Toàn Văn

Chương 73: Nấu cho thật nhừ

Chương 73: Nấu cho thật nhừ

Vân Sơ Thiển kéo cửa ban công, thu hết quần áo đã khô vào phòng. Khi trở ra, trên tay cô có thêm một túi nhỏ hạt rau mùi.

 

Tống Gia Mộc cũng vừa rửa bát xong, nhìn dáng vẻ vụng về của cậu là biết chẳng mấy khi làm việc nhà, vạt áo trước ngực còn dính lốm đốm nước.

 

"Đây là hạt giống rau mùi cậu mua à?"

 

"Đây là hạt rau mùi, là quả của nó đã phơi khô đấy."

 

Tống Gia Mộc đón lấy túi hạt, tò mò quan sát rồi đổ một ít ra lòng bàn tay ngửi thử. Hạt có màu nâu vàng nhạt, trông hơi giống hạt tiêu, mùi thơm thoang thoảng là sự pha trộn giữa cỏ đuôi chuột và chanh.

 

Nếu nghiền thành bột mịn, đây cũng là một loại gia vị, thậm chí là một trong những thành phần để pha chế bột cà ri.

 

"Cái này trồng thế nào? Cứ thế gieo xuống đất là xong à?" Tống Gia Mộc theo cô ra ban công.

 

Vân Sơ Thiển rút điện thoại ra, mở trang bách khoa toàn thư.

 

Tống Gia Mộc: "..."

 

Cứ tưởng cậu am hiểu lắm chứ!

 

"Phải nghiền vỡ hạt ra, hạt giống thật sự nằm ở bên trong cơ. Nào, đưa đây cho tớ." Cô đút điện thoại vào túi, đứng sát cạnh Tống Gia Mộc, dùng ngón tay vê vê đống hạt trong lòng bàn tay cậu để nghiên cứu.

 

Đầu ngón tay mềm mại của thiếu nữ lướt trên lòng bàn tay cậu, gió từ phía cô thổi lại làm tóc cô khẽ bay, khiến làn hương tóc cũng hòa vào làm cơn gió đêm thêm phần dịu dàng. Có lẽ cơn gió này vừa thổi qua một khu vườn nào đó, tóm lại Tống Gia Mộc cảm thấy mùi hương này rất dễ

chịu.

 

Tống Gia Mộc mở bao đất [note88859], đổ vào chậu hoa. Cái chậu này khá lớn, nếu trồng đầy rau mùi thì cậu đoán chắc đủ cho mình ăn cả đời. Trồng trọt và tích trữ túi nilon dường như là bộ gen đã khắc sâu vào xương tủy của người Hoa chúng ta vậy.

 

Sau khi ăn no, Tống Gia Mộc rất khỏe, cậu bê cái chậu đầy đất đặt ra ban công. Vân Sơ Thiển cũng chẳng phải lần đầu trồng trọt. Là một cô gái thành thị chính gốc nhưng cô cực kỳ có hứng thú với mảng này. Nhìn xem, cái chậu bên cạnh còn đang trồng cà chua kia kìa, cây cà chua đã lớn, nở khá nhiều hoa vàng nhạt, gạt lá ra tìm còn thấy được vài quả nhỏ xíu bằng đầu ngón tay.

 

"Hạt rau mùi này khó làm quá, mau giúp tớ mở nó ra đi."

 

"Cứ thế trồng xuống không được à?"

 

"Phải lấy hạt bên trong ra mới dễ nảy mầm."

 

Hai người đứng cạnh nhau, dùng một cái que nhỏ nghiền hạt rau mùi. Sau khi lớp vỏ ngoài vỡ ra, bên trong có từ hai đến bốn hạt giống nhỏ như hạt vừng. Sự phối hợp rất ăn ý, Vân Sơ Thiển tì tay lên thành ban công, còn Tống Gia Mộc cẩn thận gạt những hạt giống đã nghiền xong vào lòng bàn tay cô.

 

"Tèn tén ten~!" Cô vui vẻ khoe đống hạt trong tay, "Nhiều thế này thì sau này tớ chẳng cần phải đi mua rau mùi nữa!"

 

"Hay cậu đổi tên thành Vân Rau Mùi luôn đi."

 

"Cũng hay mà, cái tên tớ thích nhất chính là Hanazawa Kana [note88860], nghe đã thấy tuyệt rồi."

 

"Người ta giọng ngọt lắm đấy nhé."

 

"Tớ cũng làm được mà, sei~no~ de mo... so nnan ja dame... ho ra kokoro wa shinka suru yo... motto motto..." [note88861]

 

Vân Sơ Thiển ngân nga mấy câu trong bài Ren'ai Circulation. Trừ việc tiếng Nhật không chuẩn lắm ra thì nghe cũng khá ngọt ngào.

 

Cô không cần Tống Gia Mộc giúp nữa, bàn tay san phẳng lớp đất mềm, rồi dùng ngón trỏ chọc từng cái lỗ nhỏ trên mặt đất, mỗi lỗ cách nhau chừng 3cm. Tống Gia Mộc cũng định chọc thử.

 

"Áy, ngón tay cậu to đùng thế kia, đừng có chọc." Vân Sơ Thiển không cho cậu làm.

 

Thế là Tống Gia Mộc chạy mất, mở cửa đi ra ngoài. Cô tò mò ngoái nhìn, chẳng biết cậu chạy về nhà làm cái quái gì. Một lát sau, cậu quay lại với một nắm hành lá trên tay.

 

"Chậu hoa to thế này, hay là trồng thêm vài khóm hành đi. Sau này tớ sang nhà cậu ăn cơm, cậu cũng đỡ phải đi mua hành lá!"

 

"... Không thèm, chỗ này tớ để trồng rau mùi mà."

 

"Cậu không thấy mấy củ hành này đáng thương lắm sao? Mùa xuân đến rồi mà chúng nó còn chẳng có cơ hội nảy mầm, chỉ có thể bị người ta đập bẹp một phát rồi băm nhỏ vào nồi với đầu cá và ớt chỉ thiên thôi."

 

"?? Cẩn thận kẻo tối đến mấy củ hành bò đến cạnh gối cậu nói 'chào buổi tối' đấy nhé."

 

Vân Sơ Thiển không cãi lại được cậu, ở phía bên trái chậu hoa, Tống Gia Mộc trồng xuống sáu củ hành tím. Còn cô chiếm 80% không gian bên phải, mỗi cái lỗ nhỏ chọc bằng ngón tay cô bỏ vào hai hạt rau mùi, trồng được mấy chục gốc.

 

Trời cũng đã muộn, Tống Gia Mộc bế mèo chuẩn bị về nhà.

 

"Nhớ ngày nào cũng phải tưới nước cho 'Hành nương' của tớ đấy nhé."

 

"Lát nữa tớ sẽ nhổ sạch chúng nó lên ăn luôn!"

 

Tống Gia Mộc chẳng lo lắng tí nào. Chẳng có gì yên tâm hơn việc nhờ một người không ăn hành chăm sóc hành lá cả.

 

"Sáng mai cậu ăn gì?"

 

"Ừm, ở đường An Giang có tiệm bánh Kim Thôn, tớ muốn ăn sandwich nhà họ!"

 

Tống Gia Mộc rút điện thoại ra tra thử, đúng lúc đó lại là tiệm bánh nằm trên lộ trình chạy bộ của cậu. Vẻ mặt cậu trở nên kỳ quái: "Không lẽ cậu đã tra kỹ xem lúc chạy bộ tớ đi qua những tiệm nào rồi chứ?"

 

Giọng thiếu nữ cao hẳn lên: "Ai thèm rảnh đi tra mấy chuyện đó chứ! Chẳng qua trước tớ có ăn rồi thôi, ai mà biết bình thường cậu chạy đường nào..."

 

Được rồi, dù sao cũng tiện đường. Tuy cái tên này ăn uống rất kén chọn nhưng chưa bao giờ gây rắc rối cho cậu, tiền ăn sáng đều trả trước, cũng không bắt cậu phải đi vòng đường khác để mua. Biết đâu mua đồ ăn sáng đủ 99 ngày cho cô, hai người lại trở về "thiên hạ đệ nhất thân thiết" như xưa thì sao.

 

"Thế mai có cùng đi học không?"

 

"Không thèm~ Bye bye."

 

Vân Sơ Thiển đưa tay xoa xoa Niên Niên, hừ với cậu một tiếng rồi đóng cửa phòng. Tống Gia Mộc ở nhà cô cả buổi trời, cậu vừa đi một cái, căn nhà rộng lớn lập tức trở nên vắng lặng hẳn. Cảm giác có chút không nỡ để cậu về...

 

Hả, mình đang nghĩ cái quái gì thế này.

 

Vân Sơ Thiển quay lại ban công, nhìn khóm hành và rau mùi vừa mới cùng cậu trồng, chẳng biết bao giờ mới nảy mầm. Cô cầm bình xịt chứa nước, xịt cho khóm hành của cậu một chút, rồi lại xịt cho đám rau mùi.

 

Cô bật đèn trong phòng lên trước rồi mới tắt đèn phòng khách. Dù vậy, khi đèn phòng khách vừa tắt, cái đứa nhát gan như cô vẫn chạy thục mạng vào phòng, đóng cửa lại và chốt khóa.

 

Mở lò sưởi trong phòng lên để lúc tắm xong ra không bị lạnh, đêm cuối tháng Ba vẫn còn khá rét.

 

Chủ yếu là vì có một mình, lúc nãy có Tống Gia Mộc ở đây cô chẳng thấy lạnh tẹo nào, cùng cậu đứng ngoài ban công cũng thấy ấm, cậu vừa đi, nhà cửa khô quạnh, cảm giác nhiệt độ cũng giảm xuống luôn.

 

Trong phòng cô cũng có nhà vệ sinh khép kín. Thiếu nữ đi chân trần trên tấm thảm lông cừu cạnh giường, từng lớp áo quần trút bỏ xuống. Đôi chân tuyệt mỹ không tì vết, vòng eo thon gọn, khuôn ngực thanh xuân đáng yêu, chiếc cổ thiên nga thon dài... mái tóc xõa trên vai dường như không gặp bất kỳ lực cản nào, trượt dài trên làn da mịn màng.

 

Cô dùng mũ tắm bọc tóc lại, ánh mắt nhìn xuống tấm thảm. Đôi chân nhỏ nhắn giẫm giẫm lên đó, vừa mềm vừa thoải mái.

 

Ừm... Hình như lúc gọi video lần trước, mình lỡ quay trúng tấm thảm này cho cậu ấy thấy rồi...

 

May mà cô tinh như khỉ vậy. Trừ một màu trắng tinh khôi ra thì chẳng để lộ cái gì cho cậu thấy cả, nhưng vẫn phải tìm cơ hội đổi nó đi thôi, nếu không bị cậu phát hiện ra thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, đúng là thông minh như cô.

 

Nhưng liệu có khả năng nào cậu đã đoán ra gì rồi không? Mấy ngày nay cậu ấy cũng lạ lắm... Trong phút chốc, tim Vân Sơ Thiển đập loạn nhịp. Nhưng rất nhanh, cô đã tự trấn an mình:

'Vân Sơ Thiển, chắc chắn là mày nghĩ nhiều rồi, mày đã để lộ sơ hở nào đâu, cậu ta cũng có được vào phòng mày đâu. Nếu mà biết thì chắc chắn cậu ta sẽ đắc ý đến đe dọa mày ngay, làm gì có chuyện lại đi làm hòa thế này, không lẽ cậu ta thích mày chắc? Mày hung dữ như vậy, ngực lại lép, làm sao mà thích cho được!'

 

'Cái gì? Con gái lúc yêu bị tụt IQ á? Mày là đồ độc thân thì tụt cái nỗi gì~!'

 

'Hơn nữa, cho dù cậu ta có biết thì đã sao, cứ dũng cảm mà nói "Đúng, là bà đây, thì sao nào? Bà không quan tâm!"'

 

'Mày là Vân Sơ Thiển, người đến cả trong thang máy còn dám nhìn chằm chằm lúc cậu ta tụt quần cơ mà!'

...

Vân Sơ Thiển cứ thế đứng ngẩn ngơ cạnh giường trong trạng thái "thiên nhiên" một hồi lâu, nhịp tim lúc nhanh lúc chậm. Giống như Tống Gia Mộc lúc ở trên lớp, cô cũng rơi vào trạng thái tự nhận thức bản thân. Trong lòng như có hai tiểu nhân vật đang đánh nhau.

 

Cho đến khi một tiểu nhân vật cuối cùng cũng giành chiến thắng, ném tiểu nhân kia vào nồi rồi đậy vung lại nấu cho thật nhừ, cô mới cảm thấy lạnh, vội vàng ôm ngực chạy tót vào phòng tắm.

 

Cô nhắm mắt lại, ngửa cổ, dòng nước ấm áp dội xuống đôi gò má đang ửng đỏ, chảy qua cổ, lướt qua xương quai xanh, rồi cứ thế trượt dài xuống tận gót chân...

 

Bất kể cậu có biết hay không. Tấm thảm đó, cô cũng không định đổi nữa. Nếu không sẽ khiến mình trông như đang chột dạ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
培植 (đất dinh dưỡng)
培植 (đất dinh dưỡng)
[Lên trên]
Hanazawa Kana (sinh năm 1989) là một nữ diễn viên lồng tiếng (seiyuu), ca sĩ và diễn viên người Nhật Bản nổi tiếng, đại diện bởi Office Osawa.
Hanazawa Kana (sinh năm 1989) là một nữ diễn viên lồng tiếng (seiyuu), ca sĩ và diễn viên người Nhật Bản nổi tiếng, đại diện bởi Office Osawa.
[Lên trên]
Tạm dịch: "Nào, cùng đếm nhé~ dù có thế đi nữa..nhưng thế vẫn chưa được đâu, nhìn kìa, trái tim em đang tiến hóa, yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa". Là câu hát nổi tiếng trong bài hát "Ren'ai Circulation", ca khúc mở đầu của anime Bakemonogatari
Tạm dịch: "Nào, cùng đếm nhé~ dù có thế đi nữa..nhưng thế vẫn chưa được đâu, nhìn kìa, trái tim em đang tiến hóa, yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa". Là câu hát nổi tiếng trong bài hát "Ren'ai Circulation", ca khúc mở đầu của anime Bakemonogatari