Hơn mười giờ tối, tiếng mở cửa vang lên.
Tống Gia Mộc vừa tắm xong, đang phơi quần áo. Sau lần bị Vân Sơ Thiển giáo huấn trước đó, giờ cậu phơi đồ đã cẩn thận hơn nhiều. Cầm ly nước ra phòng khách, cậu vừa hay gặp bố mẹ mới về.
"Con ăn cơm chưa? Có kẹo hỷ này."[note88862]
"Con ăn lâu rồi. Sao hai người về muộn thế?"
Tống Gia Mộc đón lấy kẹo hỷ, bóc một viên ăn luôn, chỗ còn lại đút vào túi, để mai mang cho Vân Sơ Thiển.
"Toàn người thân cả, ăn xong ngồi hàn huyên tâm sự nên muộn thôi."
Lý Viên nhìn con trai một cái, hỏi: "Tối nay con ăn gì, lại gọi đồ về à?"
"Ây chà, nói ra chắc mẹ không tin đâu, con ăn cực kỳ dinh dưỡng và lành mạnh nhé, cơm nhà nấu hẳn hoi."
"Ai nấu cho con?"
"Vân Sơ Thiển ạ, con sang nhà cậu ấy ăn chực."
Lý Viên vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn cậu: "Hai đứa lại bắt đầu làm hòa à? Sáng thấy Thiển Thiển mang sữa đậu nành sang, tối lại nấu cơm cho con? Con không cưỡng ép người ta đấy chứ?"
"Gì mà 'lại bắt đầu'..."
"Chẳng phải cũng mười lần thì tám lần rồi sao, có điều hình như lần nào cũng không kiên trì được mấy ngày."
"Cậu ấy kể với mẹ à? Sao mẹ rõ thế..."
"Mẹ nhìn một cái là ra ngay."
"Lần này khác! Con nghiêm túc mà, mấy lần trước chỉ là nói mồm thôi, nhưng mẹ xem con đi, dạo này con có phải rất cầu tiến không?"
Tống Gia Mộc xắn tay áo, gồng bắp tay cho mẹ xem. Thấy con trai có vẻ thực sự muốn nghiêm chỉnh, Lý Viên cũng không nói thêm gì nữa. Bà chỉ mong có cô con dâu tốt để giám sát nó, tình yêu đẹp nhất chẳng phải là cả hai cùng tiến bộ sao.
"Ai thèm quản con. Hai đứa cũng lớn cả rồi, đừng có lúc nào cũng như trẻ con giận dỗi nhau, học tập Thiển Thiển nhiều vào, không thiệt đâu."
"Haiz, thôi con ngủ đây, mai con còn phải dậy sớm chạy bộ nữa."
Tống Gia Mộc vẫy vẫy tay rồi về phòng. Niên Niên cũng lon ton chạy theo vào. Mèo nhỏ giờ gan dạ hơn hẳn, dạo này ăn uống tốt nên lớn khá nhanh, lúc mới mang về cân được hai cân, giờ đã lên hai cân rưỡi rồi, chưa đầy một tuần mà béo thêm hẳn năm lạng.
Tống Gia Mộc nằm trên giường nghịch điện thoại, Niên Niên nhảy lên ngực cậu nằm cuộn tròn, nó cũng khá thích xem cậu lướt video ngắn.
Thỉnh thoảng lướt qua video mỹ nhân, Tống Gia Mộc cũng nán lại nhìn, nhưng thứ thu hút cậu nhất vẫn là mấy clip sửa móng lừa, cạo lông cừu, cạy hàu trên đá, hay xem mấy tay buôn xe cũ rửa xe... rõ ràng là những video bình thường nhưng xem lại thấy cực kỳ sảng khoái.
Phần tin nhắn TikTok có mười mấy chấm đỏ, mở ra xem toàn là Trương Thịnh tag cậu vào mấy video gái đẹp. Xem xong clip một lão thợ câu "xử đẹp" chủ hồ câu, Tống Gia Mộc tắt TikTok, mở QQ lên.
Dạo này cậu và "Ở nhà lâu tự nhiên ngốc" không nói chuyện nhiều lắm, chủ yếu vẫn là bàn về truyện. Có lẽ sau khi biết thân phận thực sự của nhau, cả hai đều có chút chột dạ.
Nhưng khả năng lớn hơn là vì hiện tại mối quan hệ ngoài đời của cả hai đang ấm lên dần, tần suất gặp mặt nói chuyện trực tiếp tăng vọt so với trước kia. Dù sao đi nữa, nhờ sự việc lần này, cả hai đều bắt đầu nghiêm túc nhìn nhận lại mối quan hệ giữa mình và đối phương. Có lẽ không hề đối nghịch như vẻ bề ngoài, thực ra họ luôn rất hợp rơ khi trò chuyện.
Như thường lệ, Tống Gia Mộc gửi tin nhắn cho "ngốc ngốc", bàn chuyện viết lách, nhân tiện thăm dò một chút. Vân Sơ Thiển cũng đang online, giống hệt cậu, cô cũng đang rúc trong chăn và muốn thăm dò ngược lại. Lúc nhận được tin nhắn của cậu, cô còn hơi chột dạ một tẹo, rồi lại vội an ủi bản thân đừng sợ, cậu ta có biết đâu, mà biết cũng chẳng làm gì được mình...
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Ê, dạo này sao không thấy cậu nhắc đến cái tên kia nữa thế?"
Giấy Bút: "À, quên chưa bảo cậu, dạo này tớ đang làm hòa với cậu ấy, cảm thấy không thể cứ tiếp tục như thế này mãi được."
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Thật hay giả đấy, sao tự dưng lại muốn làm hòa với người ta?"
Vân Sơ Thiển nín thở. Nếu tên này không biết "ngốc ngốc" chính là mình, thì chắc chắn cậu ta sẽ nói thật lòng. Cô cũng tò mò chết đi được lý do cậu ta muốn làm hòa là gì.
Giấy Bút: "Thì cũng trải qua một số chuyện thôi. Xem lại mấy tấm ảnh cũ, cảm thấy giữa bọn tớ mấy cái tranh cãi mâu thuẫn nhỏ nhặt dường như chẳng quan trọng đến thế. So với những người khác, tớ và cậu ấy quen nhau lâu nhất, trước đây cũng từng có những lúc cực kỳ, cực kỳ tốt đẹp.
Thực ra cậu ấy thật sự rất tốt, tớ cảm thấy duyên phận của bọn tớ chưa dứt, nên muốn làm hòa thôi."
Tống Gia Mộc gõ chữ, đây hoàn toàn là lời thật lòng của cậu. Mượn cơ hội này nói cho cô nghe, đây cũng là đáp án mà cậu đã suy nghĩ rất lâu vào đêm hôm đó.
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Nếu đã quen nhau lâu như vậy, cuối cùng mà không ở bên nhau thì đúng là đáng tiếc thật." Quá một lúc sau, Vân Sơ Thiển mới phản hồi.
Giấy Bút: "Ở bên nhau?"
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Ý tớ là làm hòa." Vân Sơ Thiển vội vàng thu hồi tin nhắn trên.
Tống Gia Mộc cũng thu hồi câu hỏi của mình.
Giấy Bút: "Cậu cũng là con gái, cậu thấy tớ nên làm hòa với cậu ấy thế nào?"
Tống Gia Mộc nhận ra cái hay rồi, hỏi ai cũng chẳng bằng hỏi chính chủ! Sau này kể cả không biết mình sai ở đâu cũng có thể hỏi cô ấy, đúng là tuyệt diệu. Quả nhiên, Vân Sơ Thiển bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Nếu cậu đã muốn làm hòa với người ta thì phải kiên trì, nếu không sẽ khiến người ta thấy cậu rất tùy tiện, chẳng có nguyên tắc gì cả, cũng không thấy được thành ý. Ví dụ như mỗi ngày mang đồ ăn sáng cho người ta này, chịu khó nói chuyện nhiều hơn, sinh nhật thì nhớ chúc mừng, ốm đau cũng phải quan tâm. Con gái mà, có khi cô ấy chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, biết đâu lòng mềm dẻo lắm ấy chứ."
Vân Sơ Thiển cuộn tròn trong chăn, hai chân kẹp gối, tay ôm gấu bông. Ánh sáng màn hình phản chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, cô khẽ cắn môi, cười thầm hì hì.
Giấy Bút: "Có lý, xem ra vẫn phải nhờ cậu hiến kế rồi."
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Tóm lại là tớ thấy cô ấy nhất định không ghét cậu đâu. Cậu mà có gì không hiểu cứ đến hỏi tớ là được."
Giấy Bút: "[OJBK]" [note88863]
Dù lần trước đã hỏi một lần rồi nhưng Vân Sơ Thiển quyết định thăm dò thêm phát nữa cho chắc ăn, cô lại nhắn một câu:
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Nói nhỏ cho tớ nghe đi, không lẽ cậu thích người ta rồi hả? [Mặt cười gian]"
Tin nhắn vừa gửi đi, Vân Sơ Thiển cảm thấy tim mình lại đập nhanh hơn. Nếu Tống Gia Mộc thực sự không biết cô là ai, thì khả năng cao cậu ta sẽ nói thật! Đợi một lúc lâu, đôi mắt đang dán chặt vào màn hình của thiếu nữ mới phản chiếu lại tin nhắn của cậu.
Giấy Bút: "[Mặt cười gian][Mặt cười gian][Mặt cười gian]"
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Thế nào đây? [Mặt cười gian]"
Giấy Bút: "Chưa nghĩ nhiều thế đâu, chỉ muốn làm hòa thôi [Mặt cười gian]"
Cái tên đáng ghét này, lại dùng icon mặt cười gian vạn ác kia, sắp tràn ra ngoài màn hình luôn rồi.
Tóm lại là Vân Sơ Thiển dường như chẳng thu thập được thông tin gì hữu ích, đừng nói là phán đoán xem cậu ta có tâm tư kỳ quái gì không, ngay cả việc cậu ta có biết thân phận mạng của mình hay không cũng chẳng rõ ràng.
Nhưng trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hẳn, cậu ta chỉ muốn làm hòa thôi, vậy thì cô tạm thời yên tâm rồi. Dù sao chính cô cũng chưa làm rõ được cảm xúc của mình, ném con ếch vào nước sôi mà nó không nhảy đi mới lạ đấy.
Giấy Bút: "Đúng rồi, sao dạo này cũng không thấy cậu nhắc đến cái tên kia thế?"
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Tớ á, tớ đập bẹp cậu ta rồi!"
Giấy Bút: "[Mặt cười gian]"
Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "[Túm mặt cười gian đánh cho một trận]"
Cả hai cùng đặt điện thoại xuống, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Đêm nay Vân Sơ Thiển không "hành hạ" chú gấu bông nữa, cô ôm nó vào lòng, ngủ rất ấm áp. Niên Niên cũng cuộn tròn ngủ bên gối Tống Gia Mộc, mèo nhỏ còn biết ngáy, lúc ngủ say quá cái lưỡi nhỏ thò cả ra ngoài mà không biết.
Trời sáng, tháng Ba sắp qua đi.
Tháng Tư đẹp nhất trần gian, không phụ sắc xuân, cùng bước mọi người sắp đến rồi!
1 Bình luận