Toàn Văn

Chương 161: Thử vai kiểu này à?

Chương 161: Thử vai kiểu này à?

"Ưm~~"

Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cùng phát ra tiếng thở phào mãn nguyện, vai kề vai, lười biếng tựa vào ghế sofa.

Trên bàn trà trước mặt là ba chiếc đĩa thức ăn đã bị quét sạch bách. Bây giờ là hơn bảy giờ tối, chiếc quạt trần trong phòng khách thổi ra từng luồng gió nhẹ nhàng, khiến người ta nảy sinh cảm giác yên bình và tận hưởng.

Con người ta khi ăn no rồi thì chẳng muốn làm gì nữa, chỉ muốn nhắm mắt lại đánh một giấc nồng.

Vân Sơ Thiển nhắm mắt lại. Hiện tại đang ở nhà cô, ngoài cậu và cô ra thì chẳng có ai khác. Cô mạnh dạn tựa đầu lên vai cậu. Chiếc sofa mềm mại này ngồi thoải mái hơn nhiều so với ghế đá cứng ngắc ở đình nghỉ mát.

Tống Gia Mộc đã tắm rửa qua loa tại nhà cô rồi, trên người chẳng còn chút mùi mồ hôi nào. Cậu cũng không dùng sữa tắm, chỉ dội qua bằng nước lã, thế nên hơi thở hoàn toàn thuộc về bản thân cậu, mang theo mùi vị hormone cứ thế ngang nhiên xộc vào mũi thiếu nữ. Cô cảm thấy mùi này đặc biệt dễ ngửi.

"Ở nhà tớ chưa bao giờ ăn no đến thế này."

"Điêu, rõ ràng chú nấu ăn ngon hơn tớ nhiều."

"Nhưng cứ ở bên cậu là tớ lại thấy ăn ngon miệng lạ thường, không tin cậu sờ bụng tớ mà xem."

Tống Gia Mộc thả lỏng bụng ra. Vân Sơ Thiển đang tựa vào vai cậu, liền đưa bàn tay nhỏ nhắn lên xoa xoa bụng cậu.

Hì, sao lại có cái bụng mãn nguyện thế này chứ! Quả nhiên cậu đã bị cô "lấp đầy" rồi.

Con gái sờ bụng con trai là chuyện bình thường, cô lại đưa tay lên phía trên một chút, đặt ngay vị trí trái tim cậu. Khi đặt tay ở đây, Vân Sơ Thiển có thể cảm nhận được nhịp tim của cậu.

Từng nhịp, từng nhịp rất mạnh mẽ, cơ ngực của cậu sờ cũng rất thích tay. Cô thích cảm giác cảm nhận nhịp tim của cậu, nó mang lại cho cô một sự chân thực mãnh liệt.

Hồi nhỏ xem phim truyền hình nhiều, lúc đó hai đứa thường xuyên bắt chước mấy trò trong phim, ví dụ như bắt mạch cho nhau, hay là áp tai vào ngực đối phương nghe tim đập — hồi đó hai đứa thực ra chẳng có gì khác biệt, dĩ nhiên bây giờ nếu chỉ bàn về vùng ngực thì khác biệt cũng không quá lớn.

Tống Gia Mộc nhẹ nhàng ấn bàn tay nhỏ bé đang đặt trên ngực mình xuống, để cô cảm nhận nhịp tim mình rõ ràng hơn.

"Giờ cảm thấy thế nào?"

"... Tim đang đập!"

"Tớ còn sống mà, dĩ nhiên là phải đập rồi. Có đập nhanh hơn không?"

"... Ừm."

Vân Sơ Thiển nhắm mắt lại, thế là ngoài tiếng tim đập, cô còn nghe thấy cả tiếng thở của cậu nữa.

Tống Gia Mộc nhẹ nhàng gỡ bàn tay cô đang đặt trên ngực mình ra, nắm gọn trong lòng bàn tay, khi thì vuốt ve mu bàn tay, khi thì bóp lòng bàn tay, lúc lại nặn nặn ngón tay cô. Sau đó, từ phía sau mu bàn tay cô, cậu luồn ngón tay mình vào giữa các kẽ ngón tay cô — cảm giác đan tay từ phía sau này quả thực khác hẳn với việc nắm tay trực diện.

Những ngày qua, bàn tay cô đã bị cậu "nhào nặn" đến mức mềm nhũn rồi. Hồi mới đầu khi hai đứa chạm tay nhau, tay cô sẽ vì căng thẳng mà cứng đờ, giờ thì không còn thế nữa. Dĩ nhiên, tâm trạng vẫn có chút hồi hộp, điều này khiến nhịp tim cô cũng nhanh hơn một chút, duy trì ở một tần số đầy hân hoan và tận hưởng.

Khi mở mắt ra nhìn cậu nghịch tay mình, cô vẫn thấy thẹn thùng, nhưng nhắm mắt lại thì đỡ hơn nhiều.

Để mặc cho sự ám muội đan xen trong tâm trí, mí mắt cô run run — vì Tống Gia Mộc vừa nâng tay cô lên, đặt làn môi ấm áp lên mu bàn tay cô.

Vân Sơ Thiển khẽ "ừm" một tiếng nhưng không nói gì, chỉ tiếp tục nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc dịu dàng này. Dẫu sao thì chỉ hôn tay thôi cũng chẳng thể mang bầu được, nếu hôn chỗ khác thì chắc là nguy hiểm thật. Chủ yếu là cảm giác sau khi ăn no, cùng nhau ám muội trên ghế sofa này quá đỗi dễ chịu và rung động, nếu không thì thiếu nữ giữ kẽ như cô cũng chẳng đời nào tùy tiện đồng ý cho cậu hôn tay đâu.

Khổ nỗi chắc là tiếng Tống Gia Mộc hôn tay hơi lớn, dù nhắm mắt nhưng Vân Sơ Thiển cũng ngượng không chịu nổi. Cô rời khỏi vai cậu, rút bàn tay nhỏ lại, thẹn quá hóa giận vỗ cậu hai nhát.

"Toàn... toàn là nước miếng rồi! Không cho cậu hôn nữa!"

"..."

Tống Gia Mộc lộ vẻ mặt hối lỗi, cậu vớ lấy một chiếc gối ôm chắn trước lòng mình. Thấy cậu lại "như thế" rồi, Vân Sơ Thiển ngồi không yên nữa, vội vàng xê dịch chỗ ngồi, không thèm sát gần cậu nữa, đứng dậy thu dọn đĩa bát vào bếp.

Một lúc sau, Tống Gia Mộc cũng vào bếp, đón lấy bát đĩa từ tay cô.

"Để tớ rửa cho, tay tớ thô, đừng để làm hỏng tay cậu."

Dưới vòi nước, Tống Gia Mộc giúp cô rửa sạch bàn tay nhỏ, trắng trẻo mịn màng, mềm mại thon dài.

"Hừ, đồ lưu manh."

Vân Sơ Thiển búng tay một cái, những giọt nước trên ngón tay bắn thẳng vào mặt cậu. Cậu cũng không vừa, búng nước lại vào mặt cô. Hai người cười hi hi ha ha búng nước vào nhau một hồi. Nhưng bàn tay cậu to, lượng nước búng ra cũng nhiều lạ thường, chẳng mấy chốc Vân Sơ Thiển đã không đỡ nổi, vừa kêu oai oái vừa ôm mặt chạy ra ngoài.

Nhìn cái bóng lưng cậu đang rửa bát, thỉnh thoảng Vân Sơ Thiển cũng mơ mộng: May mà cô và cậu không sống ở thời cổ đại, nếu không hai đứa cứ lén lút sau lưng mọi người, suốt ngày không biết xấu hổ thế này, e là đã bị lôi đi dìm lồng heo từ lâu rồi nhỉ? [note90436]

Khi Tống Gia Mộc nghe thấy tiếng bước chân quay đầu lại, Vân Sơ Thiển đã biến đâu mất tiêu.

Đến lúc cô quay lại, trên tay đã có thêm một chiếc máy ảnh cơ, cô đứng ở cửa giơ lên, quay lại cảnh cậu rửa bát.

"Tống đầu heo, cậu xong đời rồi. Tớ sẽ quay đoạn video này gửi cho dì, vạch trần lời nói dối ác độc của cậu là ăn cơm ở trường rồi lén sang nhà tớ ăn chực!"

"... Cậu dám?"

Tống Gia Mộc quay người lại, cô lại làm bộ như đang cầm súng, đe dọa: "Đứng im! Rửa bát cho sạch vào!"

"Rửa sạch rồi mà..."

"Dùng khăn lau sạch nước trên kệ bếp đi."

"Lau rồi..."

"Gọi tớ là chị đi."

"..."

"Gọi mau!"

"Chị à, đừng nghịch nữa."

"Còn dám búng nước vào mặt chị nữa không?"

"Không dám nữa..."

"Hì."

Vân Sơ Thiển mãn nguyện lưu đoạn video này lại. Đừng nói nha, lúc Tống Gia Mộc gọi cô là chị, cảm giác đó kỳ diệu thật đấy, hay là lần sau lúc cậu nghịch tay cô, cũng bắt cậu gọi chị nhỉ?

Đã lâu không nghịch máy ảnh, Vân Sơ Thiển cầm máy ảnh cứ thế chĩa ống kính vào Tống Gia Mộc, hết chụp bên trái lại quay bên phải, lấy danh nghĩa là tìm cảm giác ống kính trước cho bộ phim ngắn.

"Vậy mười giờ tối tớ lại sang nhà cậu nhé, chúng mình xem xem phim trường màn đầu tiên bố trí thế nào." Vân Sơ Thiển nói.

"Là cảnh trong phòng tớ hả, kiểu ngủ dậy uể oải, rồi đi ngủ một cách không còn sức sống?"

"Đúng thế."

"Được thôi, vậy tớ về trước đây."

Tống Gia Mộc về rồi, ngôi nhà đang náo nhiệt bỗng chốc yên tĩnh lại. Cậu không ở đây, cầm máy ảnh cũng chẳng có gì hay để quay, Vân Sơ Thiển về phòng gõ chữ cho xong nhiệm vụ ngày hôm nay, sau đó đi tắm. Tiếc là tối nay không có cậu sang sấy tóc cho, Vân Sơ Thiển cảm thấy mình tự sấy tóc hình như không đẹp bằng cậu sấy.

Mười giờ tối, cô nàng mặc áo ngủ quần đùi, cầm máy ảnh và chân máy chạy sang nhà cậu.

Người mở cửa cho cô là dì Lý Viên. Kể từ tháng trước sau vụ Niên Niên đổi họ sang họ Vân, tối nào cũng là Tống Gia Mộc sang nhà cô, nên cô cũng không sang nhà cậu vào buổi tối nữa. Thấy cô cầm máy ảnh, Lý Viên khá tò mò.

"Dì ơi, câu lạc bộ bọn con dạo này định quay một bộ phim ngắn, Tống Gia Mộc là vai chính, bối cảnh quay ở phòng cậu ấy, con sang lấy tư liệu ạ!"

"Phim ngắn à! Con với Gia Mộc đóng chính sao?"

"... Vâng vâng, vì không tìm được diễn viên khác nên cậu ấy làm nam chính, con làm nữ chính ạ."

"Thế thì tốt quá, cảm giác mới mẻ ghê, các con quay phim gì thế?"

"Thì... phim truyền cảm hứng ạ! Tác phẩm dự thi lễ hội nghệ thuật của trường, kể về nhân vật chính bắt đầu nỗ lực vươn lên."

"Muộn thế này mới bắt đầu quay sao?"

"Vâng ạ, vì cảnh đầu tiên là cảnh ngủ đêm khuya, sau đó sáng sớm mai ngủ dậy nữa. Với trạng thái của nam chính, bọn con phải quay cảnh nam chính thay đổi từ sa sút sang tiến thủ."

"Ồ ồ, dì hiểu rồi."

Lý Viên không hổ là giáo viên dạy Văn, hiểu ngay vấn đề. Muộn thế này rồi, ước chừng là có "cảnh giường chiếu" đây, hèn chi Tống Gia Mộc hôm nay tắm rửa sớm thế. Dì lấy đĩa nho đưa cho Vân Sơ Thiển. [note90437]

"Gia Mộc ở trong phòng ấy, các con cứ quay đi, dì không làm phiền đâu."

"Dì ơi bọn con sẽ khẽ tiếng thôi ạ, không làm phiền chú với dì đâu."

"Không sao, không sao."

Vân Sơ Thiển bưng đĩa nho đi đến cửa phòng Tống Gia Mộc. Cửa phòng cậu đang đóng, cô gõ cửa rồi mở ra, hóa ra cậu đang bật điều hòa, vậy thì việc đóng cửa là rất cần thiết. Lách người bước vào phòng cậu, Vân Sơ Thiển lại nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tống Gia Mộc vẫn đang gõ chữ, cô cũng không vội làm phiền cậu, khoanh chân ngồi trên giường cậu. Niên Niên chạy tót vào lòng cô, cô vừa nhấm nháp từng quả nho vừa quan sát kỹ môi trường trong phòng cậu, suy nghĩ xem có chỗ nào cần đặc biệt bố trí lại không. Những cảnh diễn trong phòng này đều là diễn xuất tâm trạng cá nhân của Tống Gia Mộc, nên rất chú trọng tiểu tiết.

Tống Gia Mộc gõ xong chữ cũng leo lên giường, sát lại gần Vân Sơ Thiển, hai đứa vừa ăn nho vừa rà lại kịch bản.

"Cảm giác khó quay quá đi..." Vân Sơ Thiển há miệng, Tống Gia Mộc liền nhặt một quả nho đút vào miệng cô.

"Tớ có kinh nghiệm mà." Tống Gia Mộc cũng há miệng. Cậu há miệng một lúc lâu, Vân Sơ Thiển mới phản ứng lại, cũng nhặt một quả nho nhét vào miệng cậu. Thế nhưng tên đầu heo lưu manh này không biết là vô tình hay cố ý, lúc ngậm miệng lại còn ngậm luôn cả ngón tay thon nhỏ của cô vào.

Sau đó cậu bị cô đấm "bộp bộp" hai phát vào chân.

"Cậu có kinh nghiệm á?"

"Đúng thế, vụ thay đổi này cứ như đo ni đóng giày cho tớ vậy! Cậu xem, tớ vì muốn 'về chung một nhà' với cậu mà giờ trở nên tỏa sáng rạng ngời thế này này!"

"... Những lời không biết xấu hổ thế này, cậu đại khái là không cần nói ra đâu."

"Là câu 'vì muốn về chung một nhà với cậu' hả?"

"Là câu 'giờ trở nên tỏa sáng rạng ngời' ấy!"

Vân Sơ Thiển leo xuống giường, loay hoay với chân máy, điều chỉnh vị trí ống kính máy quay. Tống Gia Mộc ngồi trên giường, hai tay chống giường nhìn cô. Phần đệm giường mà tay trái cậu đang ấn xuống vẫn còn vương hơi ấm, đó là vị trí mà thiếu nữ mặc quần đùi đáng yêu vừa mới ngồi. Tống Gia Mộc sực hiểu ra ý nghĩa của "nha hoàn ấm giường", mùa đông giá rét mà nhét một cô bé thế này vào chăn thì còn gì ấm bằng.

"Thử vai tùy ý trước đi nhé."

Ống kính đã chỉnh xong, cô nhìn màn hình giám sát, trong khung hình là Tống Gia Mộc đang ngồi trên giường.

"Thử thế nào?"

"Thì cậu cứ tự do phát huy thôi, tìm cảm giác trước."

Tống Gia Mộc hắng giọng hai cái, đối diện ống kính ngồi khoanh chân, ánh mắt nhu hòa, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Rõ ràng cậu đang nhìn ống kính, nhưng Vân Sơ Thiển luôn có cảm giác cậu đang nhìn mình vậy. Cô chăm chú nhìn màn hình, tên này cũng có tố chất lên hình phết, biểu cảm rất tự nhiên.

"Tớ tên là Tống Gia Mộc."

"..."

"Tớ và Vân Sơ Thiển là tốt nhất thiên hạ."

"..."

"Tớ thích cậu ấy nhất, tớ muốn cưới cậu ấy về làm vợ." [note90438]

"...?"

Dù đang nhìn màn hình giám sát, nhưng khi nghe cậu đối diện với ống kính nói ra những lời tâm đầu ý hợp như thế, Vân Sơ Thiển vẫn đỏ bừng mặt ngay lập tức.

"Dì đang ở ngoài kia đấy! Cậu... cậu lại nói nhăng nói cuội gì thế! Tớ xóa đi đây, cậu nghiêm túc chút đi!"

"... Xóa thật à?"

"Xóa rồi!"

Cô nàng thông minh nhanh tay lưu đoạn video đó lại.

Kẻ ngốc mới xóa, một là để dành tự xem, hai là để sau này phát cho vợ cậu ta xem!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
"Dìm lồng heo" là một hình phạt cực kỳ hủ lậu và tàn nhẫn thời phong kiến ở Trung Quốc. Người ta sẽ nhốt những đôi nam nữ có quan hệ bất chính (ngoại tình, chưa cưới mà đã thân mật quá mức) vào cái lồng tre hay dùng để nhốt lợn, rồi ném xuống sông cho chết đuối.
"Dìm lồng heo" là một hình phạt cực kỳ hủ lậu và tàn nhẫn thời phong kiến ở Trung Quốc. Người ta sẽ nhốt những đôi nam nữ có quan hệ bất chính (ngoại tình, chưa cưới mà đã thân mật quá mức) vào cái lồng tre hay dùng để nhốt lợn, rồi ném xuống sông cho chết đuối.
[Lên trên]
:))))
:))))
[Lên trên]
m...mạnh quá!
m...mạnh quá!