Toàn Văn

Chương 67: Chàng trai đã xác nhận được đáp án

Chương 67: Chàng trai đã xác nhận được đáp án

Vậy là, thời khắc kiểm chứng chân tướng đã đến rồi sao!

Cuối cùng cũng tìm được cái cớ hợp lý để đến nhà cô, cửa phòng cô lại không đóng, thế thì cậu chỉ còn cách sự thật đúng một bước chân nữa thôi!

Thực ra Tống Gia Mộc cũng không quá kích động, bởi vì sau bao nhiêu ngày quan sát, trong thâm tâm cậu đã hoàn toàn tin rằng Vân Sơ Thiển chính là Ở nhà lâu tự nhiên ngốc rồi, cái thiếu duy nhất chính là sự xác nhận cuối cùng mà thôi.

Nhưng lúc này cậu vẫn có chút hồi hộp. Nhỡ đâu vào phòng cô mà không thấy tấm thảm trắng trải sàn cạnh giường thì tính sao?

Ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra, chẳng biết từ bao giờ, cậu lại vô cùng hy vọng Vân Sơ Thiển chính là "cô nàng ngốc" trên mạng ấy. Điều đó có nghĩa là hai người thực chất vẫn luôn không hề thay đổi, dù giữa biển người mênh mông, họ vẫn có thể nhờ vào sự ăn ý và trải nghiệm nhiều năm quen biết mà trở thành bạn tốt của nhau dưới một thân phận khác. Đây chính là một loại duyên phận và định mệnh đã được an bài!

Tống Gia Mộc sực tỉnh, tự làm mình giật mình bởi suy nghĩ này. Từ trước đến nay, mọi chuyện liên quan đến cô cậu đều quy cho sự tình cờ, sao giờ lại bắt đầu tin vào duyên phận thế này?

"Nhà tớ không có Coca cho cậu uống đâu, nhưng có sữa."

Vân Sơ Thiển lấy từ tủ lạnh ra một bình sữa, rót đầy một ly thủy tinh đưa cho cậu.

"Tớ thích uống sữa."

Tống Gia Mộc ực một hơi hết nửa ly, rồi giơ ly ra trước mặt cô. Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái nhưng vẫn rót đầy lại cho cậu.

"Meo."

"Niên Niên cũng muốn uống à?"

"Meo?"

Vân Sơ Thiển khum lòng bàn tay lại, đổ một chút sữa vào lòng bàn tay rồi ngồi xổm xuống đưa đến trước mặt mèo. Niên Niên liếm liếm, chiếc lưỡi nhỏ hơi ráp chạm vào lòng bàn tay thiếu nữ, mang lại cảm giác tê tê ngứa ngứa khiến cô cười không ngớt.

Cô cất bình sữa vào tủ lạnh, lại dặn dò: "Tớ còn phải gõ truyện, cậu không được làm phiền tớ, không là tớ đập cậu đấy."

"Chẳng phải bảo là nhét tất sao?"

"Đập xong rồi trói lại, mới nhét tất!"

Vân Sơ Thiển vung nắm đấm nhỏ, làm bộ mặt đáng sợ. Tống Gia Mộc quả nhiên tỏ vẻ bị dọa sợ.

Thực ra cậu luôn không hiểu nổi, tại sao người bị bắt cóc trong phim truyền hình lại không nhổ miếng vải trong mồm ra nhỉ? Tất nhiên, cũng có thể là do cấu tạo khoang miệng. Cậu nhớ hồi tiểu học có cậu bạn nhét bóng đèn vào mồm rồi không lấy ra được, phải đi cấp cứu. Về nhà xong cậu ta vẫn chưa chừa, lại thử tiếp lần nữa, khiến bác sĩ ngoại khoa cũng phải câm nín.

Con người và mèo giống nhau ở chỗ đều là sinh vật có sự tò mò bùng nổ.

Tống Gia Mộc ôm máy tính, thản nhiên đi về phía phòng cô...

"Cậu đi đâu đấy?" Vân Sơ Thiển ngay lập tức tóm cổ cậu lại.

"Vì cậu gõ truyện ở phòng khách nên tớ vào phòng cậu ngồi, như thế sẽ không làm phiền cậu."

"Cậu cũng dám nói thế cơ đấy, phòng con gái đấy nhé!"

"Con gái cũng hay vứt nội y bừa bãi trên giường à?"

"Làm ơn hãy giữ đúng tác phong gentleman hàng ngày."

"Được rồi."

Tống Gia Mộc đi đến cạnh bàn xếp của cô, đặt máy tính xuống. Cậu đang định liếc trộm màn hình, chỉ cần nhìn thấy nội dung cô đang gõ là có thể xác định đáp án ngay!

Cạch ——

Vân Sơ Thiển phản ứng cực nhanh, trực tiếp gập máy tính lại.

"Cậu định xem trộm truyện của tớ?"

"... Tớ tò mò mà! Chủ tịch đại nhân, xin hãy cho tớ được bái đọc đại tác của ngài!"

"Nội quy câu lạc bộ điều thứ hai..."

"Trong trường hợp đối phương không chủ động cho biết tác phẩm, không được phép dò xét truyện của người khác."

"Xem ra cậu thuộc bài kỹ đấy."

Vân Sơ Thiển ngồi xuống, chỉ tay về phía bàn ăn đối diện: "Cậu ra kia mà gõ."

"Tớ muốn ngồi cùng cậu cơ."

"Bàn tớ bé, không ngồi vừa cái tên béo như cậu đâu."

"Dáng người chuẩn thế này mà béo gì!"

"Thôi đi ra chỗ khác đi..." Vân Sơ Thiển đẩy cái tên mặt dày này ra.

Tống Gia Mộc đành phải ngồi xuống bàn ăn, chọn hướng đối diện với cô rồi mở máy tính của mình lên. Hiện tại có vẻ chưa có cơ hội, cậu cũng không dám lộ liễu quá, nếu không sẽ bị cô nhìn thấu mất.

Bây giờ vẫn còn sớm, mới một giờ chiều, cứ làm xong bản kế hoạch hoạt động trước đã. Hai người cách nhau khoảng hai ba mét, Vân Sơ Thiển bận rộn gõ chữ nên không trò chuyện với cậu. Đã quá quen thuộc nên cô cũng không coi cậu là khách sáo, chẳng cần phải tiếp đãi gì.

Niên Niên nhảy lên bàn cô ngồi, chỗ bên tay trái có nắng chiếu vào nên mèo nhỏ nằm bẹp xuống, vừa sưởi nắng vừa xem cô gõ chữ. Nếu mèo biết nói thì tốt, Tống Gia Mộc sẽ cho nó cá khô để nó kể xem nó thấy gì trên màn hình.

Có mèo bầu bạn lúc gõ chữ, Vân Sơ Thiển khá vui vẻ. Đôi chân dưới gầm bàn duỗi dài chồng lên nhau, đôi bàn chân đặt lên trên dép lê. Thỉnh thoảng viết đến mấy đoạn mờ ám, khóe môi cô lại cong lên một nụ cười trộm, răng khẽ cắn môi, đôi bàn chân cũng lắc lư nhịp nhàng theo tâm trạng.

Tống Gia Mộc thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô một cái. Chiếc bàn xếp không che được phần thân dưới của thiếu nữ, có thể thấy lòng bàn chân cô hồng hào mịn màng, từng ngón chân tròn trịa đáng yêu. Thú vị nhất là biểu cảm của cô, cô viết rất nhập tâm, chẳng biết đang viết đoạn tình cảm mặn nồng nào mà trông đầy vẻ hưởng thụ.

Các vị độc giả ơi, có tác giả nào viết trinh thám, án mạng, phá án, cổ mộ mà khi gõ chữ lại có biểu cảm như thế này không?

Thời gian dần trôi, góc đổ bóng của rèm cửa liên tục thay đổi.

"Có ăn trà chiều không?" Tống Gia Mộc hỏi:

"Tớ có thể nấu mì tôm cho cậu."

"Không thèm, không lành mạnh." Thiếu nữ vừa gõ chữ vừa đáp.

"Thế thì McDonald's nhé, bánh Pie dâu với gà Nugget, thêm hai cốc Coca?" Tống Gia Mộc rút điện thoại ra.

"Ừm... được."

Tống Gia Mộc đặt đơn. Cuối tuần thì phải ăn chút "đồ ăn nhanh" mới có ý nghĩa. Cách giải tỏa áp lực của người trưởng thành đại khái cũng chỉ có thức khuya, hút thuốc, uống rượu, ăn đồ nướng, gà rán...

Rất nhanh, đồ ăn được giao đến, Tống Gia Mộc nghe điện thoại rồi ra mở cửa. Anh shipper cầm đồ ăn đứng trước cửa nhà cậu, không ngờ Tống Gia Mộc lại thò đầu ra từ cửa đối diện.

"Là anh Tống Ngạn Tổ đúng không? Số nhà không đúng nhỉ..."[note88777]

"Đúng là tôi rồi."

Tống Gia Mộc lấy đồ ăn vào, Vân Sơ Thiển cũng vừa gõ xong, vươn vai một cái thật thoải mái. Cô gập máy tính lại, cùng ngồi vào bàn ăn với cậu. Tống Gia Mộc mở hộp đồ ăn ra.

"Có tận sáu miếng gà Nugget cơ à!"

"Chúng mình gặp được 'Hiệp sĩ gà rán' rồi!"

Cả hai đều phấn khích. Đã bao lần đặt hàng, lần nào cũng chuẩn năm miếng, lần này phá lệ dư ra tận hai miếng, vừa khéo chia đôi.

Vân Sơ Thiển cầm cốc Coca hút một ngụm, những bọt khí li ti nổ bung trên đầu lưỡi, khiến ngày cuối tuần trở nên sướng rơn. Đang ăn dở và xem bản kế hoạch Tống Gia Mộc viết, màn hình điện thoại cô sáng lên, là cuộc gọi video từ mẹ cô.

"Tớ muốn chào dì một tiếng."

"Suỵt, suỵt! Cậu đừng có lên tiếng!"

Rõ ràng hai đứa đang ở nhà làm việc chính đáng, nhưng khi mẹ gọi video đến, Vân Sơ Thiển bỗng thấy chột dạ lạ lùng. Sợ Tống Gia Mộc đột nhiên phá đám, cô cầm điện thoại ra ngoài ban công nghe máy.

Tống Gia Mộc cũng cạn lời, làm như đang vụng trộm không bằng. Cậu đứng dậy đi vệ sinh. Nhà vệ sinh nằm bên phải phòng cô, đi từ phòng khách sang cùng một hướng, lại có bức tường che góc khuất, Vân Sơ Thiển ngoài ban công sẽ không thấy cậu.

Cảm ơn dì! Cơ hội đến rồi!

Tống Gia Mộc giả vờ vừa đi vừa nới dây lưng quần để tránh ánh mắt của cô. Đi đến cửa nhà vệ sinh, cậu không vào mà đóng cửa lại tạo tiếng động. Sau đó cậu nhanh chân bước hai bước tới trước cửa phòng cô. Cánh cửa đang khép hờ.

Căn phòng mang mùi hương thiếu nữ, bàn học, tủ quần áo, bàn trang điểm, chiếc giường của cô, chiếc chăn mềm mại màu hồng xanh, và chú gấu bông nhỏ để cạnh gối — món quà tượng trưng cho việc hai đứa sẽ tốt với nhau cả đời mà cậu tặng năm cô mười tuổi...

Con gấu Rilakkuma này cô vẫn còn giữ sao!

Đây là điều Tống Gia Mộc không ngờ tới. Món quà này đã gần mười năm rồi, trông nó không giống như vừa được lục lọi từ góc nào ra, mà như thể vẫn luôn được đặt ở đầu giường.

Tất nhiên, Tống Gia Mộc cũng không quên mục tiêu chính.

Tấm thảm lông cừu trắng muốt dùng để trang trí, cũng để nửa đêm dậy đi chân trần không bị lạnh, đã xuất hiện ngay trước mắt cậu.

Tống Gia Mộc thở phào nhẹ nhõm.

Duyên phận, quá lớn rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
cho ai ko hiểu thì main nó chế tên từ Ngô Ngạn Tổ
cho ai ko hiểu thì main nó chế tên từ Ngô Ngạn Tổ