"Kawaii quá đi~! Con Ultraman này..."
"Cậu... sao cậu biết là do Tống Gia Mộc vẽ?!"
Để tranh thủ ưu thế giành lấy vai nữ chính trong phim, trưa thứ Sáu, Vân Sơ Thiển đã sang ký túc xá nữ để "dính lấy" Viên Thải Y. Hai cô gái cùng leo lên giường, tiết trời bắt đầu nóng lên nên ai nấy đều mặc đồ mát mẻ, khi dính sát vào nhau lại càng thêm thân thiết.
"Hèn gì tớ bảo sao hôm nay cậu lại khoác thêm cái áo mỏng, hóa ra trên vai giấu một con Ultraman!"
Viên Thải Y tò mò ngắm nhìn bờ vai của Vân Sơ Thiển, vừa nhìn vừa cười trộm. Vân Sơ Thiển da mặt mỏng, bị cô nàng nhìn đến đỏ bừng mặt, cô càng che thì Viên Thải Y lại càng muốn xem.
"Thải Y đừng nghịch, xấu chết đi được."
"Thế sao cậu lại không tẩy đi?"
"... Cậu ấy không cho tớ tẩy."
"Vẽ lúc nào thế?"
"Tối qua..."
Viên Thải Y bỗng ghé sát tai cô, thì thầm hỏi: "Cậu không phải là... trao cho cậu ấy rồi chứ?"
"Trao cái gì... Cậu... sao cậu biết tớ đưa chìa khóa cho cậu ấy?! Tớ chỉ đưa tạm thôi mà!"
"Cậu còn đưa cả chìa khóa cho cậu ấy luôn! Thế chẳng phải cậu ấy muốn vào lúc nào thì vào à?"
"Không có, chìa khóa đang ở chỗ tớ đây này."
Vân Sơ Thiển cạn lời, sau đó mới hiểu ra ý tứ trong câu nói vừa rồi của bạn mình, thẹn quá hóa giận véo cô nàng một cái: "Cái thứ cậu nói tớ cũng chưa có trao! Làm sao có thể chứ?! Tụi tớ chỉ là bạn bè thôi!"
"Tớ hiểu, tớ hiểu mà."
Viên Thải Y cười hi hi, lại tiếp tục ngắm con Ultraman trên vai cô.
"Lại còn có một trái tim nhỏ nữa, xem ra Tống Gia Mộc cũng không phải là cái đồ đầu heo như cậu nói đâu, lãng mạn phết đấy chứ."
"Thải Y, cậu bị tình yêu làm cho mờ mắt rồi. Gõ chữ thi với nhau rồi chịu phạt, đó là chuyện rất bình thường giữa bạn bè thôi mà."
"Thế còn vẽ lên vai đối phương?"
"... Cũng... cũng rất bình thường, dù sao đó cũng là hình phạt thua cược."
"Ừm, đợi đến mùng 1 tháng 5 tớ cũng tìm bạn trai tớ, bảo anh ấy vẽ cho một con Ultraman lên vai mới được."
Nghe cô nàng nói vậy, Vân Sơ Thiển thầm nghĩ, Ultraman do bạn trai Thải Y vẽ chắc chắn không thể đáng yêu bằng con của Tống Gia Mộc vẽ rồi.
Tối qua sau khi Tống Gia Mộc về, cô đã soi gương rất lâu, còn chụp lại bao nhiêu là ảnh, chẳng giống cái bộ dạng "hận không thể tẩy ngay đi" chút nào. Ai cũng biết cô ngủ rất nghịch, nhưng tối qua Vân Sơ Thiển ngủ cực kỳ ngoan. Ultraman ở trên vai trái, cô không nỡ nằm nghiêng bên trái vì sợ làm mờ mất hình vẽ. [note89779]
Về chuyện này, thiếu nữ cũng có lời giải thích —— vì cô là người thua phải chịu phạt, luôn giữ đúng lời hứa, đã nói giữ lại một ngày thì nhất định giữ đúng một ngày.
"Kịch bản của cậu nghĩ xong chưa?" Vân Sơ Thiển lảng sang chuyện khác.
"Làm gì mà nhanh thế, ngược lại là hai cậu đấy, mùng 1 tháng 5 đi chơi nhớ chụp nhiều tư liệu một chút, biết đâu lúc đó lại dùng được."
"Đi chơi thì có tư liệu gì chứ..." Vân Sơ Thiển lỡ lời, vội vàng đính chính: "Ý tớ là, tư liệu tụi tớ đi lấy cảm hứng sáng tác không giống với tư liệu quay phim ngắn của cậu."
"Được rồi được rồi, ngủ đi thôi, cái đồ miệng cứng lòng mềm của tớ."
"Kinh quá đi."
Viên Thải Y liền thò tay bóp lấy miệng Vân Sơ Thiển, làm cô nàng biến thành một con vịt Psyduck đầy u sầu. [note89780]
Hôm nay thứ Sáu, là ngày nhận tin nhắn thông báo đề cử. Cứ vào lúc 1 giờ 55 phút chiều ngày này, kẻ vui người buồn xen lẫn.
Lo ngại hệ thống gửi tin nhắn có độ trễ, Tống Gia Mộc đặt báo thức lúc 1 giờ 56 phút. Nắng chiều rực rỡ, cậu đang ngủ trưa trong đình hóng gió. Tống Gia Mộc bỗng thấy trang web thật tâm lý, thời điểm này vừa khéo là lúc đa số mọi người ngủ trưa thức dậy, nếu mà gửi tin nhắn vào lúc 1-2 giờ sáng thì chắc nhiều người mất ngủ luôn mất.
Các tác giả đại lão thì không nằm trong số này, vì khi họ mở sách, các đề cử cho đến tận lúc thu phí chương đều đã được sắp xếp sẵn rồi. Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cũng mơ ước có một ngày như thế.
Chưa đợi báo thức reo, Tống Gia Mộc đã tỉnh giấc. Chợp mắt nửa tiếng là đủ, ngủ thêm nữa là đồng hồ sinh học sẽ loạn mất. Cậu cũng không xem điện thoại ngay mà lấy từ điển ra bắt đầu học từ mới.
Tháng 6 có kỳ thi tiếng Anh cấp độ 4 (CET-4), Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đều dự định sẽ thi xong cấp 4 ngay năm nhất, rồi năm hai thi cấp 6, năm ba năm tư sẽ tập trung chuẩn bị thi cao học.
Nếu thật sự phải đợi tốt nghiệp thạc sĩ mới tính chuyện hôn nhân thì chắc chắn tuổi kết hôn phải sau 25 rồi, người hiện đại kết hôn càng lúc càng muộn. Nhưng cũng may là học đại học vẫn có thể đăng ký kết hôn được, nghe nói có trường còn cộng thêm điểm cơ, chỉ tiếc là đại học Tô Châu không có quy định đó.
Trước đây cậu thấy học từ mới là việc phiền phức, nhưng giờ Tống Gia Mộc coi đó là một sự tu dưỡng. Dù là khi tâm phiền ý loạn hay mất tập trung, chỉ cần học vài từ mới, lòng sẽ dần tĩnh lặng lại.
Tiếng chuông báo thức trong túi quần reo vang. Tống Gia Mộc đặt cuốn từ điển xuống, nhấp một ngụm Coca đã bay hết ga, lúc này mới rút điện thoại ra. Mở app Tác giả, trong mục tư vấn tác giả hiện ra một chấm đỏ rực rỡ như một quả mọng chín.
Cậu bấm vào, ánh mắt lập tức rơi vào dòng chữ giữa tin nhắn: "... Đề cử Truyện đang đăng nổi bật kênh Đô thị..." [note89784]
Trong phút chốc, cậu cảm thấy chai Coca hết ga kia như được nạp đầy bọt khí, một loại cảm xúc vui sướng như bọt sủi bùng nổ trong lòng. Ngay lập tức cậu chuyển sang WeChat, bấm vào khung chat với liên lạc được ghim đầu tiên là "Vân lợn nái". Đang định gõ chữ thì tin nhắn của cô đã hiện lên trước.
Vân lợn nái: "Đồ đầu heo, cậu nhận được tin nhắn thử nghiệm chưa?"
Tống đầu heo: "Cậu thì sao?"
Cả hai đều không vội vã báo rằng mình đã có đề cử. Trong khoảnh khắc này, họ ăn ý đến lạ khi lo lắng cho đối phương không nhận được đề cử. Dù suốt ngày đấu khẩu nhưng ở chuyện này, không ai muốn người kia gặp trở ngại.
Vân lợn nái: "Tớ có rồi, còn cậu? Tóm lại là có hay chưa hả?"
Tống đầu heo: "Có rồi."
Nhìn thấy tin nhắn của đối phương, cả hai lại một lần nữa trải nghiệm niềm vui khi nhận được đề cử. Thật là, viết một cuốn truyện mà lại nhận được gấp đôi niềm vui sao?
Vân lợn nái: "[Mặt cười]"
Tống đầu heo: "[Mặt cười] [Mặt cười]"
Vân đầu heo: "[Tóm lấy mặt cười đập một trận]"
Vân lợn nái: "Thế đề cử thử nghiệm của cậu là gì? Đừng bảo là Đề cử nổi bật theo thể loại nhé? Mà cũng không sao, truyện của cậu mới có chưa đầy 3 vạn chữ, thử nghiệm hơi kém một tí cũng không vấn đề gì."
Tống đầu heo: "Xin đừng tự an ủi mình nữa, của người anh em đây là Truyện đang đăng nổi bật [note89785], có hiện trên app hẳn hoi đấy."
Vân lợn nái: "Tớ cũng là Truyện đang đăng nổi bật! Thế này là tụi mình cùng đợt, lại còn cùng một vị trí đề cử trong kênh luôn!"
Tống đầu heo: "Thế thì cậu thảm rồi, cạnh tranh với tớ thì chắc đợt sau cậu mất đề cử quá."
Vân lợn nái: "Lo cho bản thân cậu trước đi, đồ đầu hep!"
Vị trí đề cử cũng có tốt có xấu. Thử nghiệm tệ nhất là Đề cử nổi bật theo thể loại, thậm chí còn không hiện trên app, chỉ được coi là đề cử an ủi. Có thể từ đó mà giết ra được trang chủ là cực kỳ hiếm hoi. Truyện đang đăng nổi bật được coi là mức thử nghiệm trung bình, có hiện trên app, thường là những truyện chữ ít nhưng chất lượng ổn sẽ được đưa vào đây, sau đó mới đến Tuyển chọn sách mới [note89786], rồi đến Đề cử mạnh theo thể loại. [note89787]
Qua được vòng đó mới có cơ hội lên Đề cử trang chủ [note89788], lúc đó lưu lượng mới thực sự lớn. Bởi vì rất ít độc giả bấm vào tận trong kênh để tìm mấy bộ mới có vài vạn chữ, đa phần họ tìm truyện từ bảng xếp hạng hoặc đề cử trang chủ.
Hai người từng viết không ít truyện, nhưng nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở Đề cử mạnh theo thể loại thôi, còn Đề cử trang chủ hay Đề cử Tam Giang [note89789] thì chưa bao giờ được nếm mùi. Tóm lại, hiện tại truyện mới chưa đầy 3 vạn chữ của hai người đã được lên Truyện đang đăng nổi bật, chứng tỏ vẫn có tiềm lực, ít nhất biên tập thấy cũng ổn. Chỉ cần đảm bảo chất lượng thì không gian phát triển sau này vẫn rất lớn.
Chiều thứ Sáu không có tiết, sau khi nhận được tin nhắn, Tống Gia Mộc cũng yên tâm tiếp tục học từ mới. Không ít sinh viên chiều nay được nghỉ đã xách hành lý về nhà. Mùng 1 tháng 5 năm nay được nghỉ 5 ngày, tuy là do đổi ngày làm bù nhưng dù sao cũng là một kỳ nghỉ dài.
Vân Sơ Thiển và Viên Thải Y đi ra từ ký túc xá, Thải Y cũng đeo một chiếc balo màu xám.
"Thế là cậu ở cùng bạn trai suốt 5 ngày luôn à?"
"Không đời nào, 5 ngày lận đấy! Ai mà chịu nổi chứ. Tối nay tớ qua chỗ anh ấy, mai chơi một chút rồi về nhà thôi."
"Cậu không phải rất nhớ anh ấy sao, sao lại không chịu nổi?"
"Sau này cậu sẽ hiểu thôi, hi hi, tớ đi đây, bye bye~"
"Bye bye~"
Viên Thải Y đeo tai nghe, vừa đi vừa ngân nga hát. Vân Sơ Thiển cũng không biết có nên ngưỡng mộ cô nàng không nữa. Bảo ngưỡng mộ là vì Thải Y có bạn trai, có lẽ sẽ có những cái ôm hôn mà thiếu nữ hằng mong đợi. Bảo không ngưỡng mộ là vì Thải Y và bạn trai yêu xa, thực ra cũng không hẳn là xa, đều ở Tô Nam nhưng trường khác nhau, đi xe buýt cũng mất cả tiếng đồng hồ.
Cũng may là cô và Tống Gia Mộc ở gần nhau, hầu như ngày nào cũng gặp mặt, thậm chí trong những giấc mơ gần đây, tần suất cậu xuất hiện cũng rất cao.
Phi phi! Sao mình lại đi so sánh mình với cái tên Tống đầu heo đó chứ. Người ta là bạn trai, còn Tống đầu heo là cái đồ đáng ghét.
Cô chẳng cần hỏi cũng biết Tống Gia Mộc giờ này đang ở đâu, cô rẽ một vòng, đi về hướng đình hóng gió nhỏ.
Tống Gia Mộc đã hoàn thành lượng từ mới của ngày hôm nay, cậu cầm điện thoại tìm đại một bài báo tiếng Trung, vừa dịch vừa đọc thành tiếng Anh, đọc có chút vấp váp nhưng đây cũng là một cách luyện nói rất tốt. Cậu hướng mặt ra hồ nhân tạo bên ngoài đình, đọc rất chăm chú, không hề nhận ra thiếu nữ đã rón rén đi tới sau lưng.
Thấy cậu không để ý, Vân Sơ Thiển càng nhẹ chân hơn, giơ bàn tay nhỏ lên định vỗ mạnh một cái cho cậu bất ngờ. Đôi mắt to linh động tràn đầy vẻ mong chờ, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười xấu xa, cứ như thể Tống Gia Mộc bị cô làm cho giật mình là cô sẽ vui lắm vậy.
"If someone walks past me..."
Dịch ra là: Nếu có ai đó đi ngang qua tớ, tớ cũng có thể nhận ra tiếng bước chân của cậu, bởi vì người khác là giẫm lên mặt đất, còn cậu là giẫm lên trái tim tớ.
Bàn tay đang giơ giữa không trung của Vân Sơ Thiển khựng lại.
Cậu ấy nghe thấy tiếng bước chân mình rồi sao?! Lại còn giẫm lên trái tim cậu ấy nữa?!
... Vô sỉ! Đồ mặt dày! Mấy lời này mà cũng nói ra được?!
Nhưng cô không ngắt lời cậu, chỉ yên lặng nghe cậu đọc tiếng Anh. Tống Gia Mộc quay đầu lại. Vân Sơ Thiển đang ngẩn ngơ ngược lại bị cậu làm cho giật mình, bàn tay đang giơ giữa chừng tiện đà vỗ xuống luôn: "Cậu làm cái gì mà đột nhiên quay đầu lại thế! Dọa chết người ta rồi!"
"..." Tống Gia Mộc rụt vai tránh né.
"Ây ây... đừng đánh, rõ ràng là cậu tự lẻn ra sau lưng tớ, thế nào mà tớ lại dọa cậu được?"
"Cậu... cậu nghe thấy tớ đến rồi à?"
"Không có mà."
"Thế vừa nãy cậu đọc cái gì đấy?"
"Bài báo thôi."
Vân Sơ Thiển bỗng nhiên mất hứng đánh chết cậu.
"Ồ, cậu nghe thấy tớ luyện nói rồi à? Thấy sao, có phải tiến bộ rất nhiều không?"
"Ngữ pháp sai be bét."
Vân Sơ Thiển lười để ý đến cậu, chỉnh lại dây đeo túi chéo trước ngực, nói: "Đi thôi."
"Đi đâu?" Tống Gia Mộc bóp bẹp lon Coca bỏ vào thùng rác, nhét sách vào balo rồi khoác lên vai.
"Đi xét nghiệm PCR chứ đâu [note89790]. Không có báo cáo xét nghiệm thì sao cậu vào được ga tàu cao tốc."
"Cậu không nhắc tớ suýt quên mất."
Vé tàu cao tốc của hai người đã mua xong, hiện tại tình hình dịch bệnh trong nước ổn định, đi lại không còn bị hạn chế nhiều. Bố mẹ Vân Sơ Thiển tháng 5 này cũng sắp về nước rồi, nhưng về vẫn phải cách ly nửa tháng.
"Cậu mang khẩu trang chưa?"
"Trong balo có."
Tống Gia Mộc lấy khẩu trang ra, cũng đưa cho Vân Sơ Thiển một cái. Ở Tô Nam bình thường cũng không cần đeo khẩu trang nữa, nhưng giờ nhiều người đã thành thói quen. Kể từ khi mọi người đeo khẩu trang, dường như mỹ nhân trên phố cũng nhiều lên hẳn.
Vân Sơ Thiển đeo khẩu trang vào, mặt cô vốn đã nhỏ nên cái khẩu trang nhìn hơi rộng. Sau khi che đi miệng và mũi, đôi mắt cô trông lại càng to hơn. Mắt cô rất đẹp, to và sáng, tràn đầy hơi thở thiếu nữ.
Khẩu trang cũng giống như mũ bảo hiểm, đều là "lớp cát" yêu thích của loài đà điểu [note89791]. Đeo khẩu trang vào rồi, dù lúc này trường học khá đông người, Vân Sơ Thiển cũng có thể mạnh dạn sánh bước bên cạnh Tống Gia Mộc.
Trường học có điểm xét nghiệm lưu động thuận tiện, vì sắp nghỉ lễ nên không ít sinh viên đang xếp hàng ở đây. Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển xếp ở cuối hàng, cách người phía trước phía sau một mét, nhưng khoảng cách giữa hai người chỉ có ba mươi centimet.
Hôm nay thời tiết đẹp, nắng rực rỡ, mới ba giờ chiều mà mấy bạn nữ khác sợ đen da đều đã che ô hết rồi. Tống Gia Mộc điều chỉnh vị trí đứng, thế là ánh nắng chiều tà chiếu vào người cậu, đổ bóng dài ra phía trước, vừa vặn bao phủ lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Vân Sơ Thiển trong cái bóng của mình.
"Này này, Vân Sơ Thiển, cậu đang nằm trong bóng của tớ đấy."
"Đồ trẻ con~"
"Cậu không thấy tớ rất tâm lý sao? Bảo vệ cậu trọn vẹn luôn này."
"Đó là vì tớ thấp thôi."
"Cậu cũng biết cơ à?"
"... Đi chết đi!"
Vân Sơ Thiển giẫm cho cậu một phát. Cúi đầu nhìn xuống, cái tên này dùng cánh tay khua khoắng cái bóng làm nó giống như một con rắn, cô liền khua tay làm thành hình con đại bàng, dùng cái bóng để mổ vào con rắn của cái đồ trẻ con kia.
Được rồi, cô thừa nhận, đôi khi một người tinh ranh như mình cũng bị Tống Gia Mộc kéo thấp chỉ số thông minh xuống. Nhưng có Tống Gia Mộc đi cùng, dường như ngay cả việc xếp hàng cũng không thấy chán nữa.
Dù hàng dài dằng dặc nhưng cảm giác loáng cái đã đến lượt hai người. Người phụ trách lấy mẫu là một bác gái lớn tuổi, sau khi đăng ký thông tin, bác lấy ra một cái que lấy mẫu họng dài ngoằng. Vân Sơ Thiển ngồi xuống ghế trước bàn, kéo khẩu trang xuống.
"Há miệng to ra một chút nào."
Vân Sơ Thiển ngoan ngoãn há miệng. Que gỗ dài quấy vài cái trong họng, thiếu nữ thấy hơi ngứa và buồn nôn nên ọe lên một tiếng. Quả nhiên, cảm giác cái que gỗ thọc vào trong miệng lúc làm xét nghiệm là đáng ghét nhất.
0 Bình luận