xích. Cô há miệng nhỏ cắn một miếng, đầy hương vị tinh bột, cứ phải là tinh bột mới được, có thịt thật khéo cô còn chẳng yên tâm ấy chứ.
Hai người vừa ăn vừa đi, Tống Gia Mộc vỗ vỗ cơ ngực mình: "Không biết có phải dạo này uống nhiều sữa đậu nành không, tớ thấy cơ ngực mình to ra rồi."
"...?"
Uống nhiều sữa đậu nành đúng là có kích thích tiết estrogen một nhất định, tất nhiên trừ phi uống thay nước thì mới có ảnh hưởng, còn Tống Gia Mộc hoàn toàn là do tập luyện thời gian qua nên cơ bắp mới phát triển. Chỉ là cậu vừa nói ra như vậy, Vân Sơ Thiển liền bị đả kích nặng nề, hừ một tiếng không thèm thèm đếm xỉa đến cậu nữa.
Xe buýt đến, cả hai cùng lên xe, cô đứng ở góc, Tống Gia Mộc đứng chắn phía trước. Xuống xe, lại cùng nhau đi vào khu chung cư, nhân tiện chào ông rùa một tiếng. Ông cụ Lưu châm một điếu thuốc, cho rùa rít một hơi rồi ông lại tiếp tục hút.
Chẳng biết từ khi nào, hai đứa này cùng nhau về nhà đã trở thành một thói quen hàng ngày.
Giống như điếu thuốc ông cụ không bỏ được vậy.
Khiến người ta nghiện.
1 Bình luận