Toàn Văn

Chương 133: Phù hộ Vân Sơ Thiển gả cho con

Chương 133: Phù hộ Vân Sơ Thiển gả cho con

Nhắc đến các ngôi chùa ở Tô Hàng, danh tiếng lớn nhất chính là chùa Linh Ẩn, nhưng những năm gần đây, nếu xét về độ "hot", đứng đầu lại là chùa Thượng Thiên Trúc nằm cách Linh Ẩn không xa, tức là chùa Pháp Hỷ. [note90024]

Pháp Hỷ là ngôi chùa có quy mô lớn nhất trong Thiên Trúc Tam Tự, có rất nhiều di tích văn hóa như Đài Phiên Kinh, Thất Diệp Đường, đá Tam Sinh... Pháp Hỷ là ngôi chùa được xây dựng muộn nhất nhưng lại là nơi hương hỏa thịnh vượng nhất. Bởi lẽ nơi đây cầu duyên vô cùng linh nghiệm, kiến trúc lại cực kỳ thích hợp để chụp ảnh check-in. Khách đến Linh Ẩn đa phần là người đi lễ, còn khách đến Pháp Hỷ lại trẻ trung hơn, đặc biệt là các cô gái trẻ.

Bây giờ là khoảng một giờ chiều, nắng sau trưa rất đẹp, Tống Gia Mộc che ô đi bên cạnh Vân Sơ Thiển. Chỉ còn vài ngày nữa là sang tiết Lập Hạ [note90025], nếu chỉ có một mình, Tống Gia Mộc sẽ không che ô, nhưng nhìn Vân Sơ Thiển trắng trẻo mịn màng, cậu không nỡ để cô bị nắng làm sạm da. Ngoài việc cầm ô, trên người cậu còn đeo túi xách nhỏ và bình nước của cô. Vân Sơ Thiển mặc chiếc váy dài thanh nhã, nhẹ nhàng bước đi bên cạnh cậu.

"Sao tự nhiên cậu lại chu đáo thế?"

"Cậu giặt quần áo giúp tớ thì tớ đeo túi với che ô cho cậu thôi."

"Ừm, cũng công bằng đấy!" Vân Sơ Thiển rất hài lòng với biểu hiện của cậu.

"Vậy giờ mình đi chùa Pháp Hỷ?"

"Ừ ừ, đi hướng nào nhỉ..."

"Hướng này."

Hai người vừa ra khỏi chùa Linh Ẩn, dọc theo đường đi bộ Phật Duyên băng qua Hạ Thiên Trúc, Trung Thiên Trúc là có thể đến Pháp Hỷ ở Thượng Thiên Trúc. Quãng đường không xa lắm, tầm một hai cây số. Cảnh sắc dọc đường rất đẹp, giao mùa xuân hạ mưa nhiều nên suối chảy róc rách, rừng trúc mờ ảo, tiếng chuông vang vọng, không gian thanh tịnh đầy thi vị. Tuyến đường đi bộ này cũng là nơi tuyệt vời để chụp ảnh kỷ niệm.

"Tống Gia Mộc, Tống Gia Mộc, chụp kiểu ảnh ở đây đi!"

"Đứng thế nào?"

"Cậu cứ đứng cạnh tớ là được, cầm ô thẳng lên một chút."

Tống Gia Mộc cầm ô, vai đeo túi và bình nước của cô. Cô đứng bên phải cậu, tay cầm gậy tự sướng dài, giơ điện thoại lên, đầu hơi nghiêng về phía cậu, cười híp mắt giơ tay hình chữ V bên má, rồi nhấn nút chụp.

"Thấy thế nào? Kỹ thuật chụp ảnh của tớ cũng được chứ?"

"Tốt, chủ yếu là do tớ đẹp trai, chỉ cần trong ảnh có tớ thì chụp kiểu gì cũng không xấu được."

"Bớt tự luyến đi, rõ ràng là tớ đã nâng tầm nhan sắc cho bức ảnh này!"

"Ha ha, Vân Sơ Thiển, da mặt cậu cũng dày thật đấy."

"Câu đó phải nói với cậu mới đúng!"

Tống Gia Mộc nhìn bức ảnh vừa chụp, bảo là ảnh đôi tình nhân cũng chẳng có gì sai, ngược lại bảo với người khác đây là ảnh bạn bè mới thấy kỳ quặc. Thuộc loại ảnh mà nếu chẳng may bị vợ lật ra xem, sẽ bị tra khảo kiểu: "Anh giải thích rõ cho tôi xem cái cô trong ảnh này là ai" vậy.

Nhưng rõ ràng Vân Sơ Thiển rất ưng ý tấm hình này. Đây cũng chẳng phải tấm đầu tiên, cứ hễ chỗ nào đẹp là cô lại kéo Tống Gia Mộc chụp chung, không biết chụp chăm chỉ thế để làm gì. Chẳng lẽ clip hồi ức đám cưới giờ cạnh tranh đến mức này rồi sao, phải lưu ảnh từ bao nhiêu năm trước?

"Gửi file gốc cho tớ một bản."

"Cấm cậu đăng cái này lên vòng bạn bè đấy! Cũng không được cho người khác xem!"

"Tớ không đăng, tớ để dành tối về chui trong chăn xem một mình."

"Sao lại phải chui trong chăn xem..." Vân Sơ Thiển cảm thấy "chui trong chăn xem" nghe cứ ám muội thế nào ấy, như có một bàn tay lớn vừa lướt nhẹ qua ngực cô, làm tim đập thình thịch.

"Thì hồi xưa mình chẳng chui trong chăn xem đồng hồ phát sáng suốt còn gì."

"Ấu trĩ~"

Đến lối vào chùa Pháp Hỷ, dòng người bắt đầu đông đúc, nhìn qua toàn là những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống. Có những nhóm bạn gái đi cùng nhau, cũng có những cặp đôi trẻ đến trả lễ. Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đi bên nhau, gần như ai nhìn vào cũng đều nghĩ đây là một cặp đôi nhỏ.

"Tống Gia Mộc, mình qua kia mua Omamori đi!"

"Omamori là cái gì?"

"Là bùa hộ thân ấy."

Ở lối vào có một tiệm bán bùa hộ mệnh, nghe nói đã được khai quang rất linh nghiệm, chủ yếu là kiểu dáng rất đáng yêu, giá cũng không đắt, hai mươi tệ một cái. Bùa gồm một túi vải nhỏ có dây thắt, trên mặt thêu hoa văn tinh xảo và các biểu tượng cầu nguyện, bên trong có hương liệu hoặc giấy kinh văn để gửi gắm nguyện vọng.

Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển trước đây chưa từng tiếp xúc với mấy thứ này, lần này đi đúng là có chút cảm giác đi lấy tư liệu thực tế cho truyện. Đúng lúc sách của cả hai đều có yếu tố kỳ ảo, nhất là sách của Vân Sơ Thiển có liên quan đến thần thoại cổ điển, chuyến này thu thập được không ít chất liệu dùng được.

"Cậu muốn mua bùa gì?" Tống Gia Mộc hỏi. Có rất nhiều loại: cầu duyên, sự nghiệp, sức khỏe, tuổi tác, v.v.

"Ừm, để tớ nghĩ đã." Vân Sơ Thiển giả vờ suy nghĩ, thực chất ánh mắt đã sớm nhắm trúng bùa cầu duyên.

"Hay là mua hết mỗi loại một cái đi!"

"Không được tham lam, chọn một loại tốt nhất thôi."

"Thế thì mua bùa cầu duyên vậy."

"Cậu mua cầu duyên à?"

"Đúng thế."

"Ồ, tớ chẳng biết chọn gì, thế tớ cũng chọn cầu duyên vậy." Vân Sơ Thiển nói.

Bùa cầu duyên chia làm hai loại: một loại thêu hình Nguyệt Lão, một loại thêu hình hoa đào. Một loại là giữ gìn nhân duyên, một loại là cầu tìm nhân duyên. Người độc thân thì chọn hoa đào sẽ tốt hơn.

Trong tiệm rất đông khách, ai nấy đều ngắm nghía, lựa chọn kỹ càng, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cũng vậy. Hai người không hiểu rõ lắm, đều chọn hình Nguyệt Lão. Lúc thanh toán, nhân viên cũng không nhắc nhở, bởi vì hai người này trông quá giống một đôi, mà bùa Nguyệt Lão chính là để buộc chặt sợi chỉ hồng mà.

"Các bạn nên mang bùa đi bái Quan Âm [note90026] nhé, như vậy sẽ linh hơn. Bùa có tác dụng trong một năm, sau một năm nhớ mang hóa hoặc quay lại chùa trả lễ nha."

"Vâng ạ, cảm ơn chị~"

Mua xong bùa, Vân Sơ Thiển và Tống Gia Mộc mua vé vào chùa. Giá vé mười tệ, được tặng kèm ba nén nhang. Cạnh cửa soát vé có một chiếc giỏ nhỏ, các nhà sư đặt sẵn bánh quy và bánh gạo nhỏ trong đó, khách có thể lấy ăn miễn phí. Vân Sơ Thiển muốn nếm thử, nhưng thấy ít người lấy nên cô cũng ngại.

Nhưng Tống đầu heo da mặt dày thì khác, cậu thản nhiên bước tới lấy một miếng bánh gạo.

"Lấy có một miếng thôi à! Tớ thì sao?"

"Chia đôi mỗi người một nửa, chẳng phải cậu bảo không được tham lam à?"

Tống Gia Mộc bẻ đôi miếng bánh chia cho cô, phần của cô to hơn một chút, hai người cùng nhau ăn miếng bánh gạo đó. Cảm giác này rất giống hồi nhỏ, dù có nhiều bánh kẹo nhưng hai đứa vẫn thích cầm một miếng rồi bẻ đôi cùng ăn.

"Vị thế nào?"

"Cũng được, thanh đạm lắm~"

Trong chùa rất đông người, có người thắp nhang cầu nguyện, có người chụp ảnh check-in ở các ban công cao hay bức tường vàng của điện thờ. Vân Sơ Thiển và Tống Gia Mộc cầm ba nén nhang đi cầu nguyện trước. Cả hai đều là người trẻ, chẳng hiểu gì về thắp nhang khấn vái, thấy người ta làm thế nào thì mình bắt chước y hệt.

Đến Pháp Hỷ cầu duyên, người ta thường đi theo cặp để cầu chung, còn Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển thì ai cầu phần nấy. Vân Sơ Thiển đã tìm hiểu kinh nghiệm trước nên khá rành, cô nàng thông minh nhanh chóng học theo. Cô đứng vững, dùng ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa hai tay kẹp lấy nén nhang, giơ lên ngang đầu, nhắm mắt lẩm bẩm.

"Quan Âm nương nương [note90029], Nguyệt Lão thượng tiên phù hộ cho con tìm được người yêu. Con cũng không vội lắm, trước hai mươi tám tuổi là được, tốt nhất người đó ở gần con một chút, như vậy sợi tơ hồng không cần quá dài. Con không thích yêu xa vì con rất hay bám người, lại còn nếu kết hôn thì Tết con về nhà cũng tiện. Người đó tốt nhất cao một chút, cao hơn con mười tám centimet là con thích nhất, ngoại hình phải đẹp như con vậy, còn biết sấy tóc cho con mỗi ngày, biết rõ gốc gác thì càng tốt [note90027]. Con thành tâm lắm đó, nếu Quan Âm nương nương thấy người như vậy khó tìm quá, thì xin Người phù hộ cho con và Tống Gia Mộc không cãi nhau, không đánh nhau, để Tống Gia Mộc cả đời nghe lời con là được. Con với cậu ấy thân nhất, Quan Âm nương nương phù hộ hai đứa con bình an vui vẻ, đều tìm được người yêu. Con tên Vân Sơ Thiển, ở khu Hoa Bán Lý, quận Cô Tô, Tô Châu... Cái cậu Tống Gia Mộc kia cũng ở đó nhé. Còn nữa, số chứng minh nhân dân của con là 320502...20020521... của cậu ấy là 320502...20020520..., cảm ơn Quan Âm nương nương, sang năm con sẽ đến trả lễ ạ."

Tống Gia Mộc muốn nghe lén nhưng cô không cho cậu lại gần, chỉ nghe loáng thoáng mấy từ như "cả đời", "nghe lời con", "bình an", "Hoa Bán Lý", "520". Mấy từ đầu cậu không hiểu lắm, nhưng nghe đến đoạn sau thì cậu đã rõ mười mươi: cô nàng này đang đọc số chứng minh nhân dân!

Vân Sơ Thiển lẩm bẩm hồi lâu, bái đủ bốn phương Đông Tây Nam Bắc, cuối cùng cúi đầu ba lần thật sâu, trong lòng thầm cảm ơn Quan Âm Bồ Tát rồi mới cắm nhang vào lư. [note90028]

"Xong rồi, cậu bái xong chưa?" Vân Sơ Thiển quay sang nhìn Tống Gia Mộc.

"Tớ còn chưa bắt đầu mà, cậu lẩm bẩm gì mà dài thế." Tống Gia Mộc tò mò.

"Cái đó là nói cho Quan Âm nương nương nghe, không phải nói cho cậu, cậu quản làm gì."

"Cuối cùng cậu có phải đang đọc địa chỉ với số chứng minh không?"

"Đúng vậy, mọi người đều bảo thế mà, đọc ngày tháng năm sinh, địa chỉ, số chứng minh thì cầu nguyện sẽ linh hơn."

"Đúng là cầu nguyện thời 4.0."

Tống Gia Mộc gật đầu, đứng vào chỗ cô vừa đứng, chuẩn bị cầu nguyện. Thấy Vân Sơ Thiển lẳng lặng đứng bên cạnh định nghe lén, cậu quay sang liếc cô một cái. Vân Sơ Thiển liền chắp tay sau lưng, huýt sáo một điệu nghe như gà mái vừa đẻ trứng, thong dong đi ra xa, còn lẩm bẩm: "Hừ, ai thèm nghe cậu ước cái gì..."

Nhưng lòng cô lại không nén nổi tò mò, dù sao hai người cùng đi cầu duyên, cô rất muốn biết cái tên Tống đầu heo cầu cái gì, chỉ sợ Quan Âm nương nương đồng ý rồi ban cho cậu một em gái ngọt ngào từ trên trời rơi xuống, lúc đó cô chỉ biết đứng hình.

Tống Gia Mộc quay đầu đi, Vân Sơ Thiển lại lặng lẽ tiến lại gần. Cậu còn lạ gì cô, bất ngờ quay đầu lại làm cô giật mình chạy bắn ra xa, rốt cuộc không dám lại gần nghe lén nữa.

Tống Gia Mộc giơ nhang, nhắm mắt lại. Lời cầu nguyện của cậu không dài như của Vân Sơ Thiển.

"Quan Âm nương nương, Nguyệt Lão thượng tiên phù hộ cho Vân Sơ Thiển gả cho con làm vợ. Con sẽ đối xử tốt với cô ấy cả đời, ngày ngày sấy tóc cho cô ấy, không cãi nhau, không đánh nhau, bình an vui vẻ suốt đời. Con và cô ấy ở... số chứng minh nhân dân của tụi con là..."[note90030]

Cầu nguyện xong, Tống Gia Mộc thành tâm bái lạy bốn phương, cúi đầu ba lần rồi cắm nhang vào lư. Ước nguyện hay cầu khấn, thực ra cũng là một kiểu ám thị tâm lý tích cực, thành tâm thì linh, cũng là một cách gửi gắm tình cảm tốt đẹp. Ở ngôi chùa này, đa phần mọi người cầu con cháu, cầu phúc, cầu duyên – đều là những điều bình dị nhất mà con người mong mỏi.

"Cậu... cậu ước cái gì thế?" Thấy Tống Gia Mộc cắm nhang xong, Vân Sơ Thiển không nhịn được chạy lại hỏi.

"Cầu duyên thôi."

"... Quên chưa nói với cậu, nếu yêu cầu cao quá là Quan Âm nương nương với Nguyệt Lão không đồng ý đâu nhé. Các vị bận rộn lắm, toàn chọn những điều ước đơn giản để thực hiện thôi."

"Thế thì chắc yêu cầu của tớ không cao đâu."

Hai người cầu nguyện xong lại tiếp tục dạo quanh. Bên ngoài có tiệm bán kem hình cá chép (Cẩm Lý), trên que kem có khắc quẻ xăm, ăn xong kem có thể xem mình bốc được quẻ gì. Vân Sơ Thiển tùy ý chọn một cây, Tống Gia Mộc cũng chọn một cây.

Nhiệt độ buổi chiều tăng lên, hai người vừa đi vừa liếm kem, vị kem lạnh buốt ngọt ngào khiến lòng cũng thấy khoan khoái. Lúc đi song song, vai hai người thỉnh thoảng lại va vào nhau. Thiếu nữ mềm mại, va chạm như vậy tự nhiên là yếu thế, Tống Gia Mộc chỉ cần hích nhẹ một cái là cô đã "á đau" một tiếng rồi lảo đảo hai bước.

Nhưng cô không chịu thua, như một chú bò tót nhỏ, lại gồng mình lao tới dùng trán húc cậu. Nhưng cánh tay cậu cứng quá, ngược lại làm trán cô đau điếng. Cô thẹn thùng ôm cái trán đỏ hồng, hờn dỗi giơ tay nhỏ vỗ vỗ vào người cậu, Tống Gia Mộc thì rụt vai né tránh.

Hai người nô đùa mà không để ý mình đã vô tình lọt vào ống kính của người khác. Phía sau có một nhiếp ảnh gia đang dựng chân máy định chụp cảnh tường vàng mái ngói bao bọc bởi rừng cây và những bậc thang cao tít tắp, nào ngờ cặp đôi trẻ này đột ngột xông vào khung hình, không kịp tránh.

Thiếu nữ mặc váy dài thanh nhã, ánh mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ, tay trái cầm kem, tay phải đang nũng nịu đánh chàng trai bên cạnh. Chàng trai tràn đầy sức sống, ánh nắng rực rỡ buổi chiều rơi trên người cậu, khóe môi mỉm cười, vai đeo chiếc túi nhỏ màu vàng của thiếu nữ, tay phải cầm cây kem y hệt cô. Không diễn xuất, không sắp đặt, không kịch bản, họ cứ thế bất ngờ lọt vào ống kính.

Gần như là bản năng, nhiếp ảnh gia cũng không giải thích được tại sao, chỉ cảm thấy mắt mình sáng lên, lập tức nhấn nút chụp. Với người cầm máy, việc có khách không mời lọt vào khung hình là chuyện thường, có tấm ảnh thành phế phẩm, nhưng có tấm lại thành kinh điển, và tấm ảnh này chính là một món quà bất ngờ ngoài ý muốn.

"Vậy giờ mình đi xem đá Tam Sinh chứ?"

"Ừ ừ, mà không biết đi đường nào nhỉ..."

Vân Sơ Thiển và Tống Gia Mộc thong dong liếm kem trò chuyện, phía sau vang lên tiếng bước chân chạy nhỏ.

"Hai bạn sinh viên xin dừng bước một chút."

Nhiếp ảnh gia ôm máy ảnh chạy tới, vẻ mặt hơi hối lỗi vì đã làm phiền thế giới riêng của đôi trẻ.

"Chào anh, có chuyện gì vậy ạ?" Tống Gia Mộc hỏi. Vân Sơ Thiển cũng quay người lại, vô thức nép sát vào cạnh cậu, tò mò nhìn người này.

"Chuyện là thế này, tôi vừa nãy chụp ảnh ở đây, đúng lúc hai bạn đi vào..."

"Ồ, xin lỗi anh, làm phiền anh rồi, tụi em đi ra ngay đây."

"Không phải không phải, bạn hiểu lầm rồi. Ý tôi là tôi vừa bắt trọn được khoảnh khắc này, tôi thấy bức ảnh cực kỳ, cực kỳ đẹp, muốn xin ý kiến hai bạn xem có thể đưa vào bộ sưu tập tác phẩm của tôi để gửi đăng tạp chí không. Tôi có thể trả phí cho bức ảnh này!"

"... Tấm nào cơ ạ?"

"Tấm này."

Nhiếp ảnh gia cho họ xem bức ảnh vừa chụp. Ảnh gốc chưa chỉnh sửa nhưng bố cục rất đẹp, không cần nghi ngờ gì, sau khi sửa xong chắc chắn có thể dùng làm ảnh bìa cho tạp chí văn học thanh xuân nào đó.

Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển nhìn thấy cũng không khỏi ngỡ ngàng, nhất là Vân Sơ Thiển, đôi mắt to nhìn chằm chằm từng chi tiết trong ảnh, quên cả liếm kem. Hóa ra lúc nãy hai người đùa nghịch, nhìn từ góc độ thứ ba lại đẹp đôi và hài hòa đến thế sao!

Trong ngôi cổ tự nghìn năm tường vàng mái ngói, sức sống thanh xuân và tình yêu này như mang lại cho thời gian một sức sống khó tả, hèn chi anh thợ ảnh lại đánh giá cao bức hình này đến vậy. Nhiếp ảnh đỉnh cao chính là cần sự tự nhiên và chân thật này, đây là hiệu ứng mà có diễn cũng không diễn ra được.

"Bức... bức ảnh này có thể cho tụi em một tấm được không ạ?" Vân Sơ Thiển hỏi.

"Tất nhiên là được rồi, bạn sinh viên này có tiện kết bạn WeChat không? Tôi gửi file gốc cho bạn, ảnh sau khi sửa xong cũng sẽ gửi cho bạn luôn. Tôi sẽ trả phí cho hai bạn theo giá người mẫu xuất sắc."

Tống Gia Mộc kết bạn WeChat với anh ta. Hóa ra đây là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, còn nhận chụp ảnh cưới du lịch và các dịch vụ khác, ảnh chụp đều rất chất lượng, biết đâu sau này lại có dịp nhờ đến anh ta. Khoản thù lao cả hai cũng hào phóng nhận lấy, không ngờ đi dạo một vòng lại kiếm được tiền, vừa hay dùng để bù vào kinh phí đi chơi.

Cả hai bên đều hài lòng, Tống Gia Mộc hỏi thêm đường đi đến đá Tam Sinh.

"Đá Tam Sinh nằm hơi kín đáo, không dễ tìm lắm. Hai bạn có thể đi từ đây qua rồi rẽ phải, có một cổng núi đề chữ 'Tam Trúc Không Mông' [note90031], đi thẳng theo đường Thiên Trúc khoảng 500 mét đến chùa Pháp Tịnh, sau đó đi tiếp con đường nhỏ phía sau lầu trống của chùa Pháp Tịnh, băng qua một vườn chè nhỏ là sẽ thấy."

"..." Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển nhìn nhau ngơ ngác.

"Cậu nghe hiểu không?" Tống Gia Mộc hỏi.

"Tớ... tớ chắc chắn là nghe hiểu rồi." Vân Sơ Thiển liếm kem nói, nhưng thực tế là từng chữ cô đều hiểu, mà ghép lại thì cô chẳng hiểu gì cả.

Nhìn bộ dạng của cô, Tống Gia Mộc cũng không hỏi thêm nữa. Dù sao thời gian còn nhiều, cứ thong dong mà dạo thôi, biết đâu lúc lạc đường lại tình cờ gặp đá Tam Sinh, đó cũng là một cái thú.

"Tóm lại vô cùng cảm ơn hai bạn, chúc hai bạn chuyến đi vui vẻ, tình cảm thuận lợi. Khi nào kết hôn có thể tìm tôi chụp ảnh nhé, tôi cảm giác chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau." Nói xong, nhiếp ảnh gia vẫy tay, mãn nguyện ôm máy ảnh rời đi.

"..." Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển lại nhìn nhau ngơ ngác.

"Cậu nghe hiểu không?" Tống Gia Mộc hỏi, "Có phải anh ta bảo tụi mình kết hôn không?"

"Tớ... tớ chắc chắn là không nghe hiểu rồi." Vân Sơ Thiển liếm kem nói. Từng chữ cô đều hiểu, nhưng khi ghép lại, mặt cô đỏ bừng lên.

"Tớ làm sao mà gả cho cậu được chứ, đồ đầu heo."

Hai người tiếp tục vừa ăn kem vừa đi dạo lung tung, làn gió ấm đầu hạ thổi tung tà váy của thiếu nữ. Cô nhìn bức ảnh Tống Gia Mộc vừa chuyển tiếp qua điện thoại, càng nhìn càng thấy ưng ý.

"Hay là tìm anh ta chụp thêm cho mình mấy tấm nữa?" Tống Gia Mộc đề nghị.

"Tấm này là kiếm tiền, mấy tấm sau là tốn tiền đấy, đồ ngốc~!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
ai ko bt mấy chùa này thì có thể google, lười note:))
ai ko bt mấy chùa này thì có thể google, lười note:))
[Lên trên]
Lập hạ (立夏 )là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng 5 dương lịch, khi Mặt Trời ở xích kinh 45° (kinh độ Mặt Trời bằng 45°)
Lập hạ (立夏 )là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng 5 dương lịch, khi Mặt Trời ở xích kinh 45° (kinh độ Mặt Trời bằng 45°)
[Lên trên]
Việc mang bùa đi bái Quan Âm thường không được khuyến khích trong Phật giáo chính thống, vì Phật giáo chú trọng vào tu tâm, tạo phước đức tự thân hơn là dựa dẫm vào thần quyền hay bùa chú. Thay vì bùa chú, người đi lễ nên giữ tâm thanh tịnh, mang theo hoa tươi (sen, huệ, cúc) để dâng lên mẹ Quan Âm, hướng tới sự an yên và tự cải thiện vận mệnh.
Việc mang bùa đi bái Quan Âm thường không được khuyến khích trong Phật giáo chính thống, vì Phật giáo chú trọng vào tu tâm, tạo phước đức tự thân hơn là dựa dẫm vào thần quyền hay bùa chú. Thay vì bùa chú, người đi lễ nên giữ tâm thanh tịnh, mang theo hoa tươi (sen, huệ, cúc) để dâng lên mẹ Quan Âm, hướng tới sự an yên và tự cải thiện vận mệnh.
[Lên trên]
nói mịa tên thg na9 đi
nói mịa tên thg na9 đi
[Lên trên]
Lư (hay lư hương) là một loại đồ thờ cúng, thường được đúc bằng đồng, gốm hoặc đá, có hình dáng như cái đỉnh nhỏ, được dùng để đốt trầm hoặc cắm nhang (hương) trên bàn thờ, phổ biến trong văn hóa tâm linh Á Đông. Lư có ý nghĩa làm thơm không gian thờ cúng và thể hiện sự trang nghiêm
Lư (hay lư hương) là một loại đồ thờ cúng, thường được đúc bằng đồng, gốm hoặc đá, có hình dáng như cái đỉnh nhỏ, được dùng để đốt trầm hoặc cắm nhang (hương) trên bàn thờ, phổ biến trong văn hóa tâm linh Á Đông. Lư có ý nghĩa làm thơm không gian thờ cúng và thể hiện sự trang nghiêm
[Lên trên]
Quan Âm nương nương là vị Bồ Tát đại diện cho lòng từ bi, nhân ái vô biên trong Phật giáo, chuyên cứu khổ nạn chúng sinh. Chắc bên Trung gọi là thế còn bên mình thì gọi là quan âm bồ tát.
Quan Âm nương nương là vị Bồ Tát đại diện cho lòng từ bi, nhân ái vô biên trong Phật giáo, chuyên cứu khổ nạn chúng sinh. Chắc bên Trung gọi là thế còn bên mình thì gọi là quan âm bồ tát.
[Lên trên]
anh zai mạnh thế
anh zai mạnh thế
[Lên trên]
Tam (三) = ba
Trúc (竺) = ở đây không phải “cây trúc”, mà là cách gọi tắt của Thiên Trúc (天竺). “Thiên Trúc” là tên cổ của Ấn Độ, nhưng trong bối cảnh này thường dùng để chỉ khu vực chùa Thiên Trúc hoặc núi Thiên Trúc. Nhiều nơi có Thượng Thiên Trúc, Trung Thiên Trúc, Hạ Thiên Trúc → gọi chung là Tam Trúc
Không (空) = trống không, hư vô (khái niệm Phật giáo).
Mông (濛) = mờ ảo, mờ sương, mông lung
Câu này có thể hiểu là: Tam Thiên Trúc mờ ảo trong cõi hư vô
Dịch thô ra tiếng việt nó cứ lỏ lỏ kiểu j:)))
Tam (三) = ba
Trúc (竺) = ở đây không phải “cây trúc”, mà là cách gọi tắt của Thiên Trúc (天竺). “Thiên Trúc” là tên cổ của Ấn Độ, nhưng trong bối cảnh này thường dùng để chỉ khu vực chùa Thiên Trúc hoặc núi Thiên Trúc. Nhiều nơi có Thượng Thiên Trúc, Trung Thiên Trúc, Hạ Thiên Trúc → gọi chung là Tam Trúc
Không (空) = trống không, hư vô (khái niệm Phật giáo).
Mông (濛) = mờ ảo, mờ sương, mông lung
Câu này có thể hiểu là: Tam Thiên Trúc mờ ảo trong cõi hư vô
Dịch thô ra tiếng việt nó cứ lỏ lỏ kiểu j:)))