Toàn Văn

Chương 55: Thiếu nữ mưu trí dũng cảm

Chương 55: Thiếu nữ mưu trí dũng cảm

Mặc dù tâm tư thiếu nữ vốn dĩ nhạy cảm, nhưng cũng giống như cậu, hai người đã quen biết quá lâu, nhất thời rất khó để phân định rõ ràng tình cảm của mình dành cho đối phương.

Trước khi suy nghĩ thấu đáo chuyện này, thiếu nữ chung quy vẫn giữ vẻ rụt rè, kín kẽ.

May mà, cậu chỉ muốn làm hòa với cô.

Dù quan hệ giữa hai người không đến nỗi tệ, nhưng dù sao cũng đã từng có một quãng thời gian "thân nhất thiên hạ", vậy nên cái sự làm hòa mà cậu nói, tự nhiên cũng là kiểu làm hòa đến mức độ đó rồi.

Hừ, cô nhớ rất rõ nhé, ngay từ đầu chính là cái đồ trẻ con này giữ khoảng cách trước, nên giờ dù có muốn làm hòa, cô cũng sẽ không đồng ý một cách dễ dàng đâu.

Vân Sơ Thiển bây giờ khôn như rận [note88527], cho dù có "thân nhất thiên hạ" đi chăng nữa, bình thường cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức nắm tay thôi, còn muốn hôn hít gì đó á, đừng hòng nhé![note88526]

Khoan đã, đây thực sự là kiểu bạn bè làm hòa sao?

Tóm lại là, cậu bảo sao thì cứ là vậy đi, nghĩ nhiều quá người ta lại tưởng cô có ý đồ gì với cậu, cô chẳng có chút ý đồ nào hết!

"Này, này...!"

Tống Gia Mộc huých nhẹ vào vai cô.

"... Gì thế?"

Vân Sơ Thiển lúc này mới bừng tỉnh khỏi mống suy nghĩ hỗn độn.

Trí tưởng tượng của phái nữ vô cùng phong phú, bất kỳ một chi tiết nhỏ nhặt hay tinh tế nào cũng có thể khiến họ mơ mộng viển vông. Có lẽ họ sẽ tưởng tượng mình trở thành nhân vật chính trong một buổi dạ tiệc lộng lẫy, nhận được sự chú ý của mọi người; có lẽ họ sẽ tưởng tượng cảnh ân ái với người mình yêu tại một góc nào đó trong nhà; có lẽ họ sẽ tưởng tượng ra niềm vui khi mua được món đồ mình thích; hoặc có lẽ họ sẽ tưởng tượng về mọi chi tiết tương lai với một ai đó... Thậm chí nếu không được như vậy, họ cũng sẵn lòng đem những chuyện cũ ra diễn lại trong đầu như một bộ phim, hết lần này đến lần khác.

Nhiều khi, nét quyến rũ của họ chính là ở những suy nghĩ vu vơ như vậy. Dẫu cho những ý nghĩ đó đôi khi có phần ngây ngô, nhưng chúng chẳng hề làm giảm đi vẻ duyên dáng và xinh đẹp, trái lại còn tăng thêm phần đáng yêu.

Tống Gia Mộc cũng chẳng biết cô đang nghĩ gì, trông cô cứ như đang bị nhập hồn, cầm quả dâu tây mới cắn một nửa rồi ngây người ra một cách kỳ lạ. Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, vẻ mặt lờ đờ của cô, cậu lại thấy cô khá ngoan ngoãn, dù sao cũng tốt hơn hẳn cái lúc động tí là đánh người.

"Cậu đang nghĩ gì thế?"

"Có nghĩ gì đâu..."

Bắt gặp ánh mắt của cậu, Vân Sơ Thiển có chút chột dạ, liền đanh mặt lại nói: "Tớ đang nghĩ về chuyện của câu lạc bộ!"

Được rồi, người bình thường thực sự chẳng thể hiểu nổi ẩn ý bên trong câu nói đó đâu. Đây chính là nét hướng nội, hàm súc đặc trưng của người phương Đông. Nghĩ về chuyện câu lạc bộ, mà câu lạc bộ thì có những ai chứ, chẳng phải chính là đang nghĩ về chuyện của cậu và cô sao.

Tống Gia Mộc thì không hiểu được ý nghĩ thâm sâu đó, thấy cô coi trọng câu lạc bộ như vậy, cậu đành an ủi: "Đừng nghĩ nữa, có hai đứa mình ở đây, 'tác phẩm tinh phẩm' chỉ là chuyện sớm muộn thôi."

Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái.

Đã tám giờ bốn mươi phút, hai người thu dọn rác mang đi rồi tắt đèn phòng học. Tống Gia Mộc không còn tò mò đi dạo quanh tầng hai nữa, vì sợ trước mặt Vân Sơ Thiển mà đàn chị bên Câu lạc bộ Đi dạo lại chạy ra lôi kéo cậu vào câu lạc bộ.

Sân trường về đêm yên tĩnh hơn nhiều, phía khu ký túc xá thì náo nhiệt hơn, còn ở đường chính trong trường thì xuất hiện không ít các cặp đôi đang nắm tay đi dạo so với ban ngày.

Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đi song song bên nhau. Đèn đường rất sáng, trên những vòm đèn trắng muốt có mấy con muỗi bay quanh, bóng của hai người trải dài dằng dặc phía sau. Khi dần tiến lại gần cột đèn, bóng đổ tụ lại dưới chân rồi vòng ra phía trước, tiếp tục kéo dài. Có lẽ do góc độ, bóng của hai người dần dần có một phần chồng lên nhau.

"Cậu thường xuyên về nhà muộn thế này à?" Tống Gia Mộc hỏi.

Bình thường khi bố mẹ không có nhà, cô sẽ ở lại trường tự học đến tám chín giờ mới về. Tống Gia Mộc thì rất ít khi về nhà buổi tối, trừ khi cố vấn học tập mở họp lớp hay gì đó tương tự.

"Cậu theo dõi tớ đấy à?"

"Dù có bám đuôi thì tớ cũng chọn ai dáng đẹp một chút chứ... Ái chà!"

Vân Sơ Thiển nhéo cậu một cái. Đúng là cái đồ mặt dày không biết xấu hổ, chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc mấy bạn nữ dáng đẹp trong trường không ai dám ra đường buổi tối mất.

Dáng cô cũng đâu có tệ, cao mét sáu lăm nhưng tỷ lệ rất hoàn hảo, đôi chân trông đặc biệt thon dài, eo lại rất nhỏ. Ngay cả vòng một, Viên Thái Y cũng khen cô thuộc kiểu "đáng yêu", bảo là sau khi kết hôn cũng sẽ lớn thêm mà.

"Lúc nãy lúc mới đến ấy, có một đàn anh bên Câu lạc bộ Đi dạo còn mời tớ nữa cơ. Người cao to vạm vỡ, sáu múi đàng hoàng. Anh ấy bảo hoạt động thường ngày của câu lạc bộ họ chính là đi dạo, đại khái giống như tụi mình bây giờ này."

"Đi dạo là chỉ việc đi thong dong không có mục đích, tụi mình thế này không gọi là đi dạo." Vân Sơ Thiển đính chính cách dùng từ của cậu.

"Vậy là tụi mình đang cùng nhau về nhà?"

"..."

Sao nghe câu này còn mang cái phong vị kỳ lạ hơn cả việc cùng nhau đi dạo thế nhỉ. Nói đi cũng phải nói lại, kể từ lúc cùng nhau bận rộn chuyện câu lạc bộ, những ngày qua hai người đều cùng nhau về nhà. Đặc biệt là vào những buổi tối như thế này, so với việc lầm lũi về nhà một mình, có cậu ở bên cạnh làm bạn, tốc độ đi bộ của Vân Sơ Thiển chậm lại rất nhiều, trông càng giống như đang đi dạo, tản bộ hơn, lại còn mang đến cảm giác rất an toàn.

Trông họ chẳng khác gì những cặp đôi khác trên đường, ngoại trừ việc tay của hai người không nắm lấy nhau mà thôi.

"Vậy sau này tụi mình vẫn cùng nhau về nhà chứ?" Tống Gia Mộc tự nhiên hỏi.

Lúc cậu hỏi câu này, Vân Sơ Thiển mới nhận ra hai người dường như đang cùng nghĩ về một chuyện.

"Gì cơ?"

"Tớ bảo là, sau này vẫn cùng nhau về nhà chứ?"

Tống Gia Mộc quay sang nhìn cô. Cô đi ở phía lề đường, với sự chênh lệch chiều cao, cậu có thể dễ dàng nhìn thấy đỉnh đầu của cô. Thiếu nữ đi đôi giày vải trắng, trong màn đêm mờ ảo cứ lắc lư qua lại rất nổi bật. Cậu thì đi giày đen, có lẽ trước đây nó từng là màu xám, chỉ là dạo này bám đầy dấu chân của cô, cậu cũng lười chẳng buồn lau. Ngoại trừ cô ra thì chẳng ai dẫm lên giày cậu cả, người khác mà dẫm là cậu lau sạch ngay lập tức.

"Sao đột nhiên lại hỏi thế."

"Tớ cảm thấy nhé, dù không chắc là đúng, nhưng tớ vẫn thấy trong những ngày bận rộn vì câu lạc bộ vừa qua, quan hệ giữa tụi mình hình như đã thân thiết hơn một chút, cậu thấy sao?"

"Thì... đúng là có thân thiết hơn một chút."

Vân Sơ Thiển vừa nói xong đã vội vàng bổ sung. Một bàn tay nhỏ của cô níu lấy quai ba lô, bàn tay còn lại giơ lên trước mặt cậu, ngón cái và ngón trỏ khép lại ra hiệu một chút xíu: "Nhưng mà cũng chỉ thân hơn có một tẹo thôi nhé, chỉ bằng một hạt vừng thôi đấy. Cậu đừng có mà mừng vội, rồi tưởng là tớ đã đồng ý làm hòa với cậu."

Cái đồ đáng ghét này sao mà cao thế không biết, cô ghét nhất là phải đứng nói chuyện với cậu, lần nào cũng phải ngẩng đầu lên, mỏi hết cả cổ. Thế nên nói xong cô liền quay đầu đi, thu tay lại, coi như vừa rồi mình chưa hề nói gì.

"Thế sau này vẫn cùng nhau về nhà chứ?" Tống Gia Mộc hỏi lại lần nữa.

Vì ngẩng đầu rất mỏi nên lần này Vân Sơ Thiển không ngẩng đầu nữa. Cô khẽ cúi đầu xuống, đôi giày trắng đá nhẹ một viên sỏi nhỏ, lí nhí đáp: "Ai thèm cùng cậu về nhà chứ."

Cũng giống như lúc nãy, vừa dứt lời cô đã vội vàng nói thêm: "Nhưng mà nếu cậu cứ nhất quyết muốn bám đuôi tớ thì tớ... tớ sẽ đi chậm lại một chút."

Được rồi, có một khoảnh khắc Tống Gia Mộc cảm thấy cô thực sự rất đáng yêu.

"Vậy có muốn cùng nhau đi học không?" Tống Gia Mộc lại hỏi.

"Đừng có mơ. Cho đến khi nào cậu thực sự rất thân với tớ đã." Vân Sơ Thiển hừ một tiếng.

Cô bây giờ khôn như rận rồi, không thể để mắc mưu cậu thêm lần nữa được!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
"Khôn như rận" là một thành ngữ thường dùng để mỉa mai, chê bai những người khôn lỏi, tinh ranh, chỉ biết toan tính lợi ích nhỏ nhen cho bản thân, dùng thủ đoạn (thường là gian dối) để đạt mục đích mà bất chấp người xung quanh. Rận là loài ký sinh, ẩn dụ cho sự luồn lách, trốn tránh và hút máu/lợi ích.
"Khôn như rận" là một thành ngữ thường dùng để mỉa mai, chê bai những người khôn lỏi, tinh ranh, chỉ biết toan tính lợi ích nhỏ nhen cho bản thân, dùng thủ đoạn (thường là gian dối) để đạt mục đích mà bất chấp người xung quanh. Rận là loài ký sinh, ẩn dụ cho sự luồn lách, trốn tránh và hút máu/lợi ích.