Toàn Văn

Chương 23: Chia đôi đi!

Chương 23: Chia đôi đi!

"Mèo con?"

Tống Gia Mộc thắc mắc, cậu tháo nốt bên tai nghe còn lại ra, chăm chú lắng nghe nhưng chẳng thấy tiếng kêu nào cả.

Trời đã sập tối, đèn đường trong thành phố đã lên cả rồi, trước mặt cậu chỉ có mỗi Vân Sơ Thiển là đang giống như một chú mèo nhỏ, khom lưng bới đông tìm tây trong bụi cỏ.

"Lạ thật... Rõ ràng tớ nghe thấy tiếng mèo mà..."

Sự chú ý của Vân Sơ Thiển bị mấy tiếng mèo kêu kia thu hút hoàn toàn. Những thứ có thể khiến cô hứng thú không nhiều, nhưng những con vật nhỏ nhắn đáng yêu chắc chắn là một trong số đó. Ngay cả ảnh đại diện của cô cũng là một chú mèo hoạt hình dễ thương.

Lúc này, vài tiếng "sột soạt" nhỏ vang lên từ lùm cây ven đường ngay cạnh Tống Gia Mộc, một cục bông mềm mại chui ra.

Trong màn đêm nhập nhoạng này, bộ lông trắng của nó trông đặc biệt nổi bật.

"Meo..."

Một chú mèo nhỏ tầm hai ba tháng tuổi, cứ thế nằm vật ra đất, chắn ngay chân Tống Gia Mộc không chịu đi.

Vân Sơ Thiển đằng kia vẫn chưa phát hiện ra động tĩnh sau lưng, cô sắp tìm sâu vào tận trong vườn hoa đến nơi rồi.

"Meo~"

Mèo nhỏ thấy Tống Gia Mộc đang ngẩn người, bèn cọ cọ vào chân cậu, ngước cái đầu lông xù lên nhìn sinh vật nhân loại cao như tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu này.

Tống Gia Mộc: "..."

Hay lắm, "Tìm nó giữa chốn nhân gian/ Ngoảnh đầu lại thấy, nó nằm ngay chân"... Đây đúng là gặp phải kẻ "ăn vạ" chuyên nghiệp rồi.

Mèo nhỏ còn chưa kịp phản ứng đã bị Tống Gia Mộc xách gáy nhấc bổng lên. Trông nó gầy gò nhỏ xíu, cái đuôi còn thẹn thùng cuộn lại che lấy mông.

"Có phải con này không?"

"...?"

Vân Sơ Thiển bấy giờ mới quay đầu lại, nhìn thấy chú mèo trắng nhỏ đang bị Tống Gia Mộc xách trên tay.

"Sao cậu bắt được nó hay vậy!"

Thiếu nữ kinh ngạc, vội vàng chạy tới, cúi người xuống, đôi mắt to sáng lấp lánh như vừa nhặt được bảo vật, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích.

"Không có bắt, nó tự chạy đến chỗ tớ đấy."

"Bớt nổ đi, cái mặt cậu tiểu yêu nhìn thấy còn phải đi đường vòng, nói gì mèo con."

"Này này, tớ là kiểu người có tố chất thân thiện với động vật đấy nhé."

"Cho tớ sờ chút."

"Gọi anh đi."

"... Tống Gia Mộc!"

Thấy cô sắp nổi cơn thịnh nộ, Tống Gia Mộc lập tức chùn bước. Thứ cậu đang cầm trên tay là mèo, còn thứ trước mặt cậu mới đích thị là hổ dữ.

Vân Sơ Thiển cẩn thận đón lấy chú mèo trắng từ tay cậu. Cô không xách gáy nó như Tống Gia Mộc mà dịu dàng ôm vào lòng.

Mèo nhỏ cũng không sợ người lạ, đôi mắt to nhìn Tống Gia Mộc rồi lại nhìn Vân Sơ Thiển, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn nghe lời.

"Nó ngoan quá đi..."

Vân Sơ Thiển đặt nó xuống đất, chú mèo cũng không chạy đi mất.

Tống Gia Mộc cũng ngồi xổm xuống, lục lọi ba lô lấy ra một chiếc xúc xích. Bình thường đi chơi bóng rổ hay bị đói nên cậu luôn mang theo vài món ăn vặt bên mình.

Cậu dùng răng cắn mở bao bì, bẻ một đoạn xúc xích cho mèo ăn, rồi lại bẻ một đoạn đưa cho Vân Sơ Thiển.

Thiếu nữ đang mải mê bị chú mèo mê hoặc, nhất thời không kịp phản ứng, thấy cậu đưa đồ ăn đến bên miệng, cô theo bản năng há miệng ngậm lấy.

Tống Gia Mộc sững người. Cậu chỉ định trêu cô chút thôi, không ngờ cô lại ăn thật.

Thế là một chiếc xúc xích được chia làm ba phần, hai người một mèo ngồi xổm trên đất cùng nhau đánh chén.

"Mèo hoang à? Trông gầy nhom, xấu hoắc."

"Còn đẹp chán so với cậu!"

Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, bế chú mèo lên quan sát. Nó đang mải mê ăn xúc xích, trông có vẻ đói lắm rồi.

Tuy hơi gầy nhưng cơ thể nó hình như không có vấn đề gì, lông trắng muốt, chỉ là vì đi lạc nên hơi bẩn một chút. Điểm đặc biệt nhất chính là đôi mắt to màu xanh thẳm vô cùng xinh đẹp.

Bây giờ trông hơi "nhếch nhác" tí thôi, chứ chỉ cần bồi bổ dinh dưỡng rồi tắm rửa sạch sẽ, chắc chắn sẽ là một chú mèo cực phẩm.

"Mèo đực hay mèo cái thế?"

"Tớ không biết nữa..."

"Để tớ xem cho."

Tống Gia Mộc đón lấy chú mèo, nhấc cao lên nhìn phần mông, không thấy "hai hòn bi" đâu cả.

"Mèo cái!"

"..."

Vân Sơ Thiển lườm cậu cháy mặt. Trước mặt con gái nhà người ta mà cái tên này chẳng biết ngượng là gì.

Hai người ngồi xổm trên đất trêu mèo, quên luôn cả chuyện về nhà. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua tò mò nhìn đôi "tình nhân" này.

Đã bao nhiêu năm rồi họ không cùng nhau về nhà, cũng không cùng nhau hào hứng vì một điều gì đó trên đường về như thế này.

"Gặp được cũng là cái duyên, đưa đây cho tớ, tớ mang về nhà nuôi. Vừa hay làm bạn với mấy con cá vàng của bố tớ."

"Mèo làm bạn với cá vàng, cậu cũng nghĩ ra được..."

Vân Sơ Thiển ôm chặt chú mèo, cái thứ lông xù này thực sự khiến thiếu nữ không cưỡng lại được: "Để tớ nuôi cho, tớ chăm sóc chắc chắn tốt hơn cậu."

"Này này, nó chủ động tìm đến chỗ tớ mà."

"Đó là vì người cậu có mùi xúc xích, còn tớ mới là người nghe thấy tiếng nó kêu trước."

"Cậu đã nuôi mèo bao giờ đâu, nó còn nhỏ thế này, cậu biết chăm không?"

"Bạn học Tống Gia Mộc, làm ơn nhìn rõ sự thật đi. Tớ có thể tự chăm sóc bản thân, biết nấu cơm làm việc nhà, còn cậu chỉ biết đun nước pha mì tôm thôi. Với lại, cậu cũng đã nuôi mèo bao giờ đâu."

"Nhà ông nội tớ từng nuôi mà, tớ có di truyền gen nuôi mèo đấy."

"Cậu cứ bốc phét đi!"

Vừa rồi còn hòa thuận, giờ đôi nam nữ lại bắt đầu đối đầu gay gắt vì quyền sở hữu chú mèo.

"Thế này đi, để công bằng, chúng ta để con mèo tự chọn." Tống Gia Mộc đề xuất.

"Được thôi, thế là công bằng nhất." Vân Sơ Thiển không có ý kiến.

Trong mắt cô, so với cái tên thối tha này, mèo con chắc chắn sẽ thích những cô gái thơm tho mềm mại hơn. Dù trên mạng hay nói mèo thiên bẩm thích đàn ông hơn, nhưng chuyện đó tuyệt đối không xảy ra với Tống Gia Mộc!

Hai người đặt chú mèo xuống đất, rồi đứng giãn cách ra hai phía.

"Tống Gia Mộc, cậu đừng có ăn gian, cậu đứng gần quá rồi!"

"Chân tớ dài, chân cậu ngắn, cậu lùi hai bước tớ lùi một bước, rất công bằng đúng không?"

"Công bằng cái đầu cậu! Tránh xa ra chút đi! Tính theo gạch lát nền, mỗi người lùi ra xa sáu viên gạch."

"... Có cần lấy thước ra đo luôn không?"

Mèo trắng nhỏ ngồi trên đất, nhìn hai sinh vật nhân loại ngu ngốc dạt ra hai bên, còn nó ở giữa. Nhất thời nó thấy nghi ngờ "mèo sinh", không biết mình có chọn nhầm đối tượng ăn vạ không nữa...

"Meo meo lại đây, anh ở đây có xúc xích ăn hoài không hết nè."

"Mimi đừng nghe cậu ta, lại đây với chị, chị nấu cơm ngon cho em ăn."

Cả hai tung hết tuyệt chiêu để dụ mèo. Mèo trắng ở giữa mặt đầy vẻ hoang mang, nhìn Tống Gia Mộc bên trái, rồi lại nhìn Vân Sơ Thiển bên phải.

Nó bước một bước về phía bên trái, Tống Gia Mộc mừng rỡ.

Sau đó nó lại lùi lại, bước một bước về phía bên phải, Vân Sơ Thiển phấn khích.

Cuối cùng nó lại quay về chỗ cũ. Nó chỉ là một con mèo nhỏ, nó không thể đưa ra lựa chọn khó khăn thế này được. Thế là nó dứt khoát không chọn nữa, nằm bẹp luôn tại chỗ.

Tống Gia Mộc: "..."

Vân Sơ Thiển: "..."

"Giờ tính sao đây?"

"Thì mỗi người một nửa thôi!"

Mèo: "?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!