Toàn Văn

Chương 19: Tớ rất tò mò!

Chương 19: Tớ rất tò mò!

Có những cái hố mà nếu cậu không nhảy xuống, cậu sẽ chẳng bao giờ biết đó là một cái hố.

"Thực ra thì, tớ thấy đăng bài trên diễn đàn cũng tốt mà..."

"Hiệu quả kém lắm."

"Thế chúng ta..."

"Bạn học Tống Gia Mộc!"

Vân Sơ Thiển cắt ngang lời cậu, nghiêm túc nói: "Đây là cơ hội để phô diễn phong thái của câu lạc bộ mình. Chỉ đăng tin trên diễn đàn thì người ta chẳng thấy được gì cả, sao mà thu hút được họ? Tớ thừa nhận là cậu trông cũng có chút nhan sắc đấy, chỉ cần cậu ngồi đó thôi, công tác tuyển người chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi mà công sức bỏ ra chỉ một nửa."

"Nếu cậu đã nói thế thì tớ chẳng còn lý do gì để từ chối rồi."

Tống Gia Mộc tâm trạng vui vẻ hẳn lên. Hiếm hoi lắm mới nghe được một câu khen ngợi từ miệng cô, cậu bỗng thấy cái tên này cũng không đến nỗi đáng ghét như mình tưởng.

Hai người nói là làm.

Năng lực hành động của Vân Sơ Thiển vốn rất mạnh, trước đây chỉ khổ nỗi không có người giúp, giờ tìm được một nguồn lao động miễn phí, không tận dụng vắt kiệt thì phí quá.

...

Sau khi kết thúc tiết học buổi chiều, Vân Sơ Thiển tóm gọn Tống Gia Mộc đang định lẩn đi chơi bóng rổ, kéo cậu đến tiệm in ấn để in khoảng ba trăm tờ rơi quảng bá.

[Bạn đang thiếu truyện đọc? Bạn đang bị bí ý tưởng? Bạn không tìm được người cùng sở thích để chia sẻ truyện hay? Bạn không có đồng đội để cùng nhau đua chữ? ... Hãy đến đây! Hãy gia nhập với chúng tôi! Cùng nhau phiêu lưu trong thế giới văn học đầy những ý tưởng kỳ diệu!]

Tống Gia Mộc nhìn kỹ nội dung tờ rơi. Những hoạt động như chia sẻ danh sách truyện, trao đổi cảm nhận đọc sách, kinh nghiệm viết lách, cùng đi thực tế, giới thiệu truyện cho nhau hay đua chữ... đối với một người thích đọc và viết như cậu mà nói, quả thực khá có sức hút.

So với các câu lạc bộ văn học truyền thống, CLB Văn học mạng có bầu không khí thoải mái hơn nhiều.

Nhưng suy cho cùng, trong cộng đồng sinh viên, đây vẫn là một sở thích khá nhàm chán. Nghe nói CLB Esport bên cạnh ngày nào cũng chật kín người phỏng vấn, ngay cả chi nhánh Liên Minh Huyền Thoại cũng yêu cầu bậc xếp hạng từ Bạch Kim trở lên mới có cơ hội phỏng vấn.

"Tờ rơi này cậu tự làm à?"

Tống Gia Mộc vẩy vẩy tờ giấy trên tay. Chỉ là in màu bình thường thôi, vì kinh phí CLB thảm hại nên hiện tại đều là Vân Sơ Thiển tự bỏ tiền túi ra.

"Tớ tự thiết kế đấy."

Vân Sơ Thiển nhìn hiệu quả in ấn, cũng tạm ổn, ít nhất trông không giống mấy cái mẩu quảng cáo "tìm người sinh con thuê giá cao" dán trên cột điện.

"Cũng tàm tạm..."

Tống Gia Mộc không chịu khen cô. Thực ra trong điều kiện không có nhân viên đồ họa mà cô tự làm được thế này cũng khá khẩm lắm rồi. Cậu hỏi tiếp: "Hay là mình hạ thấp mục tiêu xuống chút? Tầm mười người thôi, tớ thấy áp lực tuyển người sẽ nhẹ đi nhiều."

Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái: "Nhắm tới đích cao nhất mới đạt được mức trung bình, nhắm tới mức trung bình thì chỉ đạt được mức thấp nhất thôi. Mục tiêu của tớ là tuyển năm mươi người!"

"CLB có thời gian thử thách một năm, chúng ta nhất định phải làm ra thành tích gì đó mới được. Bạn học Tống Gia Mộc, cậu bây giờ là Phó chủ tịch dự bị, cậu phải có cảm giác khủng hoảng đi chứ."

"... Vâng, Chủ tịch đại nhân dạy bảo rất phải."

Đây cũng là điểm thường xuyên gây mâu thuẫn trong giao tiếp hàng ngày của hai người. Đừng nhìn Vân Sơ Thiển nhỏ nhắn mà lầm, cô nàng hiếu thắng lắm, từ tiểu học đến giờ hầu như toàn làm lớp trưởng.

Ngược lại, Tống Gia Mộc thì như "cá muối" hơi nhiều, chính là kiểu người mà mẹ cậu hay mắng là "lười hơn cả lừa của đội sản xuất", không quất cho một roi là không thèm nhúc nhích.

Đi bộ từ tiệm in về, thỉnh thoảng có vài sinh viên nhìn về phía họ. Chàng trai cao ráo đẹp trai đi cùng cô gái thanh xuân rạng rỡ, trông cũng khá là xứng đôi.

Tống Gia Mộc bỗng nhận ra, hình như đã rất, rất lâu rồi cậu không cùng cô làm chung một việc gì đó.

Đi song song thế này trong khuôn viên trường, lần cuối cùng có lẽ là từ hồi tiểu học.

Vân Sơ Thiển mải suy tính chuyện CLB nên cũng không để ý việc đi cạnh cậu lâu như thế, nhìn dáng vẻ cô có vẻ khá tự nhiên?

"Thế cậu có tham vọng gì cho cái CLB Văn học mạng này không?" Tống Gia Mộc lại hỏi.

"Mục tiêu của tớ là, trong CLB phải có ít nhất hai tác giả đạt mức 'Kinh phẩm' trở lên!" [note87906]

"... Xem ra cậu thực sự khá am hiểu về giới văn học mạng đấy." Tống Gia Mộc đầy ẩn ý.

Vân Sơ Thiển nhận ra, liền đáp lại: "Cậu hình như cũng rất rành?"

Cuộc đối thoại tử tế của hai người lại bắt đầu chuyển sang màn đấu trí.

"Tớ đọc nhiều nên tự nhiên biết một chút thôi." Tống Gia Mộc vội vàng giải thích, sợ lộ chuyện mình đang viết tiểu thuyết.

"Tớ đọc cũng nhiều lắm!"

"Vậy theo ý tưởng lập CLB này của cậu, với tư cách là Chủ tịch, chắc cậu cũng sẽ thử sức sáng tác chứ?"

"... Đợi tớ bận xong việc này đã rồi mới bắt đầu viết."

"Thế thì tớ phải chống mắt lên đọc đại tác phẩm của cậu rồi."

Tống Gia Mộc bỗng dưng hưng phấn hẳn, cậu thấy việc gia nhập CLB này bắt đầu có ý nghĩa. Chẳng có gì tuyệt vời hơn việc đi bới lông tìm vết trong truyện của cô để làm một "anti-fan" trung thành cả.

"Xì, viết xong cũng chẳng cho cậu xem đâu..."

"Chủ tịch không định làm gương đi đầu à?"

"Trước đó, hay là cậu cứ mang truyện của cậu ra đây để tớ thẩm định giúp cho đã."

Cứ đánh thái cực với cô mãi ở chiều không gian này cũng chẳng có nghĩa lý gì, thế là Tống Gia Mộc tương kế tựu kế, xòe hai tay ra vẻ cao nhân:

"Được rồi, tớ thừa nhận là tớ có viết truyện thật. Nhưng cậu cả đời này cũng không có cơ hội được đọc tác phẩm của tớ đâu, đó thực sự là một cuốn sách khiến người ta xem xong là không dứt ra nổi đấy."

Cậu dùng khóe mắt liếc nhìn phản ứng của Vân Sơ Thiển. Vốn tưởng tượng cô sẽ lộ vẻ mặt kiểu: "Tớ rất tò mò!", "Cầu xin cậu nói cho tớ biết đi!", "Muốn xem truyện của cậu quá!"... nhưng không hề.

Cô chỉ ngẩn người ra một chút, dường như không ngờ cậu lại đột ngột tự khai như thế.

Này này, sao cậu không diễn theo kịch bản thế hả? Mau cướp điện thoại của tớ đi chứ, xem tớ viết cái gì đi chứ, cậu bình tĩnh thế này làm tớ quê lắm đấy.

"Nếu cậu đã thành thật thế, thì tớ cũng nói cho cậu biết luôn."

Vân Sơ Thiển một tay ôm đống tờ rơi, tay kia vén lọn tóc bên tai, dùng giọng điệu như đang khoe khoang nói:

"Thực ra tớ cũng đang viết truyện, mà còn viết trên trang Qidian nữa cơ. Có lẽ, đại khái, có khả năng... cậu đã từng đọc truyện của tớ rồi cũng nên. Tất nhiên, cậu cả đời này cũng không có cơ hội biết được bút danh nào là của tớ đâu."

"..."

Tống Gia Mộc hít một hơi thật sâu, sự tò mò trong lòng bốc lên hừng hực. Không thể nào? Vân Sơ Thiển thực sự đang viết truyện? Cô ấy viết thể loại gì chứ? Lại còn trên Qidian? Nghe nói các tác giả nữ "lái xe" (viết cảnh nóng/nhạy cảm) đều rất đỉnh, biết đâu trong truyện lại lộ ra cái sở thích thầm kín nào đó không ai biết...

"Chủ tịch đại nhân Xin nhất định phải cho tớ biết cuốn sách cậu viết! Tớ cực kỳ tò mò! Tớ tràn đầy thành tâm muốn được đọc tác phẩm của ngài!"

"Thôi đi thôi đi, viết không hay, sao dám cho cậu xem."

"Huynh muội? Cuồng chân? Furry? Hệ M?..."

"Cậu đoán xem."

"Cho tớ chút gợi ý đi?"

"Không."

Tống Gia Mộc túm lấy tay cô, chạy quanh cô hỏi dồn dập, cô lại có vẻ khá tận hưởng điều đó, sự đắc ý trong ánh mắt ngày càng đậm nét.

"Thế tớ hỏi cậu một câu được không?"

"Được, nhưng cậu đã hỏi một câu rồi đấy, bạn học Tống Gia Mộc."

Đệch, đây chẳng phải chiêu cậu dùng để trêu cô hồi sáng sao.

"Thế tớ có thể... hỏi bốn câu được không?"

"Không."

Tống Gia Mộc tức nổ đom đóm mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Kinh phẩm là thuật ngữ trong giới, chỉ những tác phẩm đạt mức trung bình 3000 lượt đặt mua (subscribe) trở lên.
Kinh phẩm là thuật ngữ trong giới, chỉ những tác phẩm đạt mức trung bình 3000 lượt đặt mua (subscribe) trở lên.