Toàn Văn

Chương 113: Sự mập mờ của Schrodinger

Chương 113: Sự mập mờ của Schrodinger

Tống Gia Mộc thích thứ Bảy.

Thứ Hai đến thứ Sáu phải đi học, sau này đi làm chắc chắn cũng bận rộn; Chủ nhật thì lại luôn tràn ngập sự lo âu về một tuần mới sắp tới; chỉ có thứ Bảy là mang lại cảm giác tự do nhất.

Cậu không đặt báo thức, nhưng đồng hồ sinh học hình thành suốt một tháng qua đã khiến cậu tự giác tỉnh giấc vào khoảng sáu rưỡi sáng. Dù dậy khá sớm nhưng cậu chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Nhìn chiếc điện thoại dựng ở đầu giường, trong màn hình là giường của Vân Sơ Thiển. Cô nàng vốn ngủ chẳng mấy nết na lúc này đã biến mất khỏi khung hình. Nói biến mất hoàn toàn thì cũng không hẳn, Tống Gia Mộc thấy một cánh tay trắng nõn thon dài thò ra ngoài, cô dùng chăn trùm kín đầu, mái tóc đen mượt xõa tung trên gối.

"Dậy đi heo ơi."

Tống Gia Mộc gọi khẽ một câu. Trong cơn mê ngủ, dường như cô có nghe thấy, cảm thấy hơi ồn nên chăn động đậy một chút, cô kéo luôn cả gối vào trong chăn trùm kín mít.

"..."

Tống Gia Mộc tắt cuộc gọi video, vươn vai một cái thật dài, phát ra tiếng rên rỉ như đang... táo bón, rồi lật người xuống giường, thay quần áo đi chạy bộ.

...

Bảy giờ, khi chuông báo thức vang lên, Vân Sơ Thiển mới tỉnh dậy. Mắt vẫn nhắm nghiền, những lọn tóc rối bết vào má, cô quờ quạng theo tiếng động, mò mẫm hồi lâu mới chạm trúng cái điều khiển điều hòa, sau đó vứt đi, lúc này mới miễn cưỡng mở mắt để tắt báo thức trên điện thoại.

Thời tiết bắt đầu nóng lên, cô đi ngủ cũng chỉ mặc quần đùi ngắn và áo ngủ cộc tay rộng rãi. Chân phải từ trong chăn thò ra kẹp lấy chăn, dáng chân rất đẹp, thon dài và trắng trẻo. Cánh tay cũng ôm ghì lấy đống chăn lộn xộn, lúc cựa quậy đổi tư thế, gấu áo trượt lên tận ngực, để lộ vòng eo nhỏ nhắn và chiếc rốn cực kỳ xinh xắn.

"Hừm~ ừm~ ư~ u u~"

Cứ thế hừ hừ hì hì như heo con một hồi lâu, cô dụi dụi vào lớp chăn mềm mại, rồi lại lăn qua lăn lại mấy vòng trên giường. Vân Sơ Thiển thích nướng thêm một chút, nhưng không nằm lì mãi. Lúc mới dậy thường thấy hơi bực bội, nhưng sau khi rên rỉ xong là ổn ngay.

Cô ngồi kiểu ngồi của vịt trên chăn, ôm gối trong lòng, nheo nheo mắt ngáp một cái thật dài. Đêm qua cô chẳng mơ thấy giấc mộng đẹp nào, hết mơ thấy Tống Gia Mộc bắt nạt mình, lại mơ thấy lúc bị bắt nạt thì bị cô chú và bố mẹ bắt quả tang. Tóm lại đều là những cảnh tượng cần phải giải thích, không phải cậu giải thích thì là cả hai cùng giải thích.

Sáng sớm trời hơi se lạnh, cô khoác thêm một chiếc áo khoác, xuống giường ra ban công đánh răng. Có lẽ hôm nay nướng hơi lâu, cô vừa đánh răng vừa ngó nghiêng ra cổng khu chung cư thì tiếng chuông cửa đã vang lên. Không còn cách nào khác, cô đành đặt cốc xuống, miệng đầy bọt kem, tay cầm bàn chải chạy lạch bạch ra mở cửa.

"Này, sủi cảo nhỏ thêm bánh trôi tàu của cậu."

Tống Gia Mộc đưa bữa sáng cho cô. Nhìn bộ dạng miệng đầy bọt của cô, cậu thấy khá đáng yêu. Đôi mắt thiếu nữ rất lớn, thế nên cậu dễ dàng nhìn thấy một tẹo "gỉ mắt" nơi khóe mắt cô.

Cậu cười trêu: "Lại ngủ không ngon à? Khóe mắt có..."

"Hửm?" Cô trợn mắt nhìn cậu.

Tống Gia Mộc không dám cười nữa, vì cậu chẳng mảy may nghi ngờ việc cô sẽ thọc cái bàn chải trong tay vào mồm mình.

"Cậu mua nhiều bữa sáng thế..." Vân Sơ Thiển nhận lấy phần của mình, thấy cậu còn xách thêm ba phần nữa.

"Hôm nay thứ Bảy mà, tớ mua luôn cho cả nhà, tổng cộng bốn phần."

"Ồ ồ." Nghe cậu nói mua cho "cả nhà", Vân Sơ Thiển cảm thấy hơi kỳ lạ, dù sao trong đó cũng bao gồm cả phần của cô.

"Sữa đậu nành tớ chưa xay, lát nữa cậu tự sang mà lấy."

"Cậu không mặc quần à?" Ánh mắt Tống Gia Mộc dừng lại trên chân cô.

Đôi chân thiếu nữ cực kỳ hút mắt, trắng trẻo mềm mại. Phía trên cô mặc một chiếc áo khoác rộng rãi, áo hơi dài che mất chiếc quần đùi ngắn, nhìn qua cứ như là mốt giấu quần vậy.

"Cậu mới không mặc ấy!" Vân Sơ Thiển định vén gấu áo lên cho cậu nhìn rõ, nhưng lại thấy động tác đó chẳng thục nữ chút nào.

"Thế bữa sáng của tớ cũng để đây luôn đi. Đợi tớ về tắm cái đã, rồi mang Niên Niên sang đây cùng gõ chữ." Tống Gia Mộc nghĩ ngợi một hồi rồi đưa luôn phần của mình cho cô.

Vân Sơ Thiển xách hai phần bữa sáng vào nhà. Đánh răng xong, rửa mặt thật sạch, cô quay về phòng ngồi trước bàn trang điểm dùng chiếc lược nhỏ chải lại tóc. Đóng cửa phòng lại, cô mở tủ quần áo, chống cằm suy nghĩ, lôi vài bộ đồ ra nghiên cứu, ướm thử lên người.

Nếu chỉ có một mình ở nhà thì mặc thế nào cũng được, nhưng Tống Gia Mộc sắp sang đây gõ chữ cùng cô, cô thấy mình nên trau chuốt một chút thì hơn. Thế là lại rơi vào một nỗi phân vân khác: nếu mặc quá trang trọng thì sẽ rất kỳ quái, dù sao cũng chỉ là gõ chữ ở nhà thôi mà.

Có bộ đồ nào vừa mang cảm giác ở nhà, vừa có thể thu hút ánh nhìn của cậu không nhỉ? Quả nhiên là quần áo của mình ít quá mà.

Từ trước đến nay, Vân Sơ Thiển rất ít khi dành tâm sức cho việc ăn diện. Cô luôn cho rằng con gái bắt đầu chú trọng kiểu tóc hay cách ăn mặc thường là dấu hiệu của việc đang yêu hoặc tình cảm chớm nở.

Dĩ nhiên bây giờ cô cũng chẳng phải đang yêu hay tình cảm chớm nở gì đâu nhé, cô chỉ là... muốn bản thân trở nên khác biệt một chút, muốn nhận được một chút ánh nhìn chú ý, tốt nhất ánh nhìn đó đến từ "ai đó", mong rằng cậu có thể thấy được sự thay đổi của mình. Đây cũng là sống thật với chính mình mà, làm một phiên bản tốt hơn của bản thân thôi.

Cuối cùng tìm đi tìm lại vẫn chẳng thấy bộ đồ nào ưng ý. Cô đành mặc một chiếc quần đùi ở nhà, dài hơn chiếc quần ngủ một chút, rồi mặc thêm một chiếc áo thun trắng đơn giản. Loay hoay một vòng, dường như chẳng khác gì ngày thường, nhưng chung quy vì đã dành thời gian để chọn lựa nên cô thấy nó có sự khác biệt. Ít nhất là tâm lý cảm thấy mình đã bỏ công sức, nhiều chuyện trên đời đều vậy, phải lừa được bản thân mình trước đã.

Từ năm mười ba tuổi bắt đầu có "bà dì", đã tròn bảy năm rồi, nhưng đến tận bây giờ Vân Sơ Thiển mới thực sự có cảm giác "tuổi dậy thì" đang ập đến. Giống như mấy gốc hành và rau mùi ngoài ban công, đang có một sự nảy mầm mãnh liệt.

...

"Mẹ, con sang nhà Vân Sơ Thiển gõ chữ nhé, bữa sáng con để trên bàn rồi." Tống Gia Mộc tắm xong, ôm laptop và mèo ra khỏi cửa.

"Sớm thế đã đi rồi à?" Lý Viên chớp chớp mắt.

Kể từ lần phát hiện ra sợi tóc dài trên vai con trai, bà càng nhìn hai đứa này càng thấy chúng "mờ ám". Ngày nào cũng thấy dính lấy nhau, buổi tối thì ở nhà Vân Sơ Thiển đến mười một giờ mới về, giờ chưa đến tám giờ sáng đã lại sang rồi? Chuyện của giới trẻ bà không hiểu lắm, nhưng nếu là Vân Sơ Thiển thì bà hết mình ủng hộ.

"Bận lắm mẹ ạ, bọn con ngày nào cũng phải gõ chữ."

"Thế trưa nay con rủ Thiển Thiển sang nhà mình ăn cơm, con bé ở nhà một mình đừng bày vẽ nấu nướng làm gì, sang đây ăn cùng cho vui."

"Vâng ạ."

Tống Gia Mộc ra ngoài. Đóng cửa nhà, thực hiện "hành trình dài" sang nhà Vân Sơ Thiển. Cứ như điệp viên hai mang, thiếu nữ nhanh chóng mở cửa, Tống Gia Mộc cũng nhanh chóng lẻn vào, sau đó Vân Sơ Thiển lại nhanh chóng đóng cửa lại.

"Ư~~ Niên Niên~~"

"Meo~"

Vân Sơ Thiển bế Niên Niên, ngồi ăn sáng cùng Tống Gia Mộc. Người Tô Nam thích ăn sủi cảo, chia làm sủi cảo lớn và sủi cảo nhỏ. Vân Sơ Thiển gọi kiểu ăn quen thuộc của người Tô Châu xưa: một bát sủi cảo nhỏ thêm hai cái bánh trôi tàu, khởi đầu một buổi sáng đầy hạnh phúc.

Hành và rau mùi trồng ngoài ban công đã ăn được rồi, Vân Sơ Thiển và Tống Gia Mộc mỗi người ngắt một ít, rửa sơ qua rồi dùng tay xé nhỏ thả vào bát canh, tỏa hương thơm ngào ngạt.

"Cậu định đi đâu à?" Tống Gia Mộc hỏi.

"Không có, hôm nay chẳng phải gõ chữ ở nhà sao."

"Ồ, thấy cậu mặc đẹp thế này, tớ cứ tưởng cậu định đi đâu." Lời khen của Tống Gia Mộc rất tự nhiên.

Thế là Vân Sơ Thiển không để lộ dấu vết mà ưỡn ngực lên một chút, thấy đã thu hút được ánh nhìn của cậu, cô cảm thấy rất vui.

"Bình thường tớ cũng mặc thế này mà, có gì đặc biệt đâu."

"Thế à, bình thường ở trường cậu có mặc quần đùi đâu. Mà thế cũng tốt, che chân kỹ nên trắng dã ra. Tớ cứ tưởng cuối tuần ở nhà cậu chỉ mặc đồ ngủ thôi chứ."

"Không, dù chỉ có một mình ở nhà tớ cũng sẽ mặc thế này."

"Không lạnh à? Buổi sáng vẫn hơi se lạnh đấy."

"Cậu chẳng mặc quần đùi là gì..."

"Tớ vừa vận động xong mà, người đang nóng hầm hập đây."

Ăn sáng xong, Tống Gia Mộc dọn dẹp hộp thức ăn, buộc chặt túi nilon để cạnh thùng rác. Vân Sơ Thiển cũng mang laptop ra. Vì Tống Gia Mộc cũng gõ chữ cùng nên hai người ngồi xuống bàn ăn. Tống Gia Mộc kéo ổ cắm điện lại, cắm dây sạc laptop cho cả hai.

"Trưa nay cậu không cần nấu cơm đâu, sang nhà tớ mà ăn."

"Không thèm."

"Mẹ tớ bảo cậu sang đấy, chắc lát nữa bà sẽ nhắn tin cho cậu thôi, cứ sang đi."

"... Cứ thấy ngại ngại thế nào ấy."

"Có phải lần đầu đâu mà ngại, đừng quên, chính cậu cũng phải chủ động làm hòa với tớ mà, chẳng phải nên sang nhà tớ ngồi chơi nhiều hơn như ngày xưa sao."

Nghe cậu nói vậy, thiếu nữ hay giữ kẽ cũng chẳng còn cách nào. Đến tận bây giờ cô vẫn chưa thông suốt nổi tại sao lại biến thành "cô cũng phải nghĩ cách để tốt với cậu" nữa...

"Cấm nói chuyện nữa, tớ bắt đầu gõ chữ đây." Vân Sơ Thiển ngồi xuống đối diện cậu. "Đua chữ đi, bắt đầu từ bây giờ đến lúc ăn trưa."

"Được thôi."

Vân Sơ Thiển không phải kiểu con gái thích tranh giành với người khác, nhưng nếu là tranh với cậu, cô lại rất sẵn lòng. Cô nghĩ ngợi rồi bảo: "Chỉ đua chữ thì chán lắm, chúng mình đặt cược đi."

"Cược gì?"

"Người thắng được vẽ một con rùa lên người kẻ thua! Đến tận lúc tắm mới được xóa!"

"Vẽ ở đâu?"

"Đâu cũng được."

"Cậu nói đấy nhé!!" Tống Gia Mộc nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, chưa bắt đầu mà cậu đã đang cân nhắc xem nên vẽ con rùa vào chỗ nào thì đẹp rồi.

"... Bạn học Tống Gia Mộc, tớ cảm thấy ánh mắt cậu rất đê tiện." Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, hơi chột dạ nên đổi ý: "Chỉ được vẽ ở cánh tay, chân hoặc mặt thôi."

Tống Gia Mộc lập tức mất hứng.

"Bây giờ là tám giờ."

"Bắt đầu thôi."

Cả hai đều im lặng.

Chân của Vân Sơ Thiển duỗi sang phía cậu, chân của Tống Gia Mộc cũng duỗi sang phía cô. Như thường lệ, hai người hình thành thói quen bắt chéo chân chạm vào nhau. Nhưng lại không giống thường lệ, lúc này cả hai đều mặc quần đùi, thế nên khoảnh khắc da thịt ở chân chạm vào nhau, hai người lại không hẹn mà cùng giữ kẽ tránh ra.

Theo thời gian trôi qua, đôi chân vốn né tránh lại một lần nữa va vào nhau. Ban đầu là thăm dò, chạm khẽ rồi rời ra, sau đó lại chạm khẽ, rồi lại rời ra... cuối cùng mới giống như mọi khi, cọ xát vào nhau.

Cho đến khi hai người ngầm hiểu mà kẹp chặt chân lại, không cho đối phương không gian để cọ xát nữa, bấy giờ mới hơi định thần lại để gõ chữ.

Dù sao gầm bàn cũng không nhìn xuyên thấu được, dù sao cũng chẳng ai thấy.

Không nhìn thấy, nghĩa là không xảy ra.

Cái này gọi là sự mập mờ của Schrodinger. [note89682]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
định biến thành siêu cấp mập mờ à:)
định biến thành siêu cấp mập mờ à:)