Toàn Văn

Chương 110: Vòng eo thiếu nữ

Chương 110: Vòng eo thiếu nữ

"Gia Mộc, tối nay cùng đi ăn mừng một chút không?"

"Muộn rồi, tôi phải về đây, mọi người cứ đi ăn đi, lúc chia tiền cứ tính cả phần tôi."

"Có câu này của cậu là được rồi!"

Tống Gia Mộc đi ra sau rổ lấy túi, quần bóng rổ thì không thay, cậu lột luôn cái áo đấu ra, để lộ thân hình nửa trên săn chắc.

Hiệu quả rèn luyện của tháng này cực kỳ tốt, phần bụng không có lấy một chút mỡ thừa. Dù không gồng lên cũng thấp thoáng thấy rõ những thớ cơ bụng phân tách rõ ràng, cơ nhị đầu và tam đầu cũng rất đẹp, mang một vẻ đẹp khỏe khoắn kiểu dòng chảy.

Ngay cả "hạt đậu nhỏ"... cái này thì không tập luyện được, nhưng hai khối cơ ngực được tập rất đẹp và rắn chắc, thế nên nhìn tổng thể cũng rất thuận mắt.

Lột áo ra xong, cậu mở ba lô, lấy khăn lông lau sạch mồ hôi trên người, rồi cho cái áo đẫm mồ hôi vào túi nilon, nhét lại vào ba lô, tiện thể mặc chiếc áo thun ban ngày vào.

Cậu nâng cánh tay lên ngửi thử, tuy ra nhiều mồ hôi nhưng không có mùi gì hôi hám, trừ phi để qua đêm không tắm, chứ giờ thì vẫn ổn.

Mái tóc cũng hơi rối, cậu tùy ý dùng lòng bàn tay vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao ráo.

Cậu thực sự rất đẹp trai, là kiểu người dù để lộ trán hay thậm chí là cạo trọc đầu vẫn ưa nhìn. Hồi kỳ nghỉ hè năm nào đó, cậu từng cạo trọc vì nghe ai đó bảo cạo xong tóc mọc lại sẽ đẹp hơn. Giai đoạn tóc mọc lởm chởm đó là lúc cậu xấu nhất, mỗi lần Vân Sơ Thiển gặp đều cười nhạo cậu nhìn như một tên "hoa tăng" phá giới, vừa tà khí vừa có chút ngông nghênh.

Tống Gia Mộc còn có một chiếc kính mắt, cậu không cận thị, kính đó là kính không độ, lúc nào muốn ra vẻ trí thức thì cậu đeo vào, lập tức trở nên văn nhã lịch thiệp.

Đeo ba lô một bên vai, Tống Gia Mộc đứng dậy kiểm tra xem có sót đồ gì không. Nhìn đồng hồ đã năm giờ rưỡi chiều. Những người xem bóng ban nãy đã tản đi hết, Vân Sơ Thiển cũng đã đi rồi.

Có hai cô gái lớp bên cạnh đang tiến về phía cậu với vẻ ngập ngừng, có lẽ là muốn xin WeChat, Tống Gia Mộc không để ý, sải bước dài nhanh chóng rời đi.

Không nhắn tin cho Vân Sơ Thiển, cậu đi thẳng tới chỗ để xe điện.

Quả nhiên thấy cô ở đó.

Ban đầu, hai người chỉ khi nào tình cờ gặp mới cùng về, sau đó dần dần thành ngầm hiểu mà đợi đối phương, từ khi có xe điện thì ngày nào cũng về cùng nhau.

Thiếu nữ vốn hay giữ kẽ, dĩ nhiên sẽ không đứng đợi cậu trước mặt bao nhiêu bạn học. Trận bóng vừa xong là cô đã chạy tới chỗ để xe trước rồi.

Bãi xe chật ních xe điện và xe đạp, xe của hai người bị kẹt ở bên trong. Nhân lúc Tống Gia Mộc chưa tới, cô tự mình dắt những chiếc xe đạp xung quanh ra.

Vân Sơ Thiển dáng người nhỏ nhắn, sức cũng không lớn, cô xoay chiếc túi đeo ra sau lưng, hì hục dắt từng chiếc xe đạp chắn đường ra, vừa làm vừa phải chú ý không làm xước xe người khác. Cố gắng một hồi lâu, cuối cùng cũng dọn ra được một khoảng trống.

Lúc Tống Gia Mộc đi tới nơi, liền nhìn thấy cô đang hùng hục dắt xe đạp.

Cô vẫn chưa thấy cậu, dắt xong liền chống nạnh, vẻ mặt mệt bở hơi tai. Như có linh cảm, cô quay đầu lại thấy Tống Gia Mộc đang đi tới, vội buông tay đang chống nạnh ra, giấu sau mông, đôi giày trắng nhỏ giả vờ đá đá một viên sỏi dưới đất làm trò.

"Sức cậu cũng lớn gớm nhỉ."

"Tất nhiên rồi."

Vân Sơ Thiển hừ một tiếng. Đã bị cậu bắt gặp rồi thì cô cũng chẳng buồn phản bác chuyện mình chủ động dọn xe nữa. Nếu không cô nhất định sẽ bảo: "Tớ vừa tới đã thấy thế rồi, chắc chắn là tại xe cậu trông 'ngứa mắt' quá nên người ta mới không để xe gần đấy, chứ không phải tớ coi xe cậu như xe tớ rồi cuống cuồng muốn về cùng cậu đâu."

Tống Gia Mộc bước tới, Vân Sơ Thiển nhường chỗ, cậu mở khóa, cắm chìa, từ từ lùi xe ra. Con đường thiếu nữ dọn sẵn rất rộng rãi, cậu lùi ra rất thuận lợi.

"Tớ thấy trong group bảo lớp mình đi liên hoan, sao cậu không đi?" Vân Sơ Thiển hỏi.

"Nếu tớ đi thì chẳng lẽ để cậu đợi ở đây đến tối mịt?"

"Tớ đâu có ngốc, cùng lắm đợi cậu ba phút thôi."

"Lên xe."

Tống Gia Mộc quay đầu xe, hai chân chống đất, xoay ba lô ra trước ngực. Vân Sơ Thiển vịn vai cậu, thoăn thoắt ngồi lên yên sau.

"Cậu ra bao nhiêu mồ hôi, hôi chết đi được."

"Làm gì có, tớ ngửi thấy chẳng có mùi gì."

Tống Gia Mộc nghĩ một lát rồi bảo: "Hay là tối nay cậu lái xe nhé?"

"Tớ lái á?" Vân Sơ Thiển chớp chớp mắt.

"Muốn thử không?"

"Được chứ!"

Tống Gia Mộc xuống xe, giữ xe giúp cô di chuyển từ yên sau lên yên trước. Vân Sơ Thiển nắm lấy tay lái, hai chân chống đất, gót chân hơi nhón lên, vẻ mặt đầy phấn khích.

"Lên xe đi, tay lái tớ chắc chắn lụa hơn cậu, hồi thi bằng lái ô tô tớ qua luôn từ lần đầu đấy."

"Thôi đừng nhắc chuyện bằng lái nữa, thuần túy là mèo mù vớ rán thôi, lấy bằng xong cậu đã lái xe bao giờ chưa?"

"Dĩ nhiên là rồi chứ."

Vân Sơ Thiển sẽ không nói cho cậu biết lần đầu cô cầm lái ra đường, ông bố ngồi ghế phụ đã phải thót tim như thế nào. Xe điện cô cũng chưa đi bao giờ, nhưng chắc cũng không khác xe đạp là mấy, người mới chắc cũng nhanh quen thôi.

"Cậu thử trước đi đã."

Tống Gia Mộc chưa vội lên xe: "Cứ chầm chậm đi quanh đây thích nghi một chút. Tay ga ở đây, phanh ở đây, thường dùng phanh sau là được, đừng dùng phanh trước khi đang chạy nhanh, không là nó chúi đầu xuống đấy..."

"Khinh thường tớ quá."

Vân Sơ Thiển khẽ vặn ga, chiếc xe bắt đầu chầm chậm chuyển động. Cô thực sự chưa quen tay nên xe hơi loạng choạng một chút. Nhưng cô lại rất phấn khích, cảm thấy rất vui, đi vòng vòng hai vòng cô thấy mình ổn rồi.

"Đội mũ bảo hiểm vào."

"Xong rồi, lên đi."

"Cậu đi từ từ thôi đấy."

"Tớ đi vững lắm nha."

Thấy Tống Gia Mộc vẻ mặt đầy lo lắng, Vân Sơ Thiển rất hài lòng. Cô học theo dáng vẻ của cậu, nhón chân chống đất, giữ vững xe đợi cậu lên.

Tống Gia Mộc cao ráo, lên xe không cần vịn vai cô, chỉ cần nhấc chân một cái là đã ngồi gọn ở phía sau. Chiếc xe điện lún xuống một đoạn rõ rệt nhưng vẫn rất thăng bằng.

Vân Sơ Thiển đắc ý: "Cũng thường thôi mà, tuy cậu nặng thật đấy nhưng tớ vẫn giữ rất vững."

Thế là Tống Gia Mộc nhấc luôn đôi chân đang chống đất lên. Vân Sơ Thiển lập tức cảm thấy chiếc xe trở nên nặng trịch!

"Còn ổn không?"

"... Không vấn đề!"

Thế là Tống Gia Mộc vươn đôi bàn tay rộng lớn, vòng qua ôm lấy eo cô.

Vòng eo của thiếu nữ nhỏ nhắn đến kinh ngạc, Tống Gia Mộc trong thoáng chốc hiểu được ý nghĩa của từ "vừa vặn một vòng tay". Nó rất thon, rất mềm và rất êm ái, cậu có thể cảm nhận được sự nhỏ nhắn của cô. Nếu bàn tay cậu vòng hẳn ra phía trước, có thể che kín cả phần bụng nhỏ của cô.

Vân Sơ Thiển quên mất chuyện này, khoảnh khắc cậu ôm lấy eo mình, cả người cô cứng đờ, lưng thẳng tắp ngay lập tức. Cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay cậu, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.

Thôi xong rồi! Thế này thì lái xe làm sao được!

Theo bản năng, cô bắt đầu vặn vẹo, chiếc xe cũng theo đó mà lảo đảo. May mà chưa khởi hành, Tống Gia Mộc lập tức chống chân xuống đất, giữ vững chiếc xe đang chực đổ.

Vân Sơ Thiển đỏ bừng mặt, giơ bàn tay nhỏ vỗ vào đôi bàn tay đang ôm eo mình.

"Buông... buông ra! Nhột!"

"Tớ không ôm thì nguy hiểm lắm."

Tống Gia Mộc dường như đã bắt được "điểm yếu" của cô, cậu nhất định không buông, ngược lại còn ôm chặt hơn, còn lén dùng ngón tay gãi gãi vào phần thịt nhạy cảm bên hông cô.

Vân Sơ Thiển vừa thẹn vừa cười, gỡ tay cậu không nổi, đánh cậu cậu cũng không buông, mà cô lại đang ngồi trên xe, nửa thân dưới không cử động được, cứ thế vặn vẹo như một con trạch nhỏ.

Trêu chọc cô một hồi lâu, Tống Gia Mộc mới chịu buông tay.

Vân Sơ Thiển vội vàng nhảy xuống xe, giơ tay đánh cậu, nhéo cậu, khuôn mặt đỏ lựng như sắp rỉ ra nước.

"Đừng đánh đừng đánh... Đau! Cậu thấy chưa, tớ đã bảo cái này khó điều khiển lắm mà, tớ mới ôm một cái cậu đã chịu không nổi rồi, còn dám nói tớ..."

"Cậu gãi nhột tớ!"

"Tay tớ có động đâu, tại cậu vặn vẹo nên tự mình chạm vào thôi."

"Ngụy biện!"

Mãi một lúc sau, khi thiếu nữ đang thẹn thùng đã trút giận xong, Tống Gia Mộc mới mở kính chắn gió của mũ bảo hiểm ra. May mà có mũ bảo hiểm, nãy giờ mũ bị cô đánh kêu "bộp bộp".

"Thế cậu còn lái nữa không?"

"Không lái nữa."

Biết cái tên đáng ghét này là cố ý, Vân Sơ Thiển không dám lái nữa. Dù có là "tay lái già" đi chăng nữa, nhưng khi bị cậu ôm như thế, e là đến đèn xanh đèn đỏ cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn.

Tống Gia Mộc ngồi vào vị trí lái, nhường yên sau lại.

"Lên xe đi."

"Cứ tùy tiện sờ eo con gái nhà người ta như cậu, sớm muộn gì cũng bị tống vào đồn."

Vân Sơ Thiển vừa nói vừa ngồi lên yên sau, hai tay ôm lấy eo cậu, cười xấu xa "hì hì", ngón tay còn trả thù bằng cách gãi nhột cậu. Tống Gia Mộc sợ nhột, bị cô gãi đến mức chịu không thấu, liền chộp lấy đôi bàn tay nhỏ đang làm loạn.

Vân Sơ Thiển giật mình, nhưng hai tay bị cậu nắm chặt không buông, cậu còn kéo mạnh về phía trước, khiến cô không tự chủ được mà áp sát vào lưng cậu. Tại sao nãy cô cũng làm thế mà kết quả lại khác nhau thế này?! Dù là trước hay sau thì cô đều chịu thiệt hết vậy?!

"Cậu mau buông ra..."

"Thế cậu không được gãi tớ nữa, đang lái xe thế này nguy hiểm lắm."

"Không gãi nữa, không gãi nữa, buông ra...!"

Tống Gia Mộc bấy giờ mới buông cô ra. Cô nhéo vào eo cậu một cái, hơi thở và nhịp tim đều rất nhanh, nhưng không dám làm loạn như ban nãy nữa.

Chiếc xe điện phát ra tiếng động khe khẽ, từ từ tăng tốc lao về phía trước. Gió thổi tan cái nóng nực trên đôi má thiếu nữ, cô một lần nữa ôm lấy eo cậu, lần này rất ngoan, không hề nhúc nhích.

"Vân Sơ Thiển."

"Gì?"

"Sao hôm nay cậu lại đi xem tớ đánh bóng?"

"Chú ý dùng từ, tớ là đi xem lớp mình thi đấu."

"Cú úp rổ đó của tớ có ngầu không?"

"Không thấy."

"Ai tin được chứ."

Tống Gia Mộc vững vàng lái xe, gió mang theo mùi hương của cậu, hai người bâng quơ trò chuyện, xuyên qua sự náo nhiệt của thành phố. Ôm lấy eo cậu, cô không còn lo lắng sự cô đơn đột ngột sẽ bao vây lấy mình nữa.

"Ghé vào chợ đi." Sắp về đến nhà, Vân Sơ Thiển bảo.

Tống Gia Mộc liền rẽ hướng, lái về phía chợ.

"Cậu muốn mua rau gì?"

"Hương xuân."

"Cái này thực sự không phải đang nhắm vào biên tập đấy chứ?"

"Nếu Hương Xuân không cho đề cử thì chúng mình sẽ ăn 'Hương Xuân'. Cậu đã ăn trứng xào hương xuân chưa?" [note89626]

"Chưa, ngon không?"

"Tớ làm chắc chắn ngon."

"Thế lát nữa tớ nhắn tin cho bố tớ bảo ăn ở trường rồi, sau đó tớ lén sang nhà cậu ăn cơm chung với cậu nhé."

"..."

Giống như việc cùng đi xe điện về nhà, có người cùng ăn cơm cũng là một chuyện rất dễ gây nghiện. Thời gian gần đây, hễ có thời gian là Tống Gia Mộc lại bảo với bố mẹ là ăn ở trường, thực chất là lén nấu cơm ăn cùng cô.

Vân Sơ Thiển luôn cảm thấy thế này thật kỳ lạ, nhưng lại chẳng thể nào từ chối được.

"Thế cuối tuần cậu định làm gì?" Vân Sơ Thiển hỏi cậu. "Bây giờ truyện mới của hai đứa mình đều ký được rồi, thứ hai phải đăng chương, tớ nghĩ nên tích thêm bản thảo dự trữ. Cuối tuần này chắc cậu ở nhà suốt chứ?"

"Đúng rồi, dù sao cũng chẳng có việc gì, tớ định sang nhà cậu cùng gõ chữ với cậu."

"Ừm."

Nghe cậu nói vậy, tâm trạng Vân Sơ Thiển rất tốt. Dĩ nhiên tuyệt đối không phải vì có thể nhìn thấy cậu mọi lúc mọi nơi, mà chỉ vì...

Cho đến khi mua rau xong về nhà, cô vẫn chưa nghĩ ra là vì cái gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tên gọi khác của cây xoan hôi (Toona sinensis) - một loài cây lấy mầm non làm rau đặc sản, giàu dinh dưỡng và có công dụng chữa bệnh.
tên gọi khác của cây xoan hôi (Toona sinensis) - một loài cây lấy mầm non làm rau đặc sản, giàu dinh dưỡng và có công dụng chữa bệnh.