Gặp được cậu đúng là phúc ba đời của tớ mà.
Cái miệng nhỏ của Vân Sơ Thiển cứ như súng liên thanh Gatling, bắn liên hồi tì tì về nội dung bộ phim.
Tống Gia Mộc vừa bước ra khỏi quán mì, cô đã bám sát nút sau lưng. Cậu bịt tai lại thì cô bẻ tay cậu ra, tiếp tục lẩm bẩm như tụng kinh bên tai.
"Bởi vì con gái của bọn họ bị tai nạn giao thông trên cầu đại lộ, thực ra là vì gặp phải tên biến thái nên mới đột ngột xuống xe, nhưng lại bị mọi người cho là..."
"Dừng dừng dừng..."
"Không đấy! Không đấy!"
Vân Sơ Thiển giống như con mèo bị dẫm phải đuôi, cứ quấn lấy cậu không buông.
Tống Gia Mộc sợ cô luôn rồi, chạy vội một mạch ra trạm xe buýt, vừa hay xe đến, cậu lập tức quẹt thẻ lên xe.
Cô nàng cũng chẳng chịu kém cạnh, vừa kể tiếp cốt truyện vừa túm lấy vạt áo cậu đuổi theo, cùng leo lên xe buýt.
"May mà có một chị khóa trên đã chụp được ảnh tên biến thái đó, sau đó... ưm ưm!"
Tống Gia Mộc cuối cùng không nhịn nổi nữa, vươn bàn tay lớn bịt chặt cái khuôn miệng đang bắn liên thanh kia lại.
Mà phải công nhận, làn da trên mặt Vân Sơ Thiển trắng mịn y như miếng đậu phụ non nhất vậy. Sau khi bị cậu bịt miệng, khuôn mặt nhỏ nhanh chóng đỏ bừng lên. Cô vặn vẹo người trong lòng cậu như một con chạch nhỏ khó bắt. [note87901]
"Á! Buông ra... buông ra..."
Còn chưa kịp cảm nhận kỹ sự mềm mại đó, cậu đã bị cô cắn mạnh một phát vào tay.
Xe buýt đông người, đến chỗ ngồi còn chẳng có, màn nô đùa của hai người tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Bị nhìn chằm chằm như thế, dù là Tống Gia Mộc cũng thấy hơi ngại. Cậu gật đầu ái ngại với những người xung quanh rồi vội vàng buông Vân Sơ Thiển ra.
"Hừ..."
Mặt Vân Sơ Thiển càng đỏ hơn, nhưng may mà cô cũng chịu yên phận lại. Cô giẫm mạnh lên chân cậu một cái, rồi vịn vào chiếc ghế bên cạnh, quay lưng đi không thèm nhìn cậu nữa.
"Chẳng ra làm sao cả..." Tống Gia Mộc lẩm bẩm.
"Còn không phải tại cậu tất!" Cô trông có vẻ như không nghe thấy, nhưng thực chất đôi tai nhỏ hồng hồng đang vểnh lên, không bỏ sót bất kỳ câu nói xấu nào của cậu.
"Tớ lại làm sao nữa..."
Tống Gia Mộc thấy mình quá đỗi oan ức, đành nói: "Thế cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi."
Sớm thế này có phải hơn không!
Vân Sơ Thiển xoay người lại, thấy Tống Gia Mộc một tay cầm điện thoại, đang hủy đăng ký theo dõi bộ phim kia. Cạnh ngón trỏ của cậu vẫn còn hằn rõ một vòng dấu răng nhỏ...
Cũng không phải lần đầu cô cắn cậu...
Đầu lưỡi dường như vẫn còn vương lại một chút, một chút xíu vị mằn mặn.
... Ghê chết đi được!
Cô không nhịn được hỏi: "Cậu... cậu đi vệ sinh thường dùng tay nào?"
"Cậu chỉ hỏi mỗi thế thôi à?"
Tống Gia Mộc cạn lời, đưa ngay bàn tay phải lúc nãy ra trước mặt cô, ngón trỏ và ngón giữa tạo thành hình chữ V rồi kẹp kẹp mấy cái: "Dùng hai ngón này này... Suỵt! Cậu làm gì đấy?!"
"Kinh tởm! Lưu manh! Biến thái!"
Vân Sơ Thiển nhéo lấy miếng thịt mềm bên hông cậu rồi xoay một vòng. Cô vừa mắng vừa buông tay khỏi thanh vịn, kéo túi xách lại định lấy giấy ăn lau miệng.
Đúng lúc đó xe buýt phanh gấp, cô đứng không vững nên nhào thẳng vào lòng Tống Gia Mộc.
Tống Gia Mộc cũng theo bản năng ôm chặt lấy cô.
Thân hình nhỏ nhắn mềm mại vừa vặn nằm gọn trong vòng tay cậu. Mái tóc cô xõa xuống cổ áo cậu, mũi cậu ngửi thấy một mùi hương thanh khiết trang nhã, đó là hương thơm đặc trưng của thiếu nữ, ấm áp và nồng nàn.
Mọi hành động của Vân Sơ Thiển khựng lại, cô cứng đờ trong lòng cậu. Cảm nhận được đôi bàn tay lớn sau lưng, hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay nóng rực khiến trái tim cô run lên một nhịp, rồi sau đó đập thình thịch liên hồi như ngựa chạy...
"Gớm, cái người kia đi đứng kiểu gì thế không biết..."
"Hết cả hồn..."
"Vội vàng thì cũng không được lấn làn chứ..."
Mọi người trên xe đều đang lên án kẻ gây ra vụ phanh gấp.
Hai người vừa rồi còn "hợp làm một" cũng vội tách nhau ra.
Vân Sơ Thiển đứng vững lại, lần này không dám nhúc nhích lung tung nữa. Bàn tay nhỏ nắm chặt lấy thanh vịn, cô hơi cúi đầu, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì. Bộ ngực thanh xuân phập phồng theo nhịp thở, cô nàng vừa rồi còn nghịch ngợm ầm ĩ, bỗng chốc lại trở nên ngoan ngoãn lạ thường...
"Cậu không định cảm ơn gì à? Nếu không có tớ, vừa rồi cậu đã ngã dập mông rồi đấy."
Tống Gia Mộc dụi dụi mũi, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này.
Dù quan hệ giữa hai người rất tốt, à không, là quan hệ rất tồi tệ, nhưng cái kiểu ôm ấp đầy vòng tay như thế này vẫn thấy cứ kỳ kỳ...
"Hôi chết đi được..."
"Gì cơ?"
"Tớ bảo là cậu hôi chết đi được! Toàn mùi mồ hôi!"
"Nói dối cũng không biết ngại nữa. Áo tớ mới giặt xong đấy, toàn mùi thơm của 'xác bọ ve' sau khi phơi nắng thôi..."
"Tớ muốn nôn luôn rồi."
Vân Sơ Thiển một tay ôm cổ, thè cái lưỡi nhỏ ra làm bộ như sắp nôn đến nơi.
Tống Gia Mộc không thèm chấp cô.
Hai người im lặng suốt quãng đường còn lại. Đến trạm trường học, cô là người xuống xe trước.
Bước chân rất nhanh, như thể đang chạy trốn, thoáng cái đã biến mất tăm.
Tống Gia Mộc cũng không đuổi theo.
Có lẽ đây là thói quen đã hình thành suốt bao nhiêu năm nay. Để tránh việc bạn bè nói ra nói vào kiểu: "Hai người đi học cùng nhau à?" hay những lời dễ gây hiểu lầm tương tự, khi ở trường, hai người luôn ngầm hiểu mà giữ khoảng cách.
Thỉnh thoảng có vô tình cùng ra khỏi nhà, cả hai cũng sẽ chọn một nơi gần trường, một người đi chậm lại, người kia sẽ phối hợp bước nhanh hơn.
Nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi này giờ đã không còn dấu vết, dường như từ một ngày nào đó bỗng nhiên lại trở nên như vậy.
Tống Gia Mộc thong thả bước đi trong khuôn viên trường, ánh nắng ban mai đang dần lên cao.
Đôi khi cậu tự hỏi, nếu như rất lâu về trước, khi cô bước nhanh hơn mà cậu không đi chậm lại, mà là đuổi theo cô, thì bây giờ mọi chuyện sẽ như thế nào nhỉ?
...
Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển học cùng lớp, giờ lên lớp đương nhiên cũng ở chung một phòng.
Còn mười phút nữa mới vào tiết, nhưng so với mọi khi, lớp học lại náo nhiệt lạ thường.
Người thì cười ha hả, kẻ thì làm bộ nôn khan. Đám con gái tụ tập lại một nhóm, bịt mũi nhìn đám con trai đối diện.
"Thối chết đi được! Các cậu đừng có lại gần đây!"
"Thật sự không thối mà! Không tin bà ngửi thử xem..."
Thấy Tống Gia Mộc bước vào, một cậu bạn túm áo chạy đến trước mặt cậu.
"Này, Gia Mộc, ông ngửi thử xem, xem có mùi gì không."
"Cái quái gì thế..."
Tống Gia Mộc không dám lại quá gần, khẽ hít hà một chút, ngửi thấy một mùi hôi thối kỳ lạ nhưng cũng rất quen thuộc.
"Ông rơi xuống hố phân à?"
"... Đù! Có mùi thật á?! Sao tôi không ngửi thấy nhỉ, cái ký túc xá đấy không ở nổi nữa rồi!"
Mấy cậu con trai tuyệt vọng. Tống Gia Mộc lúc này mới hỏi rõ ngọn ngành, hóa ra đêm qua cái hố phân ở phòng ký túc 506 bị nổ...
Có thể tưởng tượng ra cái cảnh tượng đó, đủ thứ vật thể không xác định màu vàng, màu nâu, màu đen phun trào từ hố như núi lửa phun trào, tràn qua ban công, chảy vào tận trong phòng, cả cái ký túc xá biến thành một biển phân.
Mà đám con trai ngủ như lợn này chẳng hề hay biết, cho đến sáng sớm khi cậu bạn dậy sớm nhất bước thẳng một chân vào "bãi chiến trường" rồi thốt lên một câu "Đệch"...
"Chia buồn nhé, bị ướp cả đêm rồi, bản thân không ngửi thấy mùi là bình thường."
Tống Gia Mộc định vỗ vai an ủi cậu bạn, nhưng tay đang lơ lửng giữa không trung liền rụt lại, bịt mũi lách người chạy lên phía đầu lớp, tìm một chỗ ngồi xuống.
Vân Sơ Thiển ngồi ngay phía trước cậu, xung quanh toàn là con gái.
May quá, không khí ở đây vẫn còn thơm phức...
2 Bình luận