Toàn Văn

Chương 69: Tớ khỏe lắm đấy nhé

Chương 69: Tớ khỏe lắm đấy nhé

"..."

"Thể chất tớ tốt lắm, cậu xem này, cứng như đá luôn!"

Tống Gia Mộc gập cánh tay lại, vỗ vỗ vào bắp tay của mình, còn chọc chọc Vân Sơ Thiển: "Không tin cậu sờ thử mà xem."

"Không thèm."

"Sờ tí thôi mà."

"..."

Thiếu nữ hơi xiêu lòng, bèn đưa ngón cái và ngón trỏ ra, bấu thử vào khối cơ đang gồ lên sau khi cậu gập khuỷu tay. Quả nhiên là cứng thật, cảm giác cũng khá thú vị.

"Nhưng mà... bạn học Tống Gia Mộc mặt dày ơi, chuyện này thì liên quan gì đến việc cậu định ăn chực ở nhà tớ?"

"Liên quan lớn chứ, tớ có thể xách đồ giúp cậu này, vác một bao gạo lên tầng 23 cũng không thành vấn đề."

"Nhà tớ vẫn còn gạo, rau cỏ cũng chẳng nặng lắm."

"Cậu biết đấy, tớ chỉ biết nấu mì tôm thôi, mà cái đó không tốt cho sức khỏe tẹo nào."

"Cậu có thể gọi đồ về."

"Đồ ngoài hàng cũng không lành mạnh."

Thấy Vân Sơ Thiển định nói tiếp, Tống Gia Mộc chân thành tiếp lời: "Tớ muốn ăn cơm cùng cậu. Ăn một mình cô đơn lắm, nấu nướng cũng chẳng bõ công. Chúng mình ăn cùng nhau còn có người nói chuyện, tớ có thể giúp cậu rửa bát nữa."

Khi cần nhờ vả, tốt nhất là nên bày ra bộ dạng đáng thương như vậy, Vân Sơ Thiển thế nào cũng mềm lòng. Quả nhiên, cô do dự một lát rồi mới đồng ý: "Thế cậu phải rửa bát đấy."

"Chắc chắn rồi!"

"Cậu khỏe thật à?"

"Tất nhiên."

"Ồ... Thế thì vừa khéo."

"Vừa khéo cái gì?" Tống Gia Mộc cảnh giác.

Vân Sơ Thiển không nói tiếp, nhìn đồng hồ rồi chuẩn bị đi mua thức ăn.

"Meo u..."

"Niên Niên cũng muốn đi à?"

"Meo."

"Mau về nhà thay giày đi." Vân Sơ Thiển nói với Tống Gia Mộc.

Cô ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, xỏ vào đôi tất trắng ngắn cổ, rồi đi đôi giày thể thao trắng, thắt dây giày rất xinh xắn. Tống Gia Mộc về nhà, cậu xỏ giày không quá mười giây — dây giày chẳng bao giờ phải cởi, cứ thế xỏ tất vào rồi nhích chân vào giày, sau đó móc phần gót bị giẫm bẹp lên là xong.

Lúc trở ra, Vân Sơ Thiển đang bế Niên Niên khóa cửa, Tống Gia Mộc cũng đóng cửa nhà mình, hai người cùng nhau xuống lầu.

Quen nhau bao lâu nay, Tống Gia Mộc chưa bao giờ được ăn cơm cô nấu, nhưng chuyện Vân Sơ Thiển có tay nghề nấu nướng cực đỉnh thì cậu đã nghe mẹ ca cẩm không biết bao nhiêu lần rồi. Từ trước đến nay, Vân Sơ Thiển luôn là "con nhà người ta" trong miệng mẹ cậu, đến mức bà chỉ hận không thể biến cô thành "con nhà mình" luôn cho rồi.

Khu chung cư có vị trí rất tốt, tiện ích xung quanh đầy đủ, chợ dân sinh không xa, đi bộ khoảng mười hai mười ba phút là tới.

"Cậu muốn ăn gì?"

"Muốn ăn cải chíp nấu nước dùng [note88779], đậu phụ Văn Tư, tôm nõn Long Tỉnh, thịt kho Đông Pha, lươn xào [note88780]..."

Cậu tưởng đang ăn quốc yến đấy à!

"Tớ đang hỏi Niên Niên cơ."

"Meo."

Tống Gia Mộc: "..."

"Được rồi, thế tối nay chúng mình ăn cá! Sau đó... làm món cải ngồng xào thịt nhé!" Vân Sơ Thiển suy nghĩ rồi quyết định.

"Cá tớ cũng thích, cải ngồng xào thịt tớ cũng cực kỳ thích." Tống Gia Mộc hưởng ứng.

Đến chợ, tầm chiều tối người mua khá đông, không khí vương vất mùi tanh nhẹ của cá. Chợ được chia thành khu rau củ, khu thịt lợn, khu gia cầm, khu thủy sản... Dù chợ ngay gần nhà nhưng Tống Gia Mộc vẫn thấy khá lạ lẫm, vì bình thường toàn là mẹ cậu đi mua.

Mẹ không biết nấu nên mua về cho bố làm, sau đó mẹ rửa bát. Thực ra nấu cơm không quá mệt, phần tốn sức và thời gian nhất chính là lúc đi chợ và dọn dẹp chuẩn bị.

Vân Sơ Thiển đúng là khách quen ở đây, cô có vài sạp tủ để chọn lựa. Cô không biết mặc cả, tiêu chuẩn duy nhất là đồ phải tươi ngon.

"Bác ơi, cho con một con cá vược." [note88782]

"Con này được không cháu?"

"Dạ hơi to, bác lấy con nhỏ hơn chút ạ, hai người ăn thôi."

"Thế con này nhé?"

"Vâng ạ."

Vân Sơ Thiển bế Niên Niên nói chuyện với chủ hàng. Tống Gia Mộc cũng giống Niên Niên, mắt láo liên nhìn quanh. Con cá trong bể thỉnh thoảng quẫy đuôi làm nước bắn lên mặt, cậu lại lấy tay quệt đi.

"Cá vược à, định làm món hấp sao?"

"Ừ, hấp cho đơn giản."

"Phải cho hành chứ nhỉ." Tống Gia Mộc cười không tốt đẹp gì. Cậu rất tò mò một người không ăn hành như cô thì lúc làm cá có cho hành hay không.

"Ái chà, quên chưa bảo cậu, tớ thường chỉ cho rau mùi thôi. Nhưng nếu ăn cùng bố mẹ thì tớ vẫn cho hành, có điều tớ sẽ gắp hành ra."

"Vậy là cậu vẫn ăn được hành đúng không? Chỉ là không chủ động ăn thôi." Tống Gia Mộc bỗng thấy có cảm giác chiến thắng.

"Hừ, tớ sẽ cho rau mùi, cho thật nhiều!" Vân Sơ Thiển hờn dỗi.

"Ái chà, quên chưa bảo cậu, trong thức ăn có rau mùi tớ cũng chấp nhận được, ví dụ như nộm bò, nhưng tớ chỉ ăn thịt bò thôi."

"Vậy là cậu vẫn ăn được rau mùi đúng không? Mùi nó thơm mà nhỉ?" Vân Sơ Thiển cảm thấy gỡ lại được một bàn.

"Ăn trực tiếp rau mùi vị nó kỳ lắm."

"Ăn trực tiếp hành vị còn kỳ hơn."

"Thế xem ra chúng mình chỉ là không thích ăn trực tiếp thôi. Vậy nên chúng mình vẫn có thể ăn chung, tớ gắp rau mùi cho cậu, cậu gắp hành cho tớ." Tống Gia Mộc dường như vừa phát hiện ra điều gì đó to tát lắm.

Vân Sơ Thiển không thèm chấp cậu. Cô cứ không ăn hành đấy, cho cậu tức chết.

Tống Gia Mộc rút điện thoại ra quét mã thanh toán, đón lấy con cá đã được làm sạch. Túi nilon hơi dính nước cá, cầm vào có cảm giác bẩn tay một chút. Vân Sơ Thiển bình thường đi chợ cũng chẳng ngại gì, nhưng với con gái, né được thì vẫn là tốt nhất.

Giờ có Tống Gia Mộc xách đồ hộ, cô chỉ việc bế mèo, cậu đi bên cạnh trông cứ như "bạn trai độc quyền" vậy. Vân Sơ Thiển không nói gì, lẳng lặng bước đi, từ khóe mắt có thể thấy bờ vai và lồng ngực vững chãi của cậu.

Trong chợ thỉnh thoảng cũng bắt gặp những cặp đôi khác đi mua thức ăn, cô và Tống Gia Mộc lúc này trông chẳng khác gì họ: con gái chọn đồ, con trai xách đồ, một khung cảnh vô cùng hài hòa. Cảm giác này khá lạ, mang lại sự an toàn và được che chở khiến cô có chút "nghiện".

Mua xong thịt nạc, Vân Sơ Thiển dắt cậu đi dạo sang khu rau củ. Thực ra đi thế này hơi ngược đường, nãy từ khu thủy dạt sang luôn thì tiện hơn, nhưng thiếu nữ khá thích cảm giác được cậu hộ tống nên cứ thong thả đi dạo. Nếu đi một mình, cô sẽ đi thẳng tới sạp cần mua.

"Ơ? Sạp này tớ biết nè, trước đây bác chủ ở đây tốt bụng lắm, toàn cho chúng mình rau với cà rốt để cho Tiểu Khả [note88784] ăn."

"Ừm ừm."

Vân Sơ Thiển thường mua rau ở đây, sạp cũ đã bán mười mấy hai mươi năm rồi, bác chủ so với ngày xưa cũng già đi nhiều. Bác dĩ nhiên không nhận ra hai đứa, nhưng tính tình vẫn rất tốt. Dù hai đứa chỉ mua một cây cải ngồng, một quả ớt chuông đỏ, một nắm cải chíp nhỏ, bác vẫn tặng kèm một nhánh hành lá và một cây rau mùi.

Lượng rau hai người ăn không nhiều, Tống Gia Mộc thấy xách nhẹ tênh. Hiếm khi có một nguồn lao động miễn phí, Vân Sơ Thiển dĩ nhiên không bỏ qua. Cô dẫn cậu vào một cửa hàng tạp hóa, bổ sung thêm dầu ăn, muối và nước tương sắp hết ở nhà.

Sau đó, cô lại dẫn cậu sang khu chợ hoa cây cảnh bên cạnh, chọn một cái chậu hoa hình chữ nhật lớn cỡ 30cm x 40cm, cùng một bao đất trồng. Tổng cộng chắc cũng phải hơn 15 cân.[note88785]

Tống Gia Mộc nhớ lại chuyện hôm trước Vân Sơ Thiển bảo đặt mua một gói hạt giống rau mùi trên mạng, liền tò mò: "Không lẽ cậu định mang về nhà trồng rau mùi đấy chứ?"

"Xem ra cậu nhớ khá kỹ những gì tớ nói nhỉ."

"Thật luôn à?!"

Bác chủ đặt bao đất vào trong chậu, Vân Sơ Thiển trả tiền rồi hì hục bê cái chậu đặt dưới chân Tống Gia Mộc. Tống Gia Mộc vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, còn khen ngợi: "Xem ra cậu cũng khỏe đấy chứ."

"Không, tớ yếu lắm."

Vân Sơ Thiển đón lấy túi thức ăn trong tay cậu, Niên Niên cũng nhảy vào trong chậu hoa ngồi chễm chệ. Cô nói: "Bạn học Tống Gia Mộc thể chất cực tốt, sức khỏe vô song, cứng như đá ơi, cái chậu này trăm sự nhờ cậu đấy!"

Tống Gia Mộc: "?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Khai thủy bạch thái
Khai thủy bạch thái
[Lên trên]
Nhuyễn đâu thiện ngư
Nhuyễn đâu thiện ngư
[Lên trên]
Cá vược là tên gọi chỉ chung của nhiều loài cá khác nhau. Thuật ngữ cá vược đề cập đến cả các loài cá nước ngọt và cá biển, tất cả đều thuộc một bộ cá lớn hơn đó là Bộ Cá vược.
Cá vược là tên gọi chỉ chung của nhiều loài cá khác nhau. Thuật ngữ cá vược đề cập đến cả các loài cá nước ngọt và cá biển, tất cả đều thuộc một bộ cá lớn hơn đó là Bộ Cá vược.
[Lên trên]
chú thỏ cũ từ hồi bé
chú thỏ cũ từ hồi bé
[Lên trên]
bên Trung 1 cân tầm khoảng 0,5kg bên mình, nên chỗ là tầm 7-8kg
bên Trung 1 cân tầm khoảng 0,5kg bên mình, nên chỗ là tầm 7-8kg