Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ
Chuyển Giác Vẫn Trư- Toàn Văn
- Chương 1: Gặp mặt nào! Thiếu niên thiếu nữ!
- Chương 2: Kẻ thù truyền kiếp
- Chương 3: Tớ đến rồi nè
- Chương 4: Tớ đã sang đi trước một bước rồi
- Chương 5: Ly trà sữa của cậu
- Chương 6: Mẹ cậu tốt thật đấy, giờ là mẹ tớ rồi
- Chương 7: Tìm người yêu phải môn đăng hộ đối
- Chương 8: Chúng ta đã ngủ cùng nhau từ lâu rồi
- Chương 9: Bàn chân
- Chương 10: Một cuộc trò chuyện, tám trăm mưu kế
- Chương 11: Gả cho cậu
- Chương 12: Vậy thì cứ chiến một trận ra trò đi!
- Chương 13: Thơm phức
- Chương 14: Ăn kẹo không?
- Chương 15: Định nghĩa cho một mối quan hệ
- Chương 16: Vân Sơ Thiển siêu lợi hại
- Chương 17: Đến cũng đến rồi, đừng mong chạy thoát
- Chương 18: Không kết hôn thì khó mà kết thúc lắm đây
- Chương 19: Tớ rất tò mò!
- Chương 20: Cấm làm chuyện quá đáng với Chủ tịch
- Chương 21: Cậu không bình thường
- Chương 22: Mèo con có thể đến trễ, nhưng tuyệt đối không vắng mặt
- Chương 23: Chia đôi đi!
- Chương 24: Nhân danh chú mèo
- Chương 25: Ký ức
- Chương 26: Tống Gia Mộc bắt đầu phát hiện manh mối
- Chương 27: Cuồng tay và cuồng chân
- Chương 28: Dây tơ hồng? Đây là thép gỉ sơn đỏ thì có!
- Chương 29: Sherlock Tống
- Chương 30: Phải luyện một tâm thái không chút sơ hở
- Chương 31: Tên đầu heo mặt dày Tống Gia Mộc
- Chương 32: Vừa bắt đầu đã gặp khó khăn
- Chương 33: Cũng không phải là không thể dịu dàng
- Chương 34: Hành lá thì sao nào
- Chương 35: Thực sự đã liếm qua
- Chương 36: Trước tiên phải áp đảo đối phương bằng khí thế
- Chương 37: Lâu dần sẽ thành thói quen
- Chương 38: Nụ hôn
- Chương 39: Có lẽ không phải tình bạn
- Chương 40: Bước đầu tiên, trước tiên phải làm hòa cái đã
- Chương 41: Ly trà sữa đầu tiên của mùa xuân
- Chương 42: Cứ ôm cái đã rồi tính sau
- Chương 43: Xin hãy giám sát!
- Chương 44: Mục tiêu là thiên hạ đệ nhất thân thiết
- Chương 45: Tống Gia Mộc không dám đánh giá
- Chương 46: Nỗ lực từ bây giờ!
- Chương 47: Chẳng phải là đã tặng bữa sáng rồi sao
- Chương 48: Tớ thực sự chỉ muốn học tập thôi
- Chương 49: Không chạy thoát được
- Chương 50: Không được làm như vậy đâu!
- Chương 51: Làm phiền người khác ngủ là chuyện rất nguy hiểm
- Chương 52: Cuộc sống đại học màu vàng kim
- Chương 53: Cắn hạt hướng dương xong nhớ phải ăn
- Chương 54: Chỉ là như vậy thôi đúng không? Cậu không lừa tớ chứ?
- Chương 55: Thiếu nữ mưu trí dũng cảm
- Chương 56: Thiếu nữ dịu dàng đảm đang
- Chương 57: Bánh bao và sữa đậu nành
- Chương 58: Véo một cái
- Chương 59: Lỗ mất một cái căn cứ
- Chương 60: Vấn đề rất nghiêm trọng
- Chương 61: Nan đề rơi xuống đầu Tống Gia Mộc
- Chương 62: Thơm thật đấy
- Chương 63: Thiếu nữ đột nhiên rơi vào thế hạ phong
- Chương 64: Thế này có tính là chung gối không?
- Chương 65: Tâm sự ngày truyện lên sàn (Cảm ngôn thượng giá)
- Chương 66: Tóm lại là cứ ở chung phòng với cô ấy đã
- Chương 67: Chàng trai đã xác nhận được đáp án
- Chương 68: Phải vượt qua cửa ải mẹ vợ trước đã
- Chương 69: Tớ khỏe lắm đấy nhé
- Chương 70: Không được nói thế với người khác
- Chương 71: Cậu định mấy tuổi thì kết hôn?
- Chương 72: Có chút giống một mái ấm
- Chương 73: Nấu cho thật nhừ
- Chương 74: Tháng Tư đẹp nhất trần gian
- Chương 75: Lời thì thầm thân mật
- Chương 76: Chờ cậu về nhà
- Chương 77: Yêu chiếc giường của cậu
- Chương 78: Làm ấm giường
- Chương 79: Tai nạn từ một dòng trạng thái
- Chương 80: Hôm nay cậu đẹp thật đấy
- Chương 81: Đừng có thò tay vào váy móc đồ ra chứ
- Chương 82: Thục nữ và Gan dạ
- Chương 83: Nè, tặng cậu đấy
- Chương 84: Cô ấy cúi đầu
- Chương 85: Cũng chỉ là một phần mười bốn thôi
- Chương 86: Tác dụng của phó chủ tịch chính là bồi ngủ
- Chương 87: Một lần 458 phút
- Chương 88: Phán đoán thích hay không rất đơn giản
- Chương 89: Tống Gia Mộc, cậu muốn có vợ không?
- Chương 90: Là Niên Niên tìm cậu
- Chương 91: Cái bệnh này của cậu bao giờ mới khỏi
- Chương 92: Cơ bụng được luyện ra như thế này đây
- Chương 93: Cậu muốn ăn cá diếc nhỏ của tớ không?
- Chương 94: Hình như vẫn còn thiếu chút gì đó
- Chương 95: Bệnh càng nghiêm trọng hơn rồi
- Chương 96: Vui đến mức "đẻ trứng"
- Chương 97: Mùi hương cơ thể
- Chương 98: Cậu nắm lấy chân cô
- Chương 99: Chẳng qua là mệnh lệnh của cậu thôi
- Chương 100: Hai người kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 101: Chúng ta tựa lưng vào nhau đi
- Chương 102: Sách mới của Vân Sơ Thiển
- Chương 103: Lấy dài bù ngắn?
- Chương 104: Tớ và mèo đến nhà cậu
- Chương 105: Vợ cậu không ghen chứ?
- Chương 106: Thế này chẳng phải là có chút "tình ý" rồi sao
- Chương 107: Véo cái má một cái
- Chương 108: Tình bạn sớm muộn gì cũng biến chất
- Chương 109: Lý thuyết "khu vực tuyệt đối"
- Chương 110: Vòng eo thiếu nữ
- Chương 111: Chỉ là khoác vai thôi, chắc không sao đâu nhỉ?
- Chương 112: Cậu phải tự nghĩ cách mà hôn hôn ôm ôm
- Chương 113: Sự mập mờ của Schrodinger
- Chương 114: Vẽ một con rùa nhỏ
- Chương 115: Không muốn ngủ cùng cậu
- Chương 116: Có thể chỉ nhìn mình tớ không?
- Chương 117: Hôm nay mọi việc đều không thuận
- Chương 118: Quay một bộ "phim nhỏ"
- Chương 119: Đạo diễn rất đau đầu
- Chương 120: Đi đêm lắm có ngày gặp ma
- Cảm ơn
- Chương 121: Ultraman nên vẽ thì vẫn phải vẽ
- Chương 122: Cậu giẫm lên trái tim tớ
- Chương 123: Nghe một cái là biết nói dối
- Chương 124: Bảo hiểm an toàn do mẹ ruột tặng
- Chương 125: Xuất phát thôi! Tống đầu heo!
- Chương 126: Năm đó tớ cứ ngỡ cậu đã chuyển nhà đi rồi
- Chương 127: Độc thân lâu ngày dễ biến thái
- Chương 128: Tên đáng ghét tặng hoa cho cô
- Chương 129: Có thể lấy giúp tớ cái quần lót không
- Chương 130: Thuận tay thì giặt thôi
- Chương 131: Cuối cùng vẫn là ngủ chung một giường
- Chương 132: Lưu manh lại là chính mình sao?
- Chương 133: Phù hộ Vân Sơ Thiển gả cho con
- Chương 134: Trèo tường nhà hàng xóm ôm con gái họ, thì lấy được vợ
- Chương 135: Không cho trâu ăn cỏ là không được
- Chương 136: Thiếu nữ dần bị "ăn mòn"
- Chương 137:
- Chương 138: Bắt đầu nghiện rồi!
- Chương 139: Về phòng rồi mới sờ
- Chương 140: Hay là hai đứa mình thử xem?
- Chương 141: Về việc trải nghiệm yêu đương
- Chương 142: Khi nào thì thực hiện lời hứa?
- Chương 143: Đến giẫm lưng cho tớ
- Chương 144: Ai thèm cùng cậu thử cái đó!
- Chương 145: Đường đời còn dài, xin hãy cùng tớ điên một trận!
- Chương 146: Tận cùng của "thiên hạ đệ nhất than thiết" chính là kết hôn
- Chương 147: Thôi xong, bị phát hiện rồi
- Chương 148: Tống đầu heo bị chơi hỏng rồi
- Chương 149: Mập mờ khiến người ta lười biếng
- Chương 150: Trừ điểm! Nhất định phải trừ điểm!
- Chương 151: Tụi mình lén lút thôi
- Chương 152: Thiếu nữ rụt rè như cậu thật lạc quẻ với bọn họ
- Chương 153: Thiếu nữ như đang suy tư điều gì
- Chương 154: Ngày mai có thể đưa tớ đi học không?
- Chương 155: Chúng ta thế này có bị người ta đánh không?
- Chương 156: Trong phòng học nóng không chịu được
- Chương 157: Có phải cậu muốn ăn tay tớ không?
- Chương 158: Thiếu nữ ngủ trưa
- Chương 159: Ôm nhẹ thôi!
- Chương 160: Đi đợi cậu ấy nha!
- Chương 161: Thử vai kiểu này à?
- Chương 162: Tối nay đừng về nữa
- Chương 163: Cậu là "vợ heo" mà Tống đầu heo thích nhất
- Chương 164: Lén hôn lên má cô ấy một cái
- Chương 165: Ngay từ đầu hướng đi đã sai rồi
- Chương 166: Cậu ấy càng lúc càng mềm lòng
- Chương 167: Tống đầu heo có thể ăn thật nhiều rau mùi
- Chương 168: Cô ấy đã hôn cậu một cái
- Chương 169: Ôm, ôm mạnh vào, rồi sau đó hôn cậu ấy!
- Chương 170: Cậu không muốn giống như quả dưa này chứ?
- Chương 171: Nén đến mức tình yêu nổ tung!
- Chương 172: Đêm nay tớ không về nữa
- Chương 173: Cưỡng hôn thì chạy thế nào?
- Chương 174: Tụi mình biến thái như nhau
- Chương 175: Đừng giấu cá khô trong quần
- Chương 176: Màu trắng có đẹp không?
- Chương 177: Xoa bóp chân
- Chương 178: Cùng nhau đi tiêu tiền nào!
- Chương 179: Tớ là thanh mai trúc mã của cậu
- Chương 180: Thay quần áo làm ơn đi vào nhà vệ sinh
- Chương 181: Bên trong đều chứa đầy tình yêu mà
- Chương 182: Từ xa hoa đi vào tiết kiệm thật khó
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Toàn Văn
Chương 33: Cũng không phải là không thể dịu dàng
3 Bình luận - Độ dài: 1,583 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 33: Cũng không phải là không thể dịu dàng
"Nước, nước, nước..."
Vân Sơ Thiển đang ngồi sau bàn thì Tống Gia Mộc cầm xấp tờ rơi bước vào. Cậu kéo ghế, "bạch" một cái ngồi xuống cạnh cô. Trông cậu như bị vắt kiệt sức lực, hai tay buông thõng, tờ rơi vứt bừa trên bàn, lưỡi thè ra, giọng nói đã bắt đầu khàn đặc.
Hai chỗ ngồi vốn không rộng rãi, cậu vừa chen vào, Vân Sơ Thiển cảm giác không gian xung quanh như bị lấp đầy ngay lập tức.
"Nước, nước... Họng tớ sắp nổ tung vì khô rồi." Tống Gia Mộc lại chìa tay về phía cô đòi nước.
"Cậu tự mình không mang bình à, lấy đâu ra nước cho cậu uống."
"Không thể nào, thành viên đang chiến đấu ở tiền tuyến, mà Chủ tịch như cậu lại không chuẩn bị sẵn nước ngọt với đĩa trái cây sao?"
"Không có kinh phí, tự túc đi."
"Cửa hàng tiện lợi xa quá, chân tớ sắp gãy rồi..."
Tống Gia Mộc thực sự không muốn cử động nữa. Ánh mắt cậu liếc qua, thấy bình nước màu xanh da trời của Vân Sơ Thiển trên bàn, liền nhanh tay vơ lấy.
"Cậu lấy bình nước của tớ làm gì?" Vân Sơ Thiển định lao lên cướp lại.
"Cho tớ uống vài ngụm." Tống Gia Mộc xoay lưng lại không cho cô cướp, nhân tiện vặn mở nắp bình.
"Đó là nước của tớ!"
"Tớ có uống chạm môi đâu mà..."
Sau một buổi chiều rèn luyện, độ dày da mặt của Tống Gia Mộc đã tăng lên đáng kể. Hồi nhỏ có phải chưa từng ăn chung một que kem đâu mà ngại.
Kiểu dáng bình nước khá thiếu nữ, thiết kế hai đầu uống, mở nắp ra là một đầu ống hút nhỏ, bình thường Vân Sơ Thiển hay ngậm vào đó để uống. Tống Gia Mộc dĩ nhiên không ngậm chung, cậu vặn cả nắp lớn ra, bên trong còn khoảng nửa bình nước.
"Bình thường cậu uống nước không có nhổ vào trong đấy chứ?" Tống Gia Mộc thận trọng hỏi một câu.
"Ngày nào tớ cũng nhổ, lần nào cũng nhổ đấy!" Vân Sơ Thiển nói. Thấy cậu giơ bình nước lên cao làm cô không với tới được, cô đành dùng lời nói để làm cậu ghê tởm.
"Thế thì tớ yên tâm rồi." Tống Gia Mộc còn lạ gì cô? Nếu cô bảo không nhổ, một chút cũng không, thì chắc chắn là có. Ngược lại, cô bảo có thì chắc chắn là không.
Thế là, dưới ánh mắt như muốn giết người của Vân Sơ Thiển, cậu ngửa cổ, há miệng, dốc ngược bình nước đổ từ trên cao xuống. Cậu hứng trọn không sót một giọt, "ừng ực" uống sạch sành sanh.
Chưa hết, khi nước không chảy ra nữa, cậu còn lắc lắc thân bình, đổ nốt mấy miếng trần bì ngâm mềm bên trong ra để ăn luôn. [note88039]
"Này, trả cậu." Tống Gia Mộc ợ một cái, vẻ mặt mãn nguyện.
Vân Sơ Thiển cầm bình nước nhẹ tênh, lườm cậu một cái cháy mắt. Cô thử dốc lại lần nữa, quả nhiên không còn lấy một giọt.
"Bạn học Tống Gia Mộc, xem ra cậu càng lúc càng đi xa trên con đường mặt dày rồi đấy."
"Bình thường bọn tớ đi đá bóng cũng uống thế này mà, có gì đâu."
"Đồ không biết xấu hổ!"
Thiếu nữ trông có vẻ hơi đỏ mặt, chẳng biết là vì thẹn thùng do cậu không ngại uống nước cô đã dùng qua, hay là vì tức giận do cậu chẳng coi cô là con gái. Cô cầm bình không hậm hực bỏ đi. Căn-tin ở ngay gần đó, cô đi hứng lại hơn nửa bình nước nóng.
Vặn chặt nắp, bình nước vừa đựng nước nóng tỏa ra hơi ấm, khiến lòng bàn tay cô cũng nóng ran. Trong đầu cô cứ hiện lên cảnh cậu uống nước lúc nãy, làm tim cô cũng nóng lên, gò má cũng ửng hồng.
Đồ mặt dày vô liêm sỉ...
Nếu cậu ta mà dám uống nước của đứa con gái khác như thế, cô nhất định sẽ mách dì, nói cậu ta định giở trò sàm sỡ.
Quay lại lều, Tống Gia Mộc đang lười biếng nằm bò ra bàn nghỉ ngơi, tay cầm tờ đơn đăng ký xem xét. Đã bốn giờ chiều, từ trưa đến giờ cậu gần như không nghỉ, liên tục phát tờ rơi kéo người mới.
"Không đúng chứ, tớ tự tính sơ sơ là tớ đã bảo khoảng mười mấy người qua đây đăng ký mà, sao trên danh sách chỉ có năm người? Còn hai người này nữa, sao đến cả phương thức liên lạc cũng không để lại?"
"Ai mà biết được, họ qua nhìn một cái rồi đi luôn. Chắc là do cậu mặt dày quá, họ bị cậu bám riết không buông nên mới qua đối phó một chút thôi."
"Thế thì tính sao? Đừng nói đến lúc phỏng vấn, năm người ít ỏi này cũng cho leo cây hết nhé?"
"..."
Vân Sơ Thiển định nói lại thôi. Thực ra cô muốn nói là cho dù phỏng vấn có qua, khả năng giữa chừng bỏ chạy cũng rất lớn. Tuần trước cô đã cho vài người qua phỏng vấn rồi, nhưng kết quả là chạy sạch không sót một ai.
Chuyện này không thể nói cho Tống Gia Mộc biết. Cái tên này vốn đã có ý định đào tẩu, nếu không phải bị cô dọa cho sợ thì có khi cậu ta cũng chạy rồi. Nếu cậu ta thực sự quyết tâm không đến, Vân Sơ Thiển cũng chẳng làm gì được cậu. Có lẽ đúng như cậu nói, nên hạ thấp yêu cầu xuống, cứ dụ người vào trước đã. Nhưng cô lại không muốn thế, nếu cô cũng thỏa hiệp thì công sức gây dựng CLB này còn ý nghĩa gì nữa.
Dù cuối cùng không tuyển được ai, chẳng phải vẫn còn cái tên "đầu heo" Tống Gia Mộc này gánh vác sao...
"Hay là cậu hạ thấp yêu cầu thêm chút nữa? Không thể bắt thành viên nào mục đích cũng thuần túy như thế được." Tống Gia Mộc quay đầu nhìn cô.
"Không được."
"Thế sao lúc đầu cậu lại đồng ý cho tớ vào?"
"Cậu khác."
"Vì chúng ta quen thân à?"
"Chủ tịch như tớ rất công bằng nhé. Nếu không phải vì cậu yêu thích văn học mạng, thì dù có thân đến mấy tớ cũng không cho cậu vào đâu."
Tống Gia Mộc nhìn sâu vào mắt cô một cái rồi lại quay đi, cười hì hì: "Nói cứ như cậu hiểu tớ lắm ấy, trước đó cậu còn chẳng biết tớ đọc tiểu thuyết mà."
Vân Sơ Thiển cảnh giác. Hỏng bét, không tự chủ được mà lại coi cậu là Giấy Bút rồi, suýt thì lộ tẩy! May mà cái tên ngốc này không nhận ra.
"Người hiểu rõ cậu nhất chính là kẻ thù của cậu, tớ hiểu cậu chẳng phải là chuyện bình thường sao..." Vân Sơ Thiển nhỏ giọng lầm bầm.
Lúc cô lén nhìn lại, cậu đã nhắm mắt, nằm bò ra bàn ngủ thiếp đi. Ánh nắng buổi hoàng hôn rải nhẹ xuống khuôn viên trường, mọi thứ ồn ào náo nhiệt như một bữa tiệc không ngừng chuyển động, còn Tống Gia Mộc đang ngủ trên bàn lại như một nốt lặng tĩnh tại, đẹp như một bức tranh khiến cô hơi xuất thần.
Trong thoáng chốc, cô ngỡ như mình quay lại ba năm cấp ba, cô và cậu ngồi cùng bàn. Những buổi trưa nắng rơi trên mặt bàn, cậu cũng thích nằm bò ra ngủ như thế này. Cô ngồi bên cạnh lặng lẽ viết chữ, thỉnh thoảng lại nhìn cậu.
Tốt nghiệp xong, bạn học cũ ít khi gặp lại, chẳng biết mọi người đang trải qua chuyện gì, đã đi đến phương trời xa xôi nào. Chỉ có cái tên Tống Gia Mộc này là vẫn luôn ở bên cạnh cô, ghét nhau ra mặt.
"Vân Sơ Thiển." Cậu không mở mắt, miệng khẽ động đậy.
"Gì." Vân Sơ Thiển bị cậu làm gián đoạn dòng suy nghĩ, bèn đánh cậu một cái rõ đau.
"Bóp vai cho tớ một chút được không?"
"Cậu mơ giữa ban ngày à?" Vân Sơ Thiển nghi ngờ mình nghe nhầm. Cái sự mặt dày của tên này không nói, sao gan cũng to ra thế này?
"Cũng đâu phải chưa bóp bao giờ. Hôm nay tớ nỗ lực thế này, Chủ tịch như cậu không định thưởng chút sao, từ trưa đến giờ đấy."
"Bóp chết cậu luôn cho rảnh nợ."
Miệng thì nói thế nhưng thiếu nữ vẫn đưa tay ra bóp vai cho cậu. Động tác có phần miễn cưỡng, cô ngồi cách cậu một quãng, chỉ đưa tay phải ra, dùng ba ngón tay: cái, trỏ, giữa.
Cô nhẹ nhàng bóp phần thịt ở bả vai gần cổ cậu. Cậu nhắm mắt, vẻ mặt vô cùng tận hưởng.
"Vân Sơ Thiển."
"Lại cái gì nữa?"
"Thì là... thực ra cậu cũng có thể rất dịu dàng đúng không? Ý tớ là, dịu dàng với tớ..."
"..."
"Á á á! Nhẹ thôi! Nhẹ thôi! Đau!"
Đi chết đi Tống đầu heo, được hời một tí là không biết mình là ai luôn rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận