"Cậu muốn ăn gì?"
"Thịt xào nấm hương, thêm một món rau xanh nữa, còn lại cậu tự chọn đi, nhưng tớ không ăn hành lá đâu!"
"Gì mà kén chọn thế? Thẻ cơm đâu."
Tống Gia Mộc chìa tay ra, Vân Sơ Thiển đưa thẻ cơm của mình cho cậu. Thẻ của cô dán miếng sticker hình mèo con rất dễ thương, màu hồng phấn.
Trước đây Tống Gia Mộc vẫn tưởng những cô gái như thế này thường sẽ rất mềm mại, đáng yêu, mãi đến khi quen biết Vân Sơ Thiển, cậu mới hiểu thế nào là "mặc đồ càng hồng, ra tay càng lồng lộn". Vừa nãy không nhờ cô bóp vai thì thôi, giờ bóp xong, bả vai cậu đau ê ẩm.
"Vậy coi như phí chạy vặt, tối nay tớ quẹt thẻ của cậu nhé."
"Tớ không có tiền đâu!"
"Không có tiền tớ cũng quẹt."
Tống Gia Mộc nhét thẻ của cô vào túi quần rồi nhanh chân chuồn lẹ, sau lưng còn vọng lại tiếng cô: "Đừng có lề mề, về nhanh lên đấy..."
Chưa đến năm giờ, nhưng buổi chiều tối là cao điểm tuyển thành viên, lượng người qua lại sẽ đông hơn nhiều, nên hai người dự định ăn sớm để làm việc đến bảy giờ mới dọn hàng.
Người ta bảo đời sinh viên bận rộn và sung túc, đã là học kỳ hai rồi, nhưng mãi đến hôm nay, Tống Gia Mộc mới có cảm giác cuộc sống đại học của mình thực sự bắt đầu.
Tham gia CLB là để yêu đương? Cậu nhớ lại lời Trương Thịnh nói sáng nay.
Ngẫm lại thì hai ngày nay tham gia CLB Văn học mạng, cậu cũng coi như tận tâm tận lực. Tất nhiên, sự tận tâm này chẳng liên quan gì đến tinh thần CLB cả. Nếu CLB này do người khác lập ra mà cũng chỉ có hai mống, chắc chắn cậu đã "vắt chân lên cổ" mà chạy từ lâu rồi.
Nhưng khổ nỗi đó lại là Vân Sơ Thiển. CLB của cậu và cô, sao cậu lại không chạy nhỉ? Thực ra nếu bỏ mặc cô, cô cũng chẳng làm gì được cậu, bản thân cũng không phải mệt mỏi thế này... Tống Gia Mộc cũng không giải thích nổi nguyên nhân. Chắc chắn không phải để yêu đương với cô rồi, chuyện đó hoang đường quá... Cuối cùng, cậu tự kết luận là vì mình quá dịu dàng, đúng chất "yasashii" [note88036], phẩm chất đạo đức ưu tú.
Tầm này nhà ăn chưa đông, thức ăn vừa mới ra lò, từng khay lớn đầy ắp.
"Hai suất cơm, mang đi ạ."
Tống Gia Mộc đến quầy, gọi cho cô món thịt xào nấm, thêm một phần cà chua xào trứng... À thôi, cà chua xào trứng có hành lá. Cái thế giới này sao lại có người không ăn hành lá nhỉ? Cậu không ăn thì tớ ăn...
"Dì ơi, cà chua để vào hộp này, còn thịt bên kia cho nhiều nhiều chút ạ."
"Cho cháu nhiều lắm rồi đấy."
"Thêm tí nữa đi dì, nhìn dì là cháu thấy thân thiết như người nhà rồi."
"..."
Cùng một số tiền nhưng được phần ăn đầy đặn hơn, ngày đầu tiên nỗ lực luyện tâm thái mạnh mẽ, Tống Gia Mộc đã nếm trải được cái lợi của việc làm người mặt dày. "Nhân chí vô sỉ, thiên hạ vô địch", cậu bỗng thấy cho dù Vân Sơ Thiển có là Trạch Ngốc, cho dù cô có mách mẹ cậu chuyện cậu là "đồ cuồng chân", cậu cũng chẳng còn sợ hãi gì nữa.
Cậu quẹt thẻ thanh toán, cái thẻ màu hồng phấn ấy. Số dư hiện ra: 864.5 tệ
Vãi, bảo không có tiền mà số dư nhiều gấp mười lần thẻ của mình.
Vân Sơ Thiển đích thị là một "phú bà" nhỏ, chỉ là bình thường cô dùng tiền khá tiết kiệm. Ngoài trừ ba bữa ăn khá cầu kỳ, cô ít ăn vặt, mỹ phẩm quần áo cũng không mua sắm vung tay như những cô gái khác. Phần lớn thời gian cô đều để mặt mộc, mặc những bộ đồ sinh viên phổ biến. Chẳng biết cô để dành tiền làm gì, để sau này làm của hồi môn à?
Ở cuối quầy có chỗ để hành lá và rau mùi tự phục vụ. Tống Gia Mộc lấy muỗng múc cho cô hai thìa rau mùi đầy. Vừa múc vừa lầm bầm: Cái thế giới này sao lại có người thích ăn rau mùi nhỉ?
Xách cơm hộp xong, cậu lại ghé tiệm tạp hóa mua một chai Coca, nghĩ một hồi rồi mua thêm cho cô một hộp sữa chua. Cô mời cơm thì cậu mời sữa chua vậy.
Mua xong xuôi, quay lại lều, từ xa đã thấy Vân Sơ Thiển đang mong ngóng nhìn quanh.
"Sao cậu đi lâu thế."
"Tiện đường ghé nhà vệ sinh thôi."
"... Có rửa tay không đấy?"
"Tất nhiên là không rồi."
"Kinh chết đi được!"
"Ấy ấy, đừng đẩy, đổ bây giờ, đùa cậu thôi."
Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái cháy mặt, đón lấy hộp cơm: "Bạn học Tống Gia Mộc, nếu cậu cứ suốt ngày ở bẩn như thế thì không có cô gái nào thích cậu đâu."
"Ai bảo không, nếu không phải tại cậu phá đám thì tớ thoát ế lâu rồi."
"Tớ thèm quản cậu chắc, là dì nhờ tớ canh chừng không cho cậu yêu sớm đấy."
"Được thôi, giờ tớ 20 rồi, tớ tuyên bố: Tớ muốn yêu đương."
Vân Sơ Thiển chẳng mảy may để tâm, mở hộp cơm ra, bẻ đôi đũa, tự lẩm bẩm: "Tớ có cản đâu, cậu tìm được thì cứ tìm đi, tớ cũng muốn xem cô gái nào mắt mù mới nhìn trúng cậu."
"Nhìn trúng cậu mới gọi là mắt mù đấy."
"Ý trung thân của tớ nhất định phải là người cũng thích ăn rau mùi giống tớ."
"Thế thì một ngày nào đó, anh ta sẽ gánh cả tạ rau mùi đến rước cậu à? Cậu gả cho ông bán rau mùi luôn đi cho rồi."
Nếu có ông bán rau mùi nào đi ngang qua chắc nghe xong sẽ mừng húm.
Vân Sơ Thiển không thèm đấu khẩu với cậu nữa. Cứ bảo tâm thái mạnh mẽ, cô chỉ cần vài câu là tên này "vỡ trận" ngay. Sau này nếu có lỡ gả cho cậu ta, mỗi bữa cô đều làm món rau mùi, rau mùi xào rau mùi, cho cậu ta tức chết cả đời luôn.
Hừ hả, mình đang nghĩ cái quái gì thế này.
Gian hàng vắng vẻ, hai người ngồi cạnh nhau trông cứ như đôi vợ chồng trẻ đang bày hàng kinh doanh nhỏ vậy. Họ ngồi xuống dãy bàn, mở hộp cơm của mình ra. Nhìn hộp cơm đầy ắp rau mùi, Vân Sơ Thiển bỗng thấy Tống Gia Mộc cũng không đến nỗi đáng ghét lắm, thỉnh thoảng cũng có chút tinh tế.
"Sao cậu lấy được nhiều rau mùi thế? Lần nào tớ đến nhà ăn cũng hết sạch."
"Bây giờ mới năm giờ, đi muộn tất nhiên là hết rồi. Cái này cho cậu, tớ mời, đừng có mà cảm động quá."
Tống Gia Mộc đưa sữa chua cho cô, mình thì mở Coca, "ừng ực" uống mấy ngụm, sướng run người. Dù ăn hơi sớm nhưng tiêu hao thể lực nhiều nên cậu cũng thấy đói. Hộp cơm của cậu có đùi gà kho, thịt kho tàu, cà chua xào trứng, cực kỳ đưa cơm.
So với Tống Gia Mộc, Vân Sơ Thiển ăn uống thanh lịch hơn nhiều. Đang ăn, cô phát hiện trong thức ăn có vài cọng hành lá nhỏ, chắc là do muỗng múc dính vào. Định gắp ra, cô lại liếc nhìn Tống Gia Mộc, thấy cậu không để ý, thế là đưa đũa gắp cọng hành lên miệng nếm thử.
Ưm... Cũng không phải không ăn được, cơ thể cũng chẳng có phản ứng dị ứng đặc biệt nào, nhưng bảo ngon thì cũng chẳng thấy ngon...
Cô ăn một miếng, nghĩ nghĩ, lại lén ăn thêm miếng nữa, tìm thêm một miếng nữa... Khó ăn, quá khó ăn, tóm lại là chẳng tìm được lý do để thích nó!
Đúng lúc ánh mắt Tống Gia Mộc nhìn sang, cô không ăn hành nữa, mặt không đổi sắc gắp cọng hành ở đầu đũa ra, còn chê một câu: "Sao trong thức ăn lại có cái thứ này nhỉ..."
"Vừa nãy dì múc cà chua xào trứng mà."
"Ồ."
Im lặng một hồi, Vân Sơ Thiển lại ngạc nhiên hỏi: "Cậu nhìn tớ làm gì, ăn đi chứ."
"Tớ ăn hết cơm rồi, mà thịt còn nhiều quá. Tất nhiên không phải tớ muốn cho cậu thịt đâu, ý tớ là, nửa phần cơm trắng chưa đụng đến của cậu có thể chia cho tớ một ít không?"
"..."
Có một khoảnh khắc, Vân Sơ Thiển rất muốn liếm hết lượt đống cơm đó. Cái kiểu mà hạt nào cũng dính nước bọt ấy, để xem cậu ta có còn ăn nổi không. [note88037]
4 Bình luận