"Á! Đừng đánh, nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi! Chảy máu luôn rồi này!"
Tống Gia Mộc cuộn tròn người lại, mặc cho thiếu nữ trút giận lên người mình. Làm cho cô nàng xấu hổ thì làm được rồi, nhưng da thịt thì phải chịu khổ thôi. Đừng nhìn tay cô nhỏ nhắn mà lầm, lúc nhéo đau lắm đấy.
Vân Sơ Thiển cảm thấy mình bị trêu ghẹo, lúc này mặt đỏ bừng, tim đập loạn nhịp, có cảm giác như sự dịu dàng của cậu đang xâm chiếm lấy mình. Đúng vậy, là xâm chiếm, sự dịu dàng trong khoảnh khắc đó của cậu bất thình lình len lỏi vào cơ thể cô, đâm thẳng vào tim, khiến dòng máu toàn thân đều nóng lên.
Giả vờ tức giận là cách tốt nhất để che giấu sự xấu hổ. Vân Sơ Thiển nhìn gã đầu heo này, cậu cuộn tròn thân mình, vẻ mặt đầy đau đớn, động tác nhéo vào phần thịt mềm của cô theo bản năng cũng nhẹ đi. Vốn dĩ vì xấu hổ mà thể lực đã -3 rồi, nhéo cũng chẳng đau lắm.
"Cậu... cậu đừng có giả chết."
"..."
Tống Gia Mộc im lặng. Khi chọc giận cô, cách tốt nhất là giả vờ đáng thương, như vậy Vân Sơ Thiển sẽ không túm lấy cậu không buông nữa.
"Tớ đánh trúng chỗ nào rồi, đau thật à? Để tớ xem nào..."
"..."
Thấy cậu như vậy, Vân Sơ Thiển quả nhiên lo lắng hẳn lên. Vốn dĩ lòng đã rối bời, lại nghĩ đến cơ thể người có rất nhiều huyệt đạo, ngộ nhỡ không cẩn thận đánh hỏng cậu ta, cô sẽ hối hận chết mất. Cô ghé sát lại, cẩn thận vén vạt áo cậu lên, chỉ thấy làn da ở thắt lưng hơi ửng đỏ một chút thôi.
"... Tống Gia Mộc."
"... Đau."
"Thế à?" Giọng nói không chút cảm xúc.
Bàn tay nhỏ trắng nõn của cô đặt trực tiếp lên làn da ở thắt lưng cậu, nhìn thì như đang xoa nắn, nhưng Tống Gia Mộc lập tức nổi hết da gà da vịt. Thế là cậu cũng không dám giả vờ nữa, nhanh nhẹn kéo áo xuống, hắng giọng vài cái.
"Chúng mình đi ăn mì cay đi! Đi thôi đi thôi!"
"... Ăn cái đầu cậu ấy!"
"Ái chà, đi thôi nào, ở đây nhiều muỗi lắm."
Tống Gia Mộc vội vàng chuyển chủ đề, kéo cô đi ăn mì cay. Chỉ có kẻ ngốc mới đi giải thích với cô lúc này. Quả nhiên, Vân Sơ Thiển định nói lại thôi, muốn chờ cậu giải thích nhưng cái gã đầu heo này lại chẳng thèm nói gì, thậm chí trông như đã quên bẵng chuyện đó rồi.
Thế là trong lòng cô để lại một dấu chấm hỏi, thỉnh thoảng lại nhớ tới sự dịu dàng khi cậu vén tóc cho mình, làm tim đập cứ loạn hết cả lên.
Họ tìm một tiệm mì cay khá đông khách gần đó để ngồi xuống. Chiều nay đã ăn không ít thứ nên giờ cũng không đói, chỉ gọi vài món đơn giản cho có lệ. Qua quan sát thường ngày, Tống Gia Mộc nhận ra Vân Sơ Thiển là một người rất mâu thuẫn.
Ví dụ như cô thực ra không ăn được cay lắm, nhưng lúc nào cũng muốn thử, cay đến mức thè lưỡi ra, trên cái mũi xinh xắn cũng lấm tấm mồ hôi mới chịu thôi.
Chân hai người dưới gầm bàn đan xen vào nhau, Tống Gia Mộc khẽ chạm vào đầu gối cô.
"Gì thế? Cậu nói rồi đấy, bát mì cay này cậu bao."
"Cậu muốn ăn thêm hai bát nữa cũng được."
Tống Gia Mộc nói: "Này Vân Sơ Thiển, cậu có nhận ra không, quan hệ của hai chúng mình dường như lại thân thiết hơn một chút rồi."
"Thế à? Bớt ảo tưởng sức mạnh đi."[note89123]
Vân Sơ Thiển không nhìn vào mắt cậu, gắp một miếng cải thảo. Ngâm trong nước dùng lâu quá nên cũng cay xè. Đúng là đã thân thiết hơn một chút, hôm nay gần như cả ngày đều ở bên cậu, nhưng Vân Sơ Thiển không thấy buồn chán một khoảng khắc nào, kể cả khi cả hai đều không nói chuyện.
Tống Gia Mộc đã ăn xong trước, cô vẫn còn đang nhâm nhi chậm rãi. Thấy bên ngoài có bán kẹo bông gòn, cậu liền chạy ra mua. Vân Sơ Thiển vừa ăn mì vừa nhìn cậu.
Cậu đứng chờ, chủ quán cầm một chiếc que nhỏ, máy làm kẹo bông phun ra những sợi đường trắng tinh, quấn quanh chiếc que thành một cục lớn, trông như một đám mây khổng lồ. Xung quanh sạp hàng có vài em nhỏ, Tống Gia Mộc đứng chung với chúng, mà chúng còn chưa cao bằng chân cậu nữa.
Chẳng mấy chốc, Tống Gia Mộc đã cầm "đám mây" lớn đó quay lại bên cô.
"Nè, nếm thử đi."
Hì hì, quả nhiên là mua cho mình.
Thiếu nữ lòng vui phơi phới, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên. Cô chưa từng ăn thứ này bao giờ, nhìn là biết chỉ trẻ con mới thích, nhưng lại nghĩ đến việc cậu cùng xếp hàng với lũ trẻ để mua cho mình, cô lại có cảm giác như mình biến thành trẻ con được cậu nuông chiều vậy.
"Cái này ăn kiểu gì đây, to thế này."
"Thì cứ tuốt khỏi que, vo thành cục mà ăn?"
"Không thèm, người ta vất vả làm ra cảm giác bồng bềnh thế này mà."
"A—" Cậu phát ra âm thanh đút ăn, tay cầm que kẹo đưa đám mây lớn đến bên miệng cô.
Vân Sơ Thiển há miệng nhỏ, cắn một miếng vào đám mây. Có một cảm giác mềm mại, ngọt dịu, giống như đang gặm một đám mây thật vậy. Lúc ăn vào, tâm trạng cũng tốt hẳn lên, cô híp mắt lại.
"Cảm giác thế nào?"
"Cũng được, ngọt hơn tớ tưởng một chút."
"Chắc là do cậu ăn cay quá, nên vị giác nhạy cảm với đồ ngọt hơn thôi."
"Có lý."
Vân Sơ Thiển gật đầu. Có lẽ cũng vì trước đây quan hệ của cô và cậu quá căng thẳng, nên thỉnh thoảng cậu dịu dàng vén tóc cho cô một cái, tim cô mới đập thình thịch như vậy. Nghĩ vậy, thiếu nữ liền yên tâm hẳn, quả nhiên mình thông minh nhanh trí, vấn đề gì cũng tự tìm ra đáp án được.
Kẹo bông rất lớn, Tống Gia Mộc xoay hướng khác, cũng cắn một miếng bên kia. Miệng cậu to nên cắn cũng nhiều hơn Vân Sơ Thiển.
"Cậu xem, giờ chúng mình cùng ăn chung một viên kẹo rồi, tính là rất tốt rồi chứ?"
"Còn lâu, đó là vì cậu mặt dày thôi. Nếu cậu ăn trước thì tớ nhất định sẽ không ăn đâu."
Tống Gia Mộc lại xoay que kẹo nửa vòng đưa tới miệng cô, Vân Sơ Thiển lại cắn thêm miếng nữa.
"Vậy chúng mình phải thế nào mới gọi là tốt nhất thiên hạ?"
"Tất nhiên là do tớ quyết định rồi. Tớ thừa nhận, so với lần trước cậu hỏi, giờ chúng mình có tốt hơn một tẹo tèo teo."
Cô giơ ngón út nhỏ xíu nõn nà lên, đầu ngón cái bấm vào đốt thứ hai: "Đại khái là mức này thôi."
Tống Gia Mộc mở lòng bàn tay mình ra đếm, ngón cái có hai đốt, bốn ngón còn lại mỗi ngón ba đốt, cộng lại là mười bốn đốt.
"Mới có hai phần mười bốn thôi á?!"
"Không đâu, Tống Gia Mộc." Vân Sơ Thiển đính chính lỗi sai của cậu: "Còn một bàn tay nữa mà, nên là hai phần hai mươi tám, tức là một phần mười bốn."
Nhìn vẻ mặt đầy thất vọng của cậu, thiếu nữ rất vui vẻ, từng miếng từng miếng cắn kẹo bông ăn. Hừ, còn lâu mới dễ dàng làm hòa với cậu nhé. Nếu là mua kẹo bông thì ít nhất phải ba mươi lần, vén tóc ít nhất hai mươi lần, xoa đầu ít nhất mười lăm lần, ôm ít nhất mười lần, còn nằm chung giường thì ít nhất cũng phải bảy lần mới bõ công đền bù. [note89124]
Phi phi, mình đang nghĩ cái gì thế không biết.
"Giờ mới có một phần mười bốn mà chúng mình đã thế này rồi, đến lúc một trăm phần trăm thì chẳng lẽ chúng mình..."
"Làm ơn đừng nói ra mấy lời vô liêm sỉ đó."
"Được thôi~"
Tống Gia Mộc nhìn cô một cái, kẹo bông đã bị cô ăn sạch rồi. Suy nghĩ một lát, cậu vẫn hảo tâm nhắc nhở một câu: "Lúc nãy tớ cũng có cắn một miếng chỗ đó đấy..."
"..."
Về đến nhà đã là tám giờ tối. Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, hoạt động đầu tiên của Câu lạc bộ Văn học mạng kết thúc viên mãn. Trong nhà tối om, yên tĩnh, ở cạnh Tống Gia Mộc cả ngày nên vừa về đến nhà, Vân Sơ Thiển lập tức cảm thấy trống trải.
Rồi lại nhớ tới chuyện nhà ma, cô nàng nhát gan bắt đầu thấy sợ, việc đầu tiên vào nhà là bật hết đèn lên, bật cả tivi nữa. Có tiếng tivi thì mới thấy bớt quạnh quẽ.
Thu quần áo đã khô ngoài ban công vào, cô về phòng tắm rửa, thay bộ đồ mặc nhà, cầm theo chìa khóa và điện thoại chạy sang nhà Tống Gia Mộc.
"Dì ạ~"
"Thiển Thiển sang tìm Gia Mộc chơi à, vào đi cháu. Hôm nay hai đứa đi đâu chơi thế?"
"Bọn cháu đi khu vui chơi ạ."
"Chơi có vui không?"
"Dạ vui lắm ạ!"
"Nghỉ lễ thì phải năng động ra ngoài đi dạo, thằng Gia Mộc bình thường cứ ru rú chơi máy tính mãi, Thiển Thiển lúc nào rảnh cháu dắt nó đi phơi nắng nhiều vào."
Vân Sơ Thiển và cô Lý Viên ngồi nói chuyện ở phòng khách, Niên Niên cũng đang đứng trước bể cá nhìn lũ cá vàng nhỏ, Tống Gia Mộc thì ở trong phòng. So với sự vắng lặng nhà mình, Vân Sơ Thiển càng thấy nhà Tống Gia Mộc ấm cúng hơn, tối nào cũng muốn lượn sang một vòng, ngắm mèo.
Sau vài lần vào phòng cậu, Vân Sơ Thiển cảm thấy phòng khách chẳng còn hấp dẫn nữa. Nhưng lại không có lý do chính đáng, cô bèn lén nháy mắt với Niên Niên.
Niên Niên mải nhìn cá vàng đến lác cả mắt, chẳng thèm để ý đến cô. Ngược lại, cô Lý Viên bưng một đĩa dâu tây đã rửa sạch từ bếp ra đưa cho cô: "Thiển Thiển giúp cô mang vào cho cái thằng nhóc thối kia nhé."
"Vâng vâng."
Vân Sơ Thiển bấy giờ mới bưng đĩa dâu đứng dậy. Cô gõ cửa phòng cậu, rồi đẩy cửa bước vào, cửa để hé một khe nhỏ. Niên Niên thấy cả hai đều ở trong phòng cũng lon ton chạy vào theo, cái thân hình mềm mại chạm nhẹ một cái, cánh cửa đóng lại.
"Cậu đang làm gì đấy." Cô tò mò nhìn vào màn hình máy tính của cậu.
Tống Gia Mộc phản ứng cực nhanh, lập tức chuyển tab. Cũng không phải đang xem cái gì đen tối, máy tính đang kết nối với điện thoại, cậu đang lưu những tấm ảnh chụp hôm nay vào máy tính, tiện thể học cách chỉnh sửa ảnh một chút.
"Viết báo cáo hoạt động chứ gì, chẳng phải cậu bảo tớ viết sao."
Vân Sơ Thiển mới không tin, cô thấy rõ cậu chuyển tab rồi, nhưng cũng không tò mò đến cùng, sợ cậu lại chuyển ngược lại rồi thấy thứ gì đó khiến mình đỏ mặt tía tai. Con trai cứ thích xem mấy thứ đó, chẳng biết họ tìm kiểu gì, trong chuyện này họ dường như đặc biệt có thiên phú, tóm lại là cô chưa bao giờ tìm thấy mấy trang web kiểu đó.
Cùng lắm là từ Baidu nhảy sang vài cái quảng cáo khiến người ta "máu nóng sôi trào", mức độ đó đã đủ làm cô chấn động rồi, khi trình duyệt báo có rủi ro là cô sợ hãi tắt đi ngay lập tức.
"Nè, dì bảo tớ mang dâu tây cho cậu." Vân Sơ Thiển lấy hai quả từ trong đĩa đưa cho cậu, rồi tự mình bưng đĩa leo lên giường của cậu.
Cô nàng nhanh nhẹn leo lên, lòng bàn chân hồng hào hướng về phía cậu, thạo đường leo tới vị trí hay ngồi, lấy chiếc laptop siêu mỏng từ trong ba lô của cậu ra, nhập mật khẩu mở máy, lưng tựa vào tường, kéo chăn của cậu đắp lên nửa thân dưới, rồi ôm gối của cậu vào lòng, đeo tai nghe, mở một bộ phim, vừa ăn dâu tây vừa xem.
Tống Gia Mộc nhìn qua chiếc gương nhỏ trên bàn thấy toàn bộ chuỗi hành động của cô. Nhất thời cậu không phân biệt được đây là giường của cậu hay là giường của cô nữa rồi.
0 Bình luận