Toàn Văn

Chương 75: Lời thì thầm thân mật

Chương 75: Lời thì thầm thân mật

Trong những ngày trước khi kỳ nghỉ Tết Thanh Minh đến, vùng Tô Nam lại đón một đợt không khí lạnh ngắn ngủi, có lẽ đây cũng là đợt rét cuối cùng của mùa xuân năm nay.

 

Kể từ khi bắt đầu lập kế hoạch cho cuộc sống đại học của mình, Tống Gia Mộc cảm thấy thời gian lên lớp trôi qua nhanh hơn hẳn. Suốt tuần này, cậu không hề lơ là một chút nào, mỗi sáng sáu giờ đều dậy chạy bộ, từ đường Hoa Bán Lý chạy đến đường An Giang rồi vòng về, sáu cây số không thiếu một bước. Hồi mới đầu, cậu chạy được nửa đường là phải nghỉ, còn bây giờ gần như đã có thể chạy hết cả quãng đường.

 

Mỗi ngày cậu đều mang bữa sáng cho Vân Sơ Thiển, chuyện này khác với việc theo đuổi con gái nhé! Vân Sơ Thiển lần nào cũng đưa tiền, không hề "ăn chực" của cậu, vả lại cô còn dậy sớm tự tay pha một cốc sữa đậu nành nóng cho cậu uống.

 

Tin tốt là Hội học sinh đã thông qua phương án hoạt động của CLB Văn học mạng, nhờ vậy, câu lạc bộ vẫn có thể tiếp tục duy trì thời hạn vận hành chính thức thêm một năm nữa.

 

Ngoài việc chạy bộ, Tống Gia Mộc cũng không lơ là việc học. Khi lên lớp, cậu đều ngồi cạnh Vân Sơ Thiển. Tuy nhiên, hai người chưa bao giờ ngồi riêng với nhau, cô nàng thiếu nữ dè dặt lần nào cũng kéo theo Viên Thái Y ngồi cùng. Mới đầu, các bạn trong lớp còn thấy tò mò, nhưng dần dần cũng thành thói quen, nếu ngày nào đó Tống Gia Mộc không ngồi cạnh Vân Sơ Thiển nữa, khéo khi đó mọi người mới thấy lạ.

 

Thư viện cũng trở thành địa điểm Tống Gia Mộc thường xuyên lui tới. Thỉnh thoảng những buổi chiều không có tiết, cậu có thể ở lì trong đó cả buổi. Khi thời tiết đẹp, cậu sẽ ra đình hóng gió ngủ trưa, tiếc là mấy ngày nay lạnh chết đi được, cậu đành ngủ trưa ngay tại thư viện.

 

Ngủ dậy xong thì ra đình hóng gió học từ vựng, đây coi như là việc cậu ghét nhất, nhưng may mắn là cùng với vốn từ tích lũy được, tốc độ học của cậu cũng nhanh dần lên, chắc chắn có thể nắm vững từ vựng cấp bốn (CET-4) [note88864] trước khi kết thúc học kỳ này.

 

Cuốn tiểu thuyết đang cập nhật cũng đã đi đến những chương cuối cùng. Chỉ khoảng hai ba ngày nữa thôi, cậu đã có thể vui vẻ viết lời kết thúc truyện rồi. Nói ra thì thật xấu hổ, viết truyện bao nhiêu năm mà đây là lần đầu tiên cậu có cơ hội viết lời kết thúc.

 

Đến mức truyện còn chưa xong, cậu đã viết sẵn lời kết dài tận ba nghìn chữ, tổng kết thành tích, những sai sót của cuốn sách này, cũng như triển vọng cho cuốn tiếp theo; từ các vị biên tập đại nhân cho đến các độc giả vãng lai, cậu đều gửi lời cảm ơn một lượt.

 

Theo nghiên cứu cho thấy, để hình thành một thói quen trung bình cần sáu mươi sáu ngày, Tống Gia Mộc tin tưởng mình có thể kiên trì được. Nếu trước đây có ai hỏi cậu rằng cuộc sống đại học nên như thế nào, cậu có lẽ sẽ không nói ra được điều gì cụ thể.

 

Nhưng giờ đây, Tống Gia Mộc đại khái đã cảm nhận được ý nghĩa của nó, có lẽ chính là quá trình tìm kiếm một phương thức sinh tồn phù hợp với bản thân.

 

Sau khi bắt đầu tự giác kỷ luật, khí chất của Tống Gia Mộc thay đổi từ trong ra ngoài. Kết quả của sự thay đổi này là số lượng nữ sinh chủ động làm quen xin phương thức liên lạc tăng lên rõ rệt.

 

Cụ thể là những lúc cậu ở một mình, ví dụ như khi đang học từ vựng hay luyện nói ở đình hóng gió, sẽ có những cô gái cũng ngồi vào đó, mượn cớ cùng luyện nói tiếng Anh để bắt chuyện.

 

Hoặc khi đang đọc sách trong thư viện, sẽ có nữ sinh vô tình đi ngang qua rồi lén đưa cho cậu một mảnh giấy nhỏ: "Ngày nào mình cũng thấy bạn, có thể cho mình xin phương thức liên lạc không, đây là WeChat của mình xxx..."

 

Cũng giống như đàn ông luôn thích những cô gái mười tám tuổi, con gái cũng không thể từ chối những chàng trai vừa đẹp trai vừa có chí tiến thủ. Về mặt này, sự ghép đôi nam nữ khá bất bình đẳng, chàng trai càng ưu tú thì càng không thiếu sự ưu ái từ phái nữ.

 

Đối với chuyện này, nếu là trước đây, Tống Gia Mộc có lẽ rất sẵn lòng kết bạn WeChat, vì những cô gái dám chủ động bắt chuyện thường bản thân cũng có nhan sắc khá ổn. Nhưng bây giờ thì cậu chẳng kết bạn với ai cả.

 

Cậu mới bắt đầu tự kỷ luật mà! Ông trời đã sắp đặt thử thách để kiểm tra cậu rồi sao? Mau tránh ra xa chút đi! Mấy mảnh giấy gì đó, cậu cũng tùy ý vứt sang một bên.

 

Ngược lại, thỉnh thoảng Vân Sơ Thiển đến thư viện ngồi đối diện đọc sách với cậu, nhìn thấy những mảnh giấy đó, nắm đấm nhỏ giấu dưới bàn của cô lại cứng lại.

 

Cô thản nhiên cầm lấy xem, miệng thì nói rất rộng lượng: "Sao không kết bạn với người ta đi", nhưng mảnh giấy thì không trả lại, toàn bộ bị cô thu giữ hết. Đây không phải là ghen đâu nhé!

 

Đây là trách nhiệm phải làm của một người giám sát! Chính cậu ta yêu cầu cô làm giám sát mà...

 

Sau vụ "mảnh giấy", cô nàng thiếu nữ vốn mấy ngày trước còn dè dặt giờ bắt đầu không ngồi yên được nữa. Chỉ cần là lúc đọc sách ở thư viện, cô đều ngồi đối diện Tống Gia Mộc, hoặc khi cậu luyện nói ở đình hóng gió, cô mà không có việc gì cũng chạy ra đó. Nhờ vậy, tần suất nhận được giấy của Tống Gia Mộc lập tức giảm xuống con số không.

 

Tống Gia Mộc ngẩng đầu nhìn cô. Vân Sơ Thiển cầm bình nước bình thản uống.

 

"Nhìn tớ làm gì..."

 

"Không có gì."

 

Chỉ là luôn cảm thấy cậu đang ghen? Câu này Tống Gia Mộc không dám nói ra, vì mũi giày của cô đã chạm vào mũi giày cậu, rất thuận tiện để giẫm cho cậu một phát.

 

Tuần lễ này sắp trôi qua, mục tiêu làm hòa với Vân Sơ Thiển vẫn đang được tiến hành. Tống Gia Mộc ngẫm nghĩ, mối quan hệ hiện tại của hai người dường như chẳng có gì thay đổi, mà dường như lại có gì đó thay đổi, chỉ là sự thay đổi đó hình như... hơi bị chệch hướng?

 

Mục đích là làm hòa đúng không nhỉ?... Đúng thế. Tống Gia Mộc tiếp tục đọc sách, quả nhiên học tập khiến người ta nghiện.

 

...

 

Từ mồng một tháng Tư, thời tiết bắt đầu hửng nắng, nhiệt độ tăng lên rất nhanh. Thứ Bảy tuần này phải học bù, may mà thời tiết đẹp, nắng rực rỡ. Buổi trưa Tống Gia Mộc ăn cơm xong với bọn Trương Thịnh rồi ra đình hóng gió ngủ trưa.

 

Vân Sơ Thiển thì cùng Viên Thái Y về ký túc xá "tâm tình", hai người quan hệ cực tốt, thường xuyên ngủ cùng nhau lúc nghỉ trưa. Ký túc xá nữ cũng không khác gì ký túc xá nam là mấy, có lẽ sẽ gọn gàng hơn một chút, rác thường thấy nhất là tóc rụng. Quần áo rất nhiều, treo cũng rất tùy ý, đồ lót các thứ cũng giống con trai, thích vắt ngay đầu giường.

 

Đa số các cô gái đều thích lắp rèm giường, bên ngoài rèm là không gian công cộng, chỉ có bên trong mới là tổ ấm nhỏ ấm cúng của riêng mình. Vén rèm lên có thể thấy những chú gấu bông đáng yêu, gối ôm hay những thứ đồ vật cá nhân khác đều được giấu trong giường chứ không vứt lung tung.

 

Ký túc xá có cấu trúc giường tầng trên bàn học dưới, so với bàn của con trai đầy dây máy tính, dây tai nghe, vỏ đồ ăn vặt và tất, thì bàn của con gái trông cũng rất lộn xộn với đủ loại chai lọ, lược nhỏ, máy kẹp tóc, gương trang điểm, hay những món đồ lưu niệm nhỏ mua tùy hứng khi đi dạo phố...

 

Khi mọi người còn chưa thân thiết thì trông có vẻ rất chú trọng việc sắp xếp, nhưng càng quen thân, đồ đạc càng nhiều thì cuối cùng cũng chỉ hướng tới sự hỗn loạn, đây đại khái chính là quá trình tăng entropy thôi. [note88865]

 

May mà bốn cô gái phòng Viên Thái Y đều khá giữ vệ sinh, không đến mức như một số phòng khác là "ổ lợn xịt nước hoa". Ở chung phòng là vậy, chỉ cần một người luộm thuộm là cả phòng sẽ luộm thuộm theo.

 

Vân Sơ Thiển cởi giày, nhổm mông nhỏ vụng về leo lên giường của Viên Thái Y. Viên Thái Y thuần thục hơn nhiều, thoắt cái đã leo lên, vỗ vào mông cô một phát: "Cậu vào bên trong một chút đi, tớ không lên được!"

 

"Áy..." Vân Sơ Thiển bò vào trong một chút, Viên Thái Y cũng leo lên, kéo khóa rèm lại, tổ ấm nhỏ ấm cúng này liền cách biệt với thế giới bên ngoài.

 

"Người đẹp ơi, ta tới đây~!"

 

"Hì hì, đừng nghịch."

 

Hai cô gái ngồi trên giường đùa giỡn, giường rất nhỏ nhưng chen chúc một chút vẫn rất ấm áp.

 

Chăn của Viên Thái Y vừa to vừa dày, Vân Sơ Thiển cởi áo khoác ngoài, chỉ để lại một lớp áo mỏng và quần len, Viên Thái Y cũng vậy, thay bộ đồ nặng nề ra, hai người cùng rúc vào trong chăn.

 

Con gái ngủ cùng nhau có thể ôm ấp, chạm vào nhau, nhưng con trai ngủ cùng nhau mà vô tình chạm vào tay anh em là đã thấy nổi da gà rồi. Vân Sơ Thiển nằm phía trong sát tường, Viên Thái Y nằm ngoài.

 

Vân Sơ Thiển ôm cô bạn, đôi tay nhỏ nhắn còn không thành thật mà sờ loạn, càng sờ càng thấy ngưỡng mộ. Không chỉ con trai mới thích ngực đâu nhé, con gái cũng rất thích, vì đường cong đó thực sự rất đẹp và cảm giác chạm vào cực kỳ tốt.

 

"Thái Y, tớ thực sự có cơ hội lớn được như cậu không?"

 

"Đương nhiên rồi, thực đơn tớ đưa cậu đã thử chưa? Nhớ mấy ngày quanh kỳ kinh nguyệt, ngoài việc ăn uống ra cũng phải chăm massage một chút, có ích lắm đấy."

 

Hai cô gái rúc trong chăn chẳng mấy chốc đã ấm lên, sau một hồi đùa nghịch thì nằm thẳng trên gối thì thầm to nhỏ.

 

"Có chứ, không biết có phải do tâm lý không mà tớ cảm thấy hình như có hơi tăng lên một chút." Vân Sơ Thiển cảm nhận một lát rồi nói.

 

"Có lẽ là vì cậu bắt đầu yêu rồi?" Viên Thái Y cười hì hì.

 

"Gì cơ, làm gì có chuyện đó." Vân Sơ Thiển hơi bối rối.

 

"Nhưng mà nhé, cách hiệu quả nhất vẫn là tìm một anh người yêu, có thể kích thích tiết hormone của cậu. Không phải ý tớ là massage đâu, mà là bản thân chuyện yêu đương ấy, nắm tay này, hôn môi này... đều rất hiệu quả, tớ chính là nhờ thế mà lớn đấy."

 

"Thế... thế bạn trai cậu có sờ cậu giống như tớ đang làm không?"

 

"Hì, cái này không thể nói cho cậu được." Viên Thái Y úp mở làm Vân Sơ Thiển tò mò chết đi được, cứ cảm thấy có gì đó rất kích thích.

 

Khác với Vân Sơ Thiển là một kẻ độc thân, Viên Thái Y đã thoát kiếp FA từ năm lớp mười một, tình cảm với bạn trai cũng rất tốt, bạn trai cô cũng học đại học ở Tô Nam, cuối tuần thường xuyên gặp nhau.

 

"Nên đợt nghỉ ba ngày tới, hai người cũng định đi chơi cùng nhau à?"

 

"Đúng rồi, còn cậu, nghỉ định làm gì?"

 

"Tớ á, hoạt động câu lạc bộ, đi lấy tư liệu."

 

"Thực ra là đi hẹn hò với Tống Gia Mộc đúng không?"

 

"Không phải mà!"

 

Phải nói rằng khi các cô gái ở chung một chăn, chủ đề nói chuyện riêng tư hơn rất nhiều.

 

"Thái Y, nụ hôn đầu của cậu là khi nào?"

 

"Hồi lớp mười một ấy, sau giờ tự học buổi tối đi dạo ở sân vận động thì hôn."

 

"Lúc đó cảm giác thế nào?"

 

"Thì người cứng đờ ra chứ sao, căng thẳng lắm, trong đầu nảy ra bao nhiêu là thứ. Anh ấy có đưa lưỡi vào không, tiếp theo phải làm thế nào, nụ hôn đầu của mình cứ thế mất tiêu rồi... Nghĩ lại cũng thấy nhớ ghê."

 

Vân Sơ Thiển tưởng tượng cảnh tượng đó, không khỏi khiến tim đập nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng ửng hồng. Nếu không tính thời thơ ấu thì nụ hôn đầu của cô vẫn còn đó. [note88866]

 

Đối với một cô gái độc thân hai mươi năm mà nói, bây giờ đang là lứa tuổi thanh xuân đẹp nhất, một loại rung động nào đó cũng giống như những hạt rau mùi trong chậu hoa của cô, bắt đầu dần dần nảy mầm.

 

"Thái Y, chẳng phải cái gì cậu cũng biết sao, tớ có câu này muốn hỏi cậu."

 

"Vấn đề tình cảm, chiến lược tăng ngực, kinh nghiệm nuôi con, chăm sóc lợn nái sau sinh, bói toán xem quẻ... không có gì tớ không biết, cậu hỏi đi."

 

"Là thế này..." Giọng Vân Sơ Thiển nhỏ lại một chút, "Tớ có một người bạn..."

 

"Đợi đã." Viên Thái Y ngắt lời, "Bọn mình cứ giả định người bạn đó chính là cậu đi, như vậy tớ mới phán đoán chính xác được."

 

"Không phải tớ, không phải mà!" Vân Sơ Thiển bối rối, đành hạ thấp giọng nói: "Là Tống Gia Mộc..."

 

"Ồ, muốn hỏi về cậu ta à, thế cậu có thắc mắc gì cứ hỏi đi." Viên Thái Y lại cười hì hì, ánh mắt đầy mờ ám.

 

"Thì là dạo này chẳng phải cậu ta toàn ngồi cạnh tớ sao? Thái Y, cậu thấy cậu ta định làm gì?"

 

Vân Sơ Thiển nghĩ đến đạo lý "người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc sáng suốt", chắc người ngoài sẽ nhìn rõ hơn một chút.

 

"Cậu là người trong cuộc, chẳng lẽ cậu không rõ hơn tớ sao? Không phải nói cậu ta muốn nghiêm túc học tập à?"

 

"Thì là nghiêm túc học tập..." Vân Sơ Thiển ghé tai Viên Thái Y thầm thì: "Cậu ta muốn làm hòa với tớ, bọn tớ... bọn tớ thực ra quen nhau từ nhỏ... tóm lại là... đại khái là làm hòa."

 

"Thanh mai trúc mã luôn cơ à!"

 

"..."

 

Từ này cứ thấy ám muội kiểu gì ấy, tim Vân Sơ Thiển đập thình thịch, bèn bực mình nhéo cô bạn

một cái: "Thế theo phân tích của cậu thì thế nào?"

 

"Cậu muốn tớ phân tích thế nào?"

 

"Thì... khách quan một chút đi... Ví dụ như cậu ta có thực sự muốn làm hòa không, hay là có ý đồ gì khác không chẳng hạn..." Vân Sơ Thiển ấp úng.

 

Viên Thái Y nằm thẳng trên giường suy nghĩ một lát, nghiêm túc hồi tưởng lại những chi tiết hai người họ cư xử hàng ngày, gạt bàn tay đang sờ mình của Vân Sơ Thiển ra, lúc này mới quay sang phân tích: "Theo tớ thấy, có lẽ cậu ta cũng đang hơi mông lung."

 

"Mông lung?" Vân Sơ Thiển nhíu đôi mày thanh tú, cô cũng nằm thẳng trên giường, hai tay túm lấy mép chăn. "Nhưng tớ thấy dạo này mục tiêu của cậu ta rõ ràng lắm mà, kế hoạch thực hiện cũng rất dứt khoát, không giống kiểu mông lung đâu."

 

"Không phải mông lung chuyện đó. Chẳng phải cậu hỏi tớ về mối quan hệ của hai người sao, tớ thấy cậu ta đang mông lung trong chính mối quan hệ của hai người ấy."

 

Viên Thái Y nằm nghiêng, một tay gối dưới đầu, nhìn Vân Sơ Thiển tiếp tục phân tích: "Cậu xem nhé, nếu cậu ta chỉ muốn làm hòa với cậu thôi, thì biểu hiện gần đây có hơi thân mật quá mức rồi đấy, cậu chắc chắn cũng cảm nhận được, nếu không cậu đã chẳng đến hỏi tớ thế này."

 

"Ừ ừ ừ!" Cái đầu nhỏ của Vân Sơ Thiển gật như gà mổ thóc, Viên Thái Y phân tích rất đúng. Chỉ đơn thuần từ góc độ làm hòa thì biểu hiện của tên kia đúng là có hơi "thân thiết" quá, đến mức cô còn nghi ngờ cậu ta thích mình.

 

"Nên là cậu ta đối với tớ có..." Vân Sơ Thiển đỏ mặt, không biết nói thế nào.

 

"Nhưng mà nhé, lại chưa đến mức là 'thích cậu'." Viên Thái Y tiếp tục: "Nếu cậu ta thích cậu, thì dựa trên biểu hiện hiện tại, hành động trong việc 'thích' lại hơi thiếu quyết đoán, tức là chưa bung xõa ra để theo đuổi cậu, nên tớ mới nói trông cậu ta có vẻ hơi mông lung."

 

"Ồ, tớ hiểu rồi, ý cậu là chính cậu ta cũng không biết mình có thích tớ hay không?" Vân Sơ Thiển bừng tỉnh đại ngộ.

 

"Ừ ừ, nhìn dáng vẻ thì đúng là vậy đấy." Viên Thái Y rất tự tin nói: "Nhưng có thể khẳng định là, việc cậu ta muốn làm hòa với cậu là nghiêm túc, nên hai người có không gian phát triển rất lớn!"

 

"Không gian phát triển..." Vân Sơ Thiển nghĩ đến từ này, trái tim lại không nghe lời nữa. Cô nhẹ nhàng cắn môi, bản thân không cảm thấy gì nhưng Viên Thái Y thấy rõ ràng gò má cô đã nhuộm một tầng đỏ thắm.

 

"Thiển Thiển, cậu thích cậu ta à?" Viên Thái Y ghé tai cô hỏi khẽ.

 

Câu nói này làm rung động màng nhĩ thiếu nữ, có thể thấy rõ ràng, sắc đỏ nhạt trên mặt cô lập tức biến thành đỏ bừng, ánh mắt cũng ngay lập tức trở nên hoảng loạn.

 

"Làm... làm gì có, đừng nói lung tung!"

 

"Ồ ồ~"

 

Viên Thái Y không nói nữa, như thể đã phân tích xong xuôi, cô nhắm mắt đi ngủ. Một lúc sau, Vân Sơ Thiển không kìm nén được, lại xoay người xán lại gần, đưa ngón tay chọc chọc Viên Thái Y.

 

"Thái Y, Thái Y..."

 

"Hửm? Tớ sắp ngủ rồi."

 

"Đừng ngủ đừng ngủ, tớ chưa hỏi xong mà."

 

"Muốn hỏi gì nữa?"

 

Vân Sơ Thiển kéo kéo chăn, nhỏ giọng nói: "Thế như vậy thì tớ cứ mặc kệ cậu ta là được đúng không, dù sao cậu ta cũng chưa thích tớ, tớ... tớ cũng không thích cậu ta, vậy tớ cứ để thuận theo tự nhiên?"

 

"Nếu cậu chỉ muốn làm hòa với cậu ta thôi thì làm vậy cũng chẳng vấn đề gì." Viên Thái Y gật đầu, rồi lại nhắm mắt.

 

Viên Thái Y cứ nói lấp lửng làm Vân Sơ Thiển sốt ruột chết đi được.

 

"Thế giả sử nhé, tớ nói là giả sử, ngoài cách làm đó ra, tớ còn lựa chọn nào khác không?"

 

"Có, và rất quan trọng." Viên Thái Y bỗng dưng hăng hái hẳn lên, "Lúc nãy tớ chẳng phải đã nói rồi sao, việc cậu ta làm hòa với cậu là nghiêm túc, nhưng đối với mối quan hệ của hai người thì

cậu ta cũng rất mông lung. Nên nếu cậu không làm gì cả, rất có thể đến cuối cùng hai người thực sự chỉ là làm hòa thôi, biến thành 'anh em tốt' chứ không phải gì khác."

 

"Bởi vì hai người quen nhau quá lâu rồi, ngoài đời có rất nhiều cặp thanh mai trúc mã cuối cùng cũng chỉ thành anh em tốt thôi. Theo lý thuyết tình yêu của nhà tâm lý học Sternberg, tình yêu được cấu thành từ ba phần: Đam mê, Thân mật và Cam kết. [note88867] Thế nên để tránh việc cuối cùng trở thành anh em tốt, cậu phải nhen nhóm được 'đam mê' trong cậu ta mới được."

 

Vân Sơ Thiển chớp chớp mắt, nghe mà muốn nổ tung lỗ tai, nhưng không dám bỏ sót một chữ nào vì sợ mình bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.

 

"Thật vậy à..."

 

"Đương nhiên. Tớ hỏi cậu nhé, dạo này cậu ta bắt đầu thay đổi, có phải cậu có cảm giác mới mẻ hẳn không, có chút rung động đúng không? Đừng có phủ nhận nhé, nếu không cậu đã chẳng đến hỏi tớ."

 

"Thì... đúng là thấy cậu ta trở nên thu hút hơn..." Vân Sơ Thiển nhỏ giọng thừa nhận.

 

"Đúng rồi! Cậu ta đang thay đổi, nhưng cậu thì không, cậu vẫn như cũ, thế thì đến cuối cùng, khi cậu ta bước qua giai đoạn mông lung, sẽ thực sự chỉ coi cậu là anh em tốt thôi."

 

Vẻ mặt Vân Sơ Thiển trở nên nghiêm trọng, hình như đúng là vậy thật.

 

"Thế tớ phải thay đổi thế nào đây? Đừng hiểu lầm nhé, tớ chỉ hỏi bừa thôi đấy."

 

"Giống như cách cậu ta khiến cậu thấy mới mẻ ấy, cậu cũng phải làm cho cậu ta thấy mới mẻ chứ. Ví dụ như chăm chút diện mạo một chút chẳng hạn. Bao lâu rồi cậu không đi chơi riêng với cậu ta? Có thêm nhiều kỷ niệm riêng tư giữa hai người là một lựa chọn tuyệt vời. Con gái ấy mà, nếu thích một người thì thiên phú tiềm ẩn sẽ luôn được kích hoạt thôi."

 

"Tớ hiểu rồi! Hóa ra là thế..." Vân Sơ Thiển bừng tỉnh đại ngộ. "... Hay là tớ cũng phân tích cậu một chút nhé?"

 

"Phân tích tớ làm gì..."

 

"Vì tớ thấy cậu cũng đang rất mông lung đấy. Hai đứa cậu đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng trách lớn lên cùng nhau."

 

"Bà đây bây giờ tinh ranh như khỉ ấy nhé!" Thiếu nữ mạnh miệng nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Từ vựng CET-4 (College English Test Band 4) là hệ thống khoảng 4.500 - 5.500 từ tiếng Anh cốt lõi, thường dùng cho sinh viên đại học tại Trung Quốc. Bộ từ vựng này tập trung vào các từ ngữ học thuật cơ bản, cụm từ cố định (collocations) và từ vựng thông dụng dùng trong văn viết và giao tiếp đời sống hàng ngày.
Từ vựng CET-4 (College English Test Band 4) là hệ thống khoảng 4.500 - 5.500 từ tiếng Anh cốt lõi, thường dùng cho sinh viên đại học tại Trung Quốc. Bộ từ vựng này tập trung vào các từ ngữ học thuật cơ bản, cụm từ cố định (collocations) và từ vựng thông dụng dùng trong văn viết và giao tiếp đời sống hàng ngày.
[Lên trên]
Câu nói này mô tả quy luật tự nhiên và tâm lý: khi mới quen, mọi người thường giữ ý, sắp xếp mọi thứ ngăn nắp (thứ tự thấp, entropy thấp). Khi đã thân thiết, sự đề phòng giảm, đồ đạc và thói quen tích tụ, dẫn đến sự lộn xộn (thứ tự cao, entropy tăng). Đây là quá trình tăng entropy (tiếp xúc) tự nhiên trong các mối quan hệ và không gian sống khi thiếu đi sự quản lý chủ động.
Câu nói này mô tả quy luật tự nhiên và tâm lý: khi mới quen, mọi người thường giữ ý, sắp xếp mọi thứ ngăn nắp (thứ tự thấp, entropy thấp). Khi đã thân thiết, sự đề phòng giảm, đồ đạc và thói quen tích tụ, dẫn đến sự lộn xộn (thứ tự cao, entropy tăng). Đây là quá trình tăng entropy (tiếp xúc) tự nhiên trong các mối quan hệ và không gian sống khi thiếu đi sự quản lý chủ động.
[Lên trên]
tính hết chứ:))
tính hết chứ:))
[Lên trên]
Theo lý thuyết tam giác tình yêu của Robert Sternberg (1986), tình yêu bao gồm ba thành phần chính: Thân mật (sự gần gũi, gắn kết), Đam mê (sức hút thể xác, lãng mạn) và Cam kết (quyết định duy trì mối quan hệ). Sự kết hợp khác nhau của ba yếu tố này tạo ra 7 loại hình tình yêu, trong đó "Tình yêu trọn vẹn" là sự cân bằng của cả ba.
Theo lý thuyết tam giác tình yêu của Robert Sternberg (1986), tình yêu bao gồm ba thành phần chính: Thân mật (sự gần gũi, gắn kết), Đam mê (sức hút thể xác, lãng mạn) và Cam kết (quyết định duy trì mối quan hệ). Sự kết hợp khác nhau của ba yếu tố này tạo ra 7 loại hình tình yêu, trong đó "Tình yêu trọn vẹn" là sự cân bằng của cả ba.