Toàn Văn

Chương 17: Đến cũng đến rồi, đừng mong chạy thoát

Chương 17: Đến cũng đến rồi, đừng mong chạy thoát

Tay Tống Gia Mộc vẫn còn đặt trên nắm cửa;

Ngòi bút của Vân Sơ Thiển vẫn còn viết trên trang sổ;

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều sững sờ trong giây lát.

Tống Gia Mộc lùi lại một bước, nhìn kỹ lại số phòng, 302, đúng rồi mà.

Chưa kịp để cậu mở lời, Vân Sơ Thiển - người vừa mới xốc lại tinh thần chuẩn bị phỏng vấn - bỗng chốc xìu xuống, hỏi: "Tống Gia Mộc, cậu tìm tớ lại có việc gì nữa đây?"

"Ơ không... sao cậu lại ở đây?"

Tống Gia Mộc đầy một bụng thắc mắc, "Cậu nói cho rõ xem nào, tớ chủ động tìm cậu bao giờ hả?"

"Được thôi, giỏi thì học kỳ này trước kỳ thi đừng có mà tìm tớ mượn vở ghi chép nhé."

"... Người anh em, tớ đùa chút thôi mà."

"Ai là anh em với cậu!"

"Dừng dừng dừng..."

Tống Gia Mộc sợ cô thật rồi, mới chạm mặt mà không khí đã nồng nặc mùi thuốc súng, "Cậu vẫn chưa trả lời tớ đâu, sao cậu lại ở đây?"

"Gì mà tớ ở đây, tớ ở đâu cậu quản được chắc..."

"Không phải, đây không phải địa điểm phỏng vấn tuyển người của CLB Nghiên cứu Văn học mạng sao? Người của họ đâu? Bị cậu đuổi đi rồi à?"

"Vậy nên cậu là đến..."

"Chẳng lẽ cậu chính là..."

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều có chút chấn động.

Trong lòng Vân Sơ Thiển dậy sóng, quả nhiên là cái bẫy của ông trời mà! Tại sao Tống Gia Mộc lại chạy đến CLB do cô lập ra để phỏng vấn chứ? Phải rồi... cậu ta chính là "Giấy Bút" ... Ngất mất thôi!

Câu nói "oan gia ngõ hẹp" quả không sai, định luật Murphy cũng chẳng sai, vậy rốt cuộc là sai ở đâu? [note87905]

So với Vân Sơ Thiển, Tống Gia Mộc còn kinh ngạc hơn.

Cứ ngỡ đã hiểu rõ cô lắm, vậy mà không ngờ cô cũng thích đọc tiểu thuyết mạng? Liệu có khi nào cũng là một người viết lách không? Thậm chí còn đặc biệt lập ra một CLB, Tống Gia Mộc không tin cô chỉ đơn thuần là muốn kiếm điểm rèn luyện.

Thật là thâm sâu khó lường nha Vân Sơ Thiển.

Tất nhiên, thích đọc tiểu thuyết mạng không phải sở thích gì khó chấp nhận, bố cậu chẳng phải cũng mê mấy bộ truyện "ở rể" đó sao.

Tống Gia Mộc nhìn cô với vẻ mặt kỳ quái. Thông thường, kiểu con gái ngoài mặt nghiêm chỉnh thế này, một khi đã thích đọc tiểu thuyết mạng thì thể loại cô ấy mê đa phần là không được đứng đắn cho lắm. Biết đâu cô ấy lại sùng bái kiểu "Tổng tài bá đạo yêu tôi", hay gì đó?

Tóm lại, CLB này không thể tham gia được!

"Ngại quá, tớ nhìn nhầm phòng rồi."

Tống Gia Mộc định bôi mỡ vào chân, chuẩn bị chuồn lẹ.

"Cậu... cậu không được đi!"

Vân Sơ Thiển ra tay cực nhanh, "vèo" một cái đã lao ra, túm lấy cánh tay cậu lôi tuột vào trong lớp.

"Tớ bảo đảm, tớ thề! Tuyệt đối không nói ra chuyện cậu thích mấy bộ 'Tổng tài bá đạo yêu tôi' đâu!"

"Cái quái gì thế! Tớ không có!"

"Tớ sẽ sống để bụng chết mang theo!"

"Tớ đã bảo là không có mà!"

"CLB của các cậu kiểu gì thế, tuyển người bằng cách lôi kéo thế này à?"

"Cậu vào đây... mau vào đây!"

Vân Sơ Thiển đỏ bừng mặt, giống như đang "cướp rể", lôi Tống Gia Mộc vào phòng rồi "rầm" một cái đóng cửa lại.

Cô nghĩ thông suốt rồi, Tống Gia Mộc không biết thì thôi, chứ đã biết rồi thì không thể để cậu chạy thoát. Dù sao bây giờ tuyển người cũng khó khăn, vớ được mống nào hay mống nấy.

Tống Gia Mộc cảm thấy mình như vừa đâm sầm vào bí mật động trời nào đó của cô, bị cô ấn ngồi xuống một chiếc ghế, vẻ mặt đầy kinh hãi.

"Không phải cậu muốn phỏng vấn sao, vậy chúng ta bắt đầu đi."

Vân Sơ Thiển mở sổ ra, Tống Gia Mộc liếc thấy trên trang giấy chỉ có lèo tèo vài cái tên, mà phía sau còn bị gạch chéo.

"Tớ không phỏng vấn có được không?" Tống Gia Mộc rụt rè hỏi.

"Không được, dù tớ với cậu rất thân, tớ cũng không thể để cậu đi cửa sau." Vân Sơ Thiển trưng ra bộ mặt công tư phân minh.

"Ý tớ là tớ không tham gia nữa." Tống Gia Mộc cạn lời.

Nghe vậy, đôi mắt to của Vân Sơ Thiển lại lườm cậu, bàn tay nắm chặt cán bút đến mức đầu ngón tay hơi trắng bệch.

"Đến cũng đến rồi, vậy tớ phỏng vấn một chút vậy."

Tống Gia Mộc vội vàng đổi ý, thầm nghĩ thôi thì cứ làm cho xong thủ tục, Vân Sơ Thiển xưa nay vốn không ưa cậu, kiểu gì cô ấy chẳng tìm cớ mà đá mình ra.

"Cậu nghiêm túc một chút."

"Tuân lệnh."

"Họ tên."

"..."

Tống Gia Mộc định cà khịa một câu, nhưng vừa chạm phải ánh mắt cô, đành thật thà: "Tống Gia Mộc."

"Tuổi."

"Hai mươi."

"Cậu thấy thông tin tuyển thành viên của chúng tôi ở đâu?"

"Diễn đàn trường."

"Tại sao cậu muốn tham gia CLB của chúng tôi?"

Câu hỏi này làm khó Tống Gia Mộc rồi. Lúc đầu thì muốn thật, nhưng giờ thì chẳng muốn tí nào!

"Vì có hứng thú với văn học mạng."

"Cậu có sở trường hay ưu điểm gì? Nhược điểm là gì?"

"Đẹp trai có tính không..."

"Tống Gia Mộc!"

"Tớ học tập nghiêm túc chăm chỉ, chịu thương chịu khó, phục vụ theo sự sắp xếp của tổ chức. Sở trường là đọc sách rất nhanh, lượng đọc lớn. Nhược điểm là không biết cách từ chối người khác."

Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái. Quen biết bao nhiêu năm, mấy lời vừa rồi chẳng có câu nào là thật cả, Tống Gia Mộc ngoài đẹp trai ra thì chẳng được cái tích sự gì.

Nhưng cô vẫn nghiêm túc ghi chép lại, dù sao làm hồ sơ cũng cần dùng đến, ai bảo cậu ta tự mình dẫn xác vào lưới chứ.

Sau đó, cô tiếp tục hỏi theo quy trình về sự hiểu biết đối với CLB, kế hoạch tương lai, đã từng đảm nhiệm chức vụ gì chưa...

Tống Gia Mộc cảm giác đây không phải phỏng vấn, mà giống như đang xem mắt hơn.

"Đã là người yêu thích văn học mạng, vậy cậu hãy giới thiệu vài cuốn sách mình thích nhất đi."

"... Minh triều những chuyện kia, Tần Lại, Quỷ Bí Chi Chủ."

Vân Sơ Thiển ngẩng đầu nhìn cậu một cái. Điêu! Rõ ràng cậu thích nhất là Cực Phẩm Gia Đinh với Đại Phụng Đả Canh Nhân!

"Vậy, đọc nhiều sách như thế, cậu đã từng tự mình thử sáng tác trên mạng chưa?"

Tống Gia Mộc lập tức cảnh giác. Có, tất nhiên là có rồi.

Nhưng cái này tuyệt đối không thể nói! Nếu để cô biết mình viết truyện, cô chắc chắn sẽ dùng cái giọng mỉa mai chua loét mà bảo: "Ô~? Không ngờ cậu lại viết kiểu truyện này đấy, đúng là dục vọng không thỏa mãn mà."

"Không có!"

Tống Gia Mộc khẳng định chắc nịch, rồi tiện thể hỏi ngược lại cô: "Thế cậu có viết truyện không? Tớ có thể bái đọc tác phẩm của cậu được không?"

"Bây giờ là tớ đang phỏng vấn cậu, bạn học Tống Gia Mộc, đề nghị cậu xác định rõ vị trí của mình."

"..."

Trong một cuộc phỏng vấn bình thường, hai con người này giấu tới tận 108 cái tâm tư. [note87904]

Tống Gia Mộc không hiểu nổi sao cô lại hỏi lắm thế, ngay cả việc cậu có người thầm thích hay không cũng hỏi, bộ phỏng vấn CLB nào cũng thế à? Hay là Vân Sơ Thiển đang dùng việc công để tư lợi?

"Câu hỏi cuối cùng, cậu là người có khả năng chấp nhận chuyện gì?"

Nhìn vẻ mặt có vẻ vô hại của Vân Sơ Thiển, Tống Gia Mộc đề cao cảnh giác.

"Ý cậu là sao? Tớ không hiểu lắm..."

"Tức là, nếu cậu và Chủ tịch CLB có ý kiến khác nhau, cậu sẽ lựa chọn thế nào?"

Đệch, phỏng vấn thôi mà, có cần hóc búa thế không!

Nếu là cậu, cậu chắc chắn sẽ trói chặt bà Chủ tịch lại, lấy roi quất, lấy nến nhỏ vào cho đến khi bà ta chịu khuất phục thì thôi.

"Khụ khụ... Nói chung là, chỉ cần không vi phạm các giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội, tớ đều có thể chấp nhận."

"Rất tốt."

Vân Sơ Thiển hài lòng.

"Cậu đã vượt qua cuộc phỏng vấn nghiêm ngặt, từ giờ trở đi, cậu chính là một thành viên của CLB Văn học mạng rồi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Số 108 thường tượng trưng cho 108 nỗi phiền não (Kleśā) của con người theo quan niệm Phật giáo, đại diện cho những chướng ngại cần vượt qua để đạt đến sự giác ngộ và thanh tịnh
Số 108 thường tượng trưng cho 108 nỗi phiền não (Kleśā) của con người theo quan niệm Phật giáo, đại diện cho những chướng ngại cần vượt qua để đạt đến sự giác ngộ và thanh tịnh
[Lên trên]
định luật "cái gì càng sợ nó xảy ra thì nó sẽ xảy ra"
định luật "cái gì càng sợ nó xảy ra thì nó sẽ xảy ra"