May mắn thay, chuyện chia đôi chú mèo đã không xảy ra.
Sau một hồi bàn bạc, hai người quyết định mỗi người sẽ nuôi một tháng, thay phiên nhau làm chủ nhân của nó.
Và cuối cùng, Tống Gia Mộc đã tung đồng xu thắng lợi, giành được quyền nuôi mèo trong tháng đầu tiên.
Điều này khiến Vân Sơ Thiển ấm ức không thôi.
"Nói trước nhé, nếu cậu nuôi không tốt, tớ sẽ bế Mimi đi luôn, tuyệt đối không trả lại cho cậu đâu."
"Sợ là sau một tháng, nó chẳng thèm theo cậu đi nữa ấy chứ."
Tống Gia Mộc rất đắc ý. Đây cũng là lý do hai người tranh giành tháng đầu tiên không thôi, bởi ai xây dựng tình cảm với mèo trước thì người còn lại sẽ rơi vào thế bị động.
Cậu bế chú mèo lên, gãi gãi cằm nó, mèo trắng nhỏ thoải mái nhắm nghiền mắt hưởng thụ.
"Tớ cũng muốn bế..."
Vân Sơ Thiển trông có vẻ hơi ghen tị.
"Bao nhiêu tuổi rồi hả?"
Tống Gia Mộc cạn lời, bèn dang rộng hai cánh tay, ôm Vân Sơ Thiển một cái.
Thiếu nữ sững sờ.
Cậu ấy sao...
Sao cậu ấy có thể làm thế!
Ngay sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên như tôm luộc. May mà trời tối nên không nhìn rõ biểu cảm.
Cô dùng sức vặn một vòng thịt mềm bên hông Tống Gia Mộc: "Tớ nói là tớ cũng muốn bế con mèo!"
"A —— nhẹ tay, nhẹ tay thôi, tím tái hết bây giờ!"
Tống Gia Mộc đành phải giao con mèo cho cô. Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, ôm chú mèo ngoan ngoãn vào lòng, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó. Đôi mắt xanh to tròn kia thực sự rất đẹp.
Thời gian không còn sớm, hai người cùng nhau đi đến cửa hàng thú cưng gần khu chung cư để mua một số đồ dùng cho mèo.
Thức ăn, chậu cát... Tuy là lần đầu nuôi mèo nhưng chủ cửa hàng rất nhiệt tình, dạy cho họ không ít kiến thức nhỏ.
"Cùng nhau nuôi mèo có thể tăng cường tình cảm giữa các cặp đôi đấy!" Chủ cửa hàng nói.
"Làm ơn đừng hiểu lầm!" Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đồng thanh đáp.
Mua đồ xong, Vân Sơ Thiển ôm mèo, Tống Gia Mộc xách đủ thứ đồ lỉnh kỉnh, hai người cùng nhau về khu nhà.
Ông lão bảo vệ ở cổng đặt tờ báo xuống, nhìn hai người trẻ tuổi bỗng dưng hòa thuận một cách lạ kỳ.
Lần cuối cùng thấy cảnh này chắc cũng từ kiếp nào rồi.
Mãi cho đến khi lên lầu, Tống Gia Mộc mở cửa mang đồ vào trước, Vân Sơ Thiển đứng ở cửa mới lưu luyến đưa mèo cho cậu.
"Cậu cứ yên tâm đi, theo tớ thì nó chỉ có ăn sung mặc sướng thôi."
"Mèo nào lại đi ăn sung mặc sướng?"
Vân Sơ Thiển cạn lời, do dự một hồi lâu mới nói: "Lát nữa tớ... tớ sang nhà tìm cậu. Cậu chắc chắn không biết tắm cho mèo đâu, tớ không yên tâm."
"Chuyện này có gì khó..."
Tống Gia Mộc cũng cảm thấy kỳ lạ, đã lâu lắm rồi cô không chủ động sang nhà cậu chơi.
"Hừ, tóm lại cậu nuôi không tốt là tớ bế đi luôn đấy."
Vân Sơ Thiển mở cửa, cúi người vẫy tay với mèo nhỏ rồi mới vào nhà.
Tống Gia Mộc ôm mèo vào phòng: "Mẹ, xem con mang cái gì về này."
Bố đang nấu cơm trong bếp, mẹ đang chuẩn bị bát đũa. Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Lý Viên chạy ra ngó nghiêng.
Bà cứ tưởng cậu dẫn bạn gái về nhà, nhìn sau lưng chẳng thấy ai, nhìn kỹ xuống sàn nhà mới thấy một cục bông trắng đang lon ton chạy vào...
...
"Mẹ nói cho con biết, muốn nuôi mèo cũng được, nhưng thứ nhất nó không được đi vệ sinh bừa bãi, thứ hai con phải dọn dẹp sạch sẽ, thứ ba nó..."
"Meo meo~"
Chú mèo nhỏ dựng đứng đuôi, cọ cọ vào bắp chân Lý Viên, thế là bà mẹ già im bặt luôn.
Lý Viên và Tống Trì không ghét động vật nhỏ, chỉ là thấy nuôi nấng phiền phức nên chỉ nuôi một bể cá vàng.
Vì là Tống Gia Mộc mang về nên cậu phải chịu trách nhiệm.
Cũng may nuôi mèo không phải chuyện quá đau đầu, mèo ưa sạch sẽ, loài mèo thông minh chỉ cần dạy một hai lần là biết dùng cát vệ sinh. Chúng cũng không phá nhà như bọn Husky, phần lớn thời gian trong ngày mèo chỉ nằm ngủ dưới nắng trừ khi bạn trêu đùa chúng.
Nhà có thêm cái sinh vật nhỏ này, cả gia đình đều thấy tò mò, ngày thường bình lặng bỗng thêm phần nhộn nhịp.
Tám rưỡi tối, tiếng chuông cửa vang lên.
Lý Viên đứng dậy mở cửa, nhìn thấy cô gái xinh xắn vừa tắm xong, mặc bộ đồ mặc nhà đứng ngoài cửa, mắt bà sáng rực lên, cười hớn hở.
"Là Thiển Thiển à!"
"Con chào cô Lý ạ.". [note87909]
"Ơi, ở nhà gọi dì là được rồi. Đến tìm Gia Mộc hả? Vào đi vào đi, nó đang tắm."
"Dạ, con... vâng."
Vân Sơ Thiển hơi mất tự nhiên. Dì Lý quá nhiệt tình, cô chẳng lẽ lại bảo con đến tìm mèo, thôi thì tìm Tống Gia Mộc cũng được...
Hồi nhỏ ngày nào cũng sang nhà cậu chơi, sau này lớn lên, ngoài việc đi cùng bố mẹ sang chúc Tết thì cô chưa từng tự mình sang đây. Nếu không phải vì quá nhớ mèo nhỏ, cô cũng chẳng đặc biệt chạy sang làm khách thế này.
Lý Viên đón cô vào nhà, thiếu nữ ngồi trên ghế sofa có chút lúng túng. Hồi còn là cô nhóc tì sao chẳng thấy cảm giác này nhỉ.
"Thiển Thiển, uống sữa chua đi con." Lý Viên lấy từ tủ lạnh ra một chai sữa chua đưa cho cô.
"Con cảm ơn dì ạ."
"Khách sáo với dì làm gì, cứ như lúc trước ấy, coi như nhà mình là được."
"Dạ dạ..."
Lý Viên lại đứng dậy, vỗ vỗ cửa phòng Tống Gia Mộc. Phòng cậu có phòng vệ sinh riêng, cậu đang tắm trong đó.
"Tống Gia Mộc! Tắm nhanh lên! Thiển Thiển sang tìm con chơi này!"
Vân Sơ Thiển muốn nói lại thôi. Thế là xong, vốn dĩ không phải tìm cậu ta, giờ bị dì nói một câu là coi như "đóng đinh" luôn rồi.
Cô nhóc non nớt làm sao đấu lại được "gừng già".
Lý Viên hiểu rõ trong lòng, gọi Tống Gia Mộc xong liền rủ Vân Sơ Thiển qua xem mèo.
"Thiển Thiển lại đây xem này, Gia Mộc chẳng biết nhặt ở đâu về chú mèo nhỏ, nó bảo là nhặt cùng con đấy."
Lúc này Vân Sơ Thiển mới có chủ đề để nói. Cô đứng dậy đi tới góc phía Nam phòng khách, cạnh tường có một cái thùng nhỏ, mèo con đang chơi cuộn len bên trong.
"Lúc bọn con đi học về gặp ở ven đường ạ, đáng yêu lắm dì nhỉ?"
"Hôm nay hai đứa cùng nhau về nhà cơ à?"
"Vâng, bọn con bận chút việc câu lạc bộ."
"Nó thì biết nuôi gì, Thiển Thiển có thời gian thì cứ sang đây ngó hộ dì với, nhà dì có ai biết nuôi mèo đâu."
"Dạ vâng ạ!"
Vân Sơ Thiển ngồi xổm xuống, dùng cần câu mèo trêu nó. Mèo nhỏ tràn đầy sức sống, có người chơi cùng là nó vồ qua vồ lại, vui vẻ không thôi.
Tống Gia Mộc tắm xong đi ra, tóc sấy khô một nửa, vuốt ngược ra sau một cách tùy ý.
Con trai sau khi tắm xong nhan sắc thường tăng thêm một bậc, Vân Sơ Thiển ngoảnh lại nhìn cậu cũng không khỏi ngẩn ngơ một lát.
"Thế hai đứa cứ chơi đi nhé, dì còn phải soạn giáo án, muốn ăn gì cứ tự lấy trong tủ lạnh nha."
Lý Viên biến mất đúng lúc.
Tống Gia Mộc ngồi xổm xuống cạnh cô. Cậu vừa tắm xong, trên người có mùi sữa tắm thanh mát.
Hai người ở rất gần nhau, Vân Sơ Thiển dễ dàng ngửi thấy mùi hương đó.
Tống Gia Mộc cũng ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người Vân Sơ Thiển, một mùi thơm ngọt ngào. Làn da cô trắng nõn mịn màng, cảm giác như chỉ cần một tờ giấy cũng có thể dễ dàng làm xước vậy.
Một cách kỳ lạ, cậu cảm thấy cô có vẻ hơi thẹn thùng, luôn tránh né ánh mắt của cậu.
Ít nhất là ở nhà cậu, thần thái của Vân Sơ Thiển không còn đối đầu gay gắt với cậu như mọi khi nữa.
Hay thật, không lẽ nhà mình có hào quang làm suy yếu cô ấy sao?
2 Bình luận