Hả?
Cậu ta tới rồi á? Tới thật hả??
Nhìn tin nhắn Giấy Bút gửi tới, Vân Sơ Thiển ngơ ra mất một nhịp, đầu óc còn chưa kịp load xong tình hình.
Cô gần như theo phản xạ ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào trong tiệm trà sữa.
Qua lớp kính sát đất, bên trong hiện ra rõ mồn một: ba cặp đôi đang ngồi phát cơm chó không thương tiếc, hai cậu con trai tụm lại cày game mobile.Còn người con trai… chỉ có một người.
Chính là Tống Gia Mộc.
Cậu ngồi ở vị trí sát cửa sổ, tay cầm điện thoại, trông như đang nhắn tin cho ai đó.
Không lẽ nào…
Là cậu ta…?
Không thể nào!!!
Chắc chắn là mình nhìn sót rồi!!
Hay là mình nhớ nhầm tên tiệm trà sữa?
Hai mắt Vân Sơ Thiển mở to tròn xoe, sau lớp khẩu trang, cái miệng nhỏ hơi hé ra. Quảng trường văn hóa vốn ồn ào như bị bấm nút tắt tiếng trong tích tắc, người qua đường xung quanh mờ dần đi, trong tầm mắt cô lúc này chỉ còn mỗi Tống Gia Mộc sau lớp kính.
Cô vội vàng cúi đầu, chuẩn bị lôi điện thoại ra lục lại lịch sử chat với Giấy Bút, quyết chứng minh rằng là do mình nhớ sai địa điểm.
Ngay lúc đó, tin nhắn mới lại bật lên.
Giấy Bút: “Đừng nhớ nhầm nha, tiệm trà sữa Kim Hương ở quảng trường văn hóa đó.”
Giấy Bút: “【Địa chỉ】”
Trời ơi, có cần tinh tế kiểu này không hả!!
Vân Sơ Thiển muốn xỉu tới nơi.
Cô không phải cao thủ tìm đường, nhưng Tô Nam thì có đúng mỗi cái quảng trường văn hóa này. Click vào địa chỉ cậu gửi, bản đồ còn rất biết điều mà hiện dòng chữ:【Cách vị trí của bạn 20 mét】
Giấy Bút: “Tớ mặc áo thun trắng, ngồi chỗ gần cửa sổ. Cậu vào là thấy ngay.”
Cô lại ngẩng đầu lên lần nữa.
Áo thun trắng, chỗ gần cửa sổ — Tống Gia Mộc vừa đặt điện thoại xuống, cầm menu lên xem. Xem được hai giây lại bỏ xuống, ngồi thẳng lưng, dáng vẻ nho nhã đàng hoàng, thỉnh thoảng còn liếc về phía cửa tiệm như đang chờ ai đó.
…Đúng là cậu ta rồi.
Giấy Bút thật sự là Tống Gia Mộc!
Bạn viết thân thiết nhất của cô, hóa ra lại là tên khốn cô ghét nhất trần đời!
Cái quái gì thế này? Trò đùa à?
Ý nghĩ đó bật ra đầu tiên trong đầu cô. Với cái thói xấu của Tống Gia Mộc, cậu ta chắc chắn không bỏ qua cơ hội trêu cô. Biết đâu hai năm trước cậu ta đã âm thầm mai phục, dùng nick Giấy Bút lượn quanh cô, chỉ để chờ tới hôm nay rồi cười ha hả:
“Bất ngờ chưa, Vân Sơ Thiển! Giấy Bút thật ra là tớ đó! Mấy cuốn truyện vàng vàng cậu viết tớ đọc hết rồi nha!” [note87839]
…Cậu không viết chắc!!
Lồng ngực non nớt của cô phập phồng liên tục, tức đến mức muốn nổ tung.
Thấy Tống Gia Mộc chờ mãi không thấy người, ánh mắt bắt đầu quét về phía này, Vân Sơ Thiển giật mình, ôm chặt cái túi nhỏ trong lòng, quay đầu chạy thẳng về một góc khuất bên rìa quảng trường.
Chỗ này cậu ta không thể nhìn thấy cô, trừ khi đứng dậy quay đầu lại tìm. Nhưng từ góc này, cô vẫn thấy rõ lưng cậu.
Cô gái nhỏ chán nản ngồi thụp xuống, cầm điện thoại lướt vô thức lịch sử chat với Giấy Bút, không dám trả lời, đầu óc rối như tơ vò.
Bình tĩnh. Bình tĩnh đã.
Dù thế nào đi nữa, trong tình huống này tuyệt đối không thể gặp Tống Gia Mộc.
Nghĩ tới chuyện hồi sáng hai người vừa cãi nhau một trận long trời lở đất còn chưa nguôi, Vân Sơ Thiển chỉ thấy cả người không ổn chút nào.
“Sao lại thành ra thế này chứ…”
Cô khẽ “ưm” một tiếng, chui đầu vào khuỷu tay, trông chẳng khác gì đà điểu trốn đời.
Một lúc sau, suy nghĩ của cô mới dần thông suốt lại.
Khả năng vừa nãy nghĩ tới… thực ra cũng không lớn. Nếu Tống Gia Mộc biết nick Ở Nhà Lâu Tự Nhiên Ngốc là cô mà vẫn diễn được hoàn hảo như vậy, thì không đi đóng phim đúng là phí của trời.
Lớn lên cùng nhau từ bé, Tống Gia Mộc có mấy sợi tóc trên đầu cô còn rõ hơn ai hết. Nếu cậu ta nắm trong tay từng này bí mật của cô, chắc chắn đã không nhịn nổi mà khoe từ lâu rồi.
Vậy thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất — cái khả năng mà cô gọi là trùng hợp.
Ai mà dám nói đây là duyên phận, cô sẽ lôi từ điển ra, dạy cho người đó phân biệt rõ thế nào là trùng hợp, thế nào mới là duyên.
—
Có lẽ, Tống Gia Mộc cũng không biết “Ở Nhà Lâu Tự Nhiên Ngốc” là Vân Sơ Thiển.
Nếu vậy thì mọi chuyện hợp lý hẳn.
Hai người vui vẻ hẹn gặp bạn mạng, kết quả… gặp đúng nhau.
Vậy tiếp theo phải làm sao?
Giả vờ như mình mới là trùm cuối, hiên ngang bước vào tiệm trà sữa, đứng trên cao nhìn xuống cậu, nhếch môi cười đầy khí thế thắng lợi:
“Hê hê, không ngờ đúng không Tống Gia Mộc! Bạn viết thân thiết nhất của cậu là tớ đây nè! Cậu còn dám viết mấy thứ đó, đúng là gà thật sự!”
Đảm bảo có thể thấy Tống Gia Mộc hoảng loạn, vỡ trận, tim đập loạn xạ, thậm chí quỳ xuống xin cô đừng tiết lộ chuyện cậu viết truyện.
Nghĩ tới đây, tâm trạng Vân Sơ Thiển lập tức khá hơn hẳn.
“Cô bé, cháu không sao chứ?”
Bác lao công cầm chổi đi ngang, lo lắng hỏi, trong đầu nghĩ: cô gái xinh xắn thế này sao lại ngồi xổm một mình cười ngây ngô vậy.
“Dạ… dạ không sao ạ.”
Vân Sơ Thiển vội đứng bật dậy, đã quyết thì làm.
Cô hít sâu một hơi, đi về phía cửa tiệm trà sữa được hai bước.
Dừng lại.
Suy nghĩ.
Rồi lại lùi về mấy bước như cũ.
Không được không được! Vẫn không thể đối mặt với cậu ta một cách bình thản được! Nhỡ đâu bị cậu ta bắt được sơ hở, quay ngược lại đè đầu cưỡi cổ cô thì đời coi như xong!
Sau một hồi giằng co nội tâm dữ dội, Vân Sơ Thiển cuối cùng cũng bình tĩnh hẳn ra.
Quả nhiên, bạn mạng gặp nhau đúng là hành vi tự sát xã hội. Chat với một con mèo chỉ biết bấm điện thoại thì còn ổn, đằng này lại là kẻ thù không đội trời chung, sau này tuyệt đối không dại mà gặp nữa!
Cũng đâu thể trách cô được. Ai bảo Tống Gia Mộc ngoài đời và trên mạng khác nhau một trời một vực. Từ năm chín tuổi trở đi, cậu ta chưa từng dịu dàng nói chuyện với cô như thế. Ngoài đời, hễ gặp nhau là không khí chua loét mùi thuốc súng, hận không thể làm đối phương “chết vì chua”. Vậy mà trên mạng… lại hợp cạ đến thế?
May mà cô đủ thông minh lanh trí, đến sớm bố trí trước, mới tránh được cảnh xã chết người.
Vậy thì trong tình huống này…
Đôi mắt to của Vân Sơ Thiển chớp chớp, suy nghĩ đến xuất thần. Ngón tay nhỏ vô thức xoắn lấy quai túi, dáng vẻ vừa mong chờ vừa tinh quái, giống như đang đợi một chuyện xấu xấu nào đó xảy ra thì cô sẽ vui lắm vậy.
Quyền chủ động đang nằm trong tay mình!
Đúng vậy! Tống Gia Mộc ở ngoài sáng, còn cô ở trong tối!
Chỉ cần không gặp mặt, cậu ta sẽ vĩnh viễn không biết Ở Nhà Lâu Tự Nhiên Ngốc là cô. Nhưng cô thì nắm rõ tất cả của cậu ta!
Dù là truyện cậu viết, bí mật nhỏ của cậu, hay cả mấy lần cậu lén lút nói xấu cô — cô đều có thể nắm trong tay!
Địch vẫn đang trong trạng thái tê liệt, còn cô, Vân Sơ Thiển thông minh dũng cảm, đã đi trước một bước rồi!
“Hừ, để xem tớ chỉnh cậu thế nào…”
Nghĩ thông ưu thế của mình, tâm trạng cô tốt lên hẳn, chút bực bội cuối cùng cũng tan biến.
Một người bạn viết đổi lấy một cơ hội chỉnh chết đối thủ — quá hời.
Điện thoại lại rung lên.
Giấy Bút:“Cậu tới đâu rồi? Có cần tớ ra đón không?”
Dù đã hiểu rõ sự thật, nhưng khi thấy tin nhắn này, tim Vân Sơ Thiển vẫn khẽ run lên.
Cô ôm điện thoại bằng cả hai tay, nghiêng người tựa vào góc tường, mím môi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới gõ trả lời.
Ở Nhà Lâu Tự Nhiên Ngốc: “Trên đường gặp bố tớ, bị tóm về nhà rồi… chắc không gặp được đâu.”
Giấy Bút:“【Mặt đen đầy dấu hỏi】”
3 Bình luận