Dù đã là chiều thứ Sáu không có tiết, Tống Gia Mộc vẫn tiếp tục kỷ luật theo kế hoạch đã đề ra. Rời khỏi đình hóng mát, cậu đi đến thư viện, Vân Sơ Thiển cũng ở đó.
Tuy nhiên hai người không ngồi cùng nhau. Giờ này thư viện khá đông, Tống Gia Mộc và cô ngồi cách nhau mấy dãy bàn.
Bài tập của chuyên ngành Ngôn ngữ và Văn học Trung Quốc ít hơn các ngành tự nhiên hay kỹ thuật, chủ yếu là các bài tập về khái luận văn học hoặc viết tiểu luận.
Tống Gia Mộc lấy chiếc laptop mỏng nhẹ mang theo trong ba lô ra. Nếu chơi game thì dùng laptop gaming chắc chắn sẽ sướng hơn, nhưng ở nhà cậu đã có máy tính để bàn, nên đi học cậu chỉ mang theo chiếc máy mỏng nhẹ này.
Hoàn thành xong bài tập của tuần này, thời gian đã điểm bốn giờ chiều. Tống Gia Mộc thu dọn đồ đạc, đứng dậy rời thư viện.
Vân Sơ Thiển ngẩng đầu nhìn cậu một cái, rồi lại tiếp tục cúi xuống đọc sách. Đèn thông báo trên điện thoại lóe sáng, là tin nhắn của cậu.
Tống đầu heo: "Tớ đi học từ vựng đây."
Vân lợn nái: "Không cần phải đặc biệt báo cho tớ đâu."
Tống đầu heo: "Có thấy người đàn ông nỗ lực trông rất có sức hút không?"
Vân lợn nái: "[Nôn] [Nôn]"
Tống Gia Mộc quay lại cái đình nhỏ, lấy tài liệu luyện thi ra bắt đầu học từ vựng và luyện phát âm. Giọng cậu khá lớn, thỉnh thoảng có sinh viên đi ngang qua đều dành cho cậu ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Tiếng Anh vốn là môn khiến Tống Gia Mộc đau đầu nhất, từ hồi cấp hai cấp ba đã là môn kéo tụt thành tích. Tất nhiên, tiếng Anh không giống như Toán học, chỉ cần hạ quyết tâm chăm chỉ một chút là điểm số sẽ được cải thiện.
Chẳng mấy chốc, một giờ đồng hồ lại trôi qua.
Trên con đường nội bộ cạnh đình hóng mát xuất hiện một cô gái đeo túi xách. Cô đi không nhanh, ánh mắt từ xa đã bắt đầu hướng về phía Tống Gia Mộc đang cầm tài liệu lẩm bẩm học bài trong đình. Thấy cậu chưa phát hiện ra mình, cô đi chậm lại hơn chút nữa, vừa đi vừa ngó nghiêng trái phải như đang ngắm phong cảnh.
Tống Gia Mộc phát hiện ra cô rồi.
Cô liền không nhìn về phía đình nữa, bước chân hơi tăng tốc, kéo kéo quai túi xách, làm ra vẻ sợ người khác không biết mình sắp về nhà đến nơi. Thiếu nữ kiêu kỳ dĩ nhiên không phải cố ý đứng đợi cậu để cùng về rồi, cô có nói là sẽ về cùng cậu đâu, cô chỉ là "tình cờ" đi ngang qua đây thôi mà.
Tống Gia Mộc động tác cực nhanh, tài liệu còn chưa kịp cất vào bao, một tay cầm tài liệu, tay kia xách ba lô chạy vèo tới chỗ cô.
"Đợi tớ một chút, cùng về đi!"
Hi hi...
Nghe thấy tiếng cậu gọi sau lưng, lòng Vân Sơ Thiển vui thầm nhưng ngoài mặt vẫn không chút biểu cảm, chỉ hơi bước chậm lại. Sau đó, cô cảm thấy bên tay trái có một luồng gió thổi qua, ngay cả ánh sáng cũng tối đi một chút.
Cô cao 1m65, Tống Gia Mộc cao 1m83, hai người chênh nhau 18cm. Chẳng biết cậu lớn kiểu gì, rõ ràng ngày xưa cậu còn chưa cao bằng cô... Dĩ nhiên, không thể phủ nhận rằng khi cậu đứng bên cạnh, cô thấy cực kỳ có cảm giác an toàn.
Nếu, cô nói là nếu nhé, nếu cậu đứng thẳng mà không cúi người, thì khoảng cách chiều cao 18cm này vừa khéo để cô phải kiễng chân lên mà hôn.[note88673]
"Từ vựng của cậu học đến đâu rồi?"
"Cực kỳ tốt, thuộc khoảng bảy tám mươi từ đấy."
"Cavalier nghĩa là gì?" Vân Sơ Thiển chọn một từ hơi hiếm để làm khó cậu một chút.
"Kỵ sĩ."
Tống Gia Mộc đưa ra đáp án dễ dàng đến mức Vân Sơ Thiển nhất thời chưa kịp phản ứng.
"Cậu cũng chơi Đế Chế à? Tớ nhớ trong game Cavalier nghĩa là kỵ sĩ."
"..."
Được rồi, cô cứ tưởng cậu giỏi giang đến mức thuộc được cả những từ ngữ ít dùng cơ. Vân Sơ Thiển không định hỏi cậu về game nữa, nếu không cậu sẽ mượn đề tài để phát huy kiểu: "Thấy chưa, tớ chơi game cũng là để học đấy". Cô đã hiểu rõ cái tên này đến tận xương tủy rồi.
"Thế flipped nghĩa là gì cậu biết không?"
"Xao động!"
Tống Gia Mộc lại nói đúng đáp án: "Bộ phim Flipped tớ mới xem tháng trước mà. Chuyện thanh mai trúc mã ấy, lúc đó tớ còn chưa hiểu sao người ta lại dịch tên phim là Xao động, nghĩa gốc chắc phải là búng nhẹ, chạm vào, hay lật giở gì đó chứ."
"Bản dịch đó đúng là rất đẹp..."
Vân Sơ Thiển không phản bác. Dù lúc đầu hỏi từ flipped cô cũng không thực sự nghĩ đến bộ phim đó, nhưng khi Tống Gia Mộc nói ra hai chữ "Xao động", cô bỗng thấy hơi ngỡ ngàng.
"Cậu học tiếng Anh thế nào vậy?" Tống Gia Mộc hỏi cô.
"Thì học từ vựng thôi, rồi ngữ pháp, viết lách. Nhưng thực ra dù chúng mình nói tiếng Trung hàng ngày cũng đâu có chú trọng ngữ pháp lắm đâu. Nếu cậu muốn luyện nói thì xem phim nhiều vào, tắt phụ đề đi, tớ hay làm thế." Vân Sơ Thiển chia sẻ kinh nghiệm.
Đối với hai người, cuộc trò chuyện về học tập như thế này đã lâu lắm rồi không xuất hiện, hiếm hoi có được sự hòa hợp đến thế.
"Tớ tự xem chắc tắt phụ đề là không hiểu gì luôn, hay là khi nào rảnh cậu xem cùng tớ đi." Tống Gia Mộc nói.
"Được thôi." Vân Sơ Thiển gật đầu đồng ý.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện bâng quơ, ánh hoàng hôn buông xuống kéo dài bóng hai người trên mặt đất. Chẳng mấy chốc đã đến trạm xe buýt ngoài cổng trường. Xe đến, Vân Sơ Thiển lên trước, Tống Gia Mộc theo sau. May mà cậu người cao đứng chắn phía sau cô, nên cô cảm thấy không còn bị chen lấn mấy nữa.
Quẹt thẻ xong, hai người đi vào giữa xe. Chỗ ngồi thì chắc chắn là không có rồi, chỉ có thể đứng.
"Chỗ đắc địa này nhường cho cậu đấy."
Tống Gia Mộc kéo cô một cái, Vân Sơ Thiển liền đứng vào vị trí góc kẹt cạnh cửa sổ ở giữa xe. Có thể tựa lưng vào góc 90 độ này, không lo người khác chen lấn vào.
"Được rồi, xem ra thỉnh thoảng cậu cũng có được một chút gentleman."
Vân Sơ Thiển thoải mái tựa vào góc kẹt, đôi giày vải trắng chụm lại, mũi giày chạm vào mũi giày cậu. Cậu đứng đối diện trước mặt cô, tạo thành tư thế bao vây lấy cô. Một không gian nhỏ hẹp như vậy, làm gì có cô gái nào mà không thích chứ?
"Thế nào, có thấy cực kỳ có cảm giác an toàn không?"
"..."
Thấy Vân Sơ Thiển sắp sửa lên tiếng châm chọc, Tống Gia Mộc vội hỏi: "Cảm giác an toàn tiếng Anh là gì?"
"Sense of security."
"Rất tốt, tớ cảm thấy mình lại tiếp thu thêm được một mớ kiến thức rồi."
"Cái cốc đã rửa chưa?"
"Tớ đã liếm sạch rồi... Á! Rửa rồi, rửa rồi."[note88674]
Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái cháy mắt. Xe buýt chuyển bánh, một đoàn khách lại ùn ùn kéo lên xe. Tống Gia Mộc đành phải đứng sát vào cô hơn nữa, sát đến mức Vân Sơ Thiển có thể dễ dàng nhìn thấy xương quai xanh rất đẹp của cậu.
Rất gần, thực sự rất gần rồi!
Thiếu nữ cũng vô thức đứng thẳng người, có thể cảm nhận được hơi thở của cậu phả lên mặt. Nhịp tim cô từng chút một tăng nhanh, cô vội cúi đầu xuống.
"Vân Sơ Thiển."
"... Gì thế?"
"Tớ hỏi cậu một câu được không?"
"Hy vọng câu hỏi của cậu cũng gentleman một chút."
Vân Sơ Thiển ngẩng đầu, ánh mắt có chút nguy hiểm. Tống Gia Mộc gồng mình, phòng ngự phần thịt mềm bên eo, rồi mới cúi đầu nói nhỏ vào tai cô:
"Cậu dùng dầu gội và sữa tắm hãng gì thế?"
"..."
"Thì là... thơm thật đấy." [note88675]
1 Bình luận