【Sắp đến trạm Quảng trường Văn hóa, quý khách vui lòng xuống xe bằng cửa sau】
Xe buýt dừng lại, cửa sau mở ra. Có lẽ bác tài không chú ý, bên lề đường có một vũng nước đọng nhỏ. Một người nam giới nhanh nhẹn có thể dễ dàng nhảy vọt qua, còn một người nữ giới dịu dàng, thục nữ thì phải cẩn thận đi nép vào chỗ khô ráo bên cạnh.
Tống Gia Mộc nhảy qua cái vèo, Vân Sơ Thiển ở phía sau dường như có chút do dự. Nhưng thấy cậu đưa tay ra, cô liền không chút do dự mà bước đại qua. Tống Gia Mộc đỡ lấy cô, buông lời khen ngợi: "Cứ tưởng cậu mặc váy thì không dám nhảy chứ, xem ra cậu vẫn còn gan dạ lắm."
"..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Sơ Thiển tối sầm lại, nhất thời không phân biệt được cậu đang khen thật hay đang mỉa mai ngầm nữa. Cô rút bàn tay nhỏ ra khỏi lòng bàn tay cậu, thuận thế vỗ cho cậu một cái.
Giả sử nhé, giả sử Tống Gia Mộc là một người câm, có lẽ cô sẽ thực sự thích cậu ta mất. Lúc nãy thấy cậu đưa tay ra, cô cảm động lắm, thế là chẳng mảy may suy nghĩ mà nhảy qua luôn.
Tống Gia Mộc móc từ trong túi ra mẩu giấy gói kẹo ban nãy, nhổ viên kẹo đã hết vị vào đó. Vân Sơ Thiển cũng muốn nhổ, bèn vỗ vai ra hiệu cho cậu đưa cho mình một tờ giấy. Tống Gia Mộc lại chìa lòng bàn tay ra trước mặt cô.
Vân Sơ Thiển ngẩn người. Cảm giác khi cậu đưa tay ra lúc xuống xe lại dâng lên trong lòng, thế là cô rất thục nữ mà hé khuôn miệng nhỏ, nhổ viên kẹo hết vị vào lòng bàn tay cậu. Tống Gia Mộc cũng không để ý, thản nhiên gói lại rồi ném vào thùng rác bên đường.
Được rồi, phải thừa nhận rằng, cái tên đáng ghét này trong khoảnh khắc này trông khá là quý ông. Có lẽ nếu là trước đây, lúc cô xuống xe cậu sẽ chẳng thèm đưa tay ra đỡ đâu. Xem ra cậu cũng có một chút xíu coi cô là con gái rồi đấy.
Hai người sánh vai bước đi, trông chẳng khác gì những cặp tình nhân khác. Thời tiết rất đẹp, ở quảng trường có không ít người đang thả diều, Tống Gia Mộc lấy điện thoại ra chụp ảnh ghi lại. Hai người đều hiểu rõ thân phận "tác giả" của đối phương, vậy nên hôm nay tụ họp ở đây cũng được coi là một kiểu "không bùng hẹn" nhỉ?
Khi đi ngang qua một hồ nước, đàn bồ câu được người qua đường vỗ béo tròn trịa đồng loạt vỗ cánh bay lên. Gió từ đôi cánh thổi tung mái tóc thiếu nữ, cô vươn lòng bàn tay lên không trung với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Tống Gia Mộc đã bắt trọn khoảnh khắc này, cảm thấy rất đẹp.
"Chạy mau, coi chừng bồ câu ị lên đầu cậu đấy!"
"Cậu đừng có phá hỏng bầu không khí nữa!"
Tống Gia Mộc chạy lạch bạch đi trước, Vân Sơ Thiển ôm lấy chiếc túi nhỏ chạy lạch bạch theo sau. Cô cũng sợ bồ câu ị lên đầu thật, nếu chuyện đó xảy ra, cái không khí ngọt ngào mà cô khổ công tạo dựng sẽ tan thành mây khói, lại còn bị tên này cười nhạo cả đời cho xem.
"Vậy giờ chúng ta đi thẳng đến nhà ma luôn?"
"Đúng! Mặt trời rực rỡ thế này, lũ ma quỷ đó chắc chắn không dám ló mặt ra đâu."
"Hay là để luyện gan, chúng ta đi xem phim trước, tối hãy đi nhà ma?" Tống Gia Mộc có ý đồ xấu.
"... Kế hoạch không thể thay đổi đột ngột, đề nghị của cậu bị một phiếu phản đối." "..."
Cho đến khi quen biết Vân Sơ Thiển, Tống Gia Mộc mới biết đạo lý không thể nói lý với phụ nữ, vì họ chính là đạo lý. Cậu chắc chắn rằng nếu cô không muốn đi nhà ma, cô sẽ nói: 'Kế hoạch thay đổi rồi, tổ chức quyết định đi chơi xe đụng'. Có ngày cậu phải mưu quyền đoạt vị, lúc đó cậu sẽ tổ chức tiệc bể bơi, con gái bắt buộc phải mặc bikini ba mảnh!
"Vân Sơ Thiển, nếu tớ muốn làm Chủ tịch thì cần điều kiện gì?" Tống Gia Mộc khiêm tốn hỏi. "Tớ còn ở đây mà cậu dám hỏi câu đó trước mặt tớ, không thấy quá kiêu ngạo sao?" Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái.
"Tớ chỉ hỏi thôi mà, cũng phải có chí tiến thủ chứ."
"Có chí tiến thủ là tốt, tuy dã tâm của cậu rất rõ ràng, nhưng tớ cũng đồng ý với đạo lý người có năng lực thì lên ngồi." Vân Sơ Thiển vừa đi vừa nghĩ rồi nói: "Cậu muốn làm Chủ tịch thì có hai cách. Một là nhận được hơn tám mươi phần trăm phiếu bầu của thành viên, hai là thành tích đăng ký truyện của cậu gấp đôi tớ. Đáp ứng được một trong hai thì tớ sẽ thoái vị nhường ngôi."
Đáng ghét, mọi người đừng quên là trong tay người phụ nữ này còn có "một phiếu phủ quyết" vạn ác kia! Vậy nên con đường còn lại chỉ có cách thứ hai. Hiện tại tác phẩm cũ của cả hai đều đã kết thúc, tác phẩm mới sẽ là quân bài lớn nhất để cậu cạnh tranh ngôi vị Chủ tịch!
"Chắc chắn chứ?"
"Tất nhiên, tớ nói một là một."
"Tốt lắm, tớ ghi âm lại rồi."
Tống Gia Mộc giơ điện thoại ra khoe. Cái cụm từ "nói một là một" này nếu không ghi âm lại, đến lúc cô lật lọng thì cậu chỉ có nước ngồi khóc.
"Xóa ngay đi...!"
"Tớ không xóa."
Vân Sơ Thiển lao vào cướp điện thoại, Tống Gia Mộc không cho. Hai người vừa đùa nghịch vừa đi qua quảng trường văn hóa, tới khu vui chơi bên cạnh. Đang kỳ nghỉ Tết Thanh minh nên nhà ma làm ăn khá khẩm vô cùng, một lần nữa chứng minh bản chất con người có chút "máu liều".
"Trông có vẻ chẳng đáng sợ tí nào! Thế mà bảo là nơi kinh dị nhất Tô Nam!" Vân Sơ Thiển vẻ mặt tự tin, dù sao lúc này nắng vàng rực rỡ, trước nhà ma có rất đông du khách đang xếp hàng, nhân khí cực vượng.
"Này này, cậu nói xem bên trong có gì nhỉ? Cương thi à? Ma cà rồng? Sadako? [note89083] Toàn là người đóng thôi đúng không, ha ha... Tống Gia Mộc?" Vân Sơ Thiển tự nói tự cười, quay người lại nhìn thì thấy Tống Gia Mộc bên cạnh đã biến mất.
Cô đột nhiên hoảng hốt, rồi vai bị ai đó vỗ một cái, dọa cô rùng mình.
"Ta~~ là~~ lệ~~ quỷ~~ đây! Đừng đánh đừng đánh..."
Tống Gia Mộc nấp sau lưng cô, trợn trắng mắt, thè lưỡi ra, bộ dạng như một con quỷ ngốc.
Không biết Vân Sơ Thiển bị cậu dọa hay là tức giận, cô giơ bàn tay nhỏ lên đánh cậu tới tấp. "Lệ quỷ gì chứ, quỷ háo sắc thì tớ tin!"
"Bị dọa rồi à?"
"Ai mà thèm bị mấy cái trò vặt này của cậu dọa chứ, mau đi xếp hàng đi."
Vân Sơ Thiển không đợi được nữa mà kéo cậu xếp vào cuối hàng. Có bài học vừa rồi, cô không cho Tống Gia Mộc rời khỏi tầm mắt mình nữa. Dù bây giờ chưa vào nhà ma, nhưng nếu cậu không ở đó, gan của thiếu nữ lập tức giảm xuống số âm. Khi có cậu bên cạnh, Vân Sơ Thiển mới cảm thấy mình gan to bằng trời, chẳng sợ gì hết.
Bối cảnh của nhà ma là một căn biệt thự, chủ đề là những sự kiện tâm linh bên trong đó. Sau khi mua vé và xác nhận không có bệnh tim, nhân viên dẫn hai người vào trong. Họ bước vào một căn phòng nhỏ, ở đây hoàn toàn không có ánh sáng tự nhiên, đèn điện cũng rất mờ ảo, trên màn hình đang chiếu một đoạn phim tài liệu.
"Xem phim trước đã, khi nào đến lượt hai bạn sẽ có nhân viên đến sắp xếp." Cửa đóng lại, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cùng nhau xem phim ma trong căn phòng nhỏ này.
Lúc đầu Vân Sơ Thiển còn nói cười vui vẻ, nhưng thấy Tống Gia Mộc vẻ mặt nghiêm nghị, im lặng xem phim, cô bị cậu làm cho lây lan, dần dần bắt đầu thấy sợ.
"Cậu... cậu đừng có cứ xem mãi thế, nói chuyện với tớ đi."
"Mua vé rồi, không xem chẳng phải chịu thiệt sao, cậu sợ à?"
"Ai sợ chứ..."
Vân Sơ Thiển không dám nhìn phim, nhưng âm thanh từ loa vẫn lọt vào tai cô, thỉnh thoảng nghe tiếng hét thảm thiết là cô lại rùng mình một cái.
Khổ nỗi cô vẫn tò mò xem phim đang chiếu đến đoạn nào, bèn lén dùng liếc mắt nhìn một cái. Trên màn hình, một người phụ nữ máu me bê bết gào lên một tiếng rồi lao thẳng về phía ống kính.
"Á!"
Thiếu nữ giật bắn mình, lập tức nhắm tịt mắt lại, lén túm chặt lấy vấu áo của Tống Gia Mộc.
Tống Gia Mộc: "..."
Được rồi, biết ngay là cái người phụ nữ này nhát gan mà. Tống Gia Mộc cũng không dọa cô nữa, đề nghị: "Hay là thôi đi, giờ trả vé chắc vẫn còn được hoàn lại một nửa đấy."
"Nội tâm tớ mạnh mẽ, sủng nhục bất kinh, ngắm trước đình hoa nở hoa tàn. Đi hay ở đều vô ý, nhìn chân trời mây cuộn mây tan. Phải bình tĩnh, Thái Sơn sụp đổ trước mắt cũng không đổi sắc." Vân Sơ Thiển đọc thơ. Nhất định phải vượt qua cửa này!
Cửa lại mở ra, Vân Sơ Thiển lại giật mình cái nữa, thấy là nhân viên mới thở phào nhẹ nhõm. Ước chừng du khách nào chưa xem phim mà đã nhập tâm nhanh thế này chắc chỉ có mình cô, vì mấy đứa nhát gan khác chẳng ai dám vào cả.
"Hai bạn đi cùng nhau đúng không?"
"Đúng ạ."
"Biệt thự đang mất điện, chúng tôi đang sửa chữa, đề nghị hai bạn nắm tay nhau nhé để tránh bị lạc."
Hay lắm, cảm giác ông nhân viên này chính là "Hiệp sĩ Nhà ma" đúng không, cứ thấy đôi nào là bắt nắm tay?
"Mất điện ạ?"
"Vâng, nhân viên đang xử lý rồi, sẽ xong nhanh thôi, không ảnh hưởng đến trò chơi đâu, mời vào."
Đây chắc chắn là bài vở rồi, Tống Gia Mộc gật đầu. Vân Sơ Thiển cũng đoán được là bài vở, nhưng mà đúng là đáng sợ thật... Đang định nói 'vậy chờ các anh sửa xong chúng tôi hãy vào' thì Tống Gia Mộc đã nắm lấy tay cô.
Sức nóng từ lòng bàn tay rộng dày của cậu truyền từ cổ tay cô lan ra khắp cơ thể. Vân Sơ Thiển ngẩng đầu nhìn cậu, thấy cậu vẻ mặt thản nhiên, nỗi sợ trong lòng cô liền tan biến đi phần lớn. Khi cánh cửa sau lưng đóng lại, ánh sáng lập tức biến mất, quả nhiên là "mất điện" thật, cả căn biệt thự tối om.
Vân Sơ Thiển lại căng thẳng, cảm thấy xung quanh lạnh lẽo thấu xương, thính giác cũng được mở hết cỡ, cứ cảm giác như có rất nhiều gián và nhện đang bò lổm ngổm. "Đèn pin, mau bật đèn pin lên..." Cô thúc giục.
Tống Gia Mộc bật chiếc đèn pin mà nhân viên đưa cho. Chất lượng tệ hại vô cùng, chỉ có một luồng ánh sáng màu cam nhạt, nhưng cũng vừa đủ để soi rõ đoạn đường đi vào. Vân Sơ Thiển nép sát vào cậu, hai người chậm rãi tiến về phía trước.
Đi qua đoạn đường này, phía trước đã có chút ánh sáng từ những cây đèn dầu trong biệt thự, nhưng vẫn không nhìn rõ được cảnh tượng xung quanh. Khi đi ngang qua một chiếc bàn ở đại sảnh, Tống Gia Mộc dừng bước, yết hầu cậu trượt lên trượt xuống một cái. Vân Sơ Thiển không hiểu gì, còn giục cậu đi mau.
"... Có cái gì đó đang kéo tớ."
"Đừng có nói bừa nhé... Cậu chẳng phải có đèn pin sao."
Tống Gia Mộc rọi đèn pin xuống dưới chân. Dưới gầm bàn thò ra một đôi tay với năm ngón không ngừng ngoe nguẩy, đầy những vết thương kinh tởm, đang túm chặt lấy ống quần cậu và từ từ bò ra ngoài.
"Á!"
Thiếu nữ lập tức nổi hết da gà da vịt, cảm giác như xung quanh toàn là gián, cô hét lên một tiếng, nhảy dựng lên như đang nhảy breakdance [note89084], sau đó lao thẳng vào lòng Tống Gia Mộc.
Như một con gấu Koala, cô đu bám vào phía trước cậu, đôi chân dài quắp chặt lấy thắt lưng cậu, cái đầu cũng rúc vào trong áo khoác của cậu như muốn khoan một cái lỗ vậy, trán tỳ vào ngực cậu cứ thế vừa rên rỉ vừa húc tới tấp...
Tống Gia Mộc: "..."
Dù sao thì cậu cũng nên thục nữ một chút chứ, mới bắt đầu mà đã lao thẳng vào lòng tớ theo kiểu gấu Koala rồi?
Trong môi trường thế này, Tống Gia Mộc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà cảm nhận cái cảm giác được con gái ôm kiểu gấu Koala nữa. Cậu gạt cái tay ma quái kia ra, bế Vân Sơ Thiển lên cao một chút, rồi rảo bước đi thật nhanh.
...
Tim Vân Sơ Thiển đập rất nhanh, mắt không thấy thì tim không đau, cô như một con đà điểu vùi chặt đầu vào vai cậu. Mái tóc suôn mượt cũng theo cổ áo cậu mà rơi vào bên trong, mượt mà như tơ.
Có cậu bế, cô cũng chẳng cần tự bước đi nữa. Chỉ cảm thấy lúc cậu bước nhanh, lúc lại chạy, lúc lại quay đầu, lúc thì toàn thân căng cứng. Bên tai cô nghe rõ mồn một tiếng thở của cậu, từng luồng hơi thở nóng hổi thổi vào bên má cô.
Vân Sơ Thiển dường như đã tìm ra bí quyết để vượt qua nhà ma. Cô không thèm nghe những âm thanh kỳ quái xung quanh nữa, úp mặt trên ngực cậu, nhát gan nhắm tịt mắt lại, tập trung toàn bộ sự chú ý để cảm nhận nhịp tim của Tống Gia Mộc, đếm nhịp tim của cậu, một lần, hai lần, ba lần...
Lòng cậu có mùi hương ấm áp nóng bỏng. Được cậu bế, cô không còn cảm nhận được cái lạnh lẽo của nhà ma, cũng không ngửi thấy mùi hôi thối kinh tởm bên trong. Hai tay cô luồn vào bên trong áo khoác denim của cậu, vòng ra sau lưng ôm chặt lấy cậu, đầu càng vùi sâu hơn nữa.
Một cảm giác an toàn cực đại bao vây lấy cô, cô bỗng thấy Tống Gia Mộc cao lớn như vậy quả thực là có ý nghĩa.
Kiểu ôm gấu Koala cơ đấy!
...
Cho đến khi ánh sáng xuyên qua mí mắt, mắt cảm thấy một sự ấm áp màu cam đỏ, cái lạnh lẽo tối tăm trong nhà ma lúc nãy hệt như ảo giác của chính mình, Vân Sơ Thiển nghe lại được tiếng người ồn ào bên ngoài. Cùng với tiếng thở và nhịp tim hơi dồn dập của Tống Gia Mộc.
Cô vẫn chưa chịu xuống khỏi người cậu, nhắm mắt chưa mở ra, nhưng nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của cậu. Sau đó cảm thấy nhiệt độ từ lòng bàn tay đang đỡ đùi cô trở nên nóng hơn, lòng bàn tay dường như có chút mồ hôi dính dính, phần da đùi tiếp xúc với lòng bàn tay cậu cũng bắt đầu nóng bừng, trở nên tê rần...
Mặc váy ngắn dường như là một sai lầm.
Trong mắt người ngoài, tay của Tống Gia Mộc dường như đã luồn vào dưới gấu váy của cô. Thực tế cũng đúng như vậy, làn da đùi của thiếu nữ mịn màng đến kinh ngạc. Cho đến tận bây giờ, Tống Gia Mộc mới có tâm trí để bắt đầu cảm nhận. Cô nàng nhỏ nhắn thế này bế lên chẳng tốn sức chút nào, nhẹ hơn cái chậu hoa hôm nọ nhiều, mỗi nhịp thở đều ngửi thấy mùi thơm từ tóc cô.
"Ra... ra ngoài chưa?"
"Ra rồi."
Thiếu nữ trong lòng bắt đầu ngọ nguậy. Cô không ngọ nguậy thì thôi, vừa động đậy một cái là mặt Tống Gia Mộc bắt đầu đỏ bừng, máu dồn hết lên não, cứ đà này là "ra" thật mất. Cậu vội vàng buông bàn tay đang đỡ đùi cô ra, Vân Sơ Thiển cũng nhanh nhẹn nhảy xuống.
Hệt như chưa có chuyện gì xảy ra, cô vờ vịt phủi phủi những "mùi nhà ma" trên người. Dưới chân váy xếp ly, ở phía sau đùi trắng nõn có hai vết đỏ rõ rệt do bàn tay tì vào, tất nhiên cô không quay đầu lại nên không thấy, chỉ thấy hơi tê tê.
Tóc tai cũng hơi rối, trán bị cọ vào người cậu đỏ ửng lên, đôi má cũng ửng hồng, toàn thân nóng nực, chỉ có đôi mắt to tròn là hiện lên vẻ vui sướng chiến thắng sau khi vượt qua nhà ma.
Quay đầu lại nhìn, Tống Gia Mộc ngồi bệt xuống đất, hai chân co lại, tay ôm lấy đầu gối, đang thở dốc nhè nhẹ.
"Nhà ma, cũng chỉ có thế thôi!" Vân Sơ Thiển cảm thấy mình lại "bình thường" rồi.
"...?"
Tống Gia Mộc cạn lời toàn tập. Cái tay túm ống quần kia chỉ là màn dạo đầu, đoạn đường sau đó thực sự rất đáng sợ, cậu thậm chí còn thấy những "xác chết" bị mổ bụng, hiệu ứng ánh sáng bóng ma và cảnh máu me cực kỳ chân thực. Vậy mà cái đứa con gái này suốt cả quãng đường rúc trong lòng cậu nhắm tịt mắt lại, thế mà cũng dám mở mồm nói thế.
"Coi chừng tối nay không dám ngủ một mình đấy."
"Tớ... tớ chẳng sợ đâu." Vân Sơ Thiển hừ hừ. Đối với cô, chuyến phiêu lưu này đáng sợ nhất chắc là lúc xem phim tài liệu thôi.
"Tống Gia Mộc, cậu sợ đến mềm nhũn cả chân à, sao còn chưa đứng lên?"
"Để tớ nghỉ tí, cậu nặng quá, làm tớ mệt đến nhũn chân, gan tớ đâu có nhỏ như cậu."
"Tớ cũng chẳng thấy gan cậu to đến mức nào đâu." Vân Sơ Thiển nói: "Tớ nghe thấy tim cậu đập nhanh lắm, chắc chắn là bị dọa sợ khiếp vía rồi."
"Phải phải phải, Chủ tịch đại nhân gan to nhất, cậu nói gì cũng đúng." Tống Gia Mộc xác nhận.
Cái đứa con gái to gan, sẽ không giống như cô đâu, lao thẳng vào lòng người ta mà ôm kiểu gấu Koala như thế.
2 Bình luận